— Con đĩ này… ở nhà ngoan hiền không chịu… thích lên mạng khoe thân… — Định nghiến răng — Tao đụ cho nát cái đít mày ra… cho mày khỏi đi đâu được nữa…
— A… mạnh nữa… giết em đi… đụ chết em đi chồng ơi…
Lời nói tục tĩu, dâm loạn vang lên trong căn phòng kín. Luân hoàn toàn chìm đắm trong cơn khoái lạc. Cậu yêu sự thô bạo này, yêu cái cách Định chiếm hữu cậu. Cậu cảm thấy mình nhỏ bé, yếu ớt và được bao bọc bởi gã đàn ông lực điền này.
Định cúi xuống, hôn ngấu nghiến môi Luân, vị mặn của mồ hôi và vị tanh của dục vọng hòa quyện.
— Luân… tao thương mày… thương mày muốn điên luôn…
Câu "thương mày" thốt ra giữa cơn hoan lạc nghe sao mà chân thật.
Định rút cặc ra, lật úp Luân lại.
— Chổng mông lên!
Luân quỳ bò, mông chổng cao, lỗ hậu sưng đỏ đang co bóp mời gọi. Định nhìn cảnh tượng đó, máu dồn lên não. Hắn với tay lấy cái roi da.
Vút… Đét!
Một roi quất xuống mông Luân, để lại một lằn đỏ.
— A!
— Đau không? — Định hỏi.
— Đau… nhưng mà sướng… đánh nữa đi anh…
— Đụ má, đúng là khổ dâm. — Định cười, quất thêm mấy cái nữa liên tiếp. Đét! Đét! Đét!
Mông Luân đỏ lựng lên, nóng hổi. Định vứt roi, ôm chặt hông Luân, đâm vào từ phía sau. Lần này hắn thúc nhanh và mạnh đến mức cái giường gỗ rung lên bần bật như muốn sập.
— Tao ra! Tao bắn hết vô ruột mày! Mày giữ lấy làm của riêng đi! — Định gầm lên.
— Bắn đi… a… a… bắn cho em có bầu đi anh ơi… — Câu nói nhảm nhí trong cơn nứng nhưng đầy kích thích.
Định phóng thích dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong Luân. Luân cũng bắn tinh ra ga giường ướt đẫm.
Cả hai đổ gục xuống, thở dốc như hai con trâu vừa cày xong thửa ruộng lớn.
Lát sau, Định tháo còng tay cho Luân, kéo cậu vào lòng ôm chặt cứng. Mùi mắm tôm thoang thoảng do hồi nãy quệt mũi hòa với mùi tinh dịch nồng nàn tạo nên cái mùi… kinh dị nhưng quen thuộc của căn phòng này.
Luân nằm rúc vào nách Định nơi cậu yêu thích nhất, ngón tay vẽ vòng tròn trên cơ ngực hắn.
— Anh Định nè.
— Gì? Còn nứng hả? — Định vuốt tóc Luân.
— Không. Em hỏi thiệt. Anh có thấy hối hận không?
— Hối hận vụ gì?
— Thì vụ… yêu em nè. Anh là trai thẳng mà, tự nhiên dính vô em, giờ thành bê-đê luôn rồi. Anh không được lấy vợ, không có con nối dõi…
Định im lặng một chút, rồi cốc đầu Luân một cái cốc:
— Mày hỏi câu này lần thứ 800 rồi đó Luân. Tao nói rồi, tao đéo hối hận.
Định kéo chăn đắp lên cho cả hai, giọng trầm xuống, nghiêm túc hẳn:
— Hồi xưa tao nghĩ hạnh phúc là phải có vợ đẹp con khôn, nhà cao cửa rộng. Nhưng từ khi có mày, tao thấy hạnh phúc nó đơn giản lắm.
— Đơn giản sao?
— Là mỗi ngày đi làm về thấy mày ở nhà. Là ăn cơm mày nấu dù dở như hạch. Là tối tối được ôm mày ngủ, được đụ mày sướng trợn mắt. Vậy là đủ rồi.
Định hôn lên trán Luân:
— Còn chuyện con cái, kệ mẹ nó. Dòng họ Nguyễn đông người lắm, thiếu con tao cũng đéo tuyệt tự được đâu. Tao với mày sống vầy tới già, mai mốt già thì dắt nhau vô viện dưỡng lão, tao vẫn sẽ đè mày ra mà làm tình, chịu không?
Luân cười khúc khích, nước mắt ứa ra vì hạnh phúc:
— Chịu. Tới lúc đó anh rụng hết răng rồi, móm mém hôn em chắc nhột lắm.
— Móm thì tao dùng lợi tao nghiền nát môi mày! — Định dọa, rồi cù lét Luân làm cậu cười sặc sụa.
— À mà quên nói. — Định sực nhớ ra — Hồi chiều thằng Vũ gọi điện.
— Anh Vũ hả? Ảnh sao rồi?
— Vợ nó mới đẻ. Con trai. 3 ký 8. Nó mừng húm, khóc như mưa trong điện thoại. Nó rủ mai tao với mày qua nhậu ăn mừng.
Luân nghe tin thì mừng rỡ:
— Trời ơi, vui quá! Cuối cùng ảnh cũng toại nguyện rồi.
— Ừ. Nó làm tròn bổn phận rồi. Giờ nó rảnh rang rồi đó. Mai qua coi chừng nó đè mày ra hôn hít nữa đó. — Định lườm yêu.
— Anh Vũ chỉ giỡn thôi mà. — Luân cười.
Định siết chặt Luân hơn:
— Kệ mẹ nó. Ai hạnh phúc thì người ấy hưởng. Nó có vợ con nó. Tao có mày. Tao thấy tao lời hơn nó nhiều. Nó phải dậy pha sữa thay tã, còn tao tối nào cũng được ngủ ngon sau khi vận động.
— Anh xấu tính ghê.
— Xấu mới yêu mày được.
Bên ngoài cửa sổ, trăng lên cao, soi sáng cả một vùng quê yên bình. Tiếng côn trùng kêu rả rích. Trong căn phòng nhỏ, hai người đàn ông ôm nhau ngủ say.
Cuộc đời này có trăm ngàn định nghĩa về hạnh phúc. Với Vũ, là sự hy sinh để đổi lấy bình yên cho gia đình. Với Phi đang ở đâu đó xa xôi, là sự buông bỏ để tìm lại chính mình.
Còn với Định và Luân, hạnh phúc chỉ đơn giản là những đêm mặn nồng, những cái tát yêu vào mông, những lời chửi thề tục tĩu nhưng đầy tình cảm. Là sự chấp nhận con người thật của nhau, trần trụi và không giấu giếm.
Trai miền Tây cục súc và Trai thành phố ngạo kiều. Hai đường thẳng song song ngỡ không bao giờ gặp nhau, cuối cùng lại xoắn vào nhau chặt chẽ như dây tơ hồng, bền chặt như cây đước cắm sâu vào lòng đất mẹ phù sa. Và câu chuyện của họ, dù có kết thúc ở trang sách này, thì vẫn sẽ tiếp diễn mãi trong những ngày tháng bình dị và dâm đãng về sau.
Hết
(Chân thành cảm ơn bạn đọc đã theo dõi truyện suốt thời gian vừa qua).