Lợi lắc đầu, vươn tay lên chạm vào bắp chân đang gồng lên của Trí:
— Tao muốn mày hôn tao một cái. Nãy mày mắng chửi lão Ba tao nghe thấy rồi… Tao cũng thương mày… Đù má thương muốn chết luôn Trí ơi.
Tay chèo của Trí khựng lại trên không trung. Lời tỏ tình cộc lốc, rặt chất giang hồ phèn chua của thằng gia đinh làm trái tim cậu Hai tan chảy như kẹo kéo.
Trí vứt con mẹ nó cây chèo xuống lòng xuồng, quỳ một gối xuống lớp ván gỗ xập xệ, cúi rạp người nâng khuôn mặt lấm lem bùn đất của Lợi lên. Hai bờ môi chạm vào nhau. Ban đầu là một nụ hôn chầm chậm, mặn chát vị máu, vị nước mắt. Nhưng chỉ vài giây sau, cái hôn mút mát trở nên bạo liệt, ngấu nghiến. Trí luồn lưỡi càn quét khoang miệng Lợi, liếm láp tới mức thằng gia đinh ngộp thở.
— Ưm… Trí… mày cắn rách môi tao rồi… — Lợi thở dốc, hai tay bấu vô bắp tay Trí.
— Tao muốn ăn tươi nuốt sống mày luôn tao mới hả dạ Lợi ơi! Mày biết nãy tao sợ tao mất mày cỡ nào không hả?
Trí gầm gừ, hơi thở nóng hổi phả xuống cần cổ ngăm đen của Lợi. Bàn tay Trí lướt dọc theo mạn sườn đẫm sình, khéo léo né mấy vết roi tươm máu trên lưng, lòn xuống nắm trọn lấy cạp quần xà lỏn rách bươm của Lợi.
Lợi giật nảy mình, trợn tròn mắt:
— Đù má mày Trí! Lưng tao nát bét máu me tèm lem mà mày nứng sảng đòi đụ tao trên chiếc xuồng bấp bênh này hả thằng? Rớt mẹ xuống sông sấu nó nhai xương bây giờ! Mày ác như thú!
— Tao đéo ác! Tao làm cho mày sướng, mày sướng là mày quên đau liền! — Trí cắn nhẹ vô hầu kết của Lợi, tay kia dứt khoát kéo tuột cái quần xà lỏn tơi tả quăng văng qua một bên mạn xuồng.
— Tao đéo đè lên lưng mày! Nằm yên đó cho tao!
Ánh trăng mờ đục rọi chiếu thân thể cường tráng nhưng đầy thương tích của Lợi tồng ngồng dưới đáy xuồng ngập xăm xắp nước sông lạnh ngắt. Sự đối lập giữa cái lạnh của đêm sương và cái nóng hừng hực từ lồng ngực thằng thiếu gia làm Lợi khẽ rùng mình.
Trí cúi xuống, đôi môi ranh mãnh trượt từ rốn, lần mò xuống dương vật đang bắt đầu cương cứng của Lợi. Cậu Hai há miệng, ngậm trọn lấy cái con cặc gân guốc của thằng gia đinh vô khoang miệng ướt át của mình.
— Á… Ư… Đù má Trí!!! — Lợi rống lên một tiếng nghẹn ngào, mười đầu ngón chân quặp chặt vô ván gỗ. Cái khoái cảm cặc mình bị mút ướt nhẹp ập tới quá đột ngột làm cơn đau rát trên lưng nó như bị tê liệt.
Cái lưỡi của Trí điêu luyện quấn lấy đầu cặc, vừa mút vừa tạo ra những tiếng "chóp chép" dâm tà hòa lẫn với tiếng sóng vỗ mạn xuồng. Lợi ngửa cổ ngáp ngáp y như con cá trê cạn nước, hai bàn tay thô ráp luồn vô mớ tóc bù xù của Trí vò rối tung:
— Đứt… đứt cặc tao Trí ơi… Má nó sướng… Sướng muốn nổ não tao rồi thằng lồn… Mày rượng đực mà mày bú giỏi như đĩ vậy… Ưm…
Trí nhả ra cặc Lợi ra, ngước cặp mắt vằn tia máu lên dòm Lợi, cười khẩy:
— Tao đéo ngại! Chảy nước rồi nè Lợi! Nằm nghiêng qua! Vạch háng ra cho tao! Tao đút vô nghen cục cưng!
Lợi cắn môi, mồ hôi tứa ra ròng ròng. Nó ngoan ngoãn xoay người nằm nghiêng, một chân co lên, cẩn thận giữ cái lưng nát bươm không cọ xát xuống ván. Trí nhổ toẹt một bãi nước bọt vô lòng bàn tay, trét lên lỗ đít đương co rúm lại vì sương gió, xoa xoa mấy cái rồi rướn người tới.
Cái con cặc nóng rực của cậu Hai chầm chậm nong vô lớp lồn chật hẹp của Lợi.
— Á Á… Rát… Đù má đau tao Trí ơi! Từ từ! — Lợi bấu chặt tay vô mạn xuồng, cắn chặt hàm răng tứa máu.
— Khít quá đù má… Tao vô hết rồi nè Lợi… Thả lỏng ra vợ… Chồng thương… Chồng đéo đụng lưng mày đâu… Đụ má chơi nát bấy hôm bữa rồi nay vẫn còn khít. — Trí chống một tay xuống ván xuồng để giữ thăng bằng, tay kia vòng qua ôm hờ lấy cái eo săn chắc của Lợi, bắt đầu nắc hông nhịp nhàng.
"Ọp ẹp… lạch cạch…"
Con xuồng ba lá mỏng manh chòng chành, lắc lư dữ dội theo từng cú giã của thằng thiếu gia. Nước sông văng tung tóe vô khoang.
Ban đầu Trí còn ráng kìm nén nhịp độ vì xót vết thương của Lợi. Nhưng cái lỗ đít khít rịt bên trong siết chặt lấy cặc cậu Hai làm con thú rượng đực bứt đứt xích. Trí tăng tốc, những cú địt hông vang lên "bạch bạch bạch" dội thẳng vô cặp mông vạm vỡ của thằng gia đinh.
— Ưm… Mạnh… mạnh nữa đi Trí… Á đù má đụng trúng cái rún tao rồi… chà nát tao đi! — Lợi buông xuôi liêm sỉ, cái mỏ hỗn xược gào lên rên rỉ giữa mặt sông lộng gió. Cái khoái cảm hoang dại đánh gục hoàn toàn nỗi đau thể xác.
— Kêu tao bằng chồng! Kêu tao tao đụ mày tuột dái đêm nay luôn Lợi!
— Chồng… Á… Chồng ơi… Nhấp tao… Nhấp banh đít tao đi! Tao bắn… Tao bắn rớt mẹ xuống sông bây giờ Trí ơi!!!
Lợi thét lên khàn đặc, cong người phóng vọt một dòng tinh dịch trắng đục ướt đẫm bắp đùi ngăm đen của chính mình. Cùng tích tắc đó, Trí rống lên y như cọp gầm, ôm siết lấy vòng eo Lợi, thọc sâu một cú lút cán rồi xịt xối xả mớ tinh binh nóng hổi, đặc quánh vô tận lỗ lồn thằng vợ cục súc.
Hai cái thây vạm vỡ đổ ụp xuống lòng xuồng ngập nước, thở dốc phì phò. Con xuồng tròng trành suýt lật úp, rốt cuộc cũng lấy lại thăng bằng, lững lờ trôi theo con nước.
Trí từ từ rút con cặc dính tinh trùng của mình ra, vuốt mớ tóc bết dính mồ hôi của Lợi, kéo lấy cái áo của mình đắp lên tấm lưng tươm máu của nó cho đỡ lạnh. Cậu Hai cúi xuống hôn cái chóc vô bờ vai vạm vỡ:
Trí vứt cmn cây chèo xuống lòng xuồng, quỳ một gối xuống, cúi rạp người nâng khuôn mặt lấm lem bùn đất của Lợi lên. Hai bờ môi chạm vào nhau, không phải là thứ nhục dục rạo rực như mấy đêm ngoài bến nước, mà là một nụ hôn chầm chậm, có vị nước mắt và vị mồ hôi cay xè.
— Tao đụ mày cả đời Lợi à… — Trí thì thầm giữa nụ hôn, giọng đặc quánh sự chiếm hữu.
— Cho mày điêu đứng dưới háng tao tới lúc tóc bạc rụng răng!
— Á đù má… Lãng mạn chút đéo được hả thằng ngáo đá… Ưm…
Con xuồng nhỏ trôi lênh đênh trên dòng nước lững lờ. Bỏ lại sau lưng cái điền trang ngập trong mưu mô tăm tối của Dượng Ba, trước mắt hai thằng thanh niên là một quãng đường mịt mù bão táp, nhưng ít ra, trên con xuồng này, sinh mạng và tình yêu của tụi nó đã vĩnh viễn quyện chặt vào nhau không ai chia cắt nổi.