Đêm khuya, cả căn nhà như ngập chìm trong bóng tối phủ một mảng màu u ám, nặng nề. Nơi góc tối của căn buồng, Nhật Minh nằm thiếp đi trên tấm đệm mỏng sờn cũ, cơ thể kiệt quệ sau chuỗi ngày chịu dày vò, hành hạ. Cậu nằm đơn độc, trơ trọi, trên người chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi màu xám mỏng, hai bên mông vẫn còn in hằn những vệt lằn đỏ tím từ roi tre, nịt da. Làn da trắng trẻo ngày nào nay đã rám nắng, in hằn vết roi nhễ nhại mồ hôi nơi vầng trán. Vai cậu rộng và tấm lưng thon căng cứng vì huấn luyện hành xác, đôi chân dài duỗi thẳng, thở đều đều trong giấc ngủ sâu. Sau mấy trận live game liên quân, thằng Khoa len lẻn vào phòng, khẽ khàng đóng cửa. Vẻ mặt nó lộ vẻ hung ác, cười nhoen miệng hách một bên đứng nhìn Minh một lúc lâu, đôi mắt long sòng sọc đầy thèm khát. Rồi càng lúc, phần dưới cơ thể nó ngày một cương lên, u lên một cục. Nó tuột phăng chiếc quần đùi rồi quần lót, vội vàng lấy điện thoại ra, cắm tai nghe, mở folder video bí mật được mã hoá bằng faceID. Những đoạn clip quay lại cảnh Minh bị Hùng đánh đòn, hành hạ tra tấn hiện lên màn hình: Minh trần truồng dang tay quỳ gối, Minh bị trói chặt, treo hai tay lên xà, Minh bị quất roi vào mông, bị ngắt nhéo, vặt lông, chà đạp đến thảm hại, tiếng hét đau đớn của Nhật Minh vang lên trong tai nghe.Khoa nheo mắt, cắn môi, thở dồn dập. Nó ngồi xuống ghế cạnh giường Minh, một tay cầm ngang điện thoại, mắt mở trừng rồi khép hờ, tay kia vuốt ve cu mình đang cương cứng. Mắt nó dán chặt vào màn hình, nhìn thân thể đẹp trai của Minh co giật đau đớn quằng quại dưới làn mưa roi, nghe tiếng rên la u uất, tiếng nghiến răng keng két,… Khoa thủ dâm mạnh bạo, nhịp tay ngày càng nhanh, miệng há ra thở hổn hển.”Đẹp… mông mày ngon quá Minh ạ… Tao muốn mày, tao muốn giết mày, ăn thịt mày…” Nó thì thầm, mắt long lên.Một lúc sau, Khoa rên khẽ, toàn thân giật giật. Nó bắn tinh mạnh từng đợt, những dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh phun ra liên tục. Sau khi lên đỉnh đạt độ cực khoái, vừa ngồi nhìn đống tinh dịch vương vãi khắp người, nó nảy lên ý định độc ác đầy mưu tính: “Rồi tao sẽ cho mày một trận đòn tơi bời trước khi tao về quê, Minh à! …” Tao sẽ không để đống tinh trùng này của tao bị phung phí. Nói rồi, nó nhè nhẹ kéo ngay eo quần đùi của Minh xuống, để lộ hai bên đùi trắng trẻo còn vương dấu roi. Dùng ngón tay, nó trét sạch tinh dịch của mình lên khắp mặt trong quần đùi Minh, đặc biệt lau kỹ vào phần vải che dương vật và bìu, rồi kéo quần lên lại cho cậu.Khoa cười gian, ánh mắt đầy ác ý. Nó còn cố tình tắt luôn cái đồng hồ báo thức của Minh, vốn được đặt lúc 5 giờ sáng theo quy định của Hùng để huấn luyện khắt nghiệt theo quy định.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đã chiếu gay gắt qua cửa sổ, Nhật Minh giật mình tỉnh dậy sau cú tát nảy lửa của dượng Hùng. Cậu hoảng hốt nhìn đồng hồ: 8 giờ 20′, tim cậu đập thót lại.”Chết rồi…” Gã Hùng đang chực chờ trước mặt, ánh mắt gã trợn ngược lên, long sòng sọc. Khoa đứng bên cạnh, vẻ mặt diễn nét nghiêm trọng nhưng ẩn chứa sự ham thích đắc ý.
“Con… con xin lỗi dượng. Con ngủ quên mất…” Minh run run khoanh tay quỳ xuống ngay giữa nhà, đầu cúi thấp.Hùng đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “rầm” vang lên. “Ngủ quên? Mày dám ngủ quên? Hôm nay mày định để cả nhà nhịn ăn sáng hả thằng chó?”Khoa lên tiếng, giọng ngọt nhưng đầy độc ác:”Chú à, nó không phải chỉ ngủ quên đâu. Đêm qua đi ngang, tui nhìn vô thấy thằng Minh nó làm nhiều cái dơ dáy lắm. Tối qua sau khi làm mấy ván game, khi đi ngang, tui thấy nó đang nhắm mắt mà tay không ngừng tự sục cu trong lúc hai chân duỗi thẳng ra, chắc lại tưởng tượng gái gú gì đó chứ gì.”Hùng trợn mắt, đứng phắt dậy. Gã bước đến trước mặt Minh, túm tóc cậu kéo ngẩng đầu lên mạnh bạo.”Mày dám làm chuyện dơ dáy trong nhà tao? Ngủ quên còn phạm tội dâm đãng? Thằng Khoa, lột quần lót nó ra kiểm tra ngay!”
Minh hoảng loạn, mặt tái mét. “Dượng… con không… con không có làm gì…”
Khoa cười thầm, bước tới, cúi xuống đưa tay bóp cằm Minh, nhướng mắt nhìn trực diện vào gương mặt góc cạnh đẹp trai của Minh, nó đưa tay xuống lột phăng chiếc quần đùi Minh đang mặc. Quả nhiên, mặt trong đủng quần vẫn còn vương những vết tinh dịch khô và ướt loang lổ, mùi tanh nồng rõ rệt.Hùng lập tức nổi điên, tát mạnh hai cái vào mặt Minh đến chảy máu răng. Má cậu đỏ bừng in hằn dấu tay, môi từ từ rỉ máu.”Đồ con hoang dâm đãng dơ bẩn! Tao nuôi mày ăn học, huấn luyện mày theo nề nếp gia pháp của tao mà nay mày dám làm chuyện bẩn thỉu này? Hôm nay tao phải dạy cho mày một trận nhớ đời!”
Minh bị lôi xềnh xệch ra giữa hiên nhà. Quần còn rơi dưới hai cổ chân chưa được kéo lên, cậu bị buộc quỳ thẳng, hai tay duỗi ra trước, lòng bàn tay ngửa lên. Hùng tuột phăng sợi dây nịt đang mang trên người, cuốn lại, quất vài cái tanh tách vào lòng bàn tay của gã rồi vẩy mạnh trong không khí.Khoa đứng bên, khoanh tay cười thích thú, mắt dán chặt vào thân thể trần truồng của Minh.”Đánh mạnh vào chú. Tay nó dám sục cu, phải phạt tay trước. Rồi phạt luôn vào cu dái nó vì dám nứng sản bắn tinh bừa bãi.”
Hùng gầm lên nghiến răng ken két rồi giơ roi cao…
Vút… Chát!!!
Roi đầu tiên quất mạnh vào lòng bàn tay phải Minh. Cậu giật nảy, hét lên đau đớn. Roi tiếp tục giáng xuống không ngừng, từng nhịp chậm rãi, dồn dập: Vút… Chát!!! Vút… Chát!!! Vút… Chát!!!
Vút… Chát!!! Vút… Chát!!! Vút… Chát!!!
Vút… Chát!!! Vút… Chát!!! Vút… Chát!!!
Vút… Chát!!! Vút… Chát!!! Vút… Chát!!!
Vút… Chát!!! Vút… Chát!!! Vút… Chát!!!
Gã đánh thẳng tay đến mức da lòng bàn tay Minh bắt đầu đỏ lên rồi càng lúc càng chuyển màu đỏ bầm đen, bật móng cả mấy ngón.Minh khóc lóc đau như gãy xương, tét da tét thịt nhưng không dám rụt tay lại. Cậu căng mình chìa đôi bàn tay ra trước hứng roi trong đau đớn và tuyệt vọng không biết khi nào roi sẽ dừng lại. Gã Hùng càng đánh càng hăng. Sau khi nát hai bàn tay, gã chuyển sang quất vào mông và đùi. Khoa đứng kế bên, mở điện thoại ra quay toàn bộ cảnh tượng trước mắt. Nó còn châm dầu vô lửa, hiến kế thêm:”Chú, chưa đủ tội của nó đâu, giờ treo nó lên, dạng chân ra. Phạt đúng chỗ nó dám dùng để làm mấy trò phóng tinh dâm đãng.”
Lập tức, gã Hùng dừng roi, gã ném sợi dây nịt đã dần tơi đầu da sang một bên, đưa nắm tay túm lấy vai cậu. Minh bị treo hai tay lên móc sắt, hai chân bị kéo dạng rộng tối đa. Thân thể cao ráo, đẹp trai của cậu phơi bày hoàn toàn dưới ánh sáng ban ngày. Hùng và Khoa thay phiên nhau quất roi, đặc biệt tập trung vào vùng hạ bộ, xen lẫn siết chặt, liên tục tát vào đùm dái, búng mạnh nơi gốc cặc và đầu khấc, thỉnh thoảng thằng Khoa còn ké thêm vài đường nhéo ngắt vặt lông không thương tiếc.Mỗi đòn roi đều được chuẩn bị chậm rãi, giơ cao, dừng lại vài giây để Minh chờ đợi trong kinh hoàng, rồi vụt mạnh xuống với tiếng “Chátttttt” khô khốc. Da thịt Minh đỏ rực, tím bầm, vài nơi đã rỉ máu. Cậu cắn chặt răng chịu đựng nổi đau thấu trời mà không thằng đàn ông nào có thể chịu đựng, đến nổi cậu phải hét lên rồi van xin, nước mắt tuôn rơi, thân thể co giật dữ dội trong dây buộc.Hùng ra đòn đến mức thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng khoái chí:”Mày nhớ kỹ, thằng Minh. Từ nay về sau, mày không được ngủ quên, không được có ý dâm đãng gì. Tao với Khoa sẽ kiểm tra quần lót mày mỗi ngày. Nếu dính một giọt tinh dịch nào, mày sẽ chịu hình phạt gấp đôi hôm nay.”
Khoa đứng bên, liếm môi, mắt long sòng sọc nhìn Minh đang run rẩy, khóc lóc trong tư thế thảm hại. Đùm cu dái của nó cũng đã ướt mèm sau khi cương cứng suốt từ lúc nó được lột quần Minh tới giờ. Nó thì thầm với Hùng:”Chú, để chiều chú cháu mình dạy nó thêm vài trò hay hơn… Giờ bắt nó quỳ ra sân phơi nắng, không cho ăn uống gì hết để tẩy người nó.”
Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ, chiếu lên thân thể đầy vết thương của Nhật Minh, trong khi hai người đàn ông đứng đó, vừa thỏa mãn vừa tiếp tục lập kế hoạch cho những hình phạt tiếp theo. Gã giương cặp mắt trợn ngược, nghiến giọng tra hỏi Nhật Minh:
– Mày biết lỗi chưa? Minh? Mày là một thằng con hoang dơ bẩn, mày không khác gì một con chó đực khát tình thèm được nhảy cái.
Bên cạnh, thằng Khoa tay vừa vuốt dọc thân cu, miệng nó cười đểu, liếm mép, tay còn lại vẫn cầm cây roi tre uốn cong vụt tron trót vào không khí. Nhật Minh gục đầu, nước mắt chảy dài trên cằm. Giọng cậu vỡ òa, khàn đặc vì la hét quá nhiều:”Con… con ngủ quên dậy trễ, con không có cố ý làm dơ quần, con không dám thật mà… Làm ơn, tha cho con lần này… Xin tha cho con…”
Hùng đứng im một lúc, bụng phệ phập phồng theo nhịp thở khoái trá. Khuôn mặt gã đỏ bừng, đôi mắt ti hí long lên một thứ ánh sáng man rợ, thỏa mãn:
– “Nghe chưa Khoa? Nó nhận tội rồi,” Hùng nói chậm rãi, giọng trầm đầy hứng khởi.
– “Đã thừa nhận, đã biết lỗi là phải chịu phạt cho đáng tội. Ngủ cho đã mắt, sục cu cho sướng thì giờ phải chịu đau cho nhớ.”Khoa gật đầu lia lịa, mắt nó sáng rực khi nhìn thân thể Minh đang treo lủng lẳng, da thịt chi chít lằn đỏ tím, máu rỉ ra nhiều chỗ.
“Dạ chú. Này giờ chỉ là mở màn, giờ tập trung phạt vào chỗ nó sợ nhất đi.”
Minh run rẩy, cố lắc đầu yếu ớt. “Khoa, tao xin mày đấy! – Dượng, con… con đã nhận lỗi rồi… Con xin lỗi dượng, dượng ơi, xin dượng… xin đừng…”
Nhưng không ai nghe cậu. Hùng và Khoa nhìn Minh như hai con thú đói.Minh hoảng loạn, cố lùi lại dù đang quỳ. “Không… không được… xin các người… đừng…”Chúng không nghe, càng thấy Minh sợ, hai thằng đàn ông cao lớn càng đắc ý khoái trá. Lập tức, Khoa và gã Hùng kéo Minh đứng dậy, hai chân cậu run lẩy bẩy đến mức suýt ngã. Chúng bắt cậu đứng dạng chân rộng, hai tay bị cột chặt ra sau lưng. Sau đó, chúng buộc một sợi dây thừng qua trần nhà, kéo hai chân Minh lên cao, buộc cố định vào hai bên, khiến cậu bị treo lơ lửng trong tư thế dạng chân rộng tối đa, thân người ngả về sau, vùng hạ bộ hoàn toàn phơi bày và căng thẳng.Tư thế này khiến Minh xấu hổ và sợ hãi tột độ. Cậu co cơ bụng, cố khép chân nhưng không thể. Mồ hôi chảy dài dọc đùi trong.Khoa lấy một roi da bò mảnh, dài, có độ đàn hồi cao, đầu roi hơi dẹt. Nó còn chuẩn bị thêm một que tre nhỏ và chai dầu nóng.”Phần này để thằng này ra tay,” Khoa nói, giọng run lên vì hứng thú.
– “Thanh niên mới lớn trổ mã mà hứng tình, thèm thủ dâm, bắn tinh thì phải phạt đúng chỗ đau đớn nhất.”Nó đổ dầu nóng lên roi da, chà một lớp muối cho da roi nóng lên. Sau đó, nó giơ roi, nhắm thẳng vào giữa hai chân Minh.
…Vút… chátttt!Đòn roi đầu tiên quất trúng vào bìu và cu Minh. Cơn đau kinh hoàng bùng nổ. Minh hét lên thảm thiết, tiếng hét vỡ òa vang khắp nhà:
– “Aaaaaaaa!!! Đau… chết mất…!!!”
Toàn thân cậu giật mạnh như bị điện giật, cơ bụng co thắt dữ dội, chân tay run điên cuồng trong dây buộc. Khuôn mặt cậu méo mó đến mức biến dạng, mắt trợn trắng, miệng há ra, nước dãi chảy dài. Cơn đau nhói buốt lan từ hạ bộ lên bụng, lên ngực, khiến cậu suýt ngất.Khoa cười điên dại, mắt long sòng sọc. “Đau chưa? Đây mới là một cái khởi động. Tao sẽ khiến mày không bao giờ dám sục cu nữa.”Hùng đứng bên, tay vuốt ve cặp mông đầy lằn roi và vệt máu đỏ bầm của Minh, đấm mạnh mấy cái vào cơ bụng đang co giật. Gã khoái chí nhìn bộ phận sinh dục của Minh sưng đỏ lên sau đòn roi.Khoa tiếp tục, mỗi đòn được giơ cao chậm rãi, roi vút qua không khí với tiếng rít the thé, rồi giáng mạnh xuống vùng hạ bộ.
Vút… chátttt…
Vút… chátttt
Vút… chátttt
Vút… chátttt…
…
Da thịt mỏng manh bị quất đến tím đỏ, sưng phồng. Minh nôn khan từng đợt, cậu la hét không ngừng, tiếng hét dần khản đặc, chuyển thành những tiếng rên rỉ thảm thiết:”Xin… xin tha… đau… không chịu nổi… aaaa…!”
Sau mười lăm đòn roi da, Khoa chuyển sang que tre nhỏ, mặt nó hả hê chọc nhẹ một cách chính xác vào niệu đạo nơi điểm nhạy cảm nhất. Minh co giật liên tục, nước mắt tuôn như mưa, thân thể đẹp trai giờ chỉ còn là một khối thịt run rẩy đầy vết thương.Hùng thay phiên, gã dùng bàn tay to béo tát mạnh vào mông và vùng hạ bộ, xen kẽ búng mạnh, nhéo ngắt, vuốt ngược, vuốt mạnh liên tục, gã chọc cho cu Minh cương lên rồi tát, búng nhéo đủ kiểu. Mỗi lần chạm đều khiến Minh hét lên, cơ thể cong lên như cung đàn.Cả hai người đàn ông cười lớn, khuôn mặt đỏ bừng, mắt long lên khoái cảm tột độ khi nhìn Nhật Minh – chàng trai đẹp trai, cao ráo, tuấn tú – bị treo lơ lửng, dạng chân rộng, vùng hạ bộ sưng nề tím bầm, la hét van xin dưới tay chúng.
– “Nhớ kỹ nhé thằng con ranh” – Hùng ghé sát tai cậu, thì thầm lạnh lùng. “Sục cặc thủ dâm một lần, phải trả giá gấp trăm lần.”
Khoa cười man rợ, tay vẫn cầm roi cười hả hê đắc ý. Không biết từ bao giờ, đủng quần của nó đã ướt mèm, nhơ nhớp một lớp tinh trắng đục.
Sau màn đại cực hình vượt sức chịu đựng của một thằng đàn ông, Minh gục đầu, thân thể run rẩy không ngừng, chỉ còn thở hổn hển yếu ớt. Đôi mắt cậu vô hồn, nước mắt vẫn rơi lã chã. Cơn đau từ hai bàn tay nát và vùng hạ bộ kinh hoàng lan tỏa khắp cơ thể, khiến cậu chìm trong nỗi nhục nhã và đau đớn không thể tả.Nhật Minh vẫn bị treo lơ lửng trong tư thế dạng chân rộng thảm hại, vùng hạ bộ sưng tím, hai bàn tay nát bấy rỉ máu. Cậu chỉ còn thở hổn hển yếu ớt, đầu gục xuống, nước dãi và nước mắt nhỏ giọt xuống sàn. Toàn thân run lẩy bẩy không ngừng.Hùng hít một hơi dài, lau mồ hôi trên trán, bụng phệ rung rung. Gã ném roi da xuống sàn, tiếng “rầm” khô khốc:
– “Mệt rồi! Đánh mãi cũng mỏi tay. Khoa, bày rượu ra. Tao với mày nhậu tiếp.”
Khoa cười man rợ, gật đầu. Nó tháo dây buộc Minh xuống. Cậu ngã quỵ ngay lập tức, hai chân không còn sức đứng. Khoa túm tóc kéo cậu dậy, lôi đến giữa phòng khách và ấn mạnh xuống.”Quỳ thẳng lên!!! Hai tay duỗi ra trước, đỡ cây roi này cho tao.”Minh phải cắn răng nín thở quỳ xuống trong tư thế van xin, lưng cậu gồng thẳng, hai tay sưng vù đỏ tím giơ mỏi mệt ra phía trước song song mặt đất đỡ lấy ngọn roi. Cậu không dám ngẩng đầu, ánh mắt vô hồn nhìn xuống sàn, mi mắt sưng húp, môi run run.
Hai cậu cháu đằng này hả hê bày bàn nhậu ngay bên cạnh. Rượu đế, đậu phộng, khô bò và vài món nhậu sẵn. Hùng ngồi phịch xuống ghế sofa, Khoa ngồi đối diện, cả hai vừa nhậu vừa cười nói.Minh quỳ im lìm cách họ chưa đầy hai mét. Mồ hôi và máu trên người cậu vẫn chảy, mùi tanh nồng lẫn với mùi rượu và khói thuốc.Hùng nhấp một ngụm rượu lớn, mắt liếc sang Minh:
– “Nhìn thằng này kìa. Đẹp trai thế mà quỳ thảm hại như con chó. Khoa, mày có ý gì hay không? Đừng để nó ở không sung sướng như vậy.”
Khoa nhoẻn miệng cười gian, hàm răng vàng khè lóe lên dưới ánh đèn vàng vọt. Đôi mắt nó long sòng sọc đầy ác ý.”Có chứ chú. Giờ tui đi lấy thứ này cho nó chịu phạt tiếp.” Lập tức, Khoa khoái chí ra vẻ bí mật đứng dậy, đi ra phía sau nhà. Một lúc sau quay vào, tay nó cầm theo một ổ kiến vàng nhỏ cỡ quả bóng, bên trong kiến vàng đang bò lúc nhúc, hung hãn. Loại kiến vàng ở miền Nam, cắn cực đau, bỏng rát như lửa.Minh ngẩng phắt đầu, mắt hoảng loạn. Cậu lắc đầu yếu ớt:
– “Không… Khoa… xin đừng… tao lạy mày Khoa ơi! Dượng ơi! Con chết mất, làm ơn dượng ơi!”.
Khoa cười lớn, đặt ổ kiến ngay trước mặt Minh. “Chìa hai tay ra! Ôm lấy ổ kiến! Giữ chặt trong lòng bàn tay! Không được thả ra. Quỳ yên như vậy mà chịu phạt.”
Minh run rẩy dữ dội. Hai bàn tay cậu đã nát bấy vì roi, giờ phải chìa ra ôm lấy ổ kiến. Cậu do dự, nước mắt trào ra. Khoa tát mạnh vào mặt cậu một cái, tiếng “bốp” vang lên:
– “Không nghe lời hả? Muốn tao lấy roi quất tiếp vào cu dái mày à?”
Minh khóc nức nở, từ từ duỗi hai bàn tay sưng tím, úp lòng bàn tay vào ổ kiến. Kiến vàng lập tức bò ra hàng chục con, len lỏi bò xuống ngực, nách và hai đầu vú rồi cắn ngập vào da thịt, đặc biệt là những vết thương hở từ eo trở xuống. Loại kiến vàng như được thiết kế để chui vào kẽ háng người ta mà cắn.
– “Aaaa…!” Minh rên lên thảm thiết. Cơn đau buốt nhói như hàng ngàn mũi kim nóng bỏng đâm vào da. Kiến cắn không ngừng, bám chặt, một số chui vào vết nứt da trên cặp mông sưng tấy, tím đỏ. Cậu co giật toàn thân, vai run mạnh, nhưng vẫn cố gồng người giữ tư thế quỳ, hai tay ôm chặt ổ kiến theo lệnh.
Hùng cười lớn, vỗ đùi đánh đét:
– “Hay! Vừa nhậu vừa xem kịch. Nhìn mặt nó kìa. Haha!!! Mày không hổ danh là cháu tao, được lắm nhóc!”
Khoa ngồi xuống, rót rượu cho gã Hùng, vừa nhậu vừa bình phẩm. “Kiến vàng cắn đã lắm. Càng cắn càng sưng, càng ngứa rát. Thằng Minh đẹp trai thế này mà bị kiến cắn cu, nhìn sướng mắt ghê.”
Minh nghiến răng ken két, hàm siết chặt đến nổi gân. Khuôn mặt cậu méo mó kinh hoàng, mắt trợn trắng, mồ hôi túa ra như tắm. Cơn đau từ hàng trăm vết cắn lan khắp hai hòn dái, lên đầu cu sưng đỏ, lên cả hai vùng nách và đầu vú vốn nhạy cảm trước mọi điểm chạm. Da bìu và cặp mông cậu ngày một sưng thêm, đỏ rực, một số chỗ rỉ cả máu và dịch kiến.
– “Đau… đau quá… xin… làm ơn tha cho con đi dượng! Con biết lỗi rồi, con không cố ý mà! Con hứa không dám có lần nào nữa đâu!…” – Cậu van xin bằng giọng khản đặc, đứt quãng.Hùng nhấp rượu, cười khẩy:
– “Im mồm. Dám sục cu để bắn đầy quần thì giờ phải chịu. Quỳ yên đó.”
Khoa đứng dậy, cầm cây roi tre từ từ tiến lại, mặt khoái chí uốn roi dù đầu roi đã tưa sợi. Nó đi ra sau Minh, nhìn mông cậu vẫn còn đỏ tím từ trận đòn trước.”Nhậu mà thiếu vui. Đít khu giờ hết chỗ đánh rồi, để tui quật thêm mấy cái bên dưới cho nát da đùi nó cho chú xem.”
Vút… chátttt! – Vút… chátttt! – Vút… chátttt! – Vút… chátttt!…
Roi quất mạnh vào đùi non Minh ngay khi cậu đang quỳ ôm kiến. Tiếng da thịt nổ khô khốc. Mông đùi và phần cu dái cậu rung mạnh, lằn roi mới chồng lên vết cũ, da nứt thêm. Minh hét lên, toàn thân giật nảy, hai tay ôm chặt ổ kiến hơn vì co quắp, khiến kiến cắn càng mạnh.Khoa đánh nhịp nhàng, vừa nhậu vừa quất. Mỗi đòn đều chậm rãi chuẩn bị: giơ roi cao, dừng một giây, rồi vụt mạnh. Tiếng “Vút… chátttt! Vút… chátttt! Vút… chátttt!” vang đều trong phòng, xen lẫn tiếng cười hô hố của hai người đàn ông và tiếng rên la thảm thiết của Minh.
Mông đùi Minh dần nát bấy. Da thịt tím bầm, nhiều chỗ rỉ máu tươi. Cậu co người, lưng cong lên, mông hếch ra bất giác mỗi khi roi rơi. Hai tay vẫn phải ôm chặt ổ kiến, kiến vàng bò lúc nhúc, cắn sâu vào lòng bàn tay và kẽ ngón.Hùng vừa gặm miếng thịt khô bò, vừa chỉ tay:
– “Đánh mạnh hơn nữa cho tao! Đánh cho đít cu nó chảy máu luôn cũng được.”
Khoa cười điên dại, tăng lực. Roi vút mạnh hơn. Minh cuối cùng không kìm được, cậu gào lên, nước mắt chảy dài, thân thể run lẩy bẩy như sắp gục.
“Xin… xin tha… con sai rồi… kiến cắn đau quá… con đau quá…”- Cả hai càng khoái chí. Chúng chạm ly rượu, cười lớn, mắt long sòng sọc nhìn chàng trai đẹp trai quỳ trước mặt, hai tay ôm ổ kiến vàng lúc nhúc, mông bị quất đến nát roi, thân thể run rẩy đầy vết thương.Đêm càng khuya, mùi máu tanh, mùi kiến, mùi rượu hòa quyện. Minh quỳ đó, chịu đựng từng cơn đau đớn tột cùng, trong khi hai người đàn ông nhậu nhẹt, bình phẩm, cười nói như đang xem một trò giải trí.Khoa thì thầm với gã Hùng: “Chú này, rồi đây tui còn mấy ý tưởng hay hơn nữa! Từ từ đi rồi xem kịch hay…”Hùng gật đầu, mắt long lên ham muốn: – “Tốt. Thằng này phải được dạy dỗ cho ra trò.”
… Nhật Minh chỉ còn biết khóc đau đớn trong tuyệt vọng, ánh mắt cậu vỡ vụn dần dần mờ đi, cơ thể cậu chìm trong biển đau và nhục nhã không có lối thoát. Tai cậu dần ù đi, rồi phút chốc chỉ kịp nghe một tiếng “Oong…!”, trước mắt cậu giờ đây là một màu đen kịt, không còn cảm nhận được thứ âm thanh gì nữa. Cậu ngất ngang, cả cơ thể trần truồng tím bầm nát bươm đầy lằn roi đổ sầm trước sự hả hê, thèm khát khoái chí của hai thằng đàn ông.
…