Mùa xuân qua đi mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, nhường chỗ cho cái nắng vàng hanh hao của mùa hè phủ xuống những vách đá Tây Bắc. Đồn biên phòng Đông Cuông đón nhận một luồng sinh khí mới: mười lăm chiến sĩ tân binh vừa hoàn thành ba tháng huấn luyện tân binh dưới bộ chỉ huy tỉnh, được điều động về đồn để chính thức nhận nhiệm vụ.
Sân đồn ngày thường nghiêm trang, nay huyên náo hẳn lên bởi tiếng bước chân rầm rập, tiếng balo va quệt và những gương mặt còn búng ra sữa, ngơ ngác nhìn quanh đại ngàn.
Thiện với tư cách là Thượng úy, Đội trưởng đội vận động quần chúng, hôm nay chịu trách nhiệm chính trong việc hướng dẫn các tân binh ổn định nơi ăn chốn ở. Tính tình Thiện vốn cởi mở, năng nổ lại hay cười, nên chỉ sau vài tiếng đồng hồ, đám lính trẻ đã bớt sợ sệt, bắt đầu vây quanh cậu ríu rít như chim non.
“Báo cáo thủ trưởng Thiện, ở đây có sóng điện thoại không ạ?”
“Thủ trưởng ơi, hoa gì mà đỏ rực trên vách đá kia thế anh?”
Thiện vừa ôm chồng sổ sách vừa kiên nhẫn giải thích từng chút một, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hè khiến mấy cậu lính nghĩa vụ tuổi mười chín, đôi mươi nhìn đến ngẩn ngơ. Trong số đó có Hải – một cậu lính gốc thành phố, dáng người dong dỏng cao, tính tình có phần bộc trực và lém lỉnh. Hải cứ nhìn theo Thiện suốt, mỗi khi cậu đưa tay lên quệt mồ hôi trên trán, Hải lại nhanh nhảu chạy tới:
“Thủ trưởng để em ôm đỡ sổ sách cho! Anh làm việc từ sáng đến giờ mệt rồi, để em đấm lưng cho anh nhé?”
Thiện bật cười, vỗ vai Hải: “Khỏi, lo mà dọn dẹp giường chiếu của cậu đi. Ở đây kỷ luật nghiêm lắm, tí nữa Trung úy Khải kiểm tra phòng mà bừa bộn là bị phạt chống đẩy đấy.”
Từ phía ban chỉ huy, Khải bước ra. Anh mặc bộ quân phục chỉnh tề, hai tay chấp sau lưng, gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc. Ánh mắt sắc như dao cau của Khải quét qua sân đồn, và dừng lại thật lâu ở bàn tay của Hải đang định chạm vào bả vai của Thiện.
Khải khẽ ho một tiếng, thanh âm trầm thấp đầy uy lực vang lên làm đám tân binh lập tức đứng thẳng hàng, im phăng phắc:
“Các đồng chí tân binh, mười lăm phút nữa tập hợp tại sân chính để kiểm tra quân số và phổ biến quy chế. Ai chậm trễ, phạt chạy ba vòng đồn.”
Khải lướt qua Thiện, ánh mắt anh tối sầm lại trong một giây, ném cho cậu một cái nhìn đầy cảnh cáo rồi quay lưng đi thẳng. Thiện rùng mình, thầm nghĩ bụng: “Thôi xong, hũ giấm của Trung úy lại đổ rồi!”
Đúng như Thiện dự đoán, buổi tối hôm đó, khi toàn đồn đã tắt đèn đi ngủ, Thiện bị Khải “triệu tập” vào phòng làm việc riêng với lý do: “Bàn giao danh sách trích ngang của tân binh”.
Thiện vừa khép cửa phòng lại, chưa kịp đặt xấp hồ sơ xuống bàn thì đã bị một lực đạo mạnh mẽ nắm lấy cổ tay, kéo sập vào một lồng ngực vững chãi. Khải ép chặt Thiện vào vách tường gỗ, một tay chống bên hông cậu, tay kia bóp nhẹ cằm Thiện, bắt cậu phải ngước lên nhìn mình.
“Anh Khải… từ từ đã, tài liệu rơi hết bây giờ.” – Thiện lắp bắp, tim đập thình thịch trước sự áp bức đầy nam tính của người yêu.
“Hôm nay em vui vẻ quá nhỉ? Hết cười với cậu này lại đến cậu khác phụ giúp?” – Khải khàn giọng, hơi thở nóng rực phả vào mặt Thiện, trong giọng nói nồng nặc mùi giấm chua. “Cái cậu tân binh tên Hải đó, ánh mắt nhìn em không đơn thuần đâu. Em còn để cậu ta định đấm lưng cho nữa?”
Thiện nhìn bộ dạng ghen tuông hiếm hoi của người đàn ông vốn dĩ luôn trầm ổn, lạnh lùng này, trong lòng vừa ngọt ngào vừa buồn cười. Cậu không trốn tránh, ngược lại còn chủ động vòng hai tay qua cổ Khải, rướn người lên hôn chớp nhoáng vào chiếc cằm lún phún râu của anh.
“Trung úy Khải của em ơi, anh ghen với một đứa nhóc mười chín tuổi đấy à?” – Thiện chớp chớp mắt, giọng nói mềm mỏng như làm nũng. “Em chỉ coi tụi nó là em út thôi. Trong lòng em, trong mắt em, từ lâu đã chỉ có một mình anh rồi mà.”
Lời giải thích ngọt ngào của Thiện như một dòng nước mát dội vào ngọn lửa ghen tuông trong lòng Khải. Nhưng ánh mắt anh vẫn tối lại, dục vọng chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ. Anh cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đang mỉm cười của Thiện, thực hiện một nụ hôn sâu đầy trừng phạt.
Nụ hôn của Khải lần này mang theo sự mãnh liệt và dồn nén. Anh dùng lưỡi càn quét khắp khoang miệng Thiện, mút mát bờ môi mềm mại của cậu đến mức phát ra những tiếng chùn chụt đầy ám muội trong căn phòng tĩnh mịch. Thiện bị hôn đến mức rên rỉ nghẹn ngào, toàn thân mềm nhũn, chỉ biết bấu chặt vào vai áo quân phục của Khải để không bị ngã khuỵu.
Khải rời môi Thiện, trượt nụ hôn xuống chiếc cổ cao gầy, thẳng tay kéo trễ cổ áo quân phục của cậu ra. Anh ngậm lấy mảng da thịt nhạy cảm nơi xương quai xanh, cắn mạnh một cái khiến Thiện “a” lên một tiếng khe khẽ. Khải mút mạnh liên tục, tạo thành một dấu hickey lớn, tím thẫm rõ mồn một ngay vị trí mà chỉ cần Thiện cử động nhẹ là cổ áo sẽ lộ ra.
“Đau… Anh Khải, mai em còn phải huấn luyện tân binh, anh để lại dấu thế này…” – Thiện thở dốc, hai má đỏ bừng, ánh mắt ngập tràn tình ý nhìn anh.
“Anh muốn cho cái cậu tên Hải kia, và tất cả đám tân binh nhìn thấy.” – Khải khàn giọng nói, bàn tay to bản luồn vào trong áo Thiện, vuốt ve làn da nóng rực dọc sống lưng rồi siết chặt lấy eo cậu, kéo sát vào người mình. “Để tụi nó biết, Thượng úy Thiện là người đã có chủ. Ai dám có ý đồ lệch lạc, anh sẽ cho nếm mùi kỷ luật thép.”
Thiện bật cười khẽ, rúc đầu vào lồng ngực phập phồng của Khải. Cậu đan những ngón tay của mình vào bàn tay thô ráp của anh, nơi có sợi dây chuyền bạc anh tặng vẫn đang nằm ngoan ngoãn trong túi áo ngực của cậu, áp sát vào trái tim đang đập liên hồi.
“Biết rồi, thưa Trung úy độc đoán của em. Cả đời này em chỉ thuộc về một mình anh thôi.”
Họ đứng ôm nhau thật lâu trong phòng làm việc, mặc cho gió mùa hè ngoài cửa sổ lay động những tán lá rừng. Sự xuất hiện của những tân binh có thể mang đến chút xáo trộn, nhưng nó lại càng chứng minh một điều: Tình yêu của Khải và Thiện nơi biên cương này đã trở thành một pháo đài kiên cố, không một ai có thể lay chuyển được.