Chương 5
Căn hộ chung cư cao cấp của Nguyễn Hoàng Dũng nằm chễm chệ ở tầng 25 khu Thảo Điền, nơi có view nhìn thẳng ra một khúc cua đẹp nhất của sông Sài Gòn.
Buổi tối, ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời hắt xuống mặt nước lấp lánh như những mảnh vàng vụn. Nhưng lúc này, khi bước chân vào đến cửa, chẳng có ma nào trong hai người thèm quan tâm đến cái view triệu đô đó cả.
"Cạch."
Tiếng khóa cửa vừa vang lên, báo hiệu cửa gỗ đã đóng kín, Trần Lê Minh Khoa còn chưa kịp cúi xuống tháo đôi giày ra khỏi chân thì đã bị một lực đạo mạnh mẽ kéo giật lại. Lưng Khoa đập một tiếng "bịch" vào cánh cửa tủ để giày.
Khác với sự gấp gáp hoang dại mang tính chất "ăn xổi" ở văn phòng, lần này Dũng hành động chậm rãi hơn, nhưng lại mang tính áp đặt và nguy hiểm tuyệt đối.
Dũng chống một tay lên vách tủ, giam Khoa vào giữa. Hắn đưa tay tháo cặp kính quen thuộc đặt lên nóc tủ, rồi từ tốn tháo từng nút áo. Dũng kéo lỏng chiếc cà vạt, rồi vứt phịch nó xuống sàn nhà.
— Tự cởi đồ đi. — Dũng ra lệnh, giọng trầm khàn mang đậm uy quyền của một ông sếp.
Khoa liếc mắt nhìn đống quần áo sếp vừa vứt bừa bãi, cái mỏ lại bắt đầu hỗn theo thói quen phản xạ.
— Cởi cởi cái đéo gì. Mới vào tới nhà, máy lạnh còn chưa kịp phả hơi. Anh kêu nay em qua bào chữa bằng miệng cơ mà. Cởi ra cho lạnh chết mẹ à?
— Dám cãi? — Dũng nhướng mày, một tay luồn ra sau gáy Khoa, bóp nhẹ vào huyệt đạo phía sau cổ khiến Khoa khẽ rùng mình.
— Cái nết của em lúc nào cũng bướng bỉnh vậy đó. Ở trên tòa thì cãi thằng cha Hùng hói nhục mặt, không trượt chữ nào. Về nhà thì cãi chồng chem chẻm.
— Chồng cái lồn, bớt tự nhận vơ. Cưới xin đéo gì mà kêu chồng. — Khoa hất tay Dũng ra, nhưng cơ thể lại cực kỳ thành thật tuân lệnh. Khoa tự động cởi áo vest ngoài, vứt bừa lên móc treo.
Khi tay Khoa vừa chạm đến nút áo sơ mi đầu tiên, Dũng đã nắm lấy cổ tay Khoa chặn lại. Lòng bàn tay hắn nóng rực, cọ xát vào vùng da nhạy cảm ở cổ tay Khoa.
— Khoan đã. Cởi quần thôi. Áo để đó. — Dũng thì thầm, ánh mắt tối sầm lướt qua cổ áo sơ mi trắng đang được cài kín kẽ của Khoa.
Dũng có một sở thích biến thái ngầm mà chỉ khi lên giường hắn mới bộc lộ. Hắn rất thích nhìn dáng vẻ đạo mạo, chỉnh tề của Khoa khi mặc sơ mi trắng đóng thùng, nhưng phần thân dưới lại trần trụi và dâm đãng dang rộng trước mặt hắn. Sự tương phản giữa sự chuyên nghiệp của một trợ lý luật sư và sự lả lơi của một người tình luôn kích thích Dũng điên cuồng.
Khoa tặc lưỡi, lầm bầm chửi:
— Đồ tư bản chó đẻ biến thái. Thích cosplay thì ra ngoài mà bao tụi trai bao, nó diễn cho anh xem. Hành hạ em rớt mẹ nó liêm sỉ.
Miệng chửi vậy, nhưng hai tay Khoa vẫn thuần thục tháo thắt lưng. Khoa lóng ngóng kéo tuột chiếc quần đen cùng chiếc quần lót sịp đùi xuống tận mắt cá chân, rồi dùng chân đá phăng chúng ra một góc phòng.
Giờ đây, Khoa đang đứng trước mặt sếp với chiếc áo sơ mi trắng dài qua hông, vạt áo lòa xòa chỉ vừa đủ che đi một nửa bắp đùi săn chắc. Bên dưới… trống trơn. Ngay khi tiếp xúc với không khí mát lạnh từ chiếc điều hòa trung tâm vừa bật, "thằng em" của Khoa đã lập tức ngóc đầu lên, rỉ ra một chút dịch mờ đục ở đỉnh. Nó thành thật hơn rất nhiều so với cái miệng hay cãi của Khoa.
Dũng cười khẩy. Hắn bước tới ôm ngang eo Khoa, bế bổng Khoa lên như bế một đứa trẻ, sải những bước dài đi thẳng ra khu vực phòng khách.
— Đụ má, buông ra! Té tao bây giờ thằng điên!
Khoa giật mình la toáng lên. Hai chân Khoa quắp chặt lấy hông Dũng theo bản năng sinh tồn, hai tay ôm cứng lấy cổ hắn, vùi mặt vào vai áo sơ mi.
Dũng ném Khoa cái "bịch" xuống chiếc sofa đặt giữa phòng. Lớp da mềm mại và êm ái lún xuống, bao bọc lấy tấm lưng của Khoa. Khoa vội vàng chống tay ngồi dậy, mái tóc vuốt keo lúc sáng nay đã rối tung lên. Khoa vừa định mở miệng chửi tiếp thì Dũng đã đứng sừng sững ngay trước mặt, một tay chống nạnh, một tay kéo cạch khóa quần của hắn.
Xoẹt.
Cái buồi khổng lồ, gân guốc và nóng hổi bật ra khỏi lớp vải. Nó đập thẳng vào mắt Khoa, mang theo một luồng khí nóng hừng hực mùi đàn ông. Dũng vừa đi từ tòa án về, chưa kịp tắm rửa, mùi mồ hôi thoang thoảng lẫn với mùi nước hoa tạo thành một loại bùa mê thuốc lú cực kỳ tà dâm xộc thẳng vào khứu giác Khoa.
— Quỳ xuống. — Dũng chỉ tay xuống tấm thảm dưới chân sofa.
— Hồi chiều ở hành lang tòa án bảo mút cặc anh để trừ tiền hoa hồng cơ mà. Giờ tới lúc nghiệm thu rồi. Làm đi Trần Lê Minh Khoa. Bào chữa cho anh xem nào.
Khoa ngước lên nhìn sếp. Ánh mắt sắc lẹm thường ngày của cậu trợ lý giờ đã phủ một tầng sương mờ ướt át. Khoa liếm môi, đôi môi khô queo vì thiếu nước. Khoa từ từ trượt từ trên ghế sofa xuống, hai đầu gối quỳ hẳn trên tấm thảm lông êm ái. Khoảng cách này vừa đúng tầm mắt Khoa đối diện với bộ phận nhạy cảm đang cương cứng cực độ của Dũng.
— Anh trả phí bao nhiêu cho vụ này? — Khoa ngước lên, nhếch mép cười đầy khiêu khích, bản tính không chịu thua thiệt bắt đầu trỗi dậy.
— Đụ má, miệng em cãi cho anh thắng kiện mấy chục tỷ, giờ bắt em dùng miệng ngậm cái của nợ này thì giá cũng phải cao nha sếp.
— Đủ để em bú no thì thôi. Bắt đầu đi, nói ít lại. — Dũng gầm gừ, mất kiên nhẫn. Bàn tay lớn của hắn luồn vào mái tóc Khoa, bóp nhẹ mang tính thúc giục.
Khoa hừ một tiếng, nhích tới gần thêm một chút, hai chân hơi dạng ra trên thảm. Khoa đưa tay ra, những ngón tay thon dài lướt dọc từ gốc cặc lên đến đỉnh cặc đang đỏ au của Dũng. Sự to lớn và độ cứng ngắc của nó làm Khoa hơi rùng mình. Dù đã nếm mùi không ít lần, nhưng Khoa vẫn phải công nhận, cái buồi của sếp thật sự là một thứ vũ khí hạng nặng.
Không chần chừ thêm nữa, Khoa hé miệng, thè chiếc lưỡi ra liếm nhẹ lên phần đầu cặc đang rỉ ra dịch nhờn. Vị mằn mặn quen thuộc xông thẳng vào khoang miệng.
— Ưm…
Dũng hít một hơi sâu, ngửa cổ lên trần nhà. Lồng ngực rộng lớn của hắn phập phồng sau lớp áo sơ mi. Tay đang bấu vào tóc Khoa vô thức siết chặt lại.
Khoa bắt đầu ngậm lấy phần quy đầu, dùng lưỡi đảo quanh một vòng, miết dọc theo rãnh quy đầu như đang thưởng thức một cây kem giữa ngày hè oi bức. Sau đó, Khoa há to miệng, từ từ nuốt trọn toàn bộ chiều dài con cặc của Dũng vào sâu trong cổ họng.
— Ác… ức…
Khoa hơi nấc lên một tiếng nghẹn ngào khi cái buồi đâm chạm vào tận cuống họng mỏng manh. Sự thô to của nó làm căng phồng cả hai bên má của Khoa, ép khoang miệng Khoa giãn ra đến mức tối đa.
— Ngoan. Nuốt sâu vào em. Đụ má, cái miệng của em mút sướng thật đấy. — Dũng thở dốc, cúi xuống nhìn cảnh tượng vô cùng dâm mỹ đang diễn ra trước mắt.
Cậu trợ lý mỏ hỗn, người vừa mới vài tiếng trước còn hùng hồn cãi tay đôi với luật sư Hùng hói khiến lão ta cứng họng, giờ đang quỳ dưới háng hắn. Áo sơ mi xộc xệch, ngoan ngoãn ngậm lấy con cặc của hắn mà bú mút đầy mê say. Âm thanh "chụt chụt" nhép nhép vang lên đầy tính kích dục giữa không gian tĩnh lặng của căn hộ trên tầng 25.
Khoa cố gắng điều chỉnh nhịp thở bằng mũi. Khoa bắt đầu di chuyển đầu lên xuống theo nhịp điệu đều đặn. Hai tay Khoa cũng không để yên, một tay nắm lấy phần gốc cặc sục lên sục xuống, tay kia luồn xuống xoa nắn hai hòn dái nặng trĩu.
— Nhanh lên chút nữa Khoa… đúng rồi… chậc…
Dũng bắt đầu mất kiểm soát. Bản năng chiếm hữu bùng lên, hắn không để Khoa tự làm chủ nhịp điệu nữa. Hai tay Dũng giữ chặt lấy gáy Khoa, bắt đầu chủ động nắc hông tới.
Phập! Phập! Phập!
Những cú nắc mạnh mẽ dồn dập tống thẳng vào khoang miệng chật hẹp.
— Ức… ưm… anh… chọc sâu quá… khụ khụ…
Khoa bị sặc, nước bọt tràn ra khóe môi, cố gắng dứt miệng ra để ho, nhưng Dũng đã giữ chặt gáy Khoa lại, không cho phép Khoa lùi bước.
Nước mắt ứa ra nơi khóe mi, chảy thành một đường mỏng lăn dọc xuống gò má. Khoa tức giận, định dùng hàm răng cắn một cái thật đau để cảnh cáo, nhưng lại sợ sếp thiến thật nên đành há to miệng hơn, để mặc cho Dũng đâm buồi thô bạo trong vòm họng mình.
— Nuốt hết đi bé ngoan. Cố gắng lên. Em không làm anh bắn được thì tối nay anh lột trần em ra treo lên ban công đụ đấy. — Dũng vừa nắc hông vừa văng tục rải rác.
— Thằng cha… tư bản… chó đẻ… ưm…
Khoa nhả ra một chút để thở dốc, kéo theo sợi nước bọt bạc dính dấp nối từ đỉnh Con cặc xuống mép môi Khoa. Khoa lườm Dũng một cú sắc lẹm, chửi rủa trong hơi thở ngắt quãng.
— Đâm… đâm cho lủng cổ họng tao… khụ khụ…
— Gì? Chửi tiếp đi. Bình thường trên văn phòng chửi ghê lắm mà.
Dũng đưa ngón tay cái vuốt ve má Khoa, bôi luôn thứ dịch nhờn bóng loáng lên khuôn mặt Khoa. Đôi mắt hắn híp lại đầy nguy hiểm.
— Nói anh nghe, sếp đụ cái mỏ hỗn của em có sướng không? Có sướng bằng lúc em chửi thằng cha Hùng hói không?
Nghe đến cái tên Hùng hói chết tiệt bị đem ra so sánh ngay lúc này, Khoa tức anh ách. Khoa há miệng, không nhịn nữa mà cắn mạnh vào lớp da đùi trong của Dũng một cái đau điếng.
— Á! Đụ má em cắn thật đấy à? — Dũng rít lên.
— So… so cái lồn! Thằng chả… tuổi đéo gì so với sếp… ưm… — Khoa vừa ôm lấy con cặc của hắn xóc mạnh, vừa thở hỗn hển trả treo.
— Của sếp… to bằng cái chày đâm tiêu… em nuốt gần tắc mẹ nó thở rồi… a… Ông làm hỏng cái họng của em rồi lấy ai mai đi cãi lộn cho ông?
— Ha! Mỏ em dâm vãi lồn Khoa ạ. Càng chửi bậy anh càng muốn bắn tinh vào đầy cuống họng em. — Dũng cười gằn, gân xanh trên trán và thái dương nổi lên rõ rệt.
Hắn tăng tốc độ đẩy cặc lên mức cực hạn. Mỗi cú đụ đều thô bạo chạm đến điểm sâu nhất của vòm họng. Âm thanh nhóp nhép trộn lẫn tiếng va chạm nhục dục khiến nhiệt độ trong phòng khách tăng vọt lên.
Khoa cảm nhận được cơ bắp trên đùi Dũng đang căng cứng, nhịp thở của hắn gấp gáp và hỗn loạn hơn. Khoa biết sếp mình sắp đến ngưỡng. Bản tính hiếu thắng trỗi dậy, Khoa quyết định tung tuyệt chiêu cuối cùng.
Khoa mút buồi mạnh một cái, ép chặt đôi môi vào phần thân Con cặc, đồng thời đưa lưỡi cuộn tròn quanh phần rãnh quy đầu nhạy cảm, liếm và mút điên cuồng như đang hút tủy. Cùng lúc đó, tay Khoa sục cặc liên tục với tốc độ chóng mặt.
— Đụ má… Khoa… dừng lại… dừng… anh bắn bây giờ! — Dũng gầm lên, hai chân hơi nhũn ra, eo giật nảy liên tục, cố gắng lùi ra sau nhưng lại bị Khoa đưa tay níu chặt hông lại.
Khoa nhất quyết không dừng. Mắt Khoa vẫn mở to, đỏ ngầu vì thiếu dưỡng khí, nhìn chằm chằm vào biểu cảm nhăn nhó vì sướng đến phát điên của sếp, và cố gắng mút mạnh hơn nữa.
Đừng hòng bảo dừng là dừng. Khoa mỏ hỗn, nhưng cũng cực kỳ hiếu thắng. Khoa phải làm cho ông sếp đạo mạo này sướng điên lên, đánh mất hết mọi hình tượng uy nghiêm thì Khoa mới hả dạ.
— Bắn… bắn cho em… chồng… — Khoa cố tình nhả ra một nửa, rên rỉ khiêu khích bằng âm mũi lả lơi, rồi lại lập tức há to miệng nuốt trọn cặc đến lút cán.
Tiếng "chồng" vừa thốt ra từ cái mỏ thường ngày chỉ biết chửi "đụ má, đụ mẹ" đã đập nát hoàn toàn chút lý trí cuối cùng của Nguyễn Hoàng Dũng.
— Á!!! ĐỤ MÁ EM! NUỐT CHO HẾT!
Dũng gầm lên một tiếng rống. Hắn nắm chặt lấy tóc Khoa, ấn sâu đầu Khoa vào sát háng mình. Cùng lúc đó, dòng tinh dịch đặc sệt, nóng bỏng bắn vọt ra, xối thẳng từng đợt vào tận sâu trong cuống họng Khoa.
Khoa nhắm nghiền mắt lại. Vị tanh nồng xộc thẳng lên mũi khiến Khoa nhăn mặt. Bình thường Khoa sẽ nhè ra ngay lập tức, nhưng hôm nay Khoa bị cái khí chất của Dũng trên tòa án làm cho u mê mờ mịt. Khoa muốn nuốt trọn cả sự kiêu ngạo của người đàn ông này. Nuốt ực toàn bộ chất lỏng trắng dâm ấy xuống thẳng dạ dày.
Dũng bắn đến giọt tinh cuối cùng, toàn thân run rẩy dựa hẳn vào thành sofa để thở dốc. Hắn từ từ rút con cặc đã mềm đi đôi chút ra khỏi miệng Khoa.
Khoa ho sặc sụa, ngã bệt xuống thảm lông. Khóe miệng Khoa vẫn còn vương lại chút tinh dịch màu trắng trào ra. Áo sơ mi xộc xệch bung gần hết cúc, lộ rõ hai đầu vú trước ngực đang phập phồng lên xuống kịch liệt theo từng nhịp thở dốc. Mắt Khoa đỏ hoe ngấn nước, trông dâm đãng, tơi tả và khiêu khích đến chết người.
— Nuốt… nuốt hết mẹ rồi. Đắng vãi lồn… khụ khụ… sếp toàn ăn thịt bò với hút xì gà… tinh trùng thối quắc.
Khoa vừa ho khù khụ, vừa lấy tay quệt mép, cái mỏ dù vừa phục vụ sếp sung sướng vẫn không quên buông lời phỉ báng.
Dũng cúi xuống nhìn bộ dạng của cậu trợ lý, dục vọng vừa được xoa dịu lại lập tức trỗi dậy như lửa đổ thêm dầu. Hắn quỳ một gối xuống thảm, dùng những ngón tay vuốt ngược mái tóc lòa xòa của Khoa ra sau, nâng cằm Khoa lên. Dũng cúi đầu trao cho Khoa một nụ hôn thật sâu, mạnh mẽ đưa lưỡi vào mà mút lấy lưỡi Khoa, ép bản thân phải nếm lại chính hương vị tinh dịch của mình.
— Chê đắng mà giỏi thì nhả ra. Nuốt hết vào bụng rồi còn cãi. — Dũng rời môi Khoa, chóp mũi cạ cạ vào mũi Khoa cười khẽ dỗ dành.
— Giỏi lắm bé ngoan. Em bào chữa tuyệt vời, thắng kiện tuyệt đối. Đêm nay sếp thưởng nóng cho em.
Nói xong, Dũng không để Khoa kịp phản ứng, luồn tay qua nách và dưới khoeo chân Khoa, bế xốc Khoa lên khỏi mặt đất.
— Đụ má, mới xong mà? Anh tính làm gì nữa? Bỏ tao xuống!
Khoa giãy giụa, hai chân quẫy đạp trên không. Phía dưới của Khoa nãy giờ cương cứng vì nhìn Dũng bắn tinh, lại bị cọ xát với tấm thảm lông, giờ đang rỉ nước ướt cả hai bên đùi.
— Em nuốt cho anh xong rồi, giờ đến lượt anh ăn em. Ở đây luật sư Dũng làm ăn rất công bằng, có qua có lại. — Dũng bế Khoa sải bước dài thẳng về phía phòng tắm rộng thênh thang, nơi có chiếc bồn tắm đôi cỡ lớn được lát đá cẩm thạch đen.
Dũng dùng chân đạp tung cánh cửa phòng tắm, đặt Khoa ngồi lên bệ bồn rửa mặt bằng đá hoa cương. Bàn tay to lớn của hắn miết dọc theo bờ ngực trần của Khoa, trượt dần xuống đến phần con cặc đang vểnh cao chờ đợi.
— Lát nữa ngoan ngoãn mà mở rộng hai chân ra. — Dũng đưa môi cắn nhẹ lên vành tai đang đỏ bừng của Khoa.
— Giỏi thì lát nữa cắn chặt răng lại. Nhả ra rên rỉ chữ nào, anh đụ lủng lồn em đó.