Sáng thứ Hai đầu tuần, trước khi trời kịp nắng lên, ông Hùng đã mặc sẵn bộ đồ jean bạc màu, vai đeo túi xách lớn. Hắn kiểm tra từng ổ khóa trong nhà, liếc camera một lần nữa, rồi nhìn Minh, nghiến răng:
– Tao đi công chuyện vài hôm. Ba ngày, hoặc bốn bữa xong chuyến thì tao về quê. Mày đừng tưởng đây là dịp để mày thư giãn hay kiếm cớ rửng mỡ với tao.
Minh đứng lặng, hai tay siết chặt.
– Tao đã cài camera mới trong phòng mày, trong nhà tắm một cái. Thêm một cái trong bếp, một cái khác ngoài sân, không sót chỗ nào. Mỗi cử động của mày, tao đều thấy hết.
Ông ta rút trong cặp ra một tờ giấy dài gấp đôi cuốn tập học sinh. Nét chữ nguệch ngoạc, to như chữ mấy đứa lớp 1 tập viết, dùng bút lông đỏ ghi chi chít:
– Lịch trình đây. Mày không có quyền thay đổi: – Không được ngủ trưa – Không được tự ý ăn đồ không có trong danh sách – Không được gọi điện hay dùng internet – Tao sẽ kiểm tra thiết bị và cơ thể mày, từng cử động, nếp gấp trên quần mày, giám sát mỗi đêm.
Minh cầm tờ giấy, tim như co thắt. Ông Hùng dằn thêm:
– Bất kỳ dấu hiệu trốn tránh nào… là tao quay lại ngay. Và mày thừa biết, mày khỏi nghĩ tới chuyện còn ngồi học nổi.
Hắn bước ra cửa, để lại mùi thuốc lá và tiếng bước chân nặng nề vang xa dần. Cánh cửa khép lại.
Minh vẫn đứng yên, im lặng nghe tiếng động cuối cùng biến mất. Cậu nhìn quanh, trong nhà yên ắng đến kỳ lạ. Không có tiếng la hét, không có còi huấn luyện, không có bóng người to lớn cầm gậy lù lù bên cạnh mỗi khi cậu chậm vài giây trong bài tập. Cậu nhìn vào camera trên trần, mắt kính đen lạnh lẽo đó vẫn chĩa vào mình. Nhưng… Còn hơn là có ông ta thật ở đây. Minh bắt đầu thực hiện lịch trình: 5 giờ sáng dậy, cởi trần chống đẩy 100 cái, hít xà đơn, leo dây, học bài theo giờ. Cậu sợ vi phạm, nhưng cũng không còn liên tục bị đánh, bị chửi, bị mạt sát từng giây như trước. Cơ thể đau nhưng đầu óc bớt căng thẳng. Đến trưa, Minh ngồi trong bếp, ăn một tô cơm đúng như ghi trên tờ lịch. Nhưng khác mọi ngày, cậu được bật quạt, được thoải mái ngồi yên. Lần đầu tiên sau bao lâu, không ai la hét, không ai xông vào giật đũa, không ai cấm cậu thở một cách bình thường. Minh lén ngồi dựa tường. Không bài tập, Không huấn luyện, tra khảo. Mắt cậu nhìn trần nhà, nơi chiếc camera lặng lẽ thu lại từng chuyển động. Cậu khẽ cười mỉm, nụ cười đầu tiên sau nhiều tuần:
“Cứ quay đi. Miễn là ông không ở đây…!”
Hai ngày trôi qua. Minh vẫn tuân thủ lịch trình, nhưng cậu có những cách riêng để lách khe: Tập chống đẩy, hít xà, Minh vẫn làm nhưng cậu giảm tốc độ và cường lực. Học bài đến tận khuya, cậu vẫn học chăm, vẫn viết nhưng không cần phải ôn lại hay chép phạt đến mức bật máu tay như khi ông Hùng ngồi bên. Ban đêm, Minh nằm dài xuống sàn, tay gác sau đầu, mắt nhìn bóng đèn. Dù hạ thân vẫn cương lên vì ngày qua ngày không được xả, cậu vẫn thở phào nhẹ nhõm vì không còn bị đánh thức lúc 2 giờ khuya, Không còn bị đánh đến nát đít, bị búng cu dái đến đỏ ngắt, bị bắt bò chổng mông bằng khuỷu tay quanh sân. Tháng ngày này có thể nói nhẹ nhàng và hạnh phúc nhất trong suốt khoảng thời gian qua đối với một thiếu niên mới lớn như cậu.
Chiều ngày thứ sáu, Minh ngồi bên cửa sổ, ngắm trời sẩm tối, gió thổi nhẹ, mùi lá ẩm và đất bốc lên dìu dịu. Trong lòng cậu, lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác… khao khát. Không phải khao khát trốn đi. Mà là: Nếu lão không quay về nữa thì sao? Nếu con người đó, với cơn ác mộng đó… biến mất vĩnh viễn? Minh bất giác nghĩ đến mẹ, nghĩ đến lớp học, nghĩ đến cô bạn mà cậu từng gửi lá thư rồi bị lôi ra làm nhục vì điều ấy. Nếu có thể sống như một học sinh bình thường, nếu có thể lớn lên trong im lặng, mà không phải bò dưới đất như một con chó. Cậu chợt muốn sống, muốn thật sự sống…
…
Gần một tuần trôi qua kể từ ngày gã Hùng lên đồ cùng đám bạn giang hồ cho chuyến đi buôn hàng lậu sát biên giới, Minh được cơ hội thoát mấy trận roi hành hạ.
…
Một chiều Chủ Nhật, khi cánh cổng sắt cũ vang lên tiếng kẽo kẹt quen thuộc, Minh giật mình bật dậy khỏi bàn học, chưa kịp cất tờ giấy thì đã thấy bóng ông Hùng bước vào. Nhưng phía sau lưng ông ta là một thằng con trai lạ — trạc tuổi Minh nhưng trông già đời, vai u thịt bắp, cổ xăm dày kín đến tận mang tai, mắt liếc ngang liếc dọc đầy hống hách.
– “Thằng Khoa, cháu tao đó”. – Ông Hùng ném chiếc ba lô xuống sàn, phẩy tay về phía Minh, – Từ nay nó ở đây vài tuần. Mày mà lười nhác là nó thay tao huấn luyện thêm cho.
Minh đứng chết lặng, mặt nghệch ra, cậu khẽ gật đầu chào, ánh mắt dán xuống sàn, đầu ốc quay cuồng lo lắng nghĩ về nhiều thứ.
– Ê thằng mọt sách – Khoa bước tới, đấm nhẹ vào vai Minh nhưng đủ để khiến cậu chao đảo. – Trông mày đẹp mã thật đấy nhưng so với tao thì yếu như miếng đậu phụ thiu. Tối nay tao xem mày còn ngủ yên được không? Hahaha… – Nói rồi nó cười vang vọng như chế giễu rồi đưa tay bóp mông Minh một cái rõ mạnh.
Căn nhà im ắng lúc chạng vạng, sau giờ cơm, Minh ngồi trước bàn học, đầu hơi cúi xuống, tay viết đều đặn những dòng bài tập còn dang dở. Cậu đã quen với việc phải học trong im lặng, không gây tiếng động bởi chỉ cần một âm thanh sai lệch thôi, có thể bị gọi ra chịu trách mắng. Nhưng hôm nay có một điều lệ mới: Khoa đã đến. Tên Khoa không chịu ngồi yên. Hắn lê dép đi tới đi lui trong nhà như thể cố tình gây ra tiếng động. Rồi hắn bước thẳng tới bên bàn học, nhìn qua vai Minh:
“Trời đất… viết cái gì mà nhìn hoa cả mắt. Mày định thi đại học à?”
Minh không đáp. Cậu tiếp tục viết, mặt lặng đi.
“Tao hỏi mày đấy, điếc à?” – Khoa gằn giọng, rồi không đợi trả lời, hắn đưa tay giật luôn quyển vở của Minh, lật tới lật lui.
“Bài toán, văn, tiếng Anh… ghê ha! Định làm gương cho tụi học sinh ngoan à?”
Rồi hắn cầm cây bút xóa trong hộp Minh để trên bàn, hí hoáy bôi trắng từng dòng chữ ngay ngắn, vừa bôi vừa bật cười đầy thích thú.
“Cho sạch luôn, khỏi cần học.”
Minh siết chặt tay, cả người run lên vì giận. Hơi thở cậu dồn dập, cổ họng nghẹn ứ. Một lần nữa — và lần này giới hạn đã vượt quá. Cậu bật dậy, hất tay Khoa ra, quát lớn:
“Đừng có phá nữa!”
Câu nói vừa dứt, không khí như đông cứng lại. Khoa hơi khựng, nhưng chỉ đúng một giây, rồi hắn cười khẩy, đẩy vai Minh:
“Ghê chưa, dám lên tiếng với tao?”
Không nói thêm, Minh vung tay đấm thẳng vào ngực Khoa, một cú đấm từ cơn giận bị dồn nén lâu ngày, khiến Khoa lùi lại một bước. Nhưng ngay lúc đó, ông Hùng từ trong phòng bước ra, ánh mắt sắc lạnh, giọng rít qua kẽ răng:
“Chuyện gì?!”
Khoa lập tức đóng vai nạn nhân, xoa ngực, chỉ tay:
“Nó đánh con! Con chỉ hỏi thăm làm quen với nó thôi mà nó nổi điên lên!”
Minh đứng thở dốc, mắt đỏ ngầu:
“Thằng Khoa phá vở con! Đổ bút xoá, xé bài!”
Nhưng ông Hùng không nghe. Gã tiến lại, tát mạnh vào gáy Minh một cái đau điếng, rồi gằn giọng:
“Mày ăn gan hùm mật gấu hay sao mà nay gan tới mức đánh cháu tao? Mày muốn tao phế mày luôn không?!”
Không nói thêm, ông Hùng xách Minh ra giữa phòng, bắt quỳ thẳng lưng, hai tay dang ra hai bên không được hạ xuống. Gã lừ mắt, rồi bước vào buồng, trước khi đi còn nói vọng ra:
“Khoa, lấy cây cán chổi để đó. Mày ngồi đây canh nó cho tao. Hạ tay xuống là phang!”
Khoa hí hửng, lôi cây cán ra đặt cạnh mình như một món đồ chơi. Hắn ngồi tựa lưng vào ghế, chân gác chéo, ánh mắt đầy khoái chí nhìn Minh đang quỳ lặng lẽ, mồ hôi lấm tấm, hai cánh tay run nhẹ.
“Căng tay lên, gồng cho đúng. Không tao ‘quất’ đấy nhé.”
Hắn không cần ra tay, chỉ cần ngồi đó, nói từng lời nhỏ giọt đầy mỉa mai, cũng đủ khiến Minh như bị thiêu đốt. Cả người đau nhức, tâm trí quặn lại, không chỉ vì thể xác, mà vì Minh hiểu rõ: ở đây, không ai đứng về phía mình.
Thời gian trôi chậm chạp. Trong ánh đèn vàng nhợt nhạt, Minh vẫn quỳ gối giữa nền gạch, hai tay dang ngang như hình chữ T, mồ hôi nhỏ giọt từ thái dương xuống gò má. Đôi mắt cậu nhắm hờ, cắn răng chịu đựng. Cơ vai, cơ lưng bắt đầu co giật, tay tê dại như có kim châm bên trong. Nhưng cậu không dám hạ xuống. Không phải vì sợ đau… mà vì biết, có một đôi mắt đang rình chờ khoảnh khắc yếu đuối đó.
“Đếm đi cu. Mày giữ được bao lâu rồi? Tao thấy tay trái mày hơi rớt xuống rồi đó nha.”
Khoa nói, giọng ngọt như mật mà lại độc như dao. Hắn xoay xoay cây cán chổi trong tay, vẻ mặt thích thú như đang canh đồng hồ nổ bom. Minh cắn môi, siết chặt tay, cổ tay run bần bật. Một bên môi rướm máu. Cậu không đáp. Hơi thở nặng nhọc, lưng ướt đẫm.
“Chắc sắp gục rồi.” – Khoa thầm nghĩ, rồi tiến lại gần.
Vút! – Cây cán chổi đập thẳng vào bắp tay Minh một cú xoáy đau điếng, khiến cả người cậu khụy xuống, đầu gối rít lên nền gạch.
“Xuống tay rồi nha. Vậy là quất, không nói nhiều!” – Hắn gằn giọng, rồi gọi lớn –
“Chú ơi! Nó hạ tay!”
Gã Hùng từ trong phòng bước ra, mắt đỏ ngầu, vẫn mặc áo ba lỗ, tay lăm lăm dây nịt như sẵn sàng. Gã không nói không rằng, chỉ liếc qua Khoa, rồi tiến đến phía sau Minh.
“Tao dặn rồi. Cứ làm sai là phải đập.”
Rồi dây nịt vút lên – và vút xuống. Tiếng da quật vào lưng trần khô khốc, rát bỏng. Minh oằn người, tay bấu chặt xuống nền. Không một lời van xin, nhưng mỗi cú đánh như khoét thêm một vết trong lòng cậu, không chỉ là đau, mà là cảm giác bị phản bội, bị bán đứng trong chính ngôi nhà mình ở. Khoa ngồi lại ghế, nhấp trà, ánh mắt sáng rực như mèo rình chuột. Hắn nhìn Minh bằng ánh mắt đắc thắng:
“Cu nhóc này lì thật. Ngày mai, chú khỏi lo — để con ra giáo án luôn.”
Ông Hùng hừ một tiếng, vứt dây nịt lên bàn:
“Còn không biết điều nữa thì đừng trách tao.”
Minh vẫn quỳ, lưng đỏ bầm, hơi thở gấp gáp. Đôi mắt nhìn xuống sàn, không còn giận, cũng không còn oán, chỉ còn một thứ gì đó trống rỗng và rạn vỡ đang lớn dần lên bên trong. Cậu hiểu… từ đây trở đi, mỗi bước, mỗi lời, mỗi cử động của mình đều nằm trong tay người khác.
…
Sáng sớm, Ánh nắng đầu ngày xuyên qua khung cửa sổ bụi mờ, chiếu vào căn phòng vẫn còn vương mùi rượu của đêm trước. Minh thức dậy với tấm lưng đau ê ẩm, từng cử động như kéo theo cơn rát buốt. Cậu khoác vội chiếc áo thun cũ, bước xuống nhà thì đã thấy Khoa ngồi sẵn, tay cầm ly cà phê đen đá, mặt hớn hở như sắp đi picnic.
“Chào buổi sáng, học trò!” Khoa nói lớn, đập tay xuống bàn, – “Hôm nay chú mày khỏi đi học. Có lịch mới.”
Minh sững lại:
“Hôm nay có.. bài kiểm tra toán…”
“Tao đã nói là khỏi. Chú mày có giáo án mới – chương trình thể lực đặc biệt!” – Hắn nhấn nhá từng chữ, rồi huýt sáo gọi ông Hùng từ trong buồng ra.
Gã cha dượng ngáp dài, vẫn mặc áo ba lỗ nhăn nhúm, tay ôm theo cái gối cũ. Gã chỉ nhìn Khoa, gật gù:
“Tùy mày. Dạy sao cho nó biết nghe lời là được.”
Minh đứng như chôn chân. Không ai hỏi cậu muốn gì. Không ai cần biết cậu có kiểm tra, có bài vở, có mệt hay không.
Chỉ vài phút sau, Minh đã bị kéo ra sân xi măng phía sau nhà, nơi ánh nắng bắt đầu gay gắt. Khoa tay cầm cây gậy cao su ngắn, chỉ trỏ thẳng mặt Minh như một huấn luyện viên trại trừng giới.
“Chống đẩy. Năm mươi cái. Lưng thẳng. Xuống sâu. Đếm to lên.”
Minh cắn răng. Tay đặt xuống nền sân gồ ghề, rướm máu từ hôm qua chưa khô. Cậu bắt đầu đẩy, từng nhịp nặng nề như rút cạn sức. Giọng đếm khàn đục vang lên:
“Một… hai… ba…”
Bốp! – Một cú vụt trực diện bằng gậy vào mông.
“Không nghe rõ! Đếm lại từ đầu!”
Ông Hùng ngồi bên cửa, lim dim mắt, miệng nhai khô cá chỉ còn tiếng “rôm rốp”. Cứ mỗi động tác sai, Khoa lại dùng cây gậy nhắc nhở — vừa đủ đau, vừa đủ nhục.
“Chưa hết đâu. Còn dài dài, nhóc ạ.”
Minh không đáp. Cậu ngồi thụp xuống góc sân, nhìn thẳng ra cánh cổng đóng kín – nơi cách lớp học của mình chưa tới vài con hẻm. Mắt cậu không có nước mắt. Chỉ có một ánh nhìn… lặng thinh, trĩu nặng, và bắt đầu trống rỗng. Sân trước nhà giờ đây biến thành thao trường. Khoa mặc quần short, cởi trần khoe hình xăm khét lẹt, vác loa bluetooth mở nhạc rap inh ỏi. Ông Hùng ngồi nhậu ngay cửa ra vào, vừa ăn mực khô vừa tu rượu đế, gác chân lên ghế nhựa. Phía giữa sân, Minh lại bị ép cởi trần, lột cả quần lót, chỉ được mặc chiếc quần lính rằn ri bạc màu mà thằng Khoa đưa cho, lưng cậu giờ đã ướt đẫm mồ hôi, đôi tay tê rần.
– Hít đất không đủ, bắt nó “trườn chéo tay chéo chân” đi, hahaha…! – Khoa gào lên, cười nhếch mép lộ vẻ đắc ý!
– Chuẩn, tập kiểu lính biệt kích! – Ông Hùng cười sặc sụa theo trò đùa của thằng Khoa, lúc này đã ngà ngà say, ra lệnh Minh phải làm theo yêu cầu của thằng cháu như cách tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của gã.
Minh phải nằm úp, hai tay hai chân chéo nhau, dùng lực trườn trên nền xi măng nóng hừng hực. Khoa lấy điện thoại quay lại, còn ông Hùng vỗ đùi cái đét:
– Ê ê, quay cái mặt nó cắn răng chịu đau kìa. Hahaa!
– Bây giờ thêm bài “treo người tĩnh”, mốc treo chỗ xà nhà đó! – Khoa chỉ tay, cười khoái chí – Phải treo 10 phút, không được rớt. Rớt thì… hơ hơ… Đợi tao nghĩ thêm sau…
Minh cắn chặt răng lặng lẽ trèo lên. Đôi tay rướm máu từ những lần leo dây trước giờ như vỡ mạch. Nhưng cậu vẫn bám lấy thanh xà – treo mình giữa căn nhà như một con bù nhìn rũ rượi.
Dưới sàn, ông Hùng và Khoa nhậu, cười hô hố, xem livestream game trên điện thoại.
– “Con nhỏ này ngon dữ! Mày xem ngực nó…” – ông Hùng cười lớn – Thú vị còn hơn cái thư tình thằng Minh nó viết gấp trăm lần.
Minh nghe tất cả. Hai tay cậu run lên, mặt đỏ rần vì đau và vì nhục nhã.
Khoa bước tới, vỗ vai Minh khi cậu đã buông xuống, rơi ngồi bệt dưới sàn.
– Ê, yếu thế này thì… thôi mày khỏi làm người. – Hắn cười mỉa. Người như mày chỉ đáng làm bài test thể lực cho tụi tao giải trí thôi. Haaha…
Tối đó, khi Minh ngồi co ro bên mâm cơm ăn muộn, Khoa lấy muỗng gõ đầu cậu mỗi khi cậu đưa tay phải cầm đũa gấp thức ăn.
– Tay phải là tay “tội lỗi” của mày đúng không? – Hắn cười khẩy – Nghe cậu Hùng kể rồi. Dùng nó làm chuyện “xấu hổ” ban đêm. Giờ tao huấn luyện nó thành tay chó luôn.
Ông Hùng thì chỉ ngồi, lão cười khoái chí gật gù.
– Nó còn yếu lắm. Mày cứ ép cho tao. Làm sao tao nhìn thấy mặt nó mà không muốn ói nữa là được.
Minh về phòng, thân thể rã rời, tay run không còn viết nổi chữ. Nhưng cậu vẫn ráng mở vở, ghi vài dòng từ vựng mới. Cậu sợ, nhưng không phải sợ bài không xong, cậu sợ sáng mai, thằng Khoa lại nghĩ ra thêm “trò mới”.
Và cậu không biết: thân thể mình… còn chống đỡ được bao lâu nữa.
***
Sáng sớm, Minh vừa ngồi dậy, còn chưa kịp rửa mặt thì tiếng loa mở hết cỡ ngoài sân đã vang lên: tiếng trống dồn dập, tiếng thét mô phỏng chiến trường.
– Cởi trần, mặc quần lính tao để trên bàn ra sân! Nhanh! – Khoa gào từ dưới nhà, tay cầm chiếc roi cao su cong vẹo nhưng cực dẻo, dài hơn một mét.
Minh biết… hôm nay sẽ lại là một ngày khắc nghiệt.
Ông Hùng ngồi bệt trên ghế nhựa, bưng tô cháo lòng, vừa ăn vừa chỉ tay:
– Tao với thằng Khoa tối qua nghĩ ra chương trình mới. Gọi là “chuỗi hành xác nâng cao”! Có ba vòng. Thực hiện không qua… khỏi ăn. Vòng 1: Vác bao gạo chạy quanh sân 20 vòng. Bao gạo này 25kg, không được phép nghỉ.
Minh nhìn bao gạo dựng sẵn ở góc sân. Nó cao gần nửa người cậu.
– Vòng 2: Chống đẩy liên tục 150 cái. Nếu không đủ số, phải bò ngược lại 10 mét rồi làm lại từ đầu.
– Vòng 3: Bài trườn bụng qua đoạn sân rải đầy đá dăm. Nếu trầy, phải nhúng tay vào nước muối để “sát trùng”, rồi làm lại.
Khoa đứng cười bên cạnh, gật gù:
– Mày yếu thế này thì chắc xong vòng 1 là nôn ra mật xanh. Nhưng không sao, ráng đi. Tao còn đang hào hứng với màn “Huấn luyện đặc biệt cho học sinh hư đốn” đây nè – mày là đứa học trò đầu tiên của tao đó thằng cu đẹp dzaiii! Kakaka…
Minh thất thần lặng lẽ cúi đầu, ôm bao gạo lên vai, chân gồng nặng bước từng bước quanh sân. Bao gạo cấn vào xương vai, lưng nhói buốt. Nắng bắt đầu lên cao.
Từng vòng, từng vòng, tiếng hô “đếm vòng” vang lên:
– Vòng 6! Chậm quá rồi! Không tới 5 phút một vòng là bị phạt thêm!
– Vòng 9! Ê, lưng mày cong như con tôm chết! – Khoa vừa nói vừa đập gậy cao su vào cột sắt bên cạnh dọa nạt.
Vòng 14, Minh té xuống, bao gạo đè lên người. Cậu thở hổn hển, mặt đỏ bừng, mồ hôi nhỏ thành vệt dài trên xi măng.
Ông Hùng rít một hơi thuốc:
– Đụ má, Thằng này còn lâu mới nên người. Nhưng không sao, mày cứ luyện tới khi gãy mới thôi.
Khoa tiến tới, xốc Minh dậy, vụt liên tiếp mấy roi vào mông Minh rồi bắt gồng tiếp. Đến chiều, Minh bị thằng Khoa bắt bò trên nền đá dăm, từng viên đá nhọn cào qua khuỷu tay, đầu gối, để lại những vết xước dài và tứa máu. Khoa đứng bên cạnh, cầm bình nước muối sinh lý vừa được nó rắc thêm mấy lát ớt vào:
– Xong bài trườn thì mày biết tới màn gì không? Vào sát trùng tay chân trước đi. Mày nghĩ đây là nhà dưỡng lão à?
Đến tối, khi mọi thứ kết thúc, Minh gần như không còn cảm giác ở tay chân. Cậu nằm dài trên sàn phòng, tim đập như muốn bật khỏi lồng ngực.
Tiếng ông Hùng vọng từ dưới nhà lên:
– Mai có “gói mới”. Tao sẽ “giao lưu” với mấy đứa bạn tao, để mày có thêm người giám sát!
Minh nhắm mắt. Mọi thứ xung quanh như quay vòng vòng. Nhưng sâu trong lòng cậu, một hạt giống kỳ lạ đang nảy mầm:
Mình không thể tiếp tục như thế này. Phải có cách. Phải có lối thoát.
…
Sáng hôm sau,…
Minh vừa trượt chân khi chạy vòng thứ 18, thân người cắm xuống sân xi măng sần sùi. Bao gạo đổ ụp xuống lưng, đè nghiến cậu xuống mặt đất nóng bỏng. Máu rỉ ra từ vết trầy trên cánh tay phải.
– Mày ngã như con chó gãy chân! – Khoa phá lên cười, âm thanh vang lên như cái tát vào mặt Minh – Cố đi, cố thêm chút nữa đi thánh “học giỏi”! Chạy không xong thì sau này đạp xích lô kiếm cơm à?
Ông Hùng đứng bên, gõ mạnh vào cạnh ghế, mắt long sòng sọc:
– Đứng dậy! – 10 roi – Không có ngã! Ở nhà tao, ngã là tội! – ông quát lớn.
Minh run rẩy chống tay, cố nâng bao gạo lên vai lần nữa. Gối cậu sượt mạnh vào xi măng, để lại vệt máu mỏng phía sau.
Khoa liếc xuống, nhếch mép cười:
– Ê cậu, cậu thấy không, nó rỉ máu như tụi con gái tới tháng. Hahaa! Mai mình cho nó bài trườn qua đá, sau đó bắt… lau máu bằng lưỡi đi! Hahaha… – Nó vừa nói vừa tự vỗ tay cái “chạch” tỏ vẻ khoái chí.
Cả hai cười rộ lên, xen lẫn tiếng khui bia và tiếng chửi thề vang dội.
Hôm nay Minh thực hiện các bài tập khắc nghiệt do thằng Khoa đề ra phạm lỗi 3 lần, mỗi lần đều bị phạt 10 roi. Lần này lão Hùng không ra tay mà bắt Minh giơ hai tay ra trước, khuỵ hai chân trụ vững đứng tấn căng mình cho tên Khoa vun roi. Thằng Khoa khoái chí sờ nắn cặp mông căng tròn săn chắc của Minh, kéo thật căng cái quần lính để hiện rõ bờ mông chắc nịch. Nó nhìn cơ thể Minh bằng cặp mắt của một tên đồ tể chuẩn bị hành hạ tra tấn tù nhân, thằng Khoa đưa tay vuốt cây roi nhè nhẹ rồi từng phút chậm rãi quất thẳng tay vào hai cánh mông của Minh bằng sức lực của trai 18. Nó ra sức vun roi làm sao cho roi trước mạnh bạo đau đớn hơn roi sau, tiếng rên xiết đau khổ của Minh cũng phải ngày một lớn hơn theo nhịp roi của nó.
“Bốp!… Bốp…! Bốp!… Bốp…!”
“Bốp!… Bốp…! Bốp!… Bốp…!”
“Bốp!… Bốp…! Bốp!… Bốp…!”
“Bốp!… Bốp…! Bốp!… Bốp…!”
Đánh được hai chục roi, nó dừng lại uốn uốn cây roi quật vun vút vào không khí cho Minh nghe rồi kê tai sát cậu: – “Hay là bây giờ cho tao coi bộ dạng trần truồng của mày nha! – Tao cũng tò mò không biết cái lỗ đít của thằng đẹp trai mà mấy đứa con gái ở trường mày mê mẩn nảy giờ bị thành ra bộ dạng gì rồi” khà khà khà…!”
Minh nuốt nghẹn giọt nước mắt cay đắng tủi nhục vào trong. Lần đầu tiên trong đời cậu bị một thằng trạt tuổi hành hạ, đánh đòn, bây giờ còn phải trân mình cho nó tuỳ tiện cởi sạch quần áo mà sỉ nhục, tuỳ nghi vọc vạch kiểm tra cơ thể dù là bộ phận riêng tư nhất của một thằng đàn ông. Cậu cắn chặt răng, mắt nhắm nghiền nổi hằn lên trên cơ mặt từng đường gân mạch máu đau đớn, căm phẫn.
Thằng Khoa đá chân một cái ra hiệu Minh trở về vị trí đứng nghiêm quân đội, nó kéo hai tay của cậu giơ lên cao rồi đặt sau đầu. Khoa vứt cây roi xuống đất rồi tiến tới, vòng tay qua từ phía sau lưng cởi cúc quần, khoá kéo rồi nắm lấy vành quần tuột xuống một cách chập rãi. Minh chỉ được mặc cái quần lính này mà không được mặc quần lót nên bây giờ cả người cậu trần truồng đứng tồng ngồng giữa sân. Trán Minh đẫm mồ hôi, nhễ nhại chảy dọc xuống tấm lưng trầy trụi vết tích huấn luyện hành hạ, hai cánh mông cong tròn giờ đã sưng đỏ, nổi hằn lên mấy chục lằn roi xanh tím thảm hại. Thằng Khoa cực kì phấn khích trước thân thể mới lớn đẹp trai của Minh. Cặc và dái Minh cũng giống như nó, bây giờ toàn bộ đùm dái đã phát triển đầy đặn, chỉ có điều đầu khấc của Minh hồng hào và đầu quy tròn đầy có vẻ to hơn nó. Nhìn tới khúc này nó chỉ muốn thẳng tay đánh đập Minh một lần cho đã tay vì tội vừa đẹp trai còn cu bự hơn nó. Thế là nó lấy tay vọc cu dái Minh khiu khích, hành hạ sỉ nhục Minh một lúc rồi bước ra phía sau lưng cậu. Đôi mắt hắn nhìn vào tấm lưng trần nhễ nhại mồ hôi cùng bờ mông tròn căng đỏ bầm chi chít mấy lằn roi nổi cộm lên vì bị hành hạ.
Nó không vội, từ từ quật roi thẳng tay vào dọc khắp hai cánh mông của Minh khiến cậu đau đớn cắn chặt răng nhắm nghiền mắt, cơ hàm cắn chặt hằn lên vành má gồng người đứng thẳng chịu đòn. –”Đứng thẳng lên, dạng chân ra thằng mọt sách. Vẹo người là tao quất vô dái mày nha!!!
Thằng Khoa bước tới bước lui quanh người Minh, cách gần một phút với vun một roi chí mạng vào hai bên mông sưng đỏ. Nó khoái nhìn cảm giác và vẻ mặt đau đớn của Minh khi chịu đòn, nó khoái nhìn cái thân thể mới lớn trạt tuổi nó đang đứng trân mình không một mảnh vải che thân tuỳ nó hành hạ, tra tấn.
Đánh xong số roi, nó quật quật mấy cái ngoài không khí tỏ vẻ tiếc nuối, rồi nó liếc mắt nhìn ngắm lại thân thể trần truồng đang đứng gồng mình để nó đánh đập vừa rồi. Nó khoái chí lấy chiếc điện thoại ra chụp choẹt mấy chục tấm hình thân người trần truồng của Minh, vừa làm kỉ niệm vừa để uy hiếp Minh phải tuyệt đối trung thành nếu không muốn lộ hết cu dái đít khu cho bạn bè và hàng xóm thấy. Thế là xong, cuộc đời Minh từ nay xem như chấm hết. Chuỗi ngày còn lại tiếp theo chỉ còn là địa ngục. Cậu đứng chết trân chịu trận, nhắm chặt hai mắt, đôi tay cung lại đầy sự uất hận.
Kết thúc phần huấn luyện và màn phạt đòn nát mình, thằng Khoa cho phép Minh được mặc lại quần lính rồi tiếp tục thực hiện các bài tập rèn thể lực khác do nó nghĩ ra. Khi đến phần trừng phạt quỳ dang tay vì làm sai bài tập thể lực, Minh lại phải quỳ giữa sân, hai tay dang thẳng song song với mặt đất, bàn tay giữ hai chai nước đầy như tạ nhỏ. Ánh nắng cuối chiều đổ bóng xiêu vẹo, phủ đầy lên đôi vai nhỏ bé đang run lên từng hồi.
– Tay trái thấp rồi! Giơ lên! – Khoa gào rồi vun roi lên bả vai Minh.
Ông Hùng không nói gì, chỉ ngồi đó, gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ theo nhịp, như một bản án lặng lẽ.
Bỗng, Khoa bước lại gần Minh, lấy cớ “sửa tư thế”, nhấn mạnh tay vào vai cậu, đè ép xuống thêm vài phần khiến cả cơ thể Minh gập về phía trước rồi đưa tay vào đủng quần bóp dái Minh khiến cậu đau đớn, rụng rời tay chân, nín thở nhưng tay vẫn phải giữ nguyên tư thế không thể phản kháng.
– Thế mới chuẩn! Quân đội ngoài kia còn không dám gồng kiểu này đâu đó! – hắn thì thầm vào tai Minh, rồi bật cười lớn – Nói chứ, nhìn mày khổ vậy tao thấy sướng dễ sợ! Để tao chăm sóc thằng nhỏ mày một lát. Nói rồi thằng Khoa kéo quần xuống móc cu và đùm dái của Minh ra, để lộ bên ngoài đủng quần rằn ri người lính. Nó khoá chí vọc vẹo, bóp nặn búng chát chát vào đầu khấc và hai hòn dái của Minh khiến cậu đau như lập tức có thể chết đi vì xấu hổ và đau đớn.
Khoa quay lại phía ông Hùng, gằn giọng khoái trá:
– Cậu yên tâm, vài hôm nữa con mọt sách này thành lính đặc công thứ thiệt rồi! Còn không thì thành bao cát cho tụi mình tập đấm!
Ông Hùng nhướng mày, cười khan, ánh mắt lạnh như thép nung:
– Thằng này không gãy xương, tao không ngừng đâu.
Minh vẫn quỳ đó, cu dái vẫn bị thằng Khoa móc ra để yên bên ngoài, ủng đỏ vì vừa bị vọc vẹo đủ kiểu. Từng cơn gió rít qua, mồ hôi cậu nhỏ giọt từng giọt xuống nền, pha lẫn máu và bụi.
Phía sau lưng, tiếng cười hả hê của Khoa cứ vang vọng mãi, xoáy sâu vào từng vết thương chưa kịp khép miệng…
…
Đêm xuống, căn nhà im ắng, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả ngoài vườn và ánh đèn vàng u ám hắt xuống sàn gạch cũ.
Minh ngồi co ro bên bàn học, mắt thâm quầng vì kiệt sức. Đôi tay run run lật sách để ôn lại những điều lệnh cha dượng bắt phải học thuộc lòng. Một bên là quyển từ điển Anh-Việt cũ kỹ mà cậu phải chép 2 trang mỗi ngày. Bên còn lại là cuốn sổ ghi “10 điều huấn luyện”, thứ mà mỗi lần quên một chữ là cậu bị đánh như tội phạm.
Cánh cửa bật mở.
Khoa bước vào, tay vẫn cầm lon nước tăng lực, nhe răng cười giả tạo:
– Học bài hả “thần đồng”? Tao vô kiểm tra nè.
Minh khẽ gật đầu, tim đập nhanh. Cậu biết… cái “kiểm tra” của Khoa không bao giờ đơn giản.
– Bắt đầu nha, không được suy nghĩ quá 2 giây mỗi câu. Đọc điều thứ 6, nhanh!
– “Điều 6… Khi thực hiện bài tập… không được…”
– Chậm! Lại từ đầu! – Khoa hét lên, đập lon nước xuống bàn, nước văng tung tóe vào sách vở Minh.
– Làm gì mà như bò nhai lại thế? Mày học mà như kiểu chết lâm sàng vậy à?
Minh cắn môi, đọc lại. Mỗi lần vấp là mỗi lần Khoa ghi điểm “vi phạm” vào tờ giấy nhỏ, rồi hả hê giơ lên:
– Mai ông Hùng về mà thấy mày có 5 lỗi là ăn roi đó! Đừng nói tao không báo trước!
Sau khi “dò bài” xong, Khoa giả vờ giúp Minh thu dọn đồ.
– Để tao cất vở giùm mày. Mệt vậy rồi, ngủ sớm mai còn bị hành.
Minh biết không nên tin hắn, nhưng chẳng còn sức mà phản kháng.
Nửa đêm, Khoa lén lút lấy cuốn tập tiếng Anh quan trọng của Minh nhét xuống đáy thùng rác sau nhà. Đó là cuốn tập có bài vở cần nộp ngày mai.
Sáng hôm sau…
– Vở đâu? Sao không thấy bài chép từ điển? – ông Hùng gầm lên.
Minh hoảng hốt lục cặp. Không thấy. Cậu nhớ rõ ràng đã để vào.
– Con… con nhớ là…
– Còn cãi hả?! – ông Hùng rít qua kẽ răng, tát mạnh vào gáy Minh. – Vô kỷ luật! Lười biếng! Hư đốn!
Khoa đứng nép bên tường, giả vờ ngáp dài:
– Có khi tối qua nó lén ngủ rồi không chép. Mà cũng lạ, lúc tao vô phòng nó chẳng thấy tập đâu.
Minh quay sang nhìn Khoa. Trong ánh mắt thằng cháu ấy, ánh lên một tia khoái trá, thỏa mãn sâu sắc. Lão Hùng không nói thêm gì. Chỉ gằn từng chữ:
– Nghỉ học. Ở nhà nguyên ngày hôm nay. Huấn luyện tăng cường. Không xong thì đừng ăn.
Minh cúi đầu, vai run lên. Bất lực. Căm tức. Và đau đớn.
Buổi sáng, sau trận phạt oan vì “làm mất tập”, Minh bị bắt cởi quần ăn liên tục 50 roi dây nịch trước sự chứng kiến khoái chí hả dạ của thằng Khoa, nó lia điện thoại quay lại video không sót một roi nào. Sau khi bị bắt quỳ chép lại bù bài, cậu được lão cho mặc lại chiếc quần lính hôm qua rồi quăng cho một gói xôi với nửa ổ bánh mì do thằng Khoa bỏ mứa để dằn bụng. Chưa kịp nuốt hết miếng cuối cùng, Minh bị lão Hùng bắt cõng bao cát vòng quanh sân 30 vòng, trời nắng như đổ lửa. Mỗi lần Minh ngã, lão quát tháo, bắt làm lại từ đầu, còn Khoa thì vừa ăn bánh tráng trộn vừa… livestream “cho vui” với đám bạn giang hồ lông bông trong điện thoại.
– Coi nè tụi bây, thằng học trò gương mẫu mà tao huấn luyện! Chậm một nhịp là bị phạt ngay! – Khoa cười sằng sặc, giọng khoái trá như được uống rượu mạnh.
Ông Hùng ngồi một bên, gật gù, ánh mắt hằn đỏ vì tức:
– Thằng này còn mềm lắm! Mới bị oan mà đã rệu rã!
– Cậu yên tâm! – Khoa nheo mắt, nói nhỏ với lão Hùng như thể vừa nảy ra ý tưởng tàn độc mới – Bữa nay mình nâng cấp đi. Làm cái “huấn luyện luân phiên ba lớp”, giống kiểu quân đội đặc nhiệm ấy!
– Sáng cho nó chạy – trườn – bò,
Trưa cho nó nhảy dây không ngừng, dám than mệt thì bắt vừa nhảy vừa đọc điều lệnh.
Chiều thì… cho leo mái nhà xách gạch xuống. Vừa gồng thể lực vừa giữ thăng bằng.
Sai một nhịp, té là tự chịu.
Ông Hùng trợn mắt:
– Hay! Tụi đặc nhiệm còn thua! Làm như mày nói!
Khoa cười hả hê, quay lại nhìn Minh đang quỳ gối, hai tay ôm bụng vì đau cơ, ánh mắt trống rỗng vì kiệt sức.
– Sướng không Minh? Mày sắp thành “siêu nhân học đường” rồi đó! Mỗi ngày nâng cấp hình phạt huấn luyện, tao thấy mà phấn khởi dễ sợ!
Trưa hôm đó, giữa trời nắng hầm hập, Minh được phát một sợi dây thừng to gần bằng cổ tay, đứng giữa sân gạch nhảy liên tục, mồ hôi túa ra như tắm.
Khoa ngồi uống nước đá, gác chân lên bàn, bật nhạc remix inh ỏi:
– Ghi nhớ điều số 4 trong lúc nhảy! Nhanh! Mỗi câu đọc sai là tăng 20 lần nhảy thêm!
Minh lắp bắp:
– “Điều… số 4: Khi… khi tập luyện… không được… rên la, không… không… bỏ cuộc…”
– Sai chữ rồi! Lặp lại từ đầu!
Ông Hùng cầm đoạn roi cao su đập xuống nền, quát lớn:
– Lặp lại! Nhảy đi! Lưng mày như con sâu đo! Nhảy kiểu đó thì vác rác còn mỏi chân!
Khoa cười khoái chí, chỉ tay:
– Cậu coi, tụi mình đúng là “lò đào tạo nhân tài”. Sau này có thể xuất khẩu nó ra làm cascadeur phim hành động luôn!
Tối xuống, Minh nằm sõng soài trên nền gạch lạnh, thở không ra hơi. Từng cơ bắp trên người đau nhức như bị xé rách, ngón tay run đến mức không thể cầm nổi cây bút.
Từ phía cửa, Khoa vẫn chưa tha.
– Mai tao nghĩ ra cái mới nữa. Cho mày vừa chịu trận, vừa “học bài” bằng cách… chống đẩy mỗi lần sai một công thức toán. Tao đang tra trên mạng ghi danh sách mấy bài toán nâng cao rồi nè.
Hắn cười rít lên một tiếng như rắn chuông:
– Giá mà mày đừng học giỏi quá, đừng viết thư tình, thì đâu đến nỗi nát người vầy… he he!
Trong góc phòng, ánh đèn vàng nhòe nhoẹt, chiếu lên gương mặt Minh đang lặng lẽ quay vào tường.
…
Trời chưa kịp sáng hẳn. Sương còn mờ giăng ngoài sân. Tiếng gà gáy đầu xóm chưa kịp dứt thì giọng Khoa đã vang lên:
– Dậy! Tới giờ thể dục sáng rồi “em dzaiii học giỏi”!
Minh mở mắt. Cơ thể còn ê ẩm, bắp chân nhói từng nhịp như bị kim châm. Cậu chưa kịp chạm chân xuống nền gạch thì đã bị giật ngược người dậy.
– Cậu Hùng đang ngủ, tao đại diện chỉ huy buổi sáng nay. Mày khỏi lo. Bài tao tự biên, đặc biệt lắm!
Khoa cười nửa miệng, rồi ném đôi giày rách cho Minh:
– Mang vào. Sân trước đó. Không trễ 1 phút.
Sương vẫn còn lạnh mà mồ hôi Minh đã tuôn ra như tắm.
Bài 1: Hít đất kiểu vỗ tay. 30 cái. Không được nghỉ.
Bài 2: Leo 5 lần lên nóc bếp rồi nhảy xuống.
Bài 3: Vác bao cát chạy vòng sân, vừa chạy vừa đọc điều số 2, số 5, số 7 – Đọc sai là tăng thêm vòng.
Minh thở không ra hơi, nuốt nước bọt, giọng khàn:
– “Điều 2… Không… được than vãn… Điều 5… Phải… hoàn thành… mọi… nhiệm vụ… Điều 7…”
– Chậm! Tăng 2 vòng! – Khoa hét, ánh mắt rực lên một cách điên dại. Hắn bấm giờ bằng điện thoại, còn bản thân thì vừa đứng vừa nhai gói snack.
Minh chạy, trượt, vấp, rồi cố đứng dậy. Mỗi cú ngã là một lần tiếng cười khoái trá của Khoa vang vọng giữa buổi sớm im ắng.
Khi mặt trời nhô lên khỏi mái nhà, Minh đã không còn sức. Toàn thân phủ đầy bụi, quần dính bết mồ hôi, tay run không thể gỡ nổi dây giày.
– Tốt. Giờ tới phần “dò bài buổi sáng”! – Khoa nhe răng cười, rút cuốn sổ điều lệnh từ túi áo.
– Đọc điều 6, rồi 9, rồi 1. Không theo thứ tự. Phải đọc liền mạch. Không được ngừng 2 giây.
– “Điều… 6: Khi thực hiện bài tập, không… được biếng nhác, không than thở… Điều 9…”
– Dừng! Sai rồi! Mày thiếu mất chữ “hành động dứt khoát” trong điều 6!
Minh đứng lặng. Mắt mờ đi, không còn phân biệt được dòng nào với dòng nào nữa.
– Đi thay đồ đi học. Nhưng nhanh lên. Cậu Hùng mà dậy là mày phải xong rồi đấy. Tao đứng canh camera, mày mà chậm 1 phút là cậu tao biết.
Minh lê bước về phòng. Lưng ướt đẫm mồ hôi. Áo trắng học trò chưa mặc lên đã ướt vì mệt. Ánh mắt cậu nhìn chằm chằm vào tấm gương nhỏ trên tường – phản chiếu một hình ảnh tiều tụy, mệt mỏi, không giống một cậu học sinh lớp 11 nào cả.
Ngoài cửa, Khoa vẫn đang lẩm bẩm:
– Chiều nay mình cho nó tập thêm kiểu “thở lửa leo tường”… Hay phạt chống nạng đi học cho vui.
Minh nắm chặt mép bàn, răng cắn chặt môi đến bật máu. Nhưng cậu vẫn im lặng, chỉ còn một chút kiên nhẫn nữa thôi. Nếu không thoát ra, mình sẽ chết trước khi tốt nghiệp.