Căn biệt thự chìm trong một sự tĩnh lặng đầy áp lực sau cuộc truy hoan tàn bạo. Ánh đèn chùm vàng vọt trên trần nhà rọi xuống mặt bàn gỗ dài nhem nhuốc, soi rõ một khung cảnh đồi trụy đến mức rùng mình. Mùi tinh dịch nồng nặc, vị mặn của mồ hôi và mùi da thịt bị giày vò quá mức hòa quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí đặc quánh, bẩn thỉu và ám ảnh. Những gã đàn ông vừa trút bỏ xong thú tính đang tản ra xung quanh; kẻ châm thuốc lá nhả khói trắng mờ ảo, người thong thả thắt lại thắt lưng da, nhưng ánh mắt khinh miệt vẫn không rời khỏi hình thể đang nằm đờ đẫn trên bàn như một bãi chiến trường rách nát.
Lâm An – người vợ “thanh khiết” tôi từng nâng niu trong lồng kính – giờ đây chẳng khác nào một con búp bê bị hư hỏng nặng nề. Đôi chân em vẫn bị xích treo cao trên giá, run rẩy không ngừng theo từng nhịp thở dốc. Toàn thân em loang lổ những vết cắn đỏ tía, những dấu bàn tay thô bạo in hằn trên làn da trắng nõn, bầm dập và sưng tấy. Và ở giữa trung tâm của sự tàn phá ấy, đóa mẫu đơn xăm quanh lỗ nhỏ đã nát bét, đỏ hực như bị lửa đốt, đang không ngừng co rút một cách vô thức. Tinh dịch hỗn tạp của mười người đàn ông lạ mặt lùng bùng, đặc quánh bên trong cái hang động đã bị nong rộng đến mức tê liệt, bắt đầu trào ngược ra ngoài, chảy dài xuống khe mông rồi nhỏ giọt xuống mặt bàn “tỏm, tỏm” đầy nhục nhã.
Nhìn em thế này, lồng ngực tôi như bị ai bóp nghẹt. Một phần trong tôi gào thét muốn lao đến gỡ dây xích, ôm lấy cơ thể rệu rã kia mà vỗ về, cầu xin em tha thứ. Nhưng phần tối tăm, chiếm hữu điên cuồng trong máu tôi lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn, lấn át mọi sự tỉnh táo. Tôi muốn em phải chìm sâu xuống bùn đen, phải tin rằng em đã mục nát đến mức chẳng còn ai trên đời này có thể chấp nhận em, ngoại trừ kẻ đã đẩy em vào con đường này là tôi. Tôi muốn em phụ thuộc vào tôi, dù đó là sự phụ thuộc trong đau đớn và nhục nhã tột cùng.
“Trông bẩn thỉu thật đấy,” tôi lạnh lùng lên tiếng, giọng nói vang lên trong căn phòng im lặng như một bản án tử hình cho nhân cách của em.
Tôi cầm lấy chai Champagne thượng hạng còn dang dở trên bàn, bọt khí vẫn còn sủi lên lăn tăn, tỏa ra mùi men cay nồng. Tôi tiến lại gần, đứng ngay giữa hai chân đang dang rộng một cách tội nghiệp của em. Lâm An khẽ mở đôi mắt mờ đục vì cực khoái và nước mắt, nhìn tôi bằng vẻ cầu khẩn yếu ớt, môi em mấp máy không ra hơi như một con cá mắc cạn.
“Để anh giúp em ‘tẩy rửa’ đống dơ bẩn của những gã này nhé. Em nhìn xem, bên trong em toàn là giống của bọn họ, anh thấy ngứa mắt quá.”
Tôi không đợi em trả lời, dốc ngược chai rượu, để dòng nước lạnh ngắt xối thẳng vào đóa mẫu đơn đang sưng mọng, đỏ tía và mở hoác.
“A ——— !!!”
Lâm An thét lên một tiếng rách cổ họng, cả người em cong lên như một dây cung bị kéo căng quá mức, cơ bắp co giật dữ dội trên mặt bàn gỗ cứng nhắc. Rượu mạnh lạnh lẽo cùng những bọt khí li ti xộc thẳng vào bên trong lòng ruột đang trần trụi, vốn đã sưng tấy và trầy xước vì bị hàng chục gậy thịt cày xới liên tục suốt nhiều giờ. Cảm giác đau rát như bị hàng ngàn mũi kim tẩm muối đâm vào, hòa cùng sự xót buốt tột độ của nồng độ cồn khiến não bộ em nổ tung trong một loại cảm giác vừa là cực hình vừa là kích thích bệnh hoạn.
“Nhìn đi các anh em! Nhìn cái lỗ dâm của vợ tôi này!” Tôi cười gằn, giọng nói đầy vẻ tự phụ độc ác. Một tay tôi giữ chai rượu, tay kia thô bạo banh rộng hai cánh mông em để dòng Champagne chảy tràn vào sâu nhất có thể, nhồi đầy cái bụng đang phập phồng của em. “Nó rách nát đến mức chứa được cả lít rượu rồi kìa. Đây hẳn là cái bồn chứa dơ bẩn nhất thế giới rồi!”
Dòng Champagne sủi bọt chảy vào trong, hòa lẫn với tinh dịch hỗn tạp đang đặc quánh, tạo ra một hỗn hợp nhầy nhụa màu trắng đục sủi bọt, trào ngược ra ngoài qua miệng hậu huyệt đang mở lớn (gape). Cảnh tượng nhục nhã ấy diễn ra ngay trước mắt những gã đàn ông lạ mặt khiến Lâm An nức nở, nước mắt nước mũi chảy dài thấm đẫm dải băng đen vứt vương vãi cạnh đó.
“Hức… chồng ơi… đau… đau xót quá… em xin anh… hức… dừng lại đi… bụng em… bụng em đầy rồi… xót quá… hức…”
“Đau sao? Chẳng phải lúc nãy em rên rỉ sướng lắm sao? Cái lỗ dâm này của em tham lam như vậy, anh phải cho nó uống đủ chứ?” Tôi lạnh lùng nói, tay nhấn mạnh chai rượu vào sâu hơn, khiến miệng chai chạm hẳn vào niêm mạc lòng ruột đang sưng đỏ.
Lâm An chỉ còn biết lắc đầu trong vô vọng, tiếng nấc cụt nghẹn ngào hòa cùng tiếng bọt khí sủi “xèo xèo” bên trong hậu huyệt. Cơ thể em phản ứng một cách trớ trêu; dù đau đến phát điên nhưng lớp kem kích dục còn sót lại cộng với sự xâm nhập đột ngột của chất lỏng lạnh lẽo khiến lỗ nhỏ của em lại bắt đầu co thắt kịch liệt. Nó cố gắng mút lấy cổ chai rượu như một bản năng dâm đãng đã ăn sâu vào tủy.
“Nhìn xem, nó còn đang cố uống rượu kìa! An An, em nứng đến mức muốn uống cả Champagne bằng lỗ đít sao?” Một gã đàn ông đứng cạnh cười lớn, giọng cười đầy sự khinh rẻ khiến lòng tự trọng của Lâm An hoàn toàn vỡ vụn.
Lúc này, bụng dưới của Lâm An hơi nhô lên vì chứa đầy hỗn hợp Champagne và tinh dịch. Em cảm thấy sự căng tức đến nghẹt thở, cảm giác nóng rát của cồn đang thiêu đốt từng tế bào bên trong lòng ruột. Sự nhục nhã lúc này còn đau đớn hơn cả thể xác. Em nhận ra mình đã thực sự trở thành một món đồ chơi, một cái bình chứa không hơn không kém trong tay tôi.
Tôi rút chai rượu ra khi nó đã cạn sạch. Một dòng thác hỗn tạp trắng đục sủi bọt tuôn trào ra từ lỗ nhỏ mở rộng của em, tưới đẫm lên đóa mẫu đơn tơi tả và chảy dài xuống mặt bàn, tạo thành một vũng lớn nồng nặc mùi vị của sự hoang dâm. Lâm An lịm đi trong cơn sốc và nhục nhã, cơ thể vẫn không ngừng giật nẩy theo từng nhịp thở run rẩy.
Tôi nhìn em, lòng vừa thỏa mãn vừa đau đớn khôn nguôi. Tôi đã thành công biến đóa mẫu đơn thanh khiết thành một vũng bùn lầy nhầy nhụa. Tôi quay sang đám bạn, những kẻ đang kinh ngạc nhìn màn kịch điên rồ này.
“Hết kịch rồi. Mọi người về đi. Để tôi dọn dẹp cái bồn chứa bẩn thỉu này.”
Khi cánh cửa biệt thự đóng sầm lại, trả lại sự tĩnh lặng đáng sợ cho căn phòng khách sặc sụa mùi hoan lạc, tôi mới tháo dây thừng cho em. Lâm An đổ gục vào lòng tôi, toàn thân rệu rã, sũng nước rượu Champagne và tinh dịch lạ đang bắt đầu khô lại, bết dính. Em không quan tâm đến sự dơ bẩn, chỉ ra sức ôm chặt lấy cổ tôi, rên rỉ như một con thú nhỏ bị bỏ rơi tìm thấy chủ nhân duy nhất.
Sự phản kháng cuối cùng trong em đã chết lịm. Những lời nhục mạ của tôi như những nhát dao chặt đứt sợi dây liên kết cuối cùng của em với thế giới của những người bình thường. Em nhìn xuống cơ thể nhem nhuốc của mình, nhìn cái lỗ dâm không thể khép lại đang rỉ ra dòng hỗn hợp trắng đục và rượu bẩn thỉu chảy dọc xuống đùi.
Nhưng chính trong cái đau đớn cùng cực và sự nhục mạ tận cùng ấy, lỗ nhỏ của em lại co bóp kịch liệt một cách bệnh hoạn. Cảm giác rượu Champagne lạnh lẽo, cay nồng còn đọng lại trong lòng ruột tạo nên một loại khoái cảm tê dại, kích thích từng đầu dây thần kinh đã bị tàn phá. Em nứng đến mức bật khóc, vật nhỏ phía trước lại một lần nữa dựng đứng, rỉ ra những giọt dịch trong suốt đầu tiên.
“Nứng sao? Bị anh sỉ nhục, bị mười người đàn ông lạ mặt chơi nát bấy trước mặt chồng mà em vẫn nứng được sao An An?” Tôi dùng vỏ chai rượu thủy tinh lạnh lẽo di đi di lại trên điểm nhạy cảm phía trước của em, giọng nói tràn ngập sự mỉa mai.
“Hức… đúng… em nứng… chồng ơi… em nứng… em là bồn chứa tinh của anh… chỉ của anh thôi… hức… xin anh đừng bỏ em… đừng ghét bỏ lỗ dâm này…”
Em gào lên, đôi chân run rẩy đá loạn xạ trên mặt bàn. Lâm An lúc này đã hoàn toàn chấp nhận định danh nhục nhã mà tôi ban phát. Với em, làm gì cũng được, bị sỉ nhục ra sao cũng được, miễn là tôi còn đứng đó định đoạt cơ thể em.
“Vậy để anh giúp em giảm cơn nứng này.”
Nói rồi, tôi không dùng gậy thịt của mình mà thô bạo nhét phần miệng chai Champagne vào chiếc lỗ nhầy nhụa đang mở hoác của em. Một tiếng “pực” nhầy nhụa vang lên khi miệng chai lọt thỏm vào bên trong lòng ruột nóng hổi. Lâm An co giật, hai chân ngoan ngoãn mở rộng hết cỡ để tiện cho tôi chơi đùa.
Tôi bắt đầu đâm rút cái chai thủy tinh liên tục, hệt như cách tôi hay dùng dương vật của mình để chiếm hữu em. Nhưng cảm giác của chai rượu hoàn toàn khác: nó cứng ngắc, lạnh lẽo và thô bạo vô cùng. Mỗi cú thúc sâu của tôi khiến phần đáy chai va chạm mạnh vào vùng bụng dưới của em, ép cho lượng rượu và dịch thể sâu bên trong bắn tung tóe ra ngoài qua những kẽ hở giữa miệng chai và vách hậu môn.
“A ——— !!! Sâu quá… chồng ơi…anh đâm nát em rồi… hức… sướng… sướng quá… đâm nát lỗ dâm của em đi…”
Tiếng thủy tinh va chạm với da thịt “bạch bạch” vang lên chát chúa. Tôi xoay nhẹ chai rượu khi nó đang ở sâu nhất, khiến những cạnh tròn của miệng chai ma sát mãnh liệt vào niêm mạc lòng ruột đã sưng tấy. Lâm An sướng đến mức trợn ngược mắt, hai tay em quàng chặt lên vai tôi, mặt úp vào cổ tôi mà nức nở rên rỉ. Mùi men rượu Champagne hòa quyện với mùi tinh dịch nồng nặc bốc lên theo mỗi nhịp đâm rút, tạo nên một hương vị của sự tha hóa tột cùng.
“Nhìn cái lỗ của em kìa, nó mút lấy chai rượu như thể đang đói khát lắm. Em thích cảm giác bị vật cứng, lạnh này chơi đùa hơn cả anh sao?” Tôi vừa gầm lên vừa tăng tốc độ dập.
“Hức… không… sướng…. anh chơi nát em rồi… to quá… đâm lút vào trong rồi… em sướng… đừng ngừng lại… đụ chết em đi… ưm…”
Khoái cảm từ sự tàn phá của vật thể lạ đẩy Lâm An vào cơn cực khoái liên hoàn. Cơ thể em co giật theo từng nhịp thúc thô bạo của tôi. Phần bụng dưới của em nhô lên rõ rệt theo hình dáng của chai rượu mỗi khi tôi nhồi sâu vào tận cùng. Đóa mẫu đơn đỏ tía quanh lỗ nhỏ bị ma sát đến mức chảy máu, nhem nhuốc và rách nát, nhưng chính sự đau đớn ấy lại nuôi dưỡng cho cơn nứng của em thêm phần điên dại.
Tôi đâm mạnh một cú cuối cùng, lút cả phần cổ chai vào trong, khiến Lâm An hét lên một tiếng chói tai rồi hoàn toàn lả đi trong vòng tay tôi. Vật nhỏ phía trước của em bắn ra những tia tinh dịch yếu ớt, tưới đẫm lên ngực áo tôi. Hậu huyệt của em kẹp chặt lấy chai rượu trong cơn co thắt tê dại cuối cùng trước khi hoàn toàn buông xuôi.
“Anh đây… chồng ở đây… bồn chứa ngoan của anh…”
Tôi rút chai rượu ra, tiếng nước dịch và rượu Champagne trào ra nghe nhầy nhụa đến phát tởm. Tôi bế em vào bồn tắm làm sạch từng ngóc ngách dơ bẩn trên người em. Tôi muốn em mãi mãi ghi nhớ mùi vị của sự tha hóa này. Đêm nay, đóa mẫu đơn nát bét kia sẽ còn phải đón nhận nhiều cơn mưa rượu mạnh nữa, cho đến khi em hoàn toàn tan chảy thành một đống thịt dâm đãng chỉ biết cầu xin sự chiếm hữu tàn bạo của riêng tôi.