Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. ĐÓA MẪU ĐƠN NÁT VỤN
  3. Chương 12 - Khoảng lặng
Prev
Next

Căn phòng ngủ chìm trong một sự im lặng đặc quánh đến đáng sợ, thứ im lặng không phải của sự bình yên mà là của một đống tro tàn sau cơn hỏa hoạn dục vọng. Ánh nắng ban mai yếu ớt lách qua khe rèm dày, rọi xuống sàn gỗ những vệt sáng nhợt nhạt, không mang lại chút ấm áp nào của một tổ ấm mà chỉ càng làm rõ rệt hơn sự tan hoang, rệu rã của không gian này. Mùi rượu Champagne chua loét, nồng men, trộn lẫn với mùi hoan lạc nồng nặc và mùi tinh dịch bết dính của đêm qua vẫn còn lởn vởn trong không khí, dù tôi đã lạnh lùng ra lệnh cho người dọn dẹp sạch sẽ căn phòng khách – bãi chiến trường của cuộc gangbang tàn khốc ấy.

Lâm An nằm nghiêng trên giường, tấm lưng gầy gò nổi rõ từng đốt xương sống nhô lên dưới làn da tái nhợt. Em gầy rộc đi thấy rõ, như một bông hoa bị rút cạn nhựa sống. Sau chuỗi ngày bị tôi lôi kéo vào những trò chơi xác thịt điên rồ, vẻ ngoài thanh khiết, căng tràn sức sống ngày nào giờ chỉ còn là một cái xác không hồn, một món đồ chơi đã bị khai phá đến mức tơi tả. Tôi ngồi lặng lẽ bên mép giường, tay cầm tuýp thuốc mỡ mát lạnh, mắt dán chặt vào đóa mẫu đơn đỏ thẫm xăm quanh hậu huyệt em.

Đóa mẫu đơn ấy… giờ đây trông thật thảm hại và nhục nhã. Những cánh hoa xăm trổ từng là niềm kiêu hãnh kín đáo của tôi giờ bị kéo giãn đến mức méo mó, mất đi hình dạng ban đầu. Xung quanh lỗ nhỏ đỏ tía, sưng vù và bắt đầu rỉ máu ở những vết rách da nhẹ. Dấu vết xâm lược của mười người đàn ông và những trận giày vò bằng vỏ chai rượu đêm qua vẫn còn hiện rõ qua sự lỏng lẻo của các thớ thịt niêm mạc. Chiếc lỗ dâm ấy khép hờ một cách yếu ớt, hoàn toàn thiếu đi sự chặt chẽ vốn có, thỉnh thoảng lại nhu động, co thắt nhẹ theo nhịp thở như một thói quen dâm đãng đã ngấm sâu vào bản năng sinh lý của em dưới sự huấn luyện tàn bạo của tôi.

Tôi nặn một chút thuốc mỡ ra đầu ngón tay, nhìn chất kem trắng đục ấy, lòng tôi thắt lại một cách đột ngột. Một cơn đau âm ỉ, nhức nhối lan tỏa trong lồng ngực khi nhìn thấy người mình yêu nhất lại trở nên tơi tả, nhem nhuốc thế này dưới chính bàn tay mình. Một phần trong tôi muốn quăng tuýp thuốc đi, ôm chặt lấy cơ thể rệu rã kia vào lòng, hôn lên những vết thương và nói lời xin lỗi chân thành nhất. Nhưng ngay khi ngón tay tôi chạm vào làn da mát lạnh của em, bản năng tăm tối, sự chiếm hữu bệnh hoạn trong tôi lại trỗi dậy, lấn át mọi sự tỉnh táo. Nhìn em phục tùng, nhìn em bị phá hủy hoàn toàn… nó giống như một loại thuốc phiện mà tôi đã lỡ nghiện quá sâu, không thể quay đầu.

“Nằm yên, anh bôi thuốc cho.” Tôi nói, giọng khàn đặc, khô khốc và đầy xa cách, cố che giấu sự giằng xé đang gào thét bên trong.

Lâm An khẽ run lên khi nghe thấy tiếng tôi. Em không quay đầu lại nhìn người đàn ông đã đẩy mình vào địa ngục, cũng không đáp lời. Sự im lặng của em giống như một lưỡi dao mỏng cứa vào không gian, lạnh lẽo và sắc lẹm. Tôi nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay xoa thuốc quanh viền lỗ nhỏ. Thuốc mỡ mát lạnh chạm vào vùng niêm mạc đang nóng rực, đỏ hực do bị ma sát quá mức.

Chỉ một cái chạm nhẹ ấy thôi, nhưng cả cơ thể Lâm An nảy lên một cái như bị điện giật. Sau những đợt công kích bạo liệt đêm qua, các đầu dây thần kinh của em giờ đây trở nên nhạy cảm đến mức điên rồ. Mỗi một cái miết tay của tôi trên đóa mẫu đơn tơi tả, dù là để bôi thuốc, cũng đều khiến em rùng mình, tiếng rên rỉ nhỏ xíu kìm nén trong cổ họng nghe thật xót xa nhưng lại kích thích thú tính của tôi một cách kỳ lạ.

“Đau lắm sao?” Tôi hỏi, tay cố tình ấn nhẹ vào vết rách. “Cái lỗ này đêm qua chứa mười người còn được, giờ chạm tay vào đã chịu không nổi?”

Lâm An cắn chặt môi, nước mắt bắt đầu thấm đẫm gối. Em xoay người lại một chút, đôi mắt mờ đục chứa chan sự tủi nhục nhìn tôi. “Anh… anh coi em là cái gì? Anh hận em đến mức phải để người khác giày vò em như vậy sao?”

Tôi im lặng, ngón tay vẫn tiếp tục xoay tròn quanh hậu huyệt em, cảm nhận sự co thắt dâm dật của những thớ thịt đang cố bám lấy ngón tay mình. Sự giằng co giữa yêu và hận, giữa bảo vệ và tàn phá khiến tôi gần như phát điên.

“Anh muốn em bớt diễn trò lại, anh đang làm đúng theo mấy cái ham muốn của em, không đúng sao!” tôi thì thầm, giọng nói mang theo sự độc đoán điên cuồng.

Lâm An khóc nấc lên, em dùng đôi tay yếu ớt nắm lấy vạt áo tôi, giọng nói thều thào như tiếng lá khô chạm đất:

“Chồng… anh… anh còn thương em không? Hay giờ trong mắt anh, em chỉ là cái bồn chứa dơ bẩn cho anh và bạn bè anh?”

Tôi nhìn vào đôi mắt ấy, tim đau như cắt nhưng nụ cười trên môi lại tàn nhẫn vô cùng. Tôi không trả lời, chỉ lạnh lùng đẩy em nằm sấp xuống, thọc sâu ngón tay đầy thuốc mỡ vào bên trong lòng ruột đang sưng tấy. Lâm An thét lên một tiếng nức nở, nhưng lỗ nhỏ lại ngay lập tức bao bọc lấy ngón tay tôi, tiết ra một chút dịch nhờn nhầy nhụa hòa cùng thuốc mỡ. Sự dâm đãng của cơ thể em trong tình cảnh này là lời đáp trả tàn nhẫn nhất cho mọi câu hỏi về tình yêu.

“Em nhìn xem,” tôi ghé sát tai em, hơi thở nồng mùi bạc hà phả vào làn da nóng bừng. “Cơ thể em đang trả lời thay cho anh đấy. Nó thích bị chơi, nó thích bị phá nát. Đừng hỏi về tình thương, chẳng phải anh đang thoả mãn nguyện vọng của em sao, em còn muốn gì?”

Lâm An gục mặt xuống gối, tiếng khóc nghẹn ngào hòa cùng tiếng rên rỉ rệu rã. Sự chăm sóc của tôi lúc này chẳng khác nào một màn tra tấn tinh thần, khiến em vừa khao khát hơi ấm, vừa ghê tởm sự tàn bạo, mãi mãi chìm sâu trong vũng lầy của sự tha hóa không lối thoát.

Tôi vẫn tiếp tục công việc của mình một cách máy móc, đôi mắt hờ hững dán chặt vào vùng da thịt tơi tả giữa hai chân Lâm An. Ngón tay tôi lạnh lẽo, đều đặn tán lớp thuốc mỡ lên đóa mẫu đơn đã nát bấy, không một chút hơi ấm, không một nụ hôn xoa dịu. Sự lãnh đạm này giống như một lớp băng dày bao phủ lấy căn phòng, khiến từng hơi thở của Lâm An trở nên nặng nề và lạc lõng.

Tôi không cho em bất kỳ tín hiệu nào của sự âu yếm. Bản thân tôi đang chìm trong một cơn bão lòng dữ dội: một nửa muốn quỳ xuống cầu xin em tha thứ, nửa còn lại lại tận hưởng cảm giác được nhìn thấy em tan nát, vụn vỡ dưới quyền năng của mình. Sự im lặng của tôi không phải là sự bao dung, mà là một loại cực hình tâm lý tàn độc, ép em phải đối diện với sự cô độc tột cùng khi không còn những tiếng gầm gừ thú tính hay những cú thúc xé toạc linh hồn.

Tâm lý Lâm An lúc này đang chao đảo trên bờ vực sụp đổ hoàn toàn. Em đã bị tôi rèn luyện để quen với việc được nhồi nhét, được người lạ giày vò, được máy móc cày xới cho đến khi nhận thức chỉ còn lại một màu trắng xóa của cực khoái. Khi sự ồn ào và thô bạo ấy đột ngột biến mất, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng lạnh lùng, em thấy mình trống rỗng đến phát điên. Đối với em bây giờ, đòn roi hay những cú va chạm xác thịt tàn khốc nhất còn dễ chịu hơn sự yên lặng xa cách này của tôi. Em khao khát được tôi “phá hủy” thêm một lần nữa, để thấy rằng mình vẫn còn tồn tại, vẫn còn giá trị – dù chỉ là giá trị của một món đồ chơi – trong mắt chủ nhân.

“Chồng ơi… anh… đừng im lặng như vậy… thà anh cứ mắng chửi em đi… anh muốn chơi nát em cũng được… xin anh… em xin anh mà…”

Lâm An bật khóc nức nở, đôi vai gầy run rẩy dữ dội trên mặt đệm sũng mùi hoan lạc cũ. Giọng em khản đặc, van nài tôi ban phát cho em dù chỉ là một cái tát hay một lời sỉ nhục, miễn là tôi đừng nhìn em như một vật thể xa lạ thế này.

Ngón tay tôi lướt sâu vào bên trong lòng ruột đang sưng tấy, niêm mạc lòng ruột đỏ hực lộn ngược ra ngoài giờ đây nhạy cảm đến mức điên rồ. Cảm giác nhầy nhụa của thuốc mỡ hòa cùng dịch tiết dâm đãng còn sót lại tạo nên âm thanh “chẹp chẹp, xì xụp” dâm dật giữa không gian tĩnh mịch. Mỗi một chuyển động miết tay của tôi trên những thớ thịt lỏng lẻo đều khiến cơ thể Lâm An co giật mạnh mẽ. Đóa mẫu đơn tham lam mút chặt lấy ngón tay tôi theo bản năng, lòng ruột nóng hổi co thắt liên hồi như đang cố giữ lấy chút hơi ấm cuối cùng từ tôi.

Dù tôi không hề chạm vào bộ phận sinh dục phía trước, nhưng sự kích thích từ phía sau cộng với nỗi kinh hoàng khi bị bỏ rơi đã đẩy em vào một trạng thái sinh lý kỳ dị. Vật nhỏ của em dựng đứng lên, run rẩy bần bật rồi đột ngột phun ra một dòng tinh dịch loãng và trong suốt, bắn tung tóe lên đôi tay tôi và tấm ga trải giường nhem nhuốc.

Em bắn tinh trong sự hụt hẫng tột cùng. Không có tiếng gầm vang của sự thăng hoa, không có bàn tay nào ghì chặt lấy hông em thúc mạnh, chỉ có tiếng nấc nghẹn của chính mình và cảm giác nhầy nhụa nhục nhã trên tay chồng. Đó là một lần đạt cực khoái trong sự tuyệt vọng, một minh chứng cho thấy cơ thể em đã hoàn toàn bị biến dạng bởi dục vọng bẩn thỉu.

“Bôi xong rồi. Nằm yên đó mà nghỉ ngơi.”

Tôi thản nhiên rút ngón tay ra khỏi lỗ nhỏ đáng thương. Tôi thản nhiên lau ngón tay đẫm thuốc và dịch thể vào khăn giấy, ánh mắt không một chút gợn sóng nhìn qua hình hài rệu rã của em một lần cuối rồi đứng dậy bước ra khỏi phòng. Tôi để mặc em nằm đó, giữa đống đổ nát của nhân phẩm, với lỗ hậu bóng nhẫy thuốc mỡ và một tâm hồn đang gào thét vì đói khát sự chiếm hữu thô bạo.

Bước chân tôi nặng nề nện xuống sàn nhà. Tôi biết, khoảng lặng này không phải là sự kết thúc, mà chỉ là bước đệm cho những nấc thang khủng khiếp hơn trong tương lai. Cơn nghiện của cả tôi và em đều đã vượt tầm kiểm soát, nó đã trở thành một con quái vật cần được nuôi dưỡng bằng sự đau đớn và nhục nhã mỗi ngày một nhiều hơn. Chúng tôi đã cùng nhau đi quá xa vào vùng tối, đến mức chỉ có sự tàn phá tột cùng mới có thể lấp đầy hố sâu ngăn cách giữa sự trong sáng giả tạo mà chúng tôi từng tôn thờ và những ham muốn tục tĩu, vặn vẹo đang gào thét bên trong huyết quản.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 19 21 Tháng 4, 2026
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 46 47 phút ago
Chương 45 47 phút ago
Đụ Trai Làng Chài
Chương 8 21 giờ ago
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 12"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz