Sau khi được khai phá bằng nắm tay tàn bạo, Lâm An dường như đã lột xác hoàn toàn, một sự sụp đổ huy hoàng của nhân cách để nhường chỗ cho bản năng dâm dật trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Em triệt để không còn là người vợ nhỏ e thẹn, trong sáng mà tôi từng nâng niu trong lòng bàn tay nữa. Giờ đây, em nhận ra rằng sợi dây kết nối duy nhất còn sót lại giữa chúng tôi không phải là những lời thề non hẹn biển, mà là những khoái cảm nhầy nhụa, tục tĩu và sự phục tùng tuyệt đối dưới chân tôi.
Em sợ tôi chán. Em sợ cái nhìn xa cách, lãnh đạm của tôi trong những khoảng lặng cô độc hơn cả nỗi đau bị xé toạc lòng ruột. Để vãn hồi chút tàn dư của sự chiếm hữu, Lâm An bắt đầu tự mình lao vào vòng xoáy tha hóa, biến những ham muốn đen tối nhất mà em từng giấu kín thành hiện thực ngay trước mắt tôi, chỉ để nhận lấy một cái liếc mắt hài lòng đầy khinh miệt.
Sáng sớm, khi tôi còn đang chuẩn bị đi làm, Lâm An đã quỳ gối dưới chân tôi trong bộ âu phục chỉnh tề, nhưng bên dưới lớp vải ấy là một linh hồn đã mục nát. Em cầm chiếc máy rung nhỏ xíu nhưng công suất cực lớn, run rẩy dâng lên cho tôi.
“Chồng ơi… hôm nay cho em đeo nó đi làm được không? Em muốn lúc nào cũng được anh ‘chạm’ vào… hức… em sẽ đeo nó trong lỗ dâm này cả ngày để đợi anh về… Em muốn lúc nào cũng nứng để nhớ về anh…”
Tôi nhìn em, lòng trào lên một cảm giác vừa thỏa mãn quyền lực vừa cay đắng. Tôi thong thả thắt chiếc cà vạt cho em, rồi thô bạo banh rộng mông em, tự tay nhét chiếc máy đang rung bần bật vào sâu bên trong đóa mẫu đơn đang hé mở, sưng mọng vì dư chấn của những lần chơi trước. Lâm An rùng mình, đôi mắt mờ đục vì nứng, hơi thở dồn dập nhưng miệng vẫn mỉm cười mãn nguyện khi thấy tôi gật đầu hài lòng.
Đến tối, khi tôi lái xe đón em tan làm, Lâm An vừa vào xe đã không thể giữ được vẻ thanh lịch giả tạo. Em lột sạch quần lót, quỳ sụp xuống sàn xe hẹp chội, hai tay run rẩy banh rộng hai cánh mông trắng ngần để lộ cái lỗ dâm đang mở hoác, mấp máy không ngừng vì chiếc máy rung vừa mới được lấy ra. Dịch nhờn và nước rượu Champagne từ hôm trước dường như vẫn còn khiến nơi đó bóng nhẫy, nhem nhuốc.
“Anh… hôm nay em ngoan lắm… lỗ nhỏ nứng đến mức chảy hết nước ra sàn xe rồi… Chồng ơi, anh dùng cần số… chơi em đi… em muốn ngửi thấy mùi xe, mùi của anh xâm chiếm bên trong em…”
Tôi nhếch mép tấp xe vào một khu phố vắng người, tắt đèn xe, để bóng tối bao phủ lấy sự đồi trụy này. Tôi gạt cần số về phía sau, lạnh lùng quan sát em. Lâm An loay hoay lấy từ trong túi ra một chiếc bao bọc cần số bằng silicone trong suốt, loại dành riêng cho việc kích dục với vô số các hạt thô to, nhọn hoắt phủ đầy bề mặt để tăng ma sát. Em trùm nó lên đầu cần số bằng nhựa cứng, đôi tay run rẩy vì kích động.
“Tự chơi cho anh xem.” Tôi lạnh giọng ra lệnh, tay đưa lên day mạnh vào hai đầu vú của em qua lớp sơ mi mỏng, khiến em nấc lên một tiếng. “Để anh xem con đĩ của anh thèm khát đến mức nào mà dám dùng cả đồ vật trong xe để giải tỏa.”
Lâm An thét lên một tiếng dâm đãng khi tự mình hạ mông ngồi lên chiếc cần số đầy hạt thô. Cảm giác nhựa cứng và những hạt silicone cày xới vào lòng ruột vốn đã nhạy cảm khiến em vừa đau vừa sướng đến phát điên. Cơ thể em vặn vẹo theo mỗi nhịp chuyển động lên xuống, cố gắng ngậm lấy toàn bộ chiều dài của cần số vào sâu nhất có thể.
“Hức… đau… sướng quá… Chồng ơi nhìn em này… lỗ dâm của em đang bị cần số của anh đâm nát rồi…” Lâm An vừa khóc vừa rên rỉ, nước mắt chảy dài trên gương mặt đỏ bừng vì cực khoái.
“Đúng là đồ đĩ thỏa. Em thích cảm giác bị đồ vật thô bạo này nhồi nhét hơn cả anh sao?” Tôi tàn nhẫn mắng nhiếc, tay đột ngột giáng một cái tát mạnh vào vật nhỏ đang dựng đứng, rỉ dịch của em. “Cái lỗ này của em rách nát đến mức này rồi mà vẫn còn thèm khát như vậy, thật là bẩn thỉu.”
Bị tôi nhục mạ, Lâm An không những không sợ hãi mà còn nứng đến mức co giật. Em càng ra sức ấn mông xuống sâu hơn, để những hạt silicone thô ráp nghiền nát điểm P bên trong. Tiếng “xoèn xoẹt” của nước nhờn va chạm với lớp vỏ bọc vang vọng trong không gian kín của xe hơi, nồng nặc mùi dục vọng và sự tha hóa.
“Vâng… em bẩn thỉu… em là con đĩ của anh… hức… anh mắng em nữa đi… tát em nữa đi… em muốn bị anh nhục mạ khi đang bị cần số đâm lút vào…”
Tôi tiếp tục dùng tay day nghiến núm vú em, thỉnh thoảng lại đánh mạnh vào dương vật em để ngăn em bắn tinh quá sớm, ép em phải chịu đựng sự căng tức đến nghẹt thở. Lâm An hoàn toàn hưởng thụ sự bạo liệt này, em tự dùng tay banh rộng lỗ hậu để tôi thấy rõ cảnh tượng cần số đang thô bạo ra vào bên trong đóa mẫu đơn tơi tả.
Sự nhục nhã và đau đớn lúc này trở thành chất xúc tác mạnh mẽ nhất, đẩy em vào một cơn cực khoái kinh hoàng. Lâm An vừa tự mình nhấp mông điên cuồng trên cần số, vừa nức nở rên rỉ những lời dâm dật không ngớt. Cho đến khi không thể chịu đựng thêm được nữa, em hét lên một tiếng rách cổ họng, cơ thể đổ sụp xuống cần số, bắn ra một lượng tinh dịch lớn tưới đẫm sàn xe trong khi lỗ hậu vẫn mút chặt lấy vật cứng bên trong không chịu nhả ra.
Tôi nhìn em nằm đó, rũ rượi và tơi tả trong sự nhục nhã tột cùng, lòng thầm hiểu rằng Lâm An đã hoàn toàn thuộc về bóng tối của tôi, một đóa mẫu đơn mãi mãi không bao giờ có thể quay lại ánh mặt trời.
Về đến nhà, sự điên cuồng của Lâm An vẫn không hề có dấu hiệu dừng lại, dường như cơn đói khát sự chiếm hữu đã hoàn toàn nuốt chửng chút lý trí cuối cùng của em. Sau một ngày dài bị dày vò và bỏ đói sự quan tâm, tâm hồn em giờ đây nát bét như một mảnh đất khô cằn chỉ chực chờ một cơn mưa bạo liệt để được hồi sinh. Khi tôi vừa bước vào phòng làm việc, đặt chiếc laptop lên bàn để chuẩn bị cho cuộc họp trực tuyến quan trọng với đối tác nước ngoài về dự án sáp nhập nghìn tỷ, Lâm An lầm lũi bò tới như một con thú nhỏ trung thành nhưng đầy tà ý. Em không nói một lời, gương mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt khô dài, lẳng lặng nằm ngửa ngay dưới chân bàn, ngay giữa hai chân tôi.
Em chủ động dang rộng đôi chân dài trắng nõn, gác thẳng lên đùi tôi làm điểm tựa vững chãi nhất. Tư thế này khiến toàn bộ vùng mông tròn trịa, trắng muốt của em hướng thẳng về phía tôi, phơi bày đóa mẫu đơn đỏ thẫm xăm quanh hậu huyệt đang mấp máy một cách tham lam. Đó là một lời mời gọi không thể chối từ, một sự phó mặc toàn bộ cơ thể và nhân phẩm cho chủ nhân định đoạt.
“Anh cứ họp đi… đừng để ý đến em… cứ coi em là đồ giải khuây thôi… chơi em đi chồng… nhồi nát lỗ dâm này đi… em thèm tay anh đến phát điên rồi…” em thì thầm, giọng khàn đặc, đứt quãng vì những trận gào thét và rên rỉ suốt cả ngày dài.
Tôi vẫn thản nhiên đeo tai nghe, gương mặt giữ vẻ lạnh lùng, chuyên nghiệp để trao đổi công việc bằng tiếng Anh lưu loát với đối tác trên màn hình. Thế nhưng, bàn tay dưới gầm bàn của tôi đã không chút do dự mà tiến tới, chụm năm đầu ngón tay lại và thụt mạnh vào trong lòng ruột nóng hổi của em. Tôi không thèm dùng đến dầu trơn, bởi lẽ nơi đó đã tự làm ướt sẵn bằng những dòng dâm thủy nhầy nhụa chảy ra từ khao khát cháy bỏng và sự nứng đến tột độ của em. Tôi chụm tay thành nắm, bắt đầu thực hiện động tác fisting thô bạo ngay trong lòng lỗ mẫu đơn đang nhớp nháp đỏ rực.
Lâm An nức nở, một tiếng thét nghẹn ngào bị em kìm nén một cách đau đớn bằng cách tự cắn chặt vào mu bàn tay mình để không phát ra tiếng động nào lọt vào micro của máy tính. Tuy nhiên, dưới gầm bàn ấy là một khung cảnh đồi trụy đến cực điểm. Những âm thanh nhầy nhụa, tiếng “xoèn xoẹt” phát ra từ nơi giao thoa giữa nắm tay to lớn của tôi và lòng ruột em vẫn vang lên đều đặn. Tôi vừa nhìn vào màn hình máy tính trao đổi về những con số khô khan, vừa dùng bàn chân đạp nhẹ lên gương mặt đẫm lệ của em. Lâm An lập tức hé mở đôi môi, vươn đầu lưỡi hồng hào ra mút lấy ngón chân tôi một cách thành thục, thi thoảng tôi lại dùng ngón chân cái day mạnh lên núm vú đã sưng cứng của em khiến em co giật liên hồi. Tay còn lại tôi thỉnh thoảng lại đưa xuống tuốt mạnh vào dương vật nhỏ bé đang rỉ dịch dâm đãng của em, mỗi lần như vậy đều khiến em ưỡn người vì sung sướng.
“Nhìn xem vợ tôi ngoan đạo chưa này,” tôi tắt mic trong một giây ngắn ngủi giữa các lượt phát biểu để gầm khẽ vào tai em bằng giọng đầy khinh bỉ và lạnh lùng. “Đang họp với đối tác mà em dám đưa cái lỗ rách nát này ra mời mọc sao? Đồ đĩ thỏa, em dâm đến mức mất hết liêm sỉ!”
Mỗi cú đấm của tôi vào trực tràng mềm mại khiến cơ thể Lâm An nảy lên bần bật, nhưng đôi mắt em lại lấp lánh một niềm vui sướng bệnh hoạn. Em không hề thấy nhục nhã, ngược lại em đang hưởng thụ sự nhục mạ ấy như một loại phần thưởng. Em hạnh phúc vì được tôi phá hủy ngay trong lúc tôi đang làm việc, hạnh phúc khi thấy mình mục nát và nhục nhã dưới tay tôi. Niêm mạc lòng ruột em mút chặt lấy nắm tay tôi, từng đợt co thắt dâm dật khiến nước nhờn bắn ra tung tóe xuống sàn nhà.
Đêm muộn, khi cuộc họp kết thúc và cả hai đã kiệt sức trên giường, Lâm An vẫn chưa thoả mãn. Em xoay người, chổng mông lên cao, chủ động dùng cái lỗ dâm vừa bị chơi đến sưng đỏ của mình bọc chặt lấy gậy thịt của tôi khi tôi vừa nằm xuống. Em nuốt trọn lấy tôi vào sâu nhất có thể như muốn khảm tôi vào sâu trong xương tủy để bù đắp cho khoảng cách trong lòng.
“Đừng rút ra… chồng ơi… tối nay cứ để nó trong lòng em đi… em là bồn chứa mà… em muốn giữ hơi ấm của chồng cả đêm… để lỗ nhỏ này lúc nào cũng được lấp đầy… ”
Sự phục tùng đến mức hèn mọn và dâm đãng ấy khiến tôi vừa thỏa mãn quyền lực tuyệt đối, vừa cảm thấy kích thích tột độ. Khi tôi thức giấc giữa đêm vì cảm giác căng tức ở bàng quang và định ngồi dậy, Lâm An ngay lập tức giật mình tỉnh giấc. Em giữ chặt lấy tay tôi bằng đôi mắt hoảng loạn, như thể chỉ cần tôi rời đi một bước, thế giới của em sẽ hoàn toàn sụp đổ.
“Anh đi đâu? Đừng bỏ em mà! Anh chán em rồi sao? Em sẽ ngoan mà, em sẽ làm mọi thứ anh muốn…”
Tôi lạnh nhạt đáp, giọng vẫn còn ngái ngủ nhưng chứa đầy sự áp đặt: “Anh đi tiểu, em có thể không dính người như vậy không! Thả ra.”
Em không những không buông, ngược lại còn ngước gương mặt đẫm lệ nhưng tràn đầy sự cầu khẩn dâm đãng lên nhìn tôi. Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, em dạng rộng hai chân ra hơn nữa, phơi bày đóa mẫu đơn vẫn còn đang ngậm chặt gậy thịt của tôi, mấp máy cầu xin một cách điên rồ:
“Anh ơi… đừng xuống giường… em xin anh… anh tiểu vào trong em đi… tiểu hết vào lỗ dâm này này… em sẽ giữ lại hết cho anh… em sẽ kẹp chặt, không để rỉ ra giường một giọt nào đâu…”
Tôi sững người trước sự tha hóa tự nguyện đến tội nghiệp ấy. Bản năng tăm tối và sự chiếm hữu bệnh hoạn một lần nữa chiếm lấy tâm trí tôi. Tôi không kìm lòng được liền giữ chặt lấy hông em mà bắt đầu xả dòng nước tiểu nóng bỏng xối thẳng vào bên trong lòng ruột ấm áp. Dòng nước nóng hổi hòa cùng tinh dịch và dâm thủy còn sót lại tạo thành một hỗn hợp dịch thể đặc quánh, bốc hơi nóng hực bên trong cơ thể Lâm An.
“A ——— !!!”
Lâm An co giật dữ dội, em khóc nức nở nhưng tiếng rên rỉ lại tràn ngập sự sung sướng đến tột cùng. Cảm giác nóng cháy lan tỏa nhanh chóng trong lòng ruột khiến em đạt đến cực khoái ngay lập tức mà không cần bất kỳ sự kích thích nào khác. Lỗ nhỏ mút chặt lấy gậy thịt của tôi trong cơn co thắt đầy nhục nhã nhưng cũng đầy thỏa mãn. Em bắn tinh ngay trong lúc tôi đang xả uế vào người em, làn nước nóng làm đóa mẫu đơn sưng tấy thêm nhưng lại mang đến cho em cảm giác được sở hữu trọn vẹn, được chồng mình ban phát cả những thứ dơ bẩn nhất vào nơi sâu kín nhất.
“Đúng là con đĩ nhỏ của riêng anh. Nhìn xem cái bụng em đang chứa đầy nước tiểu của anh kìa, sướng không hả đồ đĩ?” Tôi vừa tiếp tục dòng nước vừa dùng tay đánh mạnh một cái “chát” vang dội vào mông em, miệng không ngừng dùng những lời lẽ khẩu dâm nhục mạ.
“Hức… sướng… em là đồ hạ tiện… em thích được anh tiểu vào người… hức… chồng ơi… nóng quá…xả hết trong em đi…”
Đúng như lời hứa, ngay khi tôi kết thúc, em siết chặt lỗ dưới một cách thần kỳ. Với đôi mắt vẫn còn vương lệ nhưng tràn đầy sự đắc thắng của một kẻ nô lệ được ban ơn, em nhanh chóng cầm lấy nút tắc silicone cỡ lớn ở đầu giường mà nhét mạnh vào, chặn ngay lại toàn bộ hỗn hợp dịch thể nóng hổi bên trong mình. Em không muốn một giọt nào của tôi bị lãng phí ra ngoài.
“Khi nào anh cần thì cứ mở ra mà tiểu vào tiếp… đừng rời khỏi giường nha… em xin anh…” Vừa nói, em vừa vùi đầu vào trong lồng ngực tôi như đang nhõng nhẽo, bất chấp thân hình đang nhem nhuốc và mùi vị dục vọng nồng nặc bốc lên từ phía dưới.
Tôi nhìn Lâm An nằm đó, toàn thân đầy những dấu vết xanh tím, dấu bàn tay và cả dấu răng tôi để lại. Lòng ruột em đang chứa đựng sự nhục nhã lớn nhất, nhưng em lại ôm nó như ôm một kho báu vô giá. Trong lòng tôi chợt dâng lên một sự tự hào lệch lạc và chiếm hữu điên cuồng đến nghẹt thở. Em vì tôi mà vứt bỏ mọi liêm sỉ, vì tôi mà tự tay biến mình thành thứ hàng hạ tiện nhất thế gian. Tôi yêu cái vẻ mục nát này của em, yêu cái cách em hoàn toàn tan chảy và vui sướng trong sự nhục nhã mà tôi mang lại.
“Vợ ngoan… cả đời này em cũng đừng mong thoát khỏi bàn tay anh. Em sẽ mãi mãi là cái bồn chứa bẩn thỉu của một mình Trình Kiêu này thôi.”
Lâm An mỉm cười mãn nguyện trong nước mắt, đôi mắt nhắm nghiền, chìm vào giấc ngủ trong khi cái lỗ nhỏ vẫn còn bị bịt kín bởi nút tắc, giam cầm toàn bộ sự dơ bẩn vào sâu trong cơ thể mình. Em chìm vào giấc mộng đẹp nhất trong khi lòng ruột vẫn đang nóng bừng và căng tức, một sự căng tức của sự lấp đầy tuyệt đối mà em hằng khao khát.