Lợi khịt mũi, tay chầm chậm gỡ cái dải rút quần xà lỏn. Nó lưỡng lự. Hồi mười lăm mười sáu tuổi cởi truồng nhảy sông ầm ầm thì không nói, giờ tự dưng năm nay hai mươi hai tuổi đầu, người ngợm nở nang hết trơn rồi, đứng tồng ngồng trần như nhộng trước mặt thằng Trí, Lợi tự dưng thấy gai gai trong bụng. Nhất là dạo này, cặp mắt thằng Trí dòm nó lạ lắm, nó giống như con diều hâu dòm miếng thịt gà vậy.
Lợi chỉ cởi trần, giữ nguyên cái quần xà lỏn tà lỏn dính bẹp dí vô đùi, bước cạch cạch xuống nước.
Trí thấy vậy, chân mày nhíu lại một nấc, tạt nước vèo vèo vô mặt Lợi:
— Cái mả cha mày! Lột cái xà lỏn ra luôn đi, che đậy cái đéo gì? Hồi nhỏ tồng ngồng tắm chung tao dòm riết tao chán chê cái con giun đất của mày rồi, làm như vàng mà giấu.
Lợi đưa tay vuốt nước trên mặt, trừng mắt:
— Cậu dòm chán thì kệ mẹ cậu! Tui bận xà lỏn tui chà lưng cho cậu, cởi ra lỡ tôm hay cá rỉa trúng chim tui rồi cậu đền tui cái mả gì? Vợ tui sau này nó chửi tui chết!
Trí nghe tới chữ "vợ", tự dưng sắc mặt sa sầm xuống. Cục tức dâng lên tận họng.
— Vợ vợ cái con cặc! Cỡ mày con nào thèm lấy mà rào với đón? Tao kêu mày cởi là cởi, mày không tự cởi tao lột quần mày quăng lên đọt bần à!
— Mày ngon mày thử đụng vô tao coi Trí! — Lúc này không có ai, Lợi tức quá đổi luôn xưng hô. Cặp mắt nó nheo lại lườm thằng thiếu gia trước mặt.
— Á à… Bữa nay mày láo! Mày xưng tao – mày với bổn thiếu gia hả? Mày chết con đĩ mẹ mày rồi Lợi ơi!
Trí vừa dứt lời là phóng người tới như con rái cá. Lợi chưa kịp lùi lại đã bị Trí ôm ngang hông quật ngã chúi nhủi xuống dòng nước đục ngầu.
"Ùm!"
Nước văng tung tóe. Hai thằng đàn ông bự con ôm nhau vật lộn dưới bến bùn. Lợi vùng vẫy, hai tay rắn chắc nắm lấy bắp tay Trí mà gỡ ra. Nhưng thằng Trí như con đỉa trâu, nó lặn xuống nước, hai tay thọc thẳng vào trong cái xà lỏn của Lợi định kéo tuột ra.
— Đù má buông ra Trí! Mày điên hả! Buông cái quần tao ra!
— Tao đéo buông! Cởi ra cho tao! Mày giấu giếm cái giống gì trong này!
Lợi giãy nảy, co chân đạp một phát vào bụng Trí. Trí bị đạp sặc một ngụm nước bùn ngoi lên, ho sù sụ. Lợi đứng dậy, vuốt nước vuốt bùn trên mặt, thở hổn hển. Cái quần xà lỏn xệ xuống một nửa, để lộ đường vân Vline mờ mờ săn chắc dưới rốn và lớp lông bụng rậm rạp.
Trí đứng cách đó mấy bước, ho sặc sụa nhưng cặp mắt thì dán chặt vào chỗ cái quần xà lỏn đang trễ xuống của Lợi. Yết hầu Trí chạy lên chạy xuống một cái ực. Cảm giác nóng ran bốc lên từ bụng dưới dội thẳng lên đỉnh đầu, lấn át luôn cả cái nực của trưa hè. Cái tay vừa nãy luồn vào trong cạp quần thằng Lợi, chạm phải mảng da thịt nóng hổi ở dưới bụng của nó, giờ tự dưng run run.
Lợi kéo xộc cái quần lên buộc chặt dải rút lại, chỉ mặt Trí chửi:
— Cà chớn riết quen thói. Cậu còn giỡn kiểu đó tui lên bờ tui đéo tắm rửa chà lưng con mẹ gì cho cậu nữa!
Trí chớp mắt, thu lại cái nhìn thèm thuồng, hắng giọng lấy lại vẻ bề trên:
— Đạp tao đau thấy mả cha tao rồi nè. Chút tao về méc má tao cắt cơm mày. Lại đây xoa lưng cho tao lẹ, tao nực quá rồi.
Trí quay lưng lại, bơi tới ngồi vắt vẻo trên bậc thềm đá đóng đầy rêu. Tấm lưng trắng nõn, bả vai rộng phơi ra trước mắt Lợi. Lợi hậm hực lội tới, chụp lấy miếng xơ mướp nổi lềnh bềnh trên mặt nước, quệt một cục xà bông rồi chà mạnh lút cán lên lưng thằng Trí.
— Á! Đù má mày chà trâu hay chà người vậy Lợi? Nhẹ tay coi, lột da tao bây giờ!
— Lột cho cậu bớt cái thói ở ác đi! Chỗ thì sướng quá sinh tật, người thì làm cong xương sống đéo có thời gian nghỉ ngơi.
Lợi rủa sả, nhưng tay thì nới lỏng ra. Bàn tay thô ráp, đầy chai sạn vì cầm búa, cầm cuốc của Lợi lướt qua mảng da thịt láng o của Trí. Sự cọ xát giữa hai bề mặt đối lập kỳ lạ thay lại tạo ra một luồng điện chạy râm ran. Trí nhắm hờ mắt lại, miệng rên hừ hừ tận hưởng. Cái cảm giác bàn tay nóng rực của thằng Lợi miết dọc theo sống lưng khiến cậu Hai rùng mình.
— Tao nới lực rồi, bớt nhăn nhó đi. — Lợi càu nhàu.
Truyện hay quá ạ🤩🤩🤩 ước gì chuyển thể thành phim