Nội dung truyện
Khải đang chỉ huy mũi 1 giải cứu một gia đình bị kẹt trong nhà sập thì nghe tiếng thét từ phía mũi 2 qua bộ đàm: “Báo cáo đội trưởng… Thượng úy Thiện… bị rơi xuống vực sạt lở rồi!”
Trần đời chưa bao giờ người ta thấy Trung úy Khải mất bình tĩnh đến thế. Gương mặt anh trong tích tắc cắt không còn một giọt máu, chiếc bộ đàm trên tay suýt rơi xuống đất. Trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nát, nghẹt thở đến đau đớn.
“Tất cả mũi 1 theo tôi! Mang theo dây thừng khẩn cấp!” – Khải điên cuồng gầm lên, anh lao đi trong màn mưa như một con thú hoang bị thương, bất chấp bùn lầy ngập đến đầu gối, bất chấp đá hộc có thể găm vào chân. Trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Thiện không được có chuyện gì. Nếu cậu chết, anh cũng không sống nổi.
Đến hiện trường, Khải nhìn thấy đoạn vực sâu khoảng mười mét, bên dưới là những bụi cây rậm rạp đã bị bùn đất san phẳng một nửa. Anh lập tức buộc dây thừng quanh eo, không đợi đồng đội can ngăn, phóng người đu mình xuống lòng vực sâu thẳm.
“Thiện! Thiện ơi! Em ở đâu?!” – Tiếng Khải khản đặc, hòa lẫn trong nước mưa và nước mắt.
Anh điên cuồng bới từng lùm cây, từng đống bùn đất bằng đôi bàn tay trần đến mức móng tay bật máu. Cuối cùng, dưới một tán cọ lớn bị đổ, anh nhìn thấy chiếc áo phao màu cam quen thuộc. Thiện đang nằm bất động, đầu tựa vào một hòn đá lớn, trán đầy máu chảy dài xuống má, hơi thở yếu ớt.
Khải lao đến, quỳ thụp xuống bùn, run rẩy bế xốc Thiện vào lòng. Anh áp mặt vào lồng ngực cậu, cảm nhận thấy nhịp tim yếu ớt nhưng vẫn đang đập, giọt nước mắt nóng hổi của người đàn ông thép rơi xuống, hòa cùng nước mưa trên mặt Thiện.
“Thiện… tỉnh lại đi em. Anh xin em… đừng bỏ anh…” – Khải nghẹn ngào, bàn tay thô ráp lau đi vết máu trên trán cậu.
Cảm nhận được hơi ấm và tiếng gọi quen thuộc, Thiện khẽ động đậy lông mi, từ từ mở mắt ra. Nhìn thấy gương mặt hoảng loạn, đầy bùn đất và nước mắt của Khải, Thiện khẽ thốt lên một tiếng yếu ớt: