Nắng sớm lọt qua khe rèm mỏng, nhảy múa trên tấm ga giường đã được thay mới tinh tươm, phẳng phiu như chưa từng trải qua trận cuồng hoan nhục nhã đêm trước. Lâm An khẽ cựa mình, mi mắt run rẩy rồi từ từ mở ra trong cơn choáng váng nhẹ. Điều đầu tiên em cảm nhận được không phải là cái đau xé toạc của nắm tay hay sự căng tức đến nghẹt thở khi bị xả uế vào lòng ruột, mà là một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Toàn thân em sạch sẽ, thơm tho mùi sữa tắm dịu nhẹ, không còn cảm giác bết dính của dịch thể hay mùi khai nồng nặc của nước tiểu.
Em đưa tay chạm nhẹ xuống phía dưới. Chiếc nút tắc đã được gỡ bỏ từ lúc nào. Lòng ruột đã được súc rửa kỹ càng, từng ngóc ngách đều được bôi một lớp thuốc mỡ mát lạnh, làm dịu đi những vết rách và sự nóng rát tột cùng. Lâm An sững người, một dòng điện ấm áp chạy dọc sống lưng. Em biết, chính tay Trình Kiêu đã làm điều đó. Người đàn ông vừa mới đây còn mắng nhiếc em là đồ hạ tiện, lại lặng lẽ bế em vào bồn tắm, kiên nhẫn làm sạch đống dơ bẩn mà chính anh đã trút vào người em.
Trong giây phút chập chờn giữa cơn mê và sự tỉnh táo, Lâm An nhìn tôi bằng ánh mắt đong đầy sự ỷ lại và biết ơn đến tội nghiệp. Em muốn tin rằng sự chăm sóc ấy là tàn dư của tình yêu, là bóng dáng của người chồng dịu dàng từng nâng niu em như bảo vật. Thế nhưng, ngay khi tôi mở mắt, luồng hơi ấm đó lập tức bị dập tắt bởi cái nhìn lạnh lẽo, thấu cáng dành cho em. Tôi không nói một lời nào, chỉ thản nhiên rút cánh tay đang cho em gối đầu ra, ngồi dậy tựa lưng vào thành giường như đang đối diện với một món đồ chơi đã qua sử dụng.
Lâm An ngẩn người một giây, sự hụt hẫng thoáng qua rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một bản năng đã ăn sâu vào tủy sống. Em không hề tủi thân, trái lại, em thấy thỏa mãn vô cùng. Em nhận ra rằng, chỉ cần em đủ ngoan, đủ hạ tiện để anh “hưởng dụng”, anh sẽ vẫn ban phát cho em chút sự quan tâm nhỏ mọn này. Em mỉm cười – nụ cười nhu mì của một người vợ hiền nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ dâm đãng đến gai người.
Em chậm rãi bò dậy, kéo lê thân hình gầy rộc đầy những vết hằn đỏ tía và những dấu sẹo xanh tím xuống cuối giường. Tấm lưng gầy run rẩy, Lâm An quỳ sụp xuống dưới chân tôi, hai đầu gối chạm vào mặt sàn lạnh lẽo nhưng gương mặt lại bừng lên một vẻ hạnh phúc điên rồ.
“Chồng ơi… anh dậy rồi ạ. Cảm ơn anh… vì đã tắm rửa cho em… lỗ nhỏ của em bây giờ sạch lắm rồi, chỉ chờ để được anh làm bẩn lại thôi…”
Em ngước mặt lên nhìn tôi, đôi mắt long lanh ấy giờ đây không còn chứa đựng chút liêm sỉ hay tự trọng nào nữa. Em chủ động nắm lấy bàn tay tôi, đặt lên đỉnh đầu mình như một con thú nhỏ đang chờ đợi được chủ nhân ban phát sự trừng phạt hoặc vuốt ve. Tôi luồn tay vào tóc em, giật mạnh ra phía sau khiến em phải ngửa cổ, lộ ra vùng cổ trắng ngần với vết hằn từ sợi xích bạc đêm qua.
“Em thấy hạnh phúc khi được tôi tiểu vào người như thế sao, An An?” Tôi hỏi, giọng nói không chút gợn sóng, lạnh lùng đến tàn nhẫn.
“Hức… vâng… em sướng lắm…” Lâm An nấc lên, hai má đỏ bừng, hơi thở bắt đầu dồn dập khi nhớ lại cảm giác nóng cháy bên trong lòng ruột. “Được chứa đựng tất cả những gì thuộc về anh, dù là dơ bẩn nhất, cũng khiến em thấy mình có giá trị. Chỉ cần anh không bỏ rơi em, anh muốn biến em thành cái gì cũng được… Em nguyện làm bồn cầu, làm bồn chứa… làm tất cả những gì anh muốn…”
Tôi nhìn em, lòng trào lên một sự thỏa mãn đến điên dại. Tôi đã thành công nghiền nát linh hồn thanh khiết mà tôi từng tôn thờ, biến em thành một phế tích xinh đẹp chỉ biết sống bằng khoái cảm nhầy nhụa và sự nhục nhã. Sự phục tùng vô điều kiện của em không phải vì sợ hãi, mà vì em đã nghiện cảm giác bị tôi chà đạp dưới chân.
“Vậy sao? Vậy thì tối nay, hãy chuẩn bị cái lỗ nhỏ đó cho thật tốt. Tôi sẽ không chỉ tiểu vào đó đâu.”
Lâm An run rẩy vì kích thích, em cúi đầu hôn lên mu bàn tay tôi, những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống da thịt. “Vâng… em sẽ chờ anh… lỗ dâm của em mãi mãi là của anh…”
Trong sự biến dạng tột cùng này, tôi thấy chúng tôi gắn kết với nhau hơn bao giờ hết. Tình yêu của chúng tôi giờ đây không còn cần đến những chuẩn mực đạo đức hay sự tôn trọng thông thường. Nó được nuôi dưỡng bằng sự chiếm hữu lệch lạc của tôi và sự tha hóa tự nguyện của em. Tôi đã tạo ra một sinh vật hoàn hảo dành riêng cho mình, một người vợ sẵn sàng dâng hiến cả những gì riêng tư nhất, nhục nhã nhất để đổi lấy một cái nhìn hay một sự quan tâm hờ hững. Sự im lặng trong căn phòng giờ đây không còn đáng sợ, vì nó đã được lấp đầy bởi sự phục tùng tuyệt đối của một đóa mẫu đơn đã hoàn toàn mục nát trong tay tôi.
Ba tháng trôi qua kể từ cái đêm tôi tiểu vào lòng ruột em, Lâm An đã hoàn toàn bị tôi thuần hóa thành một sinh vật sống chỉ để phục vụ cho những cơn hưng phấn bệnh hoạn của tôi. Đúng vào ngày sinh nhật lần thứ ba mươi của tôi, căn phòng khách rộng lớn của biệt thự một lần nữa được trưng dụng để trở thành hiện trường của một cuộc truy hoan tập thể đã được sắp đặt kỹ lưỡng đến từng chi tiết. Không gian nồng nặc mùi rượu mạnh, mùi xì gà đắt tiền và một thứ mùi vị đặc trưng khác: mùi của dục vọng nguyên thủy đang trực chờ bùng nổ.
Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bọc da đen sang trọng ở vị trí trung tâm, tay cầm ly rượu vang đỏ thẫm, lạnh lùng quan sát “món quà” đặc biệt nhất mà mình đã dày công nhào nặn. Lâm An nằm ngửa trên chiếc bàn gỗ dài, cơ thể em trần trụi dưới ánh đèn chùm rực rỡ. Đôi chân dài trắng nõn của em dang rộng hết cỡ, hai tay em run rẩy nhưng đầy quyết tâm tự nắm lấy hai cánh mông trắng ngần banh ra thật mạnh.
Đóa mẫu đơn đỏ thẫm xăm quanh hậu huyệt giờ đây trông thật đáng sợ và dâm mĩ dưới những luồng sáng soi rọi. Nó không còn là một cái lỗ nhỏ xinh xắn, e thẹn như ngày đầu nữa. Qua bao trận giày vò của nắm tay, đồ vật và những trò chơi của tôi, nơi đó đã bị khai phá đến mức mở hoác ra thành một khoảng lớn. Niêm mạc lòng ruột đỏ hực, bóng loáng nước dâm đã hoàn toàn lộn ngược ra ngoài một cách tự nhiên, liên tục co thắt và chuyển động theo từng nhịp thở dồn dập của em. Nước dâm nhầy nhụa không ngừng rỉ ra từ bên trong trực tràng, nhỏ từng giọt xuống mặt gỗ bóng loáng, tạo nên những âm thanh “tách tách” đầy gợi dục.
Lâm An rặn nhẹ, cố tình để phần thịt non mềm, nóng hổi bên trong phô bày rõ rệt nhất ngay trước mắt tôi và những người bạn đang đứng xung quanh. Ánh mắt em mơ màng, chứa đầy sự sùng bái và khao khát được dâng hiến.
“Chồng ơi… hức… chúc mừng sinh nhật anh… anh nhìn này… lỗ dâm của em đã mở sẵn để đợi anh và các bạn rồi… anh vào khai phá em đi… nhồi nát em đi…”
Tôi đặt ly rượu xuống, chậm rãi đứng dậy tháo thắt lưng, tiếng kim loại va chạm nghe thật chói tai. Hôm nay, tôi không hưởng dụng em một mình. Những người bạn thân thiết nhất trong giới làm ăn và ăn chơi của tôi đã đứng sẵn ở đó, ánh mắt họ dán chặt vào đóa mẫu đơn đang mời gọi của Lâm An với sự thèm khát của những kẻ sắp được thưởng thức một bữa tiệc buffet miễn phí.
Tôi tiến lại phía sau em, thô bạo nắm lấy hai chân em vắt thẳng lên vai mình, phơi bày trọn vẹn cái hang động nhầy nhụa đang không ngừng mấp máy kia. Không cần dạo đầu, không cần dầu trơn, tôi đâm thẳng gậy thịt to lớn vào sâu tận gốc rễ của em.
“A ——— !!!”
Lâm An thét lên một tiếng đầy hạnh phúc thay vì đau đớn. Cơ thể em cong lại như một cánh cung, đón nhận sự xâm nhập mạnh mẽ của tôi. Nhưng sự bất ngờ chưa dừng lại ở đó. Ngay khi tôi vẫn còn đang nằm sâu bên trong lòng ruột nóng bỏng, cảm nhận những thớ thịt em đang mút chặt lấy mình, thì người bạn thân nhất của tôi tiến tới. Gã nhìn tôi cười khẩy rồi dùng gậy thịt to lớn của gã len lỏi, chèn ép vào cùng một lỗ với tôi.
Cái lỗ mẫu đơn tơi tả của em bị nong rộng thêm gấp đôi, da thịt quanh đó bị kéo căng đến mức mỏng dính, tưởng chừng có thể rách toạc bất cứ lúc nào. Hai cây dương vật cùng lúc nhồi nhét, cày xới nát bét mọi thớ thịt và niêm mạc bên trong. Lâm An trợn ngược mắt, hơi thở đứt quãng vì lượng oxy bị chiếm dụng cho khoái cảm. Em không khóc lóc van xin tha mạng như trước, mà thay vào đó là những tiếng nấc nghẹn đầy thỏa mãn.
“Sướng… nóng quá… chồng ơi… có tận hai cái đang đâm em… bụng em sắp nổ tung rồi… a… a… tuyệt quá…”
Cuộc tiếp nối diễn ra như một vòng lặp không hồi kết của sự đồi trụy. Tôi vẫn luôn nằm sâu bên trong em ở tư thế chủ đạo, giữ vững vị trí của kẻ sở hữu tối thượng, trong khi các gã bạn của tôi thay phiên nhau đút vào rồi rút ra bên cạnh tôi. Mỗi khi một kẻ bắn xong và rút đi, một cây dương vật mới, nóng hổi và cứng ngắc lại lập tức được nhét vào đống hỗn độn tinh dịch, dâm thủy và nước rượu đang lùng bùng trong lòng ruột em.
Căn phòng khách vang dội tiếng “bạch bạch” của da thịt va chạm và tiếng “xoèn xoẹt” của dịch thể bị ép ra ngoài. Lâm An bị hành hạ đến mức mê sảng, em không ngừng lẩm bẩm những lời dâm đãng để lấy lòng tôi, để chứng minh mình là một món quà sinh nhật hoàn hảo nhất.
“Chúc… chúc mừng sinh nhật chồng… hức… anh nhìn đi… em chứa được hết tinh dịch của các bạn anh này… tất cả đều chảy vào trong lồn em… em là cái bồn chứa tốt nhất của anh đúng không… anh không được bỏ em đâu nhé…”
Em cười trong nước mắt, cơ thể co giật liên hồi dưới những cú thúc bạo liệt từ nhiều phía. Lỗ mẫu đơn bị giày vò đến mức nhão toét, không còn khả năng co giãn bình thường, tinh dịch pha lẫn với dâm thủy chảy ròng ròng xuống chân, nhưng em lại thấy mình đang ở trên đỉnh cao của hạnh phúc. Đối với Lâm An, việc được tôi đem ra chia sẻ cho bạn bè không phải là sự nhục nhã, mà là minh chứng cao nhất cho giá trị sử dụng của em đối với tôi.
Đến cuối buổi tiệc, khi mọi người đã thỏa thuê, tôi gạt những cây dương vật khác ra, ra lệnh cho Lâm An bò xuống sàn nhà. Toàn thân em nhem nhuốc, đầy những dấu vết của cuộc gangbang tàn bạo. Người bạn của tôi, kẻ vốn nổi tiếng với những sở thích nặng đô nhất, tiến lại gần.
“Trình Kiêu, món quà này của cậu thật sự quá dẻo dai. Để tôi kiểm tra xem nó còn chịu được đến mức nào.”
Nói rồi, gã chụm cả nắm tay lại, không một chút nương tay mà đấm mạnh vào cái lỗ đang mở hoác của Lâm An. Cánh tay gã lút sâu vào tận khuỷu, khuấy đảo toàn bộ khoang bụng của em. Lâm An không hề chống cự, em quỳ sụp xuống, mông chổng cao, tiếng rên rỉ giờ đây đã biến thành những tiếng gào nứng điên cuồng khi điểm P bị nắm tay thô bạo nghiền nát liên tục.
“Chồng ơi… a… anh ấy đang chơi em… sâu quá… em sắp bắn nữa rồi… hức… em chết mất…. lồn em tê quá…ưm… chậm lại….ưm…”
Em vừa rên rỉ, vừa đưa tay ra phía trước tự tuốt mạnh vào dương vật đã đỏ ửng của mình. Sự kích thích từ phía sau đạt đến mức độ cực hạn khiến em đạt cực khoái liên hoàn trong nước mắt. Đóa mẫu đơn bị tàn phá đến mức niêm mạc lộn hẳn ra ngoài như một cái miệng thú đang hấp hối, bao trọn lấy cổ tay của người bạn tôi.
Tôi tiến lại gần, cúi xuống hôn lên đôi môi đang run rẩy, mặn chát vị nước mắt và nồng mùi rượu của em. Trong khi phía dưới, nắm tay của người bạn tôi vẫn không ngừng thực hiện những cú xoay tàn khốc, tôi thì thầm vào tai em:
“Hôm nay em làm tốt lắm, An An. Em đúng là con đĩ ngoan nhất mà anh từng có.”
Lâm An nghe thấy lời khen của tôi thì như được ban ơn huệ lớn nhất đời mình, em rướn người lên, cố gắng ôm lấy chân tôi trong khi phía sau vẫn đang bị fisting tàn bạo. Tình yêu của chúng tôi đã hoàn toàn biến tướng thành một nấm mồ lộng lẫy được xây bằng dục vọng và sự chiếm hữu điên cuồng. Đóa mẫu đơn ấy giờ đây đã nát bấy, nhưng nó mang vẻ đẹp của một sự sụp đổ hoàn toàn.
Tôi nghĩ, sinh nhật của tôi mỗi năm sẽ lại là một dấu mốc mới cho sự tha hóa của em, nơi mà nhân phẩm của em bị nghiền nát để đổi lấy nụ cười thỏa mãn của tôi và sự trầm trồ của thế giới tăm tối xung quanh.
Đóa mẫu đơn ấy chỉ nở vì một người duy nhất là tôi, ngay cả khi nó phải đón nhận sự uế tạp của cả thế giới. Tình yêu của chúng tôi là một vòng lặp của sự tha hóa, một nấm mồ lộng lẫy được xây bằng dục vọng và sự chiếm hữu điên cuồng. Tôi cúi xuống, hôn lên đôi môi đang run rẩy của em, trong khi phía dưới, một cây dương vật mới lại một lần nữa đâm nát đóa hoa tơi tả ấy.
Chúng tôi sẽ mãi mãi như thế này – điên cuồng, dâm đãng và thuộc về nhau trong bóng tối vĩnh hằng.