Thấm thoắt, những khóm hoa đào rừng khẳng khiu trên vách đá tai mèo đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc, bung ra những cánh hoa màu hồng phớt đón gió xuân. Tết đã về cận kề với đồn biên phòng Đông Cuông.
Năm nay, cả Khải và Thiện đều viết đơn tình nguyện ở lại trực Tết cùng anh em. Với người lính biên phòng, đồn là nhà, biên giới là quê hương, và bà con dân bản chính là ruột thịt. Nhưng năm nay, cái Tết nơi rừng già đối với hai người lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, bởi vì họ đã có nhau.
Không khí chuẩn bị Tết trong đồn vô cùng rộn ràng. Sân đồn ngập tràn sắc xanh của lá dong, sắc trắng của gạo nếp nương do bà con bản dưới mang tặng. Khải đứng ở góc sân, xắn tay áo quân phục lên quá khuỷu, đang cùng mấy chiến sĩ vớt những chiếc bánh chưng vừa ra lò, khói nghi ngút thơm mùi lúa mới.
Thiện từ phía văn phòng bước ra, trên tay cầm xấp câu đối đỏ vừa xin được của ông đồ dưới xuôi gửi lên. Cậu đứng từ xa, nhìn bóng lưng vững chãi của Khải đang bận rộn dưới nắng xuân nhạt, lòng ngập tràn một cảm giác bình yên đến lạ kỳ.
Như cảm nhận được ánh mắt của người yêu, Khải quay đầu lại. Giữa sân đồn đông đúc, anh không thể chạy lại ôm cậu, nhưng ánh mắt anh dịu lại, khẽ gật đầu một cái đầy ẩn ý. Thiện mỉm cười, bước đến gần, giả vờ như đang kiểm tra tiến độ:
“Trung úy Khải, bánh chín đều chưa? Ban chỉ huy nhắc tí nữa mang hai cặp bánh sang biếu nhà trưởng bản đấy nhé.”
Khải vừa xếp bánh vào rổ, vừa khéo léo dùng thân hình cao lớn của mình che khuất tầm nhìn của các chiến sĩ khác, khẽ thì thầm bằng tông giọng chỉ đủ hai người nghe:
“Chín rồi. Tí nữa em đi cùng anh sang bản. Tiện thể… anh có quà Tết riêng cho em.”
Thiện chớp chớp mắt, tim đập chệch một nhịp vì tò mò, nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm túc: “Rõ! Để em chuẩn bị xe.”
Con đường uốn lượn dẫn sang bản Mông ngập trong sắc hoa đào và hoa mận trắng xóa. Khải chạy chiếc xe Honda Win gầm cao chở Thiện phía sau. Đường đèo dốc uốn lượn, mỗi lần xe lên dốc cao hay vấp phải đá hộc, cơ thể Thiện lại lao về phía trước, áp chặt vào tấm lưng rộng lớn, ấm áp của Khải. Thiện không bỏ lỡ cơ hội, hai tay vòng qua eo Khải siết nhẹ, cằm tựa lên vai anh đầy ỷ lại.
Đến một đoạn cua vắng vẻ, bao quanh bởi những tán đào rừng nở rộ che khuất tầm mắt, Khải đột ngột giảm tốc độ rồi tấp xe vào một hốc đá.
“Ơ, sao lại dừng ở đây hả anh?” – Thiện ngơ ngác bước xuống xe.
Khải tắt máy, không nói không rằng, anh nắm lấy tay Thiện kéo sâu vào sau gốc đào cổ thụ. Khi đã chắc chắn không có bóng người, Khải xoay người Thiện lại, ép cậu tựa lưng vào thân cây xù xì. Anh lấy từ trong túi áo ngực quân phục ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đỏ.
Mở hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền bạc giản dị, mặt dây chuyền là một mảnh đá vân thạch nhỏ màu xanh thẫm – loại đá đặc trưng của vùng núi nơi đây.
“Quà Tết của em. Anh tự tay nhặt đá ở suối rồi nhờ một người thợ dưới phố mài đấy.” – Khải khàn giọng nói, đôi mắt thâm tình nhìn xoáy vào Thiện.
Thiện sững sờ, sống mũi bỗng chốc cay cay. Cậu không ngờ một người trông có vẻ thô ráp, khô khan như Khải lại có thể tỉ mẩn và lãng mạn đến thế. Khải đón lấy sợi dây, dịu dàng vén cổ áo Thiện lên, vòng tay ra sau gáy để đeo cho cậu. Những ngón tay ấm nóng của anh khẽ lướt qua làn da nhạy cảm nơi cổ Thiện, khiến cậu khẽ rùng mình.
“Sợi dây này thay anh bảo vệ em mỗi khi đi tuần.” – Khải cài khóa xong, liền cúi xuống đặt lên môi Thiện một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. “Thiện, cảm ơn em vì đã ở lại đây… cùng anh đón Tết.”
Thiện ôm lấy cổ Khải, kéo anh vào một nụ hôn nồng nàn hơn. Dưới những cánh hoa đào rơi lả tả theo gió xuân, hai người lính trao nhau hơi ấm, bỏ lại sau lưng mọi quy tắc, chỉ còn lại tình yêu thuần khiết và mãnh liệt nhất.
Đêm ba mươi Tết, vạn vật chìm vào cái lạnh buốt giá của đêm muộn biên thùy. Sau khi cùng đơn vị đón giao thừa qua chiếc tivi màu cũ kỹ và nghe lời chúc Tết của Chủ tịch nước, các chiến sĩ lần lượt về phòng nghỉ ngơi, nhường chỗ cho ca trực mới.
Đêm nay, Khải và Thiện cùng chung ca trực gác từ 1 giờ đến 3 giờ sáng tại chốt gác chính của đồn.
Bên trong bốt gác nhỏ, một ngọn đèn bão tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp. Khải ngồi trên ghế gỗ, còn Thiện đứng bên cửa sổ nhìn ra khoảng không đen kịt ngoài biên giới. Tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng gió lùa qua khe cửa tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch.
Thiện khẽ thở ra một luồng khói trắng, hai tay đan vào nhau vì lạnh. Ngay lập tức, một vòng tay to lớn, vững chãi từ phía sau bao bọc lấy cậu. Khải áp sát lồng ngực ấm rực của mình vào lưng Thiện, hai tay luồn vào túi áo khoác của cậu, nắm chặt lấy đôi bàn tay đang lạnh ngắt.
“Lạnh không?” – Khải thì thầm, bờ môi chạm nhẹ vào vành tai nhạy cảm của Thiện.
“Có anh ôm thế này thì hết lạnh rồi.” – Thiện xoay người lại trong vòng tay Khải, hai má đỏ ửng, ánh mắt long lanh nhìn người yêu. Cậu đưa tay lên chạm vào sợi dây chuyền bạc đang giấu sau lớp áo.
Khải nhìn bờ môi hơi hé mở của Thiện, dục vọng dồn nén suốt những ngày bận rộn chuẩn bị Tết bỗng chốc bùng phát. Anh cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi cậu. Nụ hôn đêm giao thừa mang theo sự ngọt ngào của men rượu ngô vừa uống lúc tối, nồng nàn và say đắm đến điên dại. Khải mút mát, lưỡi anh tiến vào sâu bên trong, quấn quýt lấy lưỡi Thiện, hút cạn hơi thở của cậu.
“Ưm… Khải…” – Thiện rên rỉ, hai tay luồn vào mái tóc cắt ngắn của Khải, đáp lại một cách cuồng nhiệt.
Khải rời môi Thiện, trượt nụ hôn xuống chiếc cổ cao gầy, khẽ cắn một cái vào xương quai xanh của cậu qua lớp áo bẻ rộng, để lại một vệt đỏ thẫm nồng đượm. Bàn tay to bản của anh luồn xuống dưới vạt áo quân phục, mơn trớn, vuốt ve làn da nóng rực dọc theo sống lưng săn chắc của Thiện, khiến toàn thân cậu mềm nhũn, chỉ biết dựa dẫm hoàn toàn vào người đàn ông trước mặt.
“Năm mới rồi, Thượng úy của anh.” – Khải khàn giọng, ánh mắt ngập tràn sự cưng chiều và chiếm hữu tuyệt đối dưới ánh đèn bão lờ mờ. “Năm nay, năm sau, và cả đời này, em đều phải ở bên anh.”
Thiện rúc đầu vào hõm cổ Khải, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ, kiên định của anh hòa cùng nhịp tim của mình. Giữa đất trời biên cương bao la, trong thời khắc chuyển giao thiêng liêng của năm mới, hai người lính đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất của cuộc đời mình – chính là trong vòng tay của đối phương.