Sáng hôm sau, ánh nắng len qua rèm cửa phòng ngủ của Phước, hắt lên thân hình trắng nõn của An đang nằm co ro trên tấm ga trải giường xộc xệch. Cậu đã tắm từ lúc Phước đi ra ngoài hút thuốc, Hiếu thì xuống bếp pha cà phê. Nước ấm từ vòi hoa sen đã cuốn trôi hết những vệt nước đái khô và tinh dịch đóng màng trên da cậu từ tối qua, để lại một làn da mịn màng, trắng sữa, hơi hồng hào vì bị xối nước nóng. An nằm nghiêng, hai chân khép hờ, tay vắt nửa lên bụng, trông vừa ngây thơ vừa nhu nhược.
Phước bước vào, người chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm ngang hông, vành khăn thấm nước đọng trên lớp da rám nắng của hắn. Hiếu đi theo sau, đã mặc sẵn một chiếc quần jean xám bụi và chiếc áo thun cổ tròn màu đen bó sát, khoe trọn bắp tay cuồn cuộn và cặp ngực nở nang, những hột gai thô lố nhô lên dưới lớp vải mỏng. Hắn cầm hai tách cà phê, đặt một xuống đầu giường cho Phước, một hắn cầm trên tay vừa thổi vừa nhấm nháp.
“Dậy đi con.” Phước vỗ nhẹ vào mông An, cái vỗ không hề nhẹ nhàng mà phát ra tiếng bốp một cái, làm An giật mình mở mắt.
“Dạ…” An ngồi dậy, dụi mắt, tóc hơi ẩm vì chưa kịp sấy khô.
Hiếu đang tựa vào khung cửa sổ, đưa mắt nhìn An từ đầu đến chân. Cái nhìn của hắn chậm rãi, như một con thú đang quan sát con mồi sau một đêm nhốt chuồng. Hiếu bỗng nói:
“Hôm nay My đi làm cả ngày rồi, tới chiều tối mới về. Bố con mình đi chơi với con đĩ này đi.”
Phước cười. Nụ cười của một kẻ thích thú với những kế hoạch nảy ra trong đầu. Hắn bước tời tủ quần áo, mở cánh cửa gỗ, bên trong những bộ đồ của hắn xếp ngay ngắn nhưng hắn không lôi đồ của mình ra, mà hắn lôi từ chiếc túi ni lông ở ngăn dưới cùng – thứ đồ hắn đã chuẩn bị từ tuần trước, chưa kịp dùng cho An.
“Mặc cái này.” Phước ném lên giường một bộ thể thao màu trắng.
An bới ra xem, một chiếc quần short thể thao và một chiếc áo thun thể thao, cả hai đều là chất vải mềm, không phải loại mỏng tang như vải tập yoga, nhưng màu trắng thì lúc nào cũng phản ánh ánh sáng. Cậu lật ngược cổ áo lên xem size, vừa với người cậu.
“Mặc vào.” Phước ra lệnh.
An bắt đầu mặc. Cậu kéo chiếc quần short lên trước, vải trượt qua hai bắp đùi trắng mịn, thun ở cạp quần ôm vừa phải, nhưng cậu chợt nhận ra mình không hề mặc quần lót. Cậu ngước lên nhìn Phước, hơi ngập ngừng:
“Ba… không mặc quần lót hả ba?”
“Không.” Phước đáp gọn, giọng khô khốc như tiếng dao chặt thớt. “Mặc đéo gì quần lót, vướng víu.”
An im lặng, kéo cạp quần lên ngang bụng, lớp vải màu trắng ôm khít lấy phần hông và mông, mông cậu vốn trái đào, hai bên chảy dài xuống đùi, nay bị lớp vải trắng bao phủ, khi cậu đứng thẳng lên, có thể thấy rõ rãnh giữa hai bên mông hằn thành một đường kẻ dọc ở giữa, đầu cặc của cậu chưa cương nằm gọn về một bên đùi, cũng in ra một chút hình hài qua lớp vải.
Áo thun thể thao có cổ bẻ nhỏ, tay lỡ, An chui vào, kéo xuống. Vải áo ôm lấy thân hình bear mập mạp nhưng săn chắc của cậu, bụng cậu hơi tròn nhưng không chảy xệ, hai bầu ngực cũng đầy đặn, đủ để thấy hai hạt đậu nằm khiêm tốn nhưng vẫn nhô lên một chút xíu dưới lớp vải trắng, nhìn rất rõ. Cậu đứng trước gương dài cạnh tủ, ngắm mình. Bộ đồ trắng muốt, sạch sẽ, trông như một anh chàng sinh viên thể thao năng động, nếu không biết bên trong cậu chẳng mặc thứ gì khác.
Hiếu đặt tách cà phê xuống, đi tới sau lưng An, đứng sát, rồi bất ngờ luồn tay từ dưới gấu áo của An lên, lướt qua bụng rồi bóp lấy một bên ngực cậu, ngón cái và ngón trỏ của hắn kẹp lấy hột đậu và lăn qua lăn lại. An rùng mình, nhưng không tránh.
“Đẹp đấy. Bó thế này mới sướng mắt.” Hiếu nói, giọng khàn khàn bên tai An. “Nhưng thiếu thứ quan trọng.”
Phước đang cầm cây kéo nhỏ ở ngăn bàn, hắn bước tới chỗ để điện thoại của An, lấy lên, mở khóa bằng mật mã cậu đã khai từ hôm qua. Màn hình chính hiện lên bức ảnh nền mặc định, một phong cảnh gì đó vô hại. Phước lướt qua thư viện ảnh.
“Hôm qua chụp bao nhiêu tấm đẹp, chưa xài đến.” Hắn vừa nói vừa mở một tấm.
Đó là tấm ảnh chụp An nằm ngửa trên chính chiếc giường này. Trong ảnh, An trần truồng hoàn toàn, hai tay gối lên sau đầu, hai chân mở toang hình chữ V, lỗ nhị hồng hào, hơi ươn ướt, xung quanh mép thịt đọng đầy những giọt tinh dịch trắng đục sánh đặc chảy dài xuống hậu môn và ra ga giường. Mặt An trong ảnh hơi nghiêng sang một bên, mắt nhắm nghiền, miệng hé mở, môi khô, hai gò má đỏ bừng, và khắp mặt, khắp cổ, từng mảng tinh dịch trắng nhờn bám dính, có chỗ thành giọt, có chỗ thành vệt loang. Nhìn như thể cậu vừa bị cả đám đàn ông xịt tinh lên mặt.
“Đẹp vãi lồn.” Hiếu chép miệng, tay vẫn bóp ngực An. “Cài cái này làm hình nền với hình khóa luôn đi ba.”
Phước gật đầu, thao tác nhanh trên điện thoại An. Hắn cài tấm ảnh đó làm hình nền màn hình chính, rồi cũng cài làm hình khóa, xong xuôi, hắn tắt màn hình, ấn nút nguồn cho nó sáng lên, bức ảnh hiện ra ngay lập tức – An banh lồn, mặt đầy tinh, trông như con đĩ chuyên nghiệp.
“Từ giờ con mà mở điện thoại ra trước mặt ai, người ta thấy cái này đấy.” Phước cười, đưa điện thoại lại cho An.
An cầm lấy, nhìn vào màn hình đang sáng, mặt cậu không biểu cảm gì nhiều, nhưng bên trong lồng ngực cậu, một thứ cảm giác vừa xấu hổ vừa kích thích dâng lên, đặc quánh như mật. Cậu nhìn khuôn mặt dính đầy tinh của mình trong ảnh, nhìn lỗ nhị bị banh toang, cậu bỗng thấy hơi nghẹt thở, không phải vì sợ, mà vì cậu biết điều này có nghĩa là cậu đang lộ liễu, đang bị phơi bày. Cậu sợ, nhưng đồng thời cậu thấy chiếc quần short trắng trước đùi mình căng cứng lên, cặc cậu bắt đầu cương, đẩy lớp vải bạnh ra thành một cục dài.
“Thích à?” Hiếu thấy được.
“Dạ… dạ không… ý anh…” An lắp bắp.
“Không cãi.” Phước cắt lời. “Thích hay không thích thì mày cũng mang xác định đi. Giờ lấy ví tiền, bỏ điện thoại vào túi quần, rồi đi với ba.”
An vâng dạ, cậu cúi xuống nhặt chiếc ví da nhỏ và nhét điện thoại vào túi quần short. Chiếc quần không có cúc, chỉ có chun, cậu nhét chiếc điện thoại hơi nặng vào túi trước bên phải, nó tì vào hông, hơi vướng. Nhưng cậu không dám than.
Phước cũng bắt đầu mặc đồ. Hắn cởi khăn tắm, thân hình rắn rỏi với cặp mông nở, cặc to gân guốc đang thõng xuống hai hòn dái bự, hắn nhặt chiếc quần vải jean xám và một chiếc sơ mi đen tay dài mặc bên ngoài, không mặc áo thun bên trong, tà áo sơ mi phanh ra để lộ mảng ngực lông lá đen nhánh. Hiếu cũng mặc lại quần jean của hắn, cái cặc dài ngoằng màu đen bóng khi chưa cương đã in hẳn một bên ống quần, hắn chẳng thèm chỉnh lại.
“Đi thôi.” Phước lấy chìa khóa xe trên bàn.
Cả ba xuống cầu thang. Lúc đi ngang qua phòng khách, An thoáng thấy chiếc ảnh cưới của My và Hiếu để trên kệ, My cười tươi trong chiếc váy cô dâu màu trắng, Hiếu bế cô lên rạng rỡ. An quay mặt đi, cảm giác dơ dáy chạy dọc sống lưng, nhưng cơn nứng trong quần cậu chưa hề hạ xuống một chút nào.
Ra tới cửa, Phước dừng lại, bảo An đứng quay mặt vào cánh cửa gỗ.
“Bật điện thoại lên.” Phước bảo.
An làm theo. Bức ảnh cậu banh lồn đầy tinh sáng lên trong không gian có nắng nhẹ của buổi sáng, Phước lấy điện thoại hắn ra chụp lại khoảnh khắc An đang cầm điện thoại có ảnh dâm dục của chính mình, mặc bộ thể thao trắng bó sát, không quần lót, cặc cương lên đẩy vải phồng.
Hiếu cười khành khạch, đưa tay bóp vào đũng quần An một cái thật mạnh, làm cậu suýt kêu lên.
“Cất đi. Lên xe.” Hiếu bảo.
An cho điện thoại vào túi quần, ba người ra xe. Phước lái, Hiếu ngồi ghế phụ, An ngồi ghế sau. Xe lăn bánh ra khỏi cổng, rời khỏi con đường bê tông nhỏ của khu nhà Phước, hướng về cái Mall mới mở cách đó chừng mười lăm phút chạy xe. Gió lùa qua kính xe hé mở, thổi vào mặt An, làm những sợi tóc khô còn hơi ẩm của cậu bay lên. Cậu ngồi im, hai chân khép lại, tay để lên đùi, thỉnh thoảng cậu lại cảm nhận được chiếc điện thoại nặng trịch trong túi quần, và cậu biết, chỉ cần có ai đó vô tình nhìn vào màn hình của cậu, họ sẽ thấy tất cả. Họ sẽ thấy con đĩ trong cái bộ đồ thể thao trắng muốt này, thấy cậu banh lồn, mặt dính đầy tinh.
Cậu sợ, nhưng trong cái sự sợ hãi ấy, có một thứ cảm giác đặc sệt như tinh dịch đang chảy từ bên trong bụng dưới của cậu xuống, làm ẩm ướt lớp vải quần short trắng nơi đáy đũng. Cậu càng cố ép chặt đùi, càng cảm thấy cặc mình cương thêm.
Phước nhìn qua kính chiếu hậu, thấy An ngồi im như một con búp bê bằng thịt. Hắn cười, không nói gì, chỉ đạp chân ga thêm một chút.
Hiếu vặn volume nhạc lên, một bài hát nào đó sôi động vang ra từ loa xe, và cái không khí dâm đãng, phấn khích kéo dài suốt đoạn đường tới Mall, chẳng ai bảo ai, cứ thế mà chảy trong cái không gian chật hẹp trên xe. An chỉ biết ngồi yên, nghe theo, phục tùng, vì cậu chẳng còn muốn gì khác ngoài việc được làm cái con đĩ ngoan ngoãn cho ba Phước và anh Hiếu. Và cậu biết, hôm nay sẽ còn nhiều thứ nữa đang chờ cậu ở cái Mall xa lạ kia.