Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Văn Phòng Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng
  3. Chương 6
Prev
Next

Chương 6

Bờ kè Trường Sa tối thứ Bảy luôn trong tình trạng kẹt cứng. Ánh đèn đường hắt xuống dòng kênh Nhiêu Lộc, phản chiếu những gợn sóng lăn tăn. Dọc hai bên vỉa hè, khói từ hàng chục cái lò nướng hải sản thi nhau bốc lên nghi ngút, mang theo mùi mỡ hành, mùi đậu phộng rang và mùi sả ớt thơm điếc mũi.

Tại quán "Ốc Chú lùn", hai cái bàn inox dài được ghép lại với nhau, chật ních người. Hôm nay, văn phòng luật sư Nguyễn Hoàng Dũng tổ chức chầu nhậu cuối tuần để ăn mừng chuỗi thắng kiện liên tiếp, đặc biệt là vụ tranh chấp thừa kế ở Thủ Đức hồi đầu tuần.

— Dô! Một, hai, ba… DÔ!

Tiếng cụng ly vang lên lanh lảnh. Bọt bia Sài Gòn tràn ra mép ly, ướt sũng cả những tờ giấy ăn trải trên mặt bàn.

— Đụ má, bia lạnh uống sướng vãi lồn! — Anh Toàn, luật sư chuyên mảng hình sự, nốc cạn nửa ly bia rồi khà ra một hơi sảng khoái.

— Tuần này chạy show tòa án liên tục, tao sụt mẹ nó hai ký.

— Anh sụt hai ký nhằm nhò gì! Sếp Dũng dạo này mới gọi là tiều tụy nè. Nhìn cái quầng thâm mắt của sếp đi, chắc mấy đêm nay thức trắng nghiên cứu hồ sơ chứ gì. — Trang, con bé thực tập sinh lanh chanh, chỉ tay về phía đầu bàn.

Ở vị trí trung tâm, Nguyễn Hoàng Dũng đang ngồi tựa lưng vào chiếc ghế nhựa màu xanh, áo sơ mi cởi bỏ ba cúc đầu, tay áo xắn cao lộ gân xanh nam tính. Khác với vẻ đạo mạo trên tòa, sếp Dũng lúc lên bàn nhậu là một phiên bản "dân chơi" thứ thiệt, cực kỳ thoải mái và chịu chi.

Nghe Trang nói, Dũng khẽ nhếch mép cười, ánh mắt liếc sang Khoa thanh niên đang ngồi ngay bên cạnh mình.

— Nghiên cứu hồ sơ đéo gì. Tối nào anh cũng phải "bào chữa" cho một thằng khách hàng VIP ở nhà, làm việc đến tận hai ba giờ sáng, không thâm mắt mới lạ. — Dũng thả một câu đầy ẩn ý, cầm ly bia lên nhấp một ngụm.

Người trong văn phòng nghe vậy thì ồ lên, tưởng sếp đang nói đùa vụ nhận thêm hồ sơ làm ngoài giờ. Chỉ có duy nhất một người đang ngồi cắm mặt cắn càng ghẹ cộp cộp bên cạnh là giật mình.

Trần Lê Minh Khoa suýt sặc miếng thịt ghẹ. Khoa ho khù khụ, mặt đỏ bừng, vội vàng cầm ly trà đá lên tu ừng ực. Thằng khách hàng VIP mà sếp nói, ngoài cái thằng vừa mút cặc sếp banh mẹ nó cái họng ra thì còn ai vào đây nữa!

— Úi, anh Khoa ăn từ từ thôi, ai giành của anh đâu. — Chị Mai kế toán đưa tờ giấy ăn cho Khoa.

— Nay em là công thần, cãi cho thằng cha Hùng hói á khẩu luôn cơ mà. Chút nữa bắt sếp Dũng thưởng thêm đĩa tôm tít rang muối!

— Đúng rồi! Đụ má, cái hôm đứng ở hành lang, nghe thằng Khoa nó chửi thằng cha Hùng mà tao đứng sau lưng nổi hết da gà. Mỏ nó nhọn vãi lồn. — Anh Toàn vỗ đùi đánh đét.

Khoa quệt mép, ném cái vỏ càng ghẹ vào cái thau nhựa dưới chân, tỉnh bơ đáp:

— Thứ xảo trá đó đéo chửi nó đéo nể. Anh tưởng em thích chửi lắm chắc? Tổn thọ vãi lồn. Em làm rát hết cả họng, sếp Dũng phải bao em ăn nhậu một tháng mới bù lại được đống calo em mất.

— Bao em ăn cả đời cũng được, nói chi một tháng.

Dũng cười, tay gắp một con ốc hương hoàng kim to bự, cẩn thận dùng tăm khều phần thịt ốc dai giòn ra, nhúng ngập vào chén muối tiêu chanh rồi bỏ tọt vào chén của Khoa.

Hành động trơn tru và tự nhiên đến mức cả bàn nhậu đéo ai nhận ra sự bất thường. Chỉ nghĩ đơn giản là sếp Dũng đang cưng chiều thằng đệ đắc lực nhất văn phòng.

Khoa lườm sếp một cái, nhưng mỏ thì vẫn tự động ngoạm lấy con ốc hương nhai ngồm ngoàm. Vị béo ngậy của trứng muối quyện với vị chua cay của chanh ớt làm Khoa thỏa mãn híp cả mắt.

— Mà nãy sếp nói sếp bào chữa cho khách VIP là khách nào dạ? — Trang vẫn chưa buông tha chủ đề cũ, nhiều chuyện chồm người tới.

— Khách nữ hay nam? Đừng nói với em sếp có bồ rồi mà giấu tụi em nha!

Câu hỏi của Trang làm cả bàn nhậu đột nhiên im bặt. Mọi sự chú ý đổ dồn về phía Nguyễn Hoàng Dũng. Chuyện tình cảm của ông sếp 32 tuổi, tiền tài rủng rỉnh, ngoại hình chuẩn người mẫu luôn là chủ đề nóng hổi nhất của các chị em trong tòa nhà.

— Phải đó sếp! — Chị Mai thêm mắm dặm muối.

— Sếp năm nay 32 tuổi đầu rồi. Nhà cửa, xe hơi, công ty có đủ hết. Sao không thấy sếp dẫn chị nào tới văn phòng dạ? Sếp tính ế tới già hả? Hay sếp bóng kín?

Khoa đang nhai bỗng khựng lại, lén đưa mắt nhìn thái độ của Dũng. Dù biết mối quan hệ của hai người chỉ là "mập mờ", thích thì lên giường, nhưng sâu thẳm trong lòng, Khoa vẫn tò mò xem Dũng sẽ trả lời câu hỏi này như thế nào.

Dũng không hề lúng túng. Hắn mỉm cười, rút một điếu xì gà từ trong túi áo ngực ra châm lửa. Làn khói lởn vởn bay lên, che khuất đôi mắt.

— Anh bóng hay không, người cần biết tự khắc biết. — Dũng thong thả nhả khói. — Còn chuyện vợ con thì thôi, xin kiếu.

— Ủa sao vậy sếp? Chẳng lẽ sếp định đi tu? — Trang trố mắt.

Khoa không kềm được cái mỏ hỗn, chen vào phá bĩnh:

— Sếp tụi mày yếu sinh lý đó hiểu không? Quen con người ta về đéo làm ăn được gì, người ta bỏ chạy hết nên giờ sợ đéo dám yêu ai. Có vậy cũng hỏi.

Cả bàn nhậu cười ồ lên. Ai cũng biết cái nết của thằng Khoa. Nó là đứa duy nhất trong văn phòng dám đem sếp ra làm trò đùa mà không sợ bị đuổi việc.

— Đụ má thằng Khoa, mày nói vậy mất quan điểm sếp quá! — Anh Toàn vừa cười vừa cầm ly bia lên.

— Phạt mày một ly vì tội xúc phạm danh dự sếp Dũng!

Khoa nghếch cằm, cầm ly bia lên cụng cái cốp với anh Toàn.

— Cạn! Sự thật mất lòng, em nói sai đéo đâu.

Dũng ngồi cạnh, không hề tức giận mà khóe môi còn cong lên một nụ cười cực kỳ dâm đãng. Hắn kẹp điếu xì gà trên tay, hơi nghiêng người về phía Khoa. Ngay khoảnh khắc mọi người đang mải mê gắp mồi và dô bia, Dũng từ từ tháo lỏng đôi giày lười bằng da lộn dưới gầm bàn.

Bàn chân to lớn của hắn, chỉ mang một lớp vớ tàng hình mỏng, bắt đầu trượt dọc theo bắp chân của Khoa.

Khoa giật nảy mình, khép chặt hai đùi lại, nhưng chân Dũng đã nhanh chóng lách vào giữa, luồn vào bên trong ống quần rộng rãi. Ngón chân của sếp miết dọc lên phần bắp chuối săn chắc, rồi tiếp tục trượt cao hơn nữa, tiến thẳng về phía bắp đùi non của Khoa.

— Mày nói anh yếu sinh lý à Khoa? — Dũng lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng mang đậm tính uy hiếp.

— Để anh kể cho mọi người nghe tại sao dạo này anh không thiết tha chuyện vợ con.

— Sếp kể đi sếp! — Chị Mai hào hứng vểnh tai lên.

Dưới gầm bàn, bàn chân của Dũng đã chạm đến tận phần hạ bộ giữa hai đùi Khoa. Hắn cố tình dùng ngón chân cái cọ xát vào lớp vải sịp của Khoa.

Khoa hít một hơi nghẹn ngào, cắn chặt môi, tay cầm đôi đũa hơi run rẩy. Đụ má cái tên biến thái này, giữa bàn nhậu mười mấy người mà hắn dám giở trò!

— Anh đang nuôi một con báo mỏ hỗn ở nhà. — Dũng thản nhiên nói, mắt vẫn nhìn thẳng vào Khoa.

— Nó ăn tàn phá hại, tính tình thì cộc cằn, mở miệng ra là chửi bậy. Cãi tay đôi với nó mệt đứt hơi. Đã vậy đêm nào nó cũng đòi hỏi, hành anh tới bến.

— Trời đất! Sếp nuôi báo thật hả? Loài động vật hoang dã đó sếp? Cấp phép chưa sếp? — Trang ngây thơ hỏi lại, hoàn toàn không hiểu ý nghĩa bóng gió trong câu nói của Dũng.

— Ừ, hoang dã lắm. Lúc lên giường cắn người ta bầm mình mẩy, sướng lên thì rên la om sòm, không bịt mồm nó lại là hàng xóm báo công an. — Dũng nhếch mép. Ngón chân dưới gầm bàn của hắn bắt đầu ấn mạnh vào cái buồi đang dần cương cứng lên của Khoa.

— Nuôi một con báo như vậy đủ mệt rồi, sức đâu nữa mà lấy vợ?

Khoa nghe đến câu đó, mặt đỏ chét lên như tôm luộc. Khoa không biết là do bia hay do sự kích thích mãnh liệt từ dưới gầm bàn. Thằng chả đang miêu tả Khoa đéo lệch đi đâu một chữ! Khoa tức giận đưa chân mình ra, định đá mạnh vào ống quyển của Dũng một cái để cảnh cáo.

Nhưng Dũng nhanh hơn. Hắn kẹp chặt lấy cổ chân Khoa, ép sát chân Khoa vào chân hắn, khóa chặt không cho Khoa nhúc nhích. Ngón chân chết tiệt kia vẫn không ngừng cọ xát, chà đạp lên cái buồi đang cương của Khoa.

— Thôi… khụ… mọi người ăn đi. Đụ má sếp xàm lồn… ai mà thèm nghe. — Khoa lắp bắp, cố gắng giữ giọng bình thường nhưng hơi thở đã bắt đầu hỗn loạn.

— Nhìn mặt anh Khoa đỏ chét rồi kìa! Tửu lượng dở mà nãy giờ nốc cho lắm vào. — Trang chỉ tay cười.

— Chắc nó xỉn rồi. — Dũng giả vờ quan tâm, đưa tay lên vỗ vỗ lưng Khoa. — Đi rửa mặt đi em. Say rồi thì lát làm sao chở anh về?

Khoa lườm Dũng một ánh mắt hình viên đạn ngập tràn sự căm phẫn và dâm dục. Khoa biết thừa thằng cha này đang tạo cớ để ép Khoa rời bàn.

— Đéo cần anh nói! Tui đi đái! — Khoa vùng vằng đứng dậy, đẩy mạnh cái ghế nhựa ra sau kêu cái xoẹt.

Khoa luồn qua hàng người chật chội, đi nhanh về phía cuối quán, nơi có tấm biển "Toilet". Dáng đi của Khoa hơi cứng nhắc, Khoa phải cố gắng bước đi thật nhanh để không ai nhận ra phần đáy quần đang gồ lên một cục chướng mắt.

Toilet của quán nhậu vỉa hè khá tồi tàn, nồng nặc mùi amoniac. Khoa bước vào trong, khóa chốt cửa lại, vịn tay lên cái bồn rửa mặt đầy vết ố vàng, thở hắt ra một hơi nặng nhọc.

Khoa vặn vòi nước, tát nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo.

"Cạch."

Tiếng chốt cửa đột nhiên vang lên. Khoa giật mình quay lại. Chỉ thấy cửa toilet bị đẩy mạnh từ bên ngoài, một bóng đen cao lớn lách nhanh vào trong rồi chốt cửa lại cái rụp.

Không gian vốn dĩ chật hẹp chỉ vừa một người đứng, giờ bị nhét thêm một thân hình vạm vỡ 1m82 của Dũng vào khiến không khí lập tức trở nên ngột ngạt.

— Đụ má anh điên hả Dũng?! Toilet có một ngăn, hai thằng đàn ông chui vào đây làm cái đéo gì? Ra ngoài! — Khoa rít lên, hạ giọng xuống mức thấp nhất để bên ngoài không nghe thấy.

— Em đái thì cứ đái đi, anh có cấm đâu. — Dũng cười khẩy, bước tới ép sát Khoa vào tường. Hắn đưa ngón tay lên, miết đi vệt nước đọng trên cằm Khoa.

— Mới cọ chân có mấy cái mà đã nứng đến mức chạy trối chết vào đây rồi à con báo mỏ hỗn?

— Nứng cái mã cha anh! Ai bảo anh giở trò súc sinh dưới gầm bàn? Chị Mai rớt chiếc đũa cúi xuống lượm mà thấy được là ngày mai bung bét cái văn phòng luôn! — Khoa đẩy mạnh vào ngực Dũng, nhưng sếp vẫn đứng trơ trơ như một bức tường thành.

— Bung bét thì thôi. Anh tuyên bố với cả văn phòng em là vợ anh luôn, càng đỡ phải giấu giếm. — Dũng cúi sát mặt xuống, hơi thở sực nức mùi xì gà và men bia phả thẳng vào mặt Khoa.

Câu nói "em là vợ anh" khiến trái tim Khoa lỡ mất một nhịp. Thằng sếp này luôn biết cách làm Khoa xao xuyến bằng những câu nói không thể thẳng thắn và dâm dục hơn.

— Tránh ra… ở đây dơ vãi lồn… hôi nữa…

Khoa cố vớt vát chút liêm sỉ, nhưng khi Dũng tì hông hắn vào người Khoa, cả hai cái buồi đang cương cứng chạm vào nhau qua lớp quần, Khoa lập tức rên khẽ một tiếng trong cổ họng.

— Đùi râm ran rồi phải không? Ứớt cả sịp rồi chứ gì? — Dũng luồn một tay ra sau gáy Khoa, tay kia mạnh bạo vò nắn bờ mông săn chắc của Khoa.

— Cho anh một cái hôn rồi anh tha cho ra ngoài ăn nhậu tiếp.

— Đéo…

Khoa vừa hé miệng định chửi tiếp thì Dũng đã cúi xuống, thô bạo chặn đứng môi Khoa lại.

Một nụ hôn nồng mùi bia Sài Gòn, ướt át và hoang dại hệt như cái không khí của quán nhậu vỉa hè này. Dũng đưa lưỡi vào, bú mút khoang miệng Khoa, bú chiếc lưỡi mềm mại đang rụt rè chống trả.

Khoa hai tay bám chặt lấy áo sơ mi của sếp, vò đến nhàu nát. Nụ hôn sâu đến mức Khoa cảm thấy phổi mình như bị rút cạn oxy, chân bủn rủn. Trong một cái toilet chật hẹp bốc mùi, hai gã đàn ông mặc sơ mi đang cuồng nhiệt ngấu nghiến nhau như muốn ăn tươi nuốt sống.

Sau gần hai phút, Dũng mới chịu buông tha cho đôi môi đã sưng tấy của Khoa. Hắn cắn nhẹ lên vành tai Khoa, thầm thì:

— Về chỗ ráng kiềm chế đi em. Ăn nhanh rồi về. Tối nay về nhà, anh sẽ đụ em trên cái ban công lộng gió, cho em hét cho cả khu Thảo Điền nghe thấy luôn.

Nói xong, Dũng buông Khoa ra, chỉnh lại cổ áo, thản nhiên mở chốt cửa bước ra ngoài như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bỏ lại Khoa đứng thở dốc trong nhà vệ sinh, mặt đỏ rực và con cặc thì căng tức muốn nổ tung.

Mười phút sau, Khoa mới lết thân về lại bàn nhậu. Bữa tiệc cũng vừa đến lúc tàn.

— Dì Hai ơi! Tính tiền bàn này cho con nha! — Dũng gọi lớn, lôi chiếc ví da Hermes ra, rút một xấp tiền mặt polime đặt lên bàn đéo cần đếm. — Cứ giữ tiền thối đi dì!

— Ôi sếp Dũng muôn năm! — Cả bàn đồng thanh vỗ tay rào rào.

Mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc, í ới chào nhau ra về. Dũng cầm lấy chìa khóa chiếc Air Blade, quăng cho Khoa.

— Mày chạy đi Khoa. Nãy anh nốc hơi nhiều bia, gặp chốt thổi nồng độ cồn là toi mẹ nó cái bằng lái.

— Làm như em không uống ấy. Lên xe, rớt ráng chịu! — Khoa bắt lấy chìa khóa, lầm bầm chửi, nhưng vẫn ngoan ngoãn leo lên xe nổ máy.

Dũng ngồi phía sau, đội nón bảo hiểm đàng hoàng. Vừa rời khỏi bờ kè, rẽ vào một con phố vắng người, Dũng liền vòng hai tay ôm siết lấy eo Khoa. Khác với vẻ đùa cợt lúc nãy, cái ôm này cực kỳ chặt và đầy chiếm hữu. Hắn áp mặt vào lưng Khoa, hít hà mùi mồ hôi thoang thoảng lẫn mùi nước hoa trên áo Khoa.

— Chạy nhanh lên em. Cặc anh cứng quá rồi. — Dũng thì thầm vào tai Khoa qua lớp nón bảo hiểm.

— Cứng thì tự cọ vào yên xe đi! Đụ má thằng cha biến thái! — Khoa chửi ầm lên trong tiếng gió rít.

Chiếc xe máy xé màn đêm Sài Gòn lao đi. Những luồng gió lùa qua vai mang theo hơi lạnh của sương đêm, nhưng chẳng thể nào dập tắt được ngọn lửa nứng tình đang hừng hực bốc cháy giữa hai người đàn ông.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 6"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz