Trận lũ quét qua đi, bản Phìn Ngài dần ổn định nhờ sự ứng cứu kịp thời của đồn biên phòng. Thiện được đưa về trạm xá của đồn ngay trong đêm. Vết thương trên trán cậu được khâu ba mũi, cơ thể bị trầy xước nhiều chỗ do va đập vào thân cây khi ngã xuống vực, nhưng may mắn không ảnh hưởng đến xương cốt.
Sáng hôm sau, sương mù vẫn bảng lảng quanh đồn. Trước cửa phòng y tế, Hải – cậu tân binh được Thiện cứu mạng – đứng thẫn thờ, gương mặt hốc hác vì cả đêm không ngủ. Hải ân hận vô cùng. Nếu không vì sự yếu kém, hoảng loạn của cậu, Thượng úy Thiện đã không phải suýt bỏ mạng dưới lòng vực sâu.
Hải lấy hết can đảm, khẽ gõ cửa phòng định vào thăm Thiện. Cánh cửa gỗ hé mở một khoảng nhỏ, nhưng cảnh tượng bên trong khiến bàn tay Hải khựng lại giữa không trung.
Qua khe cửa hẹp, Hải nhìn thấy Trung úy Khải – người đội trưởng thép luôn nghiêm khắc, lạnh lùng thường ngày – lúc này đang quỳ một bên gối cạnh giường bệnh. Khải đang cẩn thận cầm một thìa nước ấm, đưa lên môi Thiện. Gương mặt Khải hằn rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng, đôi mắt đỏ ngầu nhưng ánh nhìn dành cho Thiện lại ngập tràn sự dịu dàng, xót xa đến nghẹt thở.
“Anh Khải, em tự uống được mà…” – Giọng Thiện còn hơi khàn, khẽ đẩy tay anh ra.
Khải không nói gì, đặt ly nước xuống, rồi nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đầy vết xước của Thiện, áp lên má mình. Anh nhắm mắt lại, khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng chưa tan:
“Để yên cho anh chăm sóc em. Đêm qua… anh đã tưởng mình mất em thật rồi. Thiện, từ giờ trở đi, anh cấm em lấy mạng sống của mình ra để đánh cược nữa. Kể cả là vì nhiệm vụ, vì cứu người… em cũng phải nghĩ đến anh.”
Thiện mỉm cười yếu ớt, ngón tay khẽ vuốt ve hàng lông mày đang cau lại của Khải: “Em biết rồi, thỉnh thoảng bản năng người lính nó trỗi dậy… Em xin lỗi mà.”
Hải đứng ngoài cửa, chứng kiến toàn bộ sự việc. Cậu chết lặng. Ánh mắt đau đớn, lo sợ của Khải, cử chỉ nương tựa, dung túng đầy ngọt ngào của Thiện – đó tuyệt đối không phải là tình đồng chí đơn thuần. Đó là tình yêu, một tình yêu mãnh liệt và sâu sắc đến mức có thể hy sinh tất cả vì nhau.
Hải lặng lẽ thu tay lại, lùi bước ra xa. Cậu nhận ra, sự ngưỡng mộ và chút rung động trẻ con của mình dành cho Thượng úy Thiện hoàn toàn không có chỗ chen chân vào mối quan hệ khắc cốt ghi tâm này. Cậu tự nhủ sẽ giữ kín bí mật này, và ra sức rèn luyện để không bao giờ làm vướng chân hai người họ nữa.
Đến tối, khi cả đồn đã vào giờ tắt đèn đi ngủ, Khải khóa chặt cửa phòng y tế từ bên trong. Anh cởi bỏ chiếc áo khoác quân phục, chỉ mặc chiếc áo phông mỏng rồi leo lên chiếc giường đơn chật hẹp, cẩn thận đỡ Thiện nằm lọt thỏm vào lòng mình.
Biết Thiện còn đau người, Khải cử động vô cùng nhẹ nhàng. Anh vòng tay qua eo cậu, kéo sát thân hình ấm áp của người yêu vào ngực mình, cằm tựa lên mái tóc mềm của Thiện.
“Đầu còn nhức không?” – Khải thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào vành tai Thiện.
“Được anh ôm là hết nhức liền.” – Thiện rúc sâu vào hõm cổ Khải, tận hưởng mùi hương quen thuộc mang lại cho cậu cảm giác an toàn tuyệt đối. Cậu đưa bàn tay còn lành lặn lên, mân mê sợi dây chuyền bạc có mảnh đá vân thạch vẫn đeo trên cổ. “Đêm qua, lúc ngã xuống, em đã nghĩ đến anh đầu tiên. Em nghĩ nếu mình chết, sợi dây chuyền này sẽ theo em, xem như anh vẫn ở bên em.”
Khải nghe vậy, tim lại nhói lên một nhịp. Anh xoay người Thiện lại, bắt cậu đối mặt với mình. Dưới ánh đèn dầu tù mù, ánh mắt Khải tối sầm lại, chứa đựng một sự độc chiếm và dục vọng nguyên thủy nhất.
“Anh không muốn em nghĩ đến cái chết.” – Khải khàn giọng, ngón tay cái vuốt ve bờ môi hơi nhợt nhạt của Thiện. “Anh muốn em sống, sống để yêu anh, để thuộc về một mình anh.”
Khải cúi xuống, ngậm lấy đôi môi của Thiện. Nụ hôn lần này không hề vội vã mà chậm rãi, sâu hoắm và tràn đầy sự nâng niu. Anh liếm nhè nhẹ dọc theo đường viền môi của Thiện, thì thầm bắt cậu mở miệng, rồi đưa đầu lưỡi vào bên trong, quấn quýt, mút mát lấy lưỡi cậu. Thiện đón nhận nụ hôn của Khải một cách cuồng nhiệt, hai tay cậu vòng qua tấm lưng trần rắn rỏi của anh, siết chặt.
Tiếng thở dốc đầy ám muội vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng y tế. Khải rời môi Thiện, trượt nụ hôn xuống chiếc cổ cao gầy, khéo léo né đi những chỗ bầm tím của cậu. Anh dừng lại nơi vùng da ngay dưới tai, cắn nhẹ một cái rồi mút mạnh, tiếp tục đóng lên đó một dấu hickey đỏ thẫm nồng đượm.
“Ưm… Khải…” – Thiện khẽ rên lên một tiếng, toàn thân run rẩy khi bàn tay to bản, ấm áp của Khải luồn xuống dưới vạt áo, vuốt ve làn da nhẵn mịn dọc theo eo và hông cậu. Sự đụng chạm da thịt đầy tình ái khiến cả hai như quên đi hết mọi đau đớn, mệt mỏi của trận bão lũ vừa qua.
Khải áp trán mình vào trán Thiện, hai hơi thở dốc hòa vào làm một. Anh cưng chiều hôn lên chóp mũi cậu, thì thầm:
“Ngủ đi em. Có anh ở đây rồi, giông bão không chạm tới em được nữa đâu.”
Thiện mỉm cười mãn nguyện, nhắm nghiền đôi mắt, tay đan chặt vào tay Khải. Giữa núi rừng biên thùy hoang vu, sau những phen đối mặt với lằn ranh sinh tử, tình yêu của hai người lính biên phòng lại càng thêm kiên định, bền bỉ bám rễ sâu vào lòng đất, sưởi ấm cho nhau qua những đêm đông lạnh giá nhất của cuộc đời.
Mối quan hệ của hai người đã được cậu tân binh Hải thấu hiểu và tôn trọng, đồng thời tình cảm của Khải và Thiện càng thêm khăng khít sau hoạn nạn.