Là Lợi. Nó ráng dùng chút sức tàn bò lết tới, nắm lấy tay Trí can lại. Cặp mắt nó sưng húp nhưng chan chứa nỗi xót xa.
Nghe tiếng Lợi, Trí như bừng tỉnh khỏi cơn say máu. Cậu nhìn khuôn mặt tím ngắt của lão Ba, hít một hơi thật sâu rồi buông hai tay ra. Dượng Ba ho sặc sụa, nằm cong queo dưới đất thở hồng hộc ráng lấy hơi.
Trí đứng lên, tiện chân đá một cú mạnh vào thái dương lão.
"Bốp!"
Dượng Ba trợn trắng mắt, ngất lịm đi giữa đống phân heo hôi thối.
Trí quay ngoắt lại, nhào tới ôm chầm lấy cái thân hình đầy bùn đất và máu mủ của Lợi vào lòng. Mặc kệ mùi thúi hoắc, mặc kệ bộ áo bà ba mình đang mặc lem luốc, Trí áp chặt mặt mình vào vòm ngực ngăm đen của thằng gia đinh mà khóc rống lên:
— Lợi… Mày ngu quá Lợi ơi… Mày cản tao làm gì… Mày để tao giết ổng cho rồi! Nhìn mày vầy tao đau đứt ruột mày biết không!
Lợi ho khan mấy tiếng, tựa cằm lên vai Trí, nhếch mép cười chua chát:
— Tao đéo ngu. Mày giết ổng, tụi hương quản bắt mày treo cổ, rồi tao đụ ai hả thằng chó? Mày rước dâu rồi, con mợ Hai nó đâu mà mày mò ra đây?
— Động phòng cái mả cha tao! Con Thắm có bầu với kép hát mẹ nó rồi, tụi tao hợp đồng giả bộ đó! Mày tưởng tao đâm vô con đàn bà đó được hả? Cái háng tao là của mày Lợi ơi! Từ trên xuống dưới của tao thuộc về mày ráo trọi, tao đéo cho ai xài hết!
Nghe Trí chửi thề khẳng định chủ quyền lamt sống mũi Lợi cay xè. Nó cắn môi, vòng tay lên ôm lấy tấm lưng rộng của thằng thiếu gia:
— Mày khùng con mẹ nó rồi Trí. Mày khùng mới đâm đầu vô thằng ở dơ dáy như tao…
— Ừ tao khùng! Tao ngáo đá rồi tao mới mê cái đít mày! Giờ lết nổi không? Đi trốn! Đi khỏi cái động quỷ này lẹ lên, lão già này mà tỉnh dậy lão kéo người vây bắt tụi mình là chết chùm! — Trí vội vàng lau nước mắt, xốc nách Lợi nâng lên.
Lợi nhăn mặt đau đớn, chân nam đá chân chiêu:
— Đau… Cái lưng tao nát rồi. Đi đéo nổi Trí ơi. Mày đi một mình đi, kệ xác tao!
— Câm mồm! Tao bỏ mày tao thà để chém đầu tao tại đây! Lên đây! Tao cõng mày! — Trí ngồi xổm xuống, gồng mình ép cái lưng vững chãi của mình sát vô ngực Lợi.
— Máu dính dơ đồ mày hết… — Lợi ngập ngừng.
— Mả cha mày tao kêu lên là lên, nhiều lời tao bóp dái mày bây giờ! Lẹ lên!
Lợi không cãi nữa, ráng sức ôm lấy cổ Trí. Trí rít lên một tiếng, dùng sức đôi chân săn chắc gánh cả một cơ thể vạm vỡ của thằng thanh niên hai mươi hai tuổi đứng dậy. Lưng Trí chạm phải vết roi trên ngực Lợi, Lợi khẽ rên lên một tiếng, Trí lại càng rảo bước nhanh hơn.
Bóng hai thằng thanh niên, một người cõng một người lầm lũi đi trong đêm tối. Họ men theo rặng bình bát rậm rạp, tránh ánh đuốc của đám tuần đinh đang nhậu nhẹt bí tỉ trên nhà lớn.
Vừa ra tới khúc sông Cầu Gãy, Trí loay hoay tìm con xuồng ba lá mà Thắm nói thì một cái bóng nhỏ thó từ trong bụi đước lao ra:
— Cậu Hai! Anh Lợi! BÊN NÀY NÈ!
Trí giật mình suýt rớt Lợi xuống đất. Cậu nheo mắt dòm. Là thằng Tèo, tay nó cầm cây sào tre, kế bên là con xuồng ba lá cắm xào đậu sẵn mé bùn.
— Thằng Tèo? Mày ra đây chi? Mày mách lẻo tao lột da mày! — Trí gắt gỏng.
— Mách cái con cặc! Oái, con lỡ miệng! — Thằng Tèo tá hỏa che miệng.
— Cô Tư Thắm biểu con ra mương kéo con xuồng này ra bến cho cậu. Cổ dặn cậu vác anh Lợi lên xuồng, xuôi dòng chảy thẳng về miệt U Minh trốn tạm. Ở trỏng có bà cô của cổ có cái chòi giữ vịt giữa đồng, cậu tới đó tá túc! Lẹ đi cậu, con đem theo mo cơm nguội với miếng thịt muối trên xuồng cho cậu đó!
Trí nghe vậy, lội ào xuống sình ngập tới đầu gối, cẩn thận đặt Lợi nằm xuống lòng xuồng ngập nước lõm bõm. Trí quay lại vỗ vai thằng Tèo một cái rõ kêu:
— Mày giỏi lắm Tèo! Mày nói với cô Tư Thắm là đại ân đại đức này Hai Trí đéo bao giờ quên. Bảo cổ dưỡng thai cho tốt! Còn mày, ráng sống đàng hoàng, bớt hóng hớt đi nghe chưa!
— Dạ… Cậu Hai bảo trọng! Anh Lợi đi mạnh giỏi, đừng chết nha anh Lợi! Tui nói cho anh biết, trưa nay tui lén nhổ bãi nước bọt vô nồi yến của Dượng Ba cho ổng ăn đó! Cho ổng đau bụng ỉa chảy chết mẹ ổng! — Thằng Tèo vừa sụt sùi khóc vừa khai nhận chiến công.
Lợi nằm dưới lòng xuồng, nghe thằng Tèo nói mà bật cười trào cả máu môi:
— Mày ngon Tèo… Cảm ơn mày… Mày sống tốt nha mậy…
Trí chụp lấy cây chèo gỗ, nhổ sào cắm cái rụp xuống bùn, gồng mình đẩy mạnh. Con xuồng ba lá trượt khỏi doi đất sình lầy, lướt êm ru ra giữa dòng sông đen ngòm.
Trí cởi tung cái áo bà ba lấm lem quăng xuống nước, cởi trần cho mát. Gió sông lùa vào mát rượi, xua đi cái ngột ngạt tăm tối của cái nhà họ Trần. Trí vừa ra sức chèo, cặp mắt vừa dán chặt vô cái người đang nằm thoi thóp dưới đáy xuồng.
Lợi ngước lên, dòm vòm ngực rộng lớn phập phồng của Trí dưới ánh trăng. Tự dưng, nó thấy bình yên lạ thường. Không còn là cậu chủ và thằng ở, không còn là những cái lệnh ép uổng đấm bóp giữa trưa hè. Giờ chỉ còn hai thằng đàn ông trốn chạy vì một cái tình trái khoáy mà ông trời rắp tâm sắp đặt.
— Mày… mày cởi trần gió sương nó tạt vô trúng phong bây giờ Trí… — Lợi thều thào.
— Trúng phong thì tao chết chung với mày! Tao chèo lẹ xuống tới U Minh, tao kiếm mớ lá lốt đắp lên lưng cho mày. Ráng chịu đau nghen Lợi! Qua khỏi chuyến này, tao mua sạp thịt heo ngoài chợ cho mày chặt thịt nguyên ngày cho đã tay!
— Tao đéo thèm chặt thịt… Tao đau quá… Ê Trí…
— Gì? Đau lắm hả? Mày muốn tao hát ru cho mày ngủ không?