Con xuồng ba lá cứ thế rẽ sóng, lầm lũi trôi trên mặt sông đen ngòm dưới ánh trăng mờ đục. Gió từ ngoài vàm thổi riết từng cơn lạnh buốt thấu xương. Hai bên bờ, những rặng dừa nước, bần chát đan xen nhau tạo thành những cái bóng đen ngòm, chực chờ nuốt chửng hai kẻ đang chạy trốn khỏi cái địa ngục trần gian nhà họ Trần.
Trí cởi trần, cái vòm ngực rộng lớn phập phồng theo từng nhịp chèo. Hai bàn tay cậu Hai vốn dĩ quen cầm bút, cầm quạt, nay nắm chặt lấy thân chèo bằng gỗ nhám nhúa. Chèo liên tục từ nửa đêm tới mờ sáng, hai lòng bàn tay Trí đã phồng rộp lên đỏ lòm, nhưng cậu đéo dám dừng lại lấy một nhịp.
Nằm dưới đáy xuồng ngập nước lõm bõm, Lợi co ro như một con tôm luộc. Cái lưng nát bươm đầy những vết roi mây bắt đầu hành hạ nó. Không có thuốc đàng hoàng, nước sông dơ dáy văng lên làm mấy vết thương sưng tấy mưng mủ. Lợi lạnh run bần bật, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập.
Nó hé con mắt sưng húp, dòm cái lưng ướt đẫm mồ hôi của thằng Trí đang gồng mình đẩy chèo, thều thào gọi:
— Trí… Mày tấp vô lùm đước nghỉ chút đi… Tay mày rướm máu ướt nhẹp hết trơn rồi kìa thằng ngu…
Trí quay lại lườm nó một cái, giọng gắt gỏng vang lên giữa mặt sông vắng hoe:
— Nghỉ cái củ cặc! Lão già chó đẻ đó mà tỉnh dậy, lão xua người dí theo là hai đứa mình xuống âm phủ dọn cức diêm vương! Mày nhắm mắt lại nằm im đó cho tao! Đéo có nói nhiều!
— Nhưng tao ớn lạnh quá Trí ơi… Cái lưng tao nó giật từng cơn… chắc tao trúng phong chết mẹ nó rồi… Mày cho tao miếng nước… tao khát khô họng…
Nghe Lợi than khát, tay chèo của Trí khựng lại. Cậu Hai hoảng hồn quăng cây chèo xuống lòng xuồng, nhào tới quỳ bên cạnh Lợi. Vừa đụng tay vô trán Lợi, Trí giật nảy mình y như đụng vô cục than trong bếp.
— Đù má Lợi! Mày sốt rồi nè! Mày sao vậy Lợi? Mở con mắt ra dòm tao coi! Đừng có nhắm mắt! — Trí cuống cuồng vỗ vỗ vô hai bên má của thằng gia đinh, giọng lạc đi vì sợ.
— Lạnh… lạnh tới xương tủy luôn Trí… Mày ôm tao xíu đi… Tao lạnh quá… — Lợi rên rỉ vô thức, hai tay bấu chặt lấy cái lai quần xà lỏn của Trí mà run lẩy bẩy.
Trí chửi thề một tiếng rõ to vang động cả khúc sông. Cậu Hai vội vàng chồm tới, tháo cái khăn rằn quấn trên cổ mình nhúng vô nước sông lạnh ngắt, vắt ráo rồi đắp lên cái trán nóng hổi của Lợi. Xong xuôi, cậu vơ vét mớ rơm khô thằng Tèo lót dưới đáy xuồng tấp hết lên ngực Lợi, rồi nằm đè nửa người mình lên để ủ ấm cho nó.
— Tổ sư thằng Dượng Ba! Nó đánh mày ra nông nỗi này tao thề tao đéo đội trời chung với nó! Ráng chịu đi Lợi, trời sáng tao tấp vô bờ kiếm lá thuốc đắp cho mày! Mày mà chết tao đụ ai! — Trí vừa ôm chặt Lợi, vừa gằn giọng qua kẽ răng.
— Mày… mày ác như chó… Tao chết mày cũng đéo tha lỗ đít tao hả Trí… — Lợi thều thào cười khổ, cố rướn cổ lên liếm giọt mồ hôi đang rớt xuống từ chóp mũi của Trí.
— Đéo tha! Dưới háng mày đóng mộc tên cậu Hai Trí rồi, mày xuống âm phủ tao cũng xách phảng chém Diêm Vương giành mày lại! Há họng ra, nuốt miếng nước cằm cự đi!
Trí khum hai bàn tay vớt ngụm nước sông trong vắt ở giữa dòng, kề sát vô miệng Lợi cho nó uống. Xong xuôi, Trí lại lết ra sau lái, nghiến răng chụp lấy mái chèo, tiếp tục chèo như điên như dại tiến thẳng về miệt rừng U Minh Thượng rậm rạp.
Mặt trời đứng bóng, nắng hắt chói chang xuống mặt nước.
Con xuồng lách qua được một bãi lau sậy ngút ngàn, tấp vô một bãi đất hoang nằm khuất sâu trong một nhánh rạch cụt. Chỗ này chim chóc kêu râm ran, muỗi kêu như sáo thổi, đéo có bóng dáng con người.
Trí cắm sào, nhảy tót lên bờ, cởi luôn cái quần dài vứt trên mặt bùn, chỉ bận độc cái xà lỏn cụt lủn. Cậu xắn nách thằng Lợi, lôi xềnh xệch cái thân hình hơn bảy chục ký tạ đang mềm oặt lên bờ.
— Á… nhẹ… nhẹ tay… đứt lưng tao Trí… — Lợi nhăn mặt, máu từ mấy vết roi rịn ra.
— Nhẹ cái đầu mày! Đang trốn mà làm như đi nghỉ mát! Mày nằm ụp xuống cái tàu lá chuối này cho tao, cấm ngọ nguậy! — Trí đặt Lợi nằm sấp xuống mớ lá chuối khô vừa trải vội trên nền đất.
Trí thở hồng hộc, lấy tay quệt mồ hôi trán làm mặt mũi lem luốc sình bùn y như thằng ăn mày. Cậu Hai vốn sống trong nhung lụa, giờ nhìn cái cảnh rừng thiêng nước độc, ruồi vàng bù mắt bay rần rần thì gai óc nổi cục cục. Nhưng ngó xuống thằng Lợi đang thở dốc, mặt mày trắng bệch, Trí tặc lưỡi, vớ lấy cây gậy tràm bước thẳng xuống cái vũng sình kế bên.
Lợi hé mắt, thều thào hỏi:
— Trí… mày đi đâu đó… Lên đây… muỗi cắn nát dái mày bây giờ…
— Mày nằm im đó! Tao đi mò mớ lá sài đất với lá bù ngót đắp cho cái lưng thúi hoắc của mày! Với tao mò con cá lóc nướng cho mày hốc! Sốt vầy đéo ăn là đứt bóng!
Trí vừa nói vừa lội ủm xuống vũng bùn đen ngòm lún tới tận bẹn. Mùi sình thối hoắc xộc lên mũi làm cậu Hai suýt ói. Vừa mò tay xuống, Trí đã la oai oái giật nảy mình:
— Á đù má! Cái con đĩ mẹ nó con đỉa trâu! Mày bú máu tao hả?
Trí giơ cái cẳng giò trắng bóc lên, một con đỉa bự bằng ngón tay cái đang bám chặt lấy bắp chuối của cậu mà hút máu. Trí luống cuống lấy tay rứt mạnh, máu túa ra ròng ròng. Cậu tức điên lên, chửi thề vang cả góc rừng:
— Tao băm mày ra làm mắm tao cho chó ăn! Thằng Lợi nó hút tao thì được, mày là cái giống ôn gì mà mày dám bú tao hả con điếm đỉa này!
Lợi nằm trên bờ, nghe thằng Trí chửi lộn với con đỉa mà tự dưng bật cười sặc sụa, ho khù khụ. Cái thằng thiếu gia hống hách, bắt gia đinh đấm bóp xoa lưng mỗi ngày, giờ tự tay lội sình cho đỉa cắn chỉ để kiếm miếng thuốc cứu một thằng ở. Tim Lợi thắt lại, cảm động tới trào nước mắt.
— Trí… Mày lên đi… Tao đéo cần ăn… Mày rứt đỉa không khéo đứt vòi nó chui vô mạch máu chết mẹ mày bây giờ… — Lợi rống họng kêu.
— Chết cái lồn! Đỉa cắn đứt dái tao tao cũng phải kiếm được con cá cho mày! Mày nằm đó rên cái gì? Mày xót tao hả? Xót thì ráng sống mà đền đáp cho tao! Đêm nay tao đụ mày nát đít để trừ nợ!