Sau những ngày bình lặng đến nghẹt thở, tôi đưa em đến khu rừng thưa nằm sâu trong trang trại tư nhân của gia đình. Giữa bãi cỏ xanh mướt là một căn lều trại bằng vải bạt dày dặn, vững chãi, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Tôi muốn ở một nơi mà tiếng thét của em không ai nghe thấy, nơi mà chỉ có gió đại ngàn chứng kiến sự sụp đổ và tái sinh trong nhục nhã của đóa mẫu đơn kia.
Lâm An ngồi trong lều, đôi mắt em đỏ hoe, gương mặt hốc hác nhìn tôi đầy vẻ trông đợi xen lẫn sợ hãi. Sự im lặng của tôi những ngày qua giống như một loại độc dược, bẻ gãy chút tự trọng cuối cùng của em. Giờ đây, em như một con nghiện đang lên cơn vật, thèm khát sự chiếm hữu thô bạo đến mức sẵn sàng đánh đổi cả linh hồn chỉ để đổi lấy một cái chạm mạnh mẽ từ tôi.
“Cởi hết ra, nằm ngửa trên tấm đệm kia.” Tôi lạnh lùng ra lệnh.
Tiếng cao su “chát” một cái khô khốc vang lên khi tôi đeo đôi găng tay y tế mỏng tang vào tay. Âm thanh ấy trong không gian kín của lều trại nghe thật tàn khốc, như một tín hiệu bắt đầu cho cuộc hành hình khoái lạc. Lâm An ngoan ngoãn làm theo, đôi tay run rẩy trút bỏ lớp quần áo cuối cùng. Em nằm đó, đôi chân dài trắng nõn dang rộng, phơi bày trọn vẹn vùng tư mật nhạy cảm nhất. Đóa mẫu đơn đỏ thẫm xăm quanh lỗ nhỏ đã bớt sưng sau chuỗi ngày bôi thuốc mỡ, nhưng nó vẫn chưa thể khép chặt, lỗ nhỏ mấp máy như một cái miệng đang khát cầu được lấp đầy.
Tôi quỳ giữa hai chân em, đổ một lượng lớn dầu trơn lên đôi găng tay cao su. Tiếng nước nhờn xoa vào nhau “nhóp nhép” khiến hơi thở Lâm An trở nên dồn dập.
“Hôm nay, anh sẽ cho em biết thế nào là ‘lấp đầy’ thật sự. Anh sẽ không để cái lỗ dâm này của em có lấy một kẽ hở.”
Tôi cúi xuống, hôn lên hõm cổ em, răng tôi nghiến nhẹ vào làn da mỏng manh khiến em run bắn. Cùng lúc đó, hai ngón tay tôi thình lình đâm sâu vào bên trong lòng ruột.
“A ——— !!!”
Lâm An rên lên một tiếng rúng động, cả người em cong lại trên đệm, đón nhận sự thâm nhập một cách nồng nhiệt đến tội nghiệp. Tôi không vội vã thúc mạnh, mà bắt đầu từ tốn xoay tròn hai ngón tay, cảm nhận những thớ thịt mềm mại, nóng hổi bên trong đang kẹp chặt lấy tay tôi. Ngón tay tôi miết mạnh vào vách trước, nơi có điểm P nhạy cảm nhất.
“Chồng ơi… hức… sâu quá… tay anh… sướng quá…”
Lâm An thút thít, hai tay em quờ quạng nắm lấy tóc tôi khi tôi cúi xuống ngậm lấy một bên núm vú đang săn cứng của em. Tôi dùng răng day nhẹ đầu ngực hồng hào, tai nghe tiếng “chẹp chẹp” dâm dật phát ra từ nơi giao hợp của những ngón tay và hậu huyệt. Dầu trơn hòa cùng dịch dâm nhầy nhụa bắt đầu rỉ ra, làm ướt sũng cả vùng da xung quanh đóa mẫu đơn tơi tả.
“Ngoan nào, thả lỏng ra. Cái lỗ này của em bị bỏ đói mấy ngày rồi, sao lại kẹp chặt tay anh như muốn cắn đứt thế này?” Tôi thì thầm vào tai em, hơi thở nóng hổi khiến em càng thêm kích động.
Tôi đưa thêm ngón thứ ba vào. Ba ngón tay tôi gập mở, tạo áp lực cực lớn lên lòng ruột. Tôi bắt đầu thực hiện động tác “móc” mạnh mẽ, kéo giãn những cánh hoa mẫu đơn ra bốn phía. Lâm An trợn ngược mắt, đôi chân treo trên không trung co giật liên hồi. Niêm mạc lòng ruột đỏ hực bắt đầu lật nhẹ ra ngoài theo mỗi nhịp tay tôi rút ra, trông vừa dâm đãng vừa thảm hại.
“Hức… không đủ… anh ơi… cho thêm vào đi… anh chơi nát em cũng được… đừng bỏ mặc em nữa… em xin anh…”
“Muốn nữa sao? Em tham lam thật đấy An An.”
Tôi cười gằn, quyết định đưa ngón tay thứ tư vào. Lúc này, bàn tay tôi đã tạo thành một khối lớn, nong rộng lỗ nhỏ của em đến mức cực hạn. Bốn ngón tay tôi thay phiên nhau móc, ngoáy, và tạo những cú thúc ngắn nhưng cực mạnh vào điểm nhạy cảm sâu bên trong. Âm thanh “xoèn xoẹt” của nước nhờn bị ép ra ngoài vang lên chát chúa trong lều. Đóa mẫu đơn bị kéo giãn đến mức tưởng chừng như sắp rách toạc, lộ ra toàn bộ phần lòng ruột nóng bỏng, nhầy nhụa bên trong.
Khoái cảm dịu dàng lúc đầu đã biến thành một cơn bão tàn khốc. Lâm An không ngừng rên rỉ sung sướng, tiếng khóc van xin ban nãy đã chuyển thành những tiếng kêu gào thỏa mãn. Em bắn tinh trong tư thế bị động, dòng dịch loãng phun trào lên bụng trong khi tôi vẫn không ngừng giày vò hậu huyệt em bằng bốn ngón tay.
“Nhìn xem, nó nở rộng như thế này rồi này!”
Tôi dùng tay còn lại day mạnh cả hai núm vú em, khiến em rơi vào trạng thái cực khoái liên hoàn, cơ thể co giật dữ dội dưới sự điều khiển của tôi. Lỗ nhỏ của em hiện tại đã bị nong rộng đến mức tê dại, hoàn toàn sẵn sàng cho một sự xâm lấn tàn bạo và to lớn hơn sắp tới.
Căn lều trại bằng vải bạt giữa rừng thưa giờ đây nóng hầm hập như một lò nung dục vọng. Mùi cỏ dại ngai ngái hòa quyện với mùi dầu trơn nồng nặc và mùi cơ thể nam tính tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ám ảnh. Lâm An nằm đó, hơi thở đứt quãng, đôi mắt mờ đục vì những đợt nong rộng bằng bốn ngón tay ban nãy. Em không hề biết rằng, những gì vừa trải qua chỉ là món khai vị nhẹ nhàng cho một bữa tiệc tàn khốc mà tôi đã dày công chuẩn bị.
Khi cảm thấy các thớ thịt hậu huyệt đã đủ độ mềm nhão và lỏng lẻo, tôi chụm cả năm đầu ngón tay lại thành hình một mũi khoan nhọn sắc. Trong khoảnh khắc em đang đắm chìm trong dư chấn của cơn cực khoái nhẹ nhàng, tôi bất ngờ dùng lực, nhồi mạnh cả nắm tay to lớn vào sâu bên trong lỗ nhỏ đang mấp máy.
“A ——— !!!”
Một tiếng thét rách trời vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của đại ngàn. Lâm An trợn ngược mắt, toàn thân em cứng đờ, các cơ bắp co giật dữ dội vì cú sốc thể xác vượt quá sức tưởng tượng. Cảm giác bị xé toạc từ bên trong, như thể có một khối sắt nóng bỏng đang nong rộng toàn bộ khoang bụng khiến em nghẹt thở, gương mặt thanh tú trắng bệch vì đau đớn. Nắm tay tôi lọt thỏm vào bên trong lòng ruột em, lấp đầy mọi ngóc ngách, cày xới nát bét sự kháng cự cuối cùng của lý trí.
“Đau… chồng ơi… lấy ra… xin anh… hức… to quá… cứu em… em chết mất…”
Lâm An khóc nấc lên, đôi tay run rẩy ra sức đẩy vai tôi ra, nhưng đôi chân vẫn bị treo cao trên giá, phơi bày đóa mẫu đơn đang bị tàn phá nặng nề. Tôi không những không dừng lại mà còn cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đang run rẩy của em, mút mát và cắn xé như muốn nuốt chửng hơi thở của em. Bàn tay đang nằm sâu trong lòng ruột bắt đầu xoay tròn một cách chậm rãi nhưng đầy uy lực.
Tiếng “xoèn xoẹt” của dầu trơn và dịch tiết dâm đãng vang lên dâm dật, ám ảnh. Mỗi vòng xoay là một lần những đốt xương ngón tay thô ráp của tôi cọ xát trực tiếp vào những vùng niêm mạc nhạy cảm nhất, mỏng manh nhất. Cảm giác căng tức đến cực hạn khiến Lâm An rơi vào trạng thái “Sub-space” – một khoảng không gian vô định mà ở đó nỗi đau thấu xương và khoái cảm điên rồ không còn ranh giới rõ rệt.
“Nhìn xem em đang run rẩy thế nào này. Cái lỗ dâm này của em thật sự rất tham lam, nó đang mút chặt lấy tay anh đấy, An An!”
Tôi gầm lên, mồ hôi đầm đìa trên trán chảy xuống mắt cay xè. Để tăng thêm sự kích thích, tôi dùng tay còn lại bóp chặt lấy hai đầu nhũ hoa đang sưng đỏ của em, kéo mạnh ra phía trước rồi lại vê nặn đầy ác ý. Lâm An vừa rên rỉ vừa khóc xin, nhưng cơ thể em lại phản bội chủ nhân khi hậu huyệt cứ không ngừng co thắt, quấn quýt lấy nắm tay tôi như một bản năng dâm đãng đã ngấm tận xương tủy.
Khi thấy em có ý định khép chân lại để trốn tránh, tôi lạnh lùng giơ tay tát mạnh một cái “chát” vào mông em. Dấu bàn tay đỏ tía hiện rõ trên làn da trắng nõn nà.
“Mở rộng ra! Ai cho phép em thu mình lại? Đã là bồn chứa thì phải biết ngoan ngoãn đón nhận chủ nhân, hiểu chưa?”
“Hức… vâng… em xin lỗi… em ngoan… chồng ơi… chơi em đi… nhồi nát em đi…”
Lâm An mê sảng, hai tay em cấu chặt vào tấm đệm đến mức bật máu móng tay. Tôi bắt đầu thực hiện động tác đấm (fisting) theo nhịp điệu dồn dập. Mỗi cú thụt là một lần nắm tay tôi lún sâu vào trực tràng mềm mại, khiến vùng bụng dưới của em gồ lên một khối nhỏ theo chuyển động của tay tôi. Hình ảnh đó dâm đãng đến mức khiến mạch máu tôi căng phồng. Tôi cúi xuống mút mạnh vào vật nhỏ đang run rẩy của em, dùng lưỡi liếm láp lỗ sáo đang rỉ dịch, trong khi tay vẫn không ngừng dập mạnh vào sâu bên trong hậu huyệt.
“Nói! Có sướng không? Có thấy đầy không? Có phải em sinh ra là để bị anh tàn phá như thế này không?”
“Hức… sướng… đầy quá… anh đâm sâu quá… chạm tới rồi… chồng ơi đừng rút ra… xin anh… đâm chết em đi… a… a… sướng phát điên mất… hức…”
Tiếng rên rỉ của Lâm An giờ đây không còn là tiếng khóc đau đớn thuần túy, nó mang theo sự thỏa mãn bệnh hoạn của một kẻ đã hoàn toàn bị tha hóa. Khoảnh khắc tôi rút gần hết nắm tay ra rồi lại đột ngột thụt mạnh vào tận cùng, đóa mẫu đơn đỏ tía lộn ngược hẳn ra ngoài, những cánh hoa xăm trổ méo mó bao trọn lấy cổ tay tôi như một miệng thú tham lam đang nuốt chửng con mồi.
Sự áp lực cực đại lên thành ruột và điểm P bị nghiền nát liên tục khiến Lâm An đạt đến đỉnh điểm của sự chịu đựng. Toàn thân em co giật như bị điện giật, các đầu ngón chân quắp chặt lại.
“Em… em bắn… chồng ơi… em không chịu nổi nữa… aaaa!”
Lâm An co giật liên hồi, vật nhỏ phía trước phun ra một dòng hỗn hợp nước tiểu trong suốt xen lẫn tinh dịch loãng, bắn tung tóe lên vải bạt và cả gương mặt đang đắc thắng của tôi. Em bắn liên tục trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cơ thể hoàn toàn suy kiệt nhưng lỗ nhỏ vẫn không ngừng co bóp kịch liệt xung quanh nắm tay tôi.
Tôi không để em nghỉ ngơi, thực hiện cú xoay nắm tay cuối cùng thật mạnh, dùng cả cánh tay đẩy sâu vào tận cùng khoang bụng em, như muốn đóng dấu chủ quyền vĩnh viễn vào sâu trong cơ thể em. Lâm An thét lên một tiếng nức nở cuối cùng rồi đôi mắt em đảo trắng, hoàn toàn ngất lịm trong cơn cực khoái kinh hoàng và nhục nhã tột độ.
Tôi từ tốn rút tay ra. Âm thanh “pực” vang lên nhầy nhụa. Lỗ nhỏ của em lúc này không còn ra hình thù gì nữa, nó lần nữa mở hoác ra như một miệng hang lớn, tơi tả và nhem nhuốc trong đống hỗn hợp dầu trơn, tinh dịch và dịch tiết. Đóa mẫu đơn mới lành lại bị tàn phá đến mức nhàu nhĩ, các cánh hoa xăm trổ méo mó, tím tái, nhưng trông nó lại mang một vẻ đẹp tội lỗi, một dấu ấn của sự phục tùng tuyệt đối.
Tôi nhìn em nằm đó, rệu rã và tan nát giữa căn lều, lòng tràn đầy một sự khẳng định quyền lực tối thượng.
“Em là của anh, từng thớ thịt bên trong này cũng phải ghi nhớ anh.”
Tôi cúi xuống hôn lên trán em, trong khi cái lỗ nhỏ của em vẫn mở rộng giữa không trung, rỉ ra những giọt dịch cuối cùng của một buổi tiệc chiếm hữu.