Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. Con Rể Của Ba
  3. Chương 46
Prev
Novel Info

Xe đỗ dưới hầm gửi xe của cái mall mới xây. Bãi xe rộng, vắng, chỉ lác đác vài chiếc ô tô và xe máy dựng lộn xộn. Phước tắt máy, mở cửa bước ra, Hiếu cũng thế. An lặng lẽ mở cửa ghế sau, chân chạm xuống nền bê tông lạnh ngắt, chiếc dép thể thao của cậu kêu nhẹ một tiếng trên mặt sàn. Cậu kéo chiếc áo thun trắng bó sát hơi xuống một chút dù biết chẳng che được gì, cái quần short trắng mỏng ôm chặt lấy đùi và hông, lúc cậu vừa đứng thẳng, đầu cặc chưa cương hẳn nhưng vẫn nhô ra một cục tròn tròn ở bẹn, nhìn như cậu đang cố giấu một trái quả gì đó trong quần.

Phước quay lại nhìn An từ đầu đến chân, mắt dừng lại ở đũng quần cậu một lát rồi nhếch mép.

“Đi theo ba, đừng lạc.”

Cả ba đi bộ lên tầng trệt theo thang cuốn. An đứng giữa Phước và Hiếu, mỗi người một bên, nhìn từ xa như hai gã đàn ông đi kèm với một thanh niên trẻ hơn, bộ đồ thể thao trắng muốt của cậu nổi bần bật trên nền thang cuốn màu xám, có bà cụ đi ngược chiều nhìn cậu, rồi nhìn xuống đũng quần cậu, mắt chớp chớp như thể không chắc mình vừa thấy gì. An cúi gằm mặt, cậu biết vải trắng không che được gì, đặc biệt là phần đáy quần mỏng tang, chỉ cần cậu mở chân ra một tí là cả cái bọc cặc và hai hòn dái sẽ in như đúc lên vải.

Lên đến tầng một, không gian mall rộng rãi, điều hòa mát lạnh phả vào mặt, vài cửa hàng thời trang hai bên đã mở cửa nhưng khách chưa đông lắm, phần lớn là mấy cặp mẹ con, mấy bạn trẻ đi uống cà phê. Hiếu đi sau, tay chạm nhẹ vào mông An qua lớp vải như một cách nhắc nhở rằng cậu đang bị theo dõi.

“Vào nhà sách trước đi, ba mua ít bút.” Phước bảo.

Nhà sách ở cuối dãy, mặt kính trong suốt nhìn ra hành lang. Cửa mở rộng, bên trong kệ gỗ thấp cao, ánh đèn vàng ấm áp, mùi giấy mới và nhựa bọc sách thoang thoảng. Cả ba bước vào, tản ra mỗi người một hướng. Phước đi thẳng về quầy văn phòng phẩm ở góc trong, Hiếu thì dừng lại ở kệ sách ngoại văn gần lối ra. An lang thang một mình, cậu không biết tìm gì, chỉ cầm đại cuốn sách nào đó trên kệ gần cửa rồi giả vờ lật xem, tay cầm sách nhưng tâm trí cậu không đặt được vào một chữ nào cả.

Chính lúc đó, từ trong quầy tính tiền, một người đàn ông trẻ bước ra.

Cậu nhân viên chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, thân hình mảnh khảnh nhưng vững chắc, mặc đồng phục nhà sách: áo sơ mi trắng tay dài xắn đến khuỷu, quần tây đen ống côn, thắt lưng da đen. Cậu có khuôn mặt sáng, mũi cao, tóc cắt ngắn gọn gàng, đeo một cặp kính gọng đen mỏng, trông có vẻ lịch thiệp, chỉn chu. Cậu ta bước ra với một tập sách mới nhập trên tay, toan đem đi xếp lên kệ, nhưng vừa đi qua dãy hành lang giữa thì mắt vô tình quét ngang bóng người.

Cậu ta nhìn thấy Phước trước, một người đàn ông trung niên thân hình rắn rỏi, sơ mi đen mở khuy, lộ ngực lông lá. Rồi cậu ta nhìn thấy Hiếu, một gã đàn ông cao to, da ngăm, cơ bắp cuồn cuộn, cặc in hẳn một bên đùi quần jean. Và rồi cậu ta nhìn thấy An.

Ánh mắt cậu nhân viên dừng lại trên người An lâu hơn bình thường. An đang đứng tựa vào kệ sách, cúi đầu đọc cuốn sách, chân hơi dang ra một chút, hai tay cầm sách đưa lên ngang tầm mắt. Cậu nhân viên nhìn từ mái tóc còn hơi ẩm của An xuống cái cổ trắng ngần, xuống cặp vai tròn trịa, xuống bầu ngực đầy đặn in rõ hai hạt đậu dưới lớp áo thun trắng, rồi xuống cái eo, cái hông, và khi mắt cậu ta chạm tới đũng quần short trắng bó sát của An, cậu ta khựng lại. Một cục thịt đàn ông đang nằm gọn trong đáy quần, không quần lót, lớp vải trắng mỏng chỉ đủ che một cách hởi hởi, có thể thấy rõ ràng cái vành quy đầu và một đoạn thân cặc đang nằm chếch sang bên trái, đầu cặc hơi to hơn thân, tạo thành một hình khối khá rõ ràng dưới lớp vải dệt kim.

Cậu nhân viên nuốt nước bọt, cố tỏ ra tự nhiên, cúi xuống sắp xếp chồng sách trên tay xuống một chiếc kệ thấp, vừa làm vừa liếc mắt nhìn An qua gọng kính. An không để ý, cậu vẫn giả vờ đọc sách, nhưng thực ra cậu chẳng nhìn được chữ nào vì hơi nóng từ bụng dưới cứ bốc lên, làm cặc cậu trong quần bắt đầu cương cứng dần.

Phước, đang đứng ở dãy bút bên trong, mắt quen nhìn đời đã bắt gọn ánh mắt của cậu nhân viên nhìn An từ khi cậu ta còn đang đứng ở quầy. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép, một suy nghĩ dâm đãng hiện lên trong đầu. Hắn lấy điện thoại ra, bấm vào khung chat với An – cái tin nhắn hắn đã lưu sẵn từ lúc chuẩn bị, chỉ có mỗi ba chữ “Mở máy ra”.

Điện thoại của An ở trong túi quần rung lên. Cậu giật mình, đặt cuốn sách xuống, đưa tay móc chiếc máy ra. Tay cậu hơi run. Cậu ấn nút nguồn, màn hình sáng lên, và bức ảnh cậu nằm ngửa banh lồn, mặt đầy tinh dịch của hai cha con Phước và Hiếu hiện ra chói loà.

Cậu nhân viên đang cúi xuống cạnh kệ sách gần đó, tình cờ ngước mắt lên đúng lúc màn hình điện thoại của An sáng trưng. Cậu ta thấy. Cậu ta thấy tất cả trong tích tắc. Cái lỗ nhị hồng hào banh toang, những giọng tinh dịch trắng đục sánh đặc chảy từ trong lồn ra, và khuôn mặt An dính đầy tinh đang cười một cách dại dại trong ảnh. Mặt cậu nhân viên đỏ bừng lên, tai cậu ta nóng ran, cậu ta vội cúi xuống, tay giả vờ sắp lại mấy cuốn sách đã ngay ngắn, nhưng nhịp tim cậu ta đập nhanh đến mức nghe thấy trong lồng ngực. Cặc cậu ta bắt đầu cương lên trong chiếc quần tây đen, ép chặt vào đùi.

An cũng nhìn thấy phản ứng của cậu nhân viên, mặt cậu lập tức đỏ rần lên, cậu vội tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi quần, cúi gầm mặt xuống. Tim cậu đập thình thịch. Nhục nhã. Xấu hổ. Nhưng giữa cái nhục nhã và xấu hổ ấy, cậu lại cảm thấy một cơn nóng bừng bốc từ bẹn lên, cặc cậu cương cứng hơn, đẩy lớp vải quần bạnh ra rõ rệt.

Cả hai đều giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. An cầm cuốn sách lên che mặt, cậu nhân viên đứng dậy, vác xấp sách đi về phía dãy hàng khác.

Phước từ trong đi ra, mắt sắc như dao, hắn đã thấy mọi thứ. Hắn lại bấm điện thoại, lần này nhắn cho cả An và Hiếu trong một nhóm chat ba người hắn vừa tạo từ tối qua. Tin nhắn: “Thằng nhân viên thấy hình rồi. Đang cương. Chơi tiếp đi.”

Hiếu, đang đứng ở kệ sách ngoại văn, móc điện thoại ra đọc, khóe miệng cười mơ hồ. Hắn nhìn về phía cậu nhân viên, thấy cậu ta đang đứng bên kệ sách khoa học viễn tưởng, giả vờ lau bụi trên bìa sách, nhưng thỉnh thoảng mắt lại liếc về phía An. Hiếu cũng nhận ra cái bầu nhiệt tình của gã trai trẻ đang nhô lên trong quần tây đen, in hẳn ra phía bên đùi.

An đọc tin nhắn xong, tay run run cất máy. Cậu không dám nhìn ai. Cậu chẳng biết phải làm gì nữa ngoài việc đứng dựa vào kệ sách, mặt mày ngượng chín, hơi thở dồn dập. Cậu muốn bỏ chạy về nhà, nhưng đồng thời cậu lại muốn ở lại, muốn biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, muốn cảm giác căng thẳng này kéo dài mãi. Mồ hôi bắt đầu thấm trên trán cậu.

Phước đi lại gần An, đứng bên cạnh, giả vờ chọn sách, nhưng hắn cúi sát tai An thì thầm:

“Cứ đứng yên. Mở máy lên, bật hình nền để sáng, để con mẹ nó nó nhìn tiếp. Nhanh.”

An miễn cưỡng lấy điện thoại ra, lần này cậu không chỉ bật nguồn mà còn để màn hình sáng lâu, không tắt. Bức ảnh dâm dục ấy lại hiện ra, một lần nữa, lộ liễu trong không gian nhà sách yên tĩnh. Cậu nhân viên đang đứng cách đó ba dãy kệ, qua hai cái kệ sách thấp, cậu ta nhìn thấy rõ mồn một. Lần này cậu ta nhìn lâu hơn. Cậu ta đứng yên, tay cầm cuốn sách không giở, mắt dán vào màn hình điện thoại của An, như thể bị thôi miên. Khuôn mặt cậu ta dưới cặp kính gọng đen đã chuyển sang đỏ bừng, thở mạnh hơn, hai cánh mũi phập phồng. Cặc cậu ta trong quần tây đã cương hết cỡ, cục to đùng đẩy mạnh vào lớp vải tây đen, thậm chí còn hằn lên cả hình dạng quy đầu.

An thấy ánh mắt của cậu nhân viên dán vào màn hình mình, cậu hoảng quá, ấn tắt máy, nhét vội vào túi.

Phước bên cạnh bật cười nhẹ, nhưng không nói gì. Hắn lại nhắn tin.

Lần này tin nhắn gửi đến mỗi An: “Sáng máy lên, một phút mới được tắt. Làm đi, con ạ, cho ba xem em có ngoan không.”

An đọc tin, môi cậu run run. Cậu rút điện thoại ra lần thứ ba, ngón tay cái ấn vào nút nguồn. Màn hình sáng lên, và bức ảnh ấy lại hiện ra, lần này An cố giữ cho máy sáng lâu hơn, cậu đặt máy lên kệ sách trước mặt, màn hình hướng ra ngoài, như một tấm áp phích dâm dục bày bán công khai.

Cậu nhân viên không thể tin vào mắt mình. Cậu ta đứng hình, họng khô ran, quần tây căng tức ở đũng. Cậu ta muốn quay đi, nhưng mắt lại không rời khỏi cái màn hình kia được. Cậu ta nhìn thấy từng giọt tinh dịch trong ảnh, nhìn thấy cái lỗ nhị hồng hào co thắt vì trong ảnh chụp lúc An đang chịu đựng cơn đụ, nhìn thấy khuôn mặt dại dại nhòe tinh của An mà cậu ta nghĩ bụng, con mẹ nó, thằng nhỏ này là một con đĩ chính hiệu.

Phước nhìn thấy cậu nhân viên đang nhìn chằm chằm, hắn hài lòng vô cùng. Hắn bước sang kệ bên cạnh, giả vờ xem sách nhưng thực chất để lại khoảng trống, để mọi sự vờn dâm diễn ra tự nhiên.

Cậu nhân viên bỗng đặt chồng sách xuống, chỉnh lại kính, rồi cố tình bước về phía kệ sách mà An đang đứng. Cậu ta nở một nụ cười chuyên nghiệp, nói:

“Anh cần tìm sách gì không, để em giúp cho?” Giọng cậu ta hơi khàn, cố tỏ ra bình thường nhưng không giấu được sự run nhẹ ở cuối câu.

An giật bắn người, cậu vội tắt màn hình điện thoại, cầm cuốn sách trước mặt lên che, lắp bắp: “À… dạ… em… không, em chỉ xem thôi ạ.”

“Vâng, nếu cần gì anh cứ gọi em nhé.” Cậu nhân viên nói, mắt không nhìn vào mắt An mà lướt xuống ngực, xuống bụng, xuống đũng quần cậu. Vải quần short trắng của An bây giờ đã căng phồng hẳn lên vì cặc cậu cương cứng hoàn toàn, in ra hình hài một con cặc to tròn, quy đầu hơi chúc xuống, cả cái cây hàng hằn rõ như thể cậu chẳng mặc gì cả.

Cậu nhân viên lại nuốt nước bọt, bụng dưới cậu ta tê cứng, cặc cậu ta cũng cương đến mức đau. Cậu ta không đi, cậu ta đứng ngay bên cạnh An, với tay lên kệ sách phía trên, cố với lấy một cuốn sách bìa cứng ở tầng cao nhất. Cái quần tây đen của cậu ta căng hết mức ở phần đũng, và vì đứng ở tư thế giơ tay lên cao, người cậu ta hơi vươn về phía trước, cái bụng dưới của cậu ta gần như áp sát vào vai An. Đoạn từ đũng quần cậu ta, cặc đã cương cứng, qua lớp vải tây đen mỏng, in hẳn ra một cục thịt dài, đầu to, cậu nhân viên không cố giấu nữa, cứ để nó căng phồng, phô bày ngay trước mặt An.

An nhìn thấy. Tim cậu như ngừng đập. Cậu thấy hơi nóng từ đũng quần cậu nhân viên tỏa ra sát bên mặt mình, thấy mùi cơ thể của một người đàn ông đang nứng, mùi xà phòng nhẹ pha lẫn mùi mồ hôi và sự căng tức của dương vật. An thở không nổi, miệng cậu khô ran, cậu muốn nhìn đi chỗ khác, nhưng mắt cậu không rời khỏi cái cục cặc đang căng vải kia được.

Cậu nhân viên lấy được cuốn sách xuống, nhưng không rời đi. Cậu ta nhìn xuống An, thấy An đang nhìn vào đũng quần mình, cậu ta khẽ cười một cái rất nhẹ, mắt hạ xuống nửa, một kiểu cười vừa dâm vừa đắc ý. Cậu ta thì thầm, giọng chỉ đủ cho An nghe:

“Em thấy rồi à?”

An giật mình, đỏ mặt, lắc đầu nguầy nguậy nhưng mắt vẫn không nhìn lên. Cậu nhân viên bước đi một bước, giả vờ sắp xếp lại mấy cuốn sách trên kệ thấp hơn ngay trước mặt An, rồi cậu ta cúi xuống. Khi cúi, đũng quần cậu ta chĩa thẳng về phía mặt An, chỉ cách vài chục phân. Cặc cậu ta cương cứng, qua lớp vải tây mỏng, còn thấy được cả cái rãnh quy đầu nổi lên, như một con rắn nhỏ đang nằm cuộn trong quần.

An ngồi thụp xuống theo bản năng, không phải vì muốn tránh, mà vì chân cậu yếu đi, cậu gần như ngồi bệt xuống tấm thảm nhỏ dưới chân kệ sách. Mặt cậu giờ ngang với đũng quần cậu nhân viên. Cậu nhìn thấy rõ từng chi tiết. Thấy cái nút cài quần bị đẩy bạnh ra vì sức ép bên trong, thấy cái khóa kéo kéo dài một đoạn không phanh vì cặc cương quá to, thấy qua khe khóa kéo hở một mảng da non màu nâu hồng của bụng dưới, và cả một chút rỉa râu tây đen nhánh mọc lan từ rốn xuống.

Phước ở đằng xa thấy cảnh này, hắn bấm điện thoại quay video, mắt sáng lên vì thích thú. Hiếu cũng thấy, hắn bỏ cuốn sách xuống, đứng im, tay cho vào túi quần, bóp lấy cặc mình qua vải.

Cậu nhân viên giả vờ kiểm tra mấy cuốn sách ở hàng dưới cùng, nhưng cậu ta cúi thấp dần, cúi thấp dần, cho đến khi miệng cậu ta gần như kề vào tai An, cậu ta thều thào:

“Ảnh nền của em… đẹp lắm. Của em hả?”

An không trả lời, cậu không thể nói được. Cổ họng cậu như bị bóp nghẹn. Hơi thở của cậu nhân viên phà vào tai cậu nóng hổi, cậu chỉ biết lắc đầu rồi lại gật đầu.

“Là em.” Cậu nhân viên khẳng định, giọng chắc nịch, không phải câu hỏi.

An gật đầu, mắt cậu nhòe đi vì những thứ cảm xúc hỗn độn.

Cậu nhân viên đứng thẳng dậy, giả vờ đi một vòng quanh kệ sách rồi lại quay lại. Lần này cậu ta không nói gì, chỉ đứng sát bên An, vai áp vai, hông áp hông. Hai cái đũng quần của hai người đàn ông gần như chạm vào nhau. An cảm nhận được hơi nóng từ đũng quần cậu nhân viên truyền sang, cảm nhận được cái cục cặc của cậu ta qua lớp vải đang ép sát vào đùi mình. Cậu cũng cảm thấy cặc mình căng rần, đầu cặc cậu đã vươn ra khỏi ống quần short, vải quần xệch sang một bên, để lộ một phần đầu cặc hồng hào, ươn ướt, lộ ra giữa không gian nhà sách công cộng, dưới ánh đèn vàng.

Cậu nhân viên liếc xuống và thấy. Cậu ta thấy đầu cặc An đã tuột ra khỏi quần. Cậu ta rên lên một tiếng thật khẽ, thật trầm, chỉ trong cổ họng. Cậu ta đưa mắt nhìn xung quanh, nhanh như cắt. Hiện tại không có ai ở dãy hàng này ngoài Phước đang đứng ở cuối dãy bên cạnh, Hiếu ở đằng sau kệ sách đối diện, và một ông khách ở dãy xa xa đang cúi mặt xem sách. Cậu ta quay lại nhìn An, mắt cậu ta đỏ hỏn lên vì nứng, cậu ta đưa tay lên với một cuốn sách trên kệ cao ngay trước mặt An, nhưng lần này cậu ta không giơ tay về phía cuốn sách, cậu ta giơ cả người lên, gần như leo lên kệ, và khi làm động tác đó, cả người cậu ta áp sát vào An, và cái đũng quần của cậu ta chạm thẳng vào mặt An.

An không né. Cậu nhìn thấy cái cục cặc cương cứng của cậu nhân viên đang căng phồng ngay trước mắt mình, chỉ cách vài phân, lớp vải tây mỏng đến nỗi An có thể thấy rõ mạch máu nổi trên thân cặc qua vải.

Cậu nhân viên với tay, lấy cuốn sách xuống, nhưng cậu ta giả vờ làm rơi nó, cúi xuống nhặt. Khi cúi xuống, cậu ta bất ngờ đưa tay kéo khóa quần mình xuống một đoạn, không kéo hết, chỉ đủ để nửa cây cặc màu nâu hồng, căng cứng, đầu quy đầu to tròn, nổi đầy gân, thòi ra ngoài, như một con thú nhỏ đang rúc ra khỏi hang. Cậu ta không chạm vào nó, chỉ để nó phơi ra trong không khí mát lạnh của nhà sách, trước mắt An.

Mọi suy nghĩ trong đầu An như vỡ òa.

Cậu nhìn quanh như một phản xạ. Phước đang đứng ở cuối dãy, gật đầu nhẹ, một cái gật chậm rãi, đầy ý tứ. Hiếu từ đằng xa cũng gật. Môi Hiếu mấp máy, không có âm thanh, nhưng An đọc được: “Làm đi.”

Cậu không còn lý trí nữa. Cơn nóng bừng từ bụng dưới đốt cháy mọi thứ. Cậu thấy cơ thể mình như chẳng còn là của mình. Cậu thấy mình đang cúi xuống, cúi xuống, như một con thú bị bản năng dẫn dắt. Đầu cậu tiến về phía cái cặc đang phơi ra giữa không gian nhà sách ấy. Cậu cảm nhận được mùi, mùi của da thịt chưa kịp tắm buổi sáng, mùi của nước tiểu sót lại, mùi của xà phòng và mồ hôi và sự cương cứng. Cậu mở miệng, chiếc lưỡi cậu thè ra, không phải cậu chủ động thè, mà nó tự thè ra như một con rắn nhỏ, ươn ướt, hồng hào.

Lưỡi cậu chạm vào đầu cặc cậu nhân viên.

Một cú chạm nhẹ như lông chim, chỉ vài phần nghìn giây, nhưng nó đánh dấu một ranh giới không thể quay lại. Cậu nhân viên rùng mình, bụng dưới cậu ta co thắt mạnh, mắt cậu ta nhắm nghiền trong một giây, và khi mở ra, mắt cậu ta đỏ ngầu.

An le lưỡi lần thứ hai. Lần này lưỡi cậu diện rộng hơn, từ đầu cặc liếm dọc xuống thân, ướt át, chậm rãi. Cậu nhân viên suýt kêu lên, cậu ta đưa tay bịt miệng mình, người cậu ta run bần bật. An liếm thêm một đường nữa, rồi một đường nữa, mỗi đường dài hơn, ướt hơn, dâm hơn, trong khi mắt cậu vẫn mở, nhìn lên khuôn mặt cậu nhân viên đang vặn vẹo vì sung sướng. Cậu nhân viên cắn môi, đưa tay nắm lấy vai An, bấu chặt vào lớp vải áo thun trắng, móng tay cậu ta ghim vào da thịt qua vải.

An bú.

Chỉ một cái bú thật nhẹ, đầu lưỡi cuộn quanh quy đầu, rồi cậu nhả ra ngay lập tức, như thể vừa tỉnh cơn mê. Cậu ngước lên, mặt cậu đỏ bừng, môi cậu long lên, mắt cậu dại đi, không còn một chút lý trí nào sót lại.

Cậu nhân viên cũng nhìn xuống An, mắt đỏ hoe, thở hổn hển. Không ai nói với ai câu nào. Cả hai đều biết, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.

Và ở góc nhà sách xa xa, Phước tắt điện thoại, cất vào túi, mặt hắn đầy vẻ hài lòng của một kẻ vừa chứng kiến con đĩ của mình bắt đầu buổi biểu diễn. Hiếu bước lên một bước, mắt không rời khỏi An, tay hắn bóp cặc mình qua quần mạnh hơn.

Nhà sách vẫn yên tĩnh, mấy người mua sách khác vẫn lặng lẽ lật từng trang, không hề hay biết, cách đó vài kệ sách, một con đĩ tên An vừa liếm bú cặc của một người lạ ngay giữa ban ngày, dưới ánh đèn vàng, giữa những cuốn sách mới.

Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 19 21 Tháng 4, 2026
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 46 24 phút ago
Chương 45 24 phút ago
Đụ Trai Làng Chài
Chương 8 20 giờ ago
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 46"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz