Chương 7
Sáng thứ Hai đầu tuần.
Không khí tại văn phòng Luật sư Nguyễn Hoàng Dũng lại quay về với nhịp độ hối hả thường ngày. Những ly cà phê take-away xếp hàng trên bàn làm việc, tiếng bàn phím lách cách gõ liên hồi, và cả tiếng chửi thề lầm bầm quen thuộc của Trần Lê Minh Khoa từ góc phòng pha trà.
— Đụ má cái máy in! Hôm qua thứ Bảy còn chạy ro ro, sáng nay kẹt giấy là cái đéo nào? Mày có tin tao bưng mày quăng xuống ngã tư Hàng Xanh cho xe cán nát bét không?
Khoa vừa chửi vừa dùng sức kéo tờ giấy kẹt trong khay nhả giấy của cái máy in công nghiệp. Đầu tuần nào cũng vậy, Khoa luôn ở trong trạng thái như quả bom nổ chậm, sẵn sàng "hỗn" với bất cứ đồ vật hay con người nào ngáng đường.
Vừa lôi được tờ giấy nhàu nát ra ngoài, cửa chính văn phòng bỗng mở toang. Lễ tân chưa kịp lên tiếng chào, một gã đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi, xức nước hoa nồng nặc mùi gỗ trầm, diện một bộ suit màu trắng kem khá bảnh bao đã xăm xăm bước vào.
— Tôi muốn gặp luật sư Dũng! — Gã cất giọng ồm ồm, thái độ hách dịch như thể mình là chủ nợ bước vào nhà con nợ.
Trang thực tập sinh đang đứng ở quầy lễ tân hơi hoảng, vội vàng đứng lên:
— Dạ chào anh, anh có lịch hẹn trước với sếp Dũng bên em không ạ?
— Lịch hẹn cái gì? Cô cứ vào bảo có anh Lâm, bạn cũ của Dũng đến tìm. Nó nghe tên tôi là nó tự khắc biết phải ra đón! — Gã tên Lâm phẩy tay, nghếch cằm lên tỏ vẻ rất bề trên.
Từ trong phòng pha trà, Khoa cầm ly cà phê đen đá bước ra. Đôi mắt một mí sắc lẹm lướt qua gã đàn ông từ đầu đến chân. Bộ suit thì cũng hàng hiệu đấy, nhưng cái nết thì phèn đéo chịu được. Vào văn phòng luật người ta mà làm như đi chợ cá.
Khoa bước tới, phong thái bình thản nhưng lời nói thì sắc như dao lam.
— Dạ thưa anh Lâm "bạn cũ". Sếp em đang bận xem hồ sơ trong phòng. Anh có là ông nội của sếp thì cũng vui lòng ra ghế sofa ngồi chờ, đăng ký thông tin với lễ tân giùm em. Ở đây là văn phòng luật, không phải cái quán nhậu mà anh thích xông vào thì xông.
Lâm khựng lại, trừng mắt nhìn Khoa:
— Khoa là cái thá gì mà dám nói chuyện với tôi kiểu đó? Khoa có biết tôi với Dũng thân thiết như thế nào không hả? Kêu nó ra đây ngay!
— Thân cùi bắp hay thân cây chuối thì em đéo biết. Em chỉ biết anh đang gây rối trật tự ở văn phòng em. — Khoa nhếch mép, đứng chặn ngay giữa lối đi, khoanh tay trước ngực. — Một là anh ra kia ngồi chờ đàng hoàng. Hai là em gọi bảo vệ tòa nhà lên bế anh ra ngoài. Anh chọn đi.
Đang lúc không khí căng thẳng như dây đàn, cánh cửa phòng Giám đốc mở ra. Nguyễn Hoàng Dũng bước ra ngoài, tay vẫn cầm chiếc bút máy, cặp kính hơi trễ xuống sống mũi.
— Có chuyện gì ồn ào vậy Khoa? — Dũng nhíu mày hỏi.
Vừa thấy Dũng, thái độ của Lâm lập tức quay ngoắt 180 độ. Gã xô Khoa sang một bên, lao tới vồ vập lấy tay Dũng, mặt giãn ra một nụ cười rạng rỡ đến mức giả trân.
— Dũng! Anh Lâm nè! Lâu quá không gặp, em dạo này phong độ quá! Nhìn cái văn phòng bề thế ghê chưa!
Dũng khẽ rút tay ra khỏi cái nắm vồ vập của Lâm, ánh mắt lạnh nhạt không hề có chút gợn sóng của sự "ôn nghèo nhớ khổ" nào. Hắn liếc nhìn Khoa đang đứng nhăn mặt phủi phủi vai áo chỗ vừa bị Lâm xô trúng, rồi mới quay sang gã khách không mời.
— Chào anh Lâm. Lâu không gặp. Anh đến văn phòng tôi có việc gì không? Nếu là chuyện cá nhân thì tôi đang giờ làm việc, không tiện tiếp.
— Ấy, anh đến vì công việc mà! Công ty anh đang dính chút rắc rối pháp lý, anh nghĩ ngay đến em. Luật sư giỏi nhất Sài Gòn lại là người quen cũ, còn gì bằng đúng không? — Lâm cười lả lơi, cố tình nhấn mạnh hai chữ "người quen cũ".
Khoa đứng khoanh tay, đảo mắt một vòng. Đụ má, hóa ra là người yêu cũ. Cái mùi "trà xanh" nam tính này bốc lên nồng nặc, mũi Khoa ngửi một phát là ra ngay.
Trong giới luật sư Sài Gòn, ai mà không biết thời sinh viên Nguyễn Hoàng Dũng từng quen một gã tên Lâm. Gã này hồi đó chê Dũng nghèo, mới ra trường chưa có sự nghiệp nên cắm sừng Dũng để chạy theo một tay đại gia buôn bất động sản. Giờ chắc công ty dính phốt, đại gia chạy mất dép nên mới mò mặt đến đây kiếm đường cứu thân.
Khoa không hề ghen. Khoa là đứa cực kỳ thực tế. Sếp Dũng bây giờ là của Khoa, mỗi đêm đè Khoa ra đụ cho thừa sống thiếu chết, sướng đến rớt nước mắt, thì mắc cái đéo gì Khoa phải đi ghen với một thằng rác rưởi từ thời tiền sử? Khoa chỉ tò mò xem ông sếp "cờ xanh" của Khoa sẽ xử lý cái thứ hãm lồn này như thế nào thôi.
— Được rồi. Nếu là công việc thì mời anh vào phòng. — Dũng gật đầu, giữ thái độ công nghiệp tuyệt đối. Hắn quay sang Khoa, giọng điệu tự động dịu lại vài tông. — Khoa, pha cho anh hai ly trà, mang theo sổ tay vào phòng anh ghi chép hồ sơ luôn nhé.
— Rõ, thưa sếp. — Khoa mỉm cười ranh mãnh, hất mặt nhìn Lâm rồi ung dung quay lưng đi pha trà.
Trong phòng Giám đốc.
Lâm ngồi chễm chệ trên chiếc sofa da, bắt chéo chân, đưa mắt đảo quanh căn phòng sang trọng của Dũng với ánh mắt đầy thèm thuồng và tiếc rẻ. Dũng ngồi đối diện, lưng thẳng tắp, mặt không cảm xúc.
Khoa đẩy cửa bước vào, đặt hai ly trà thiết quan âm nóng hổi xuống bàn. Khoa không ra ngoài mà kéo một chiếc ghế nhỏ, ngồi chéo ngay phía sau Dũng, lôi cuốn sổ tay và cây bút máy ra, sẵn sàng làm nhiệm vụ "thư ký".
Lâm liếc nhìn Khoa, nhíu mày khó chịu:
— Dũng à, chuyện công ty anh khá nhạy cảm. Em cho cậu trợ lý này ra ngoài được không? Anh muốn tụi mình nói chuyện riêng tư một chút.
Dũng đẩy gọng kính, giọng nói trầm tĩnh nhưng cực kỳ kiên quyết:
— Khoa là trợ lý đắc lực nhất của tôi, nắm toàn bộ lịch trình và quy trình xử lý hồ sơ. Bất cứ khách hàng nào đến đây cũng phải qua tay Khoa ấy lọc thông tin. Anh cứ trình bày đi, không có gì phải giấu. Còn nếu anh cảm thấy không tin tưởng văn phòng tôi, anh có thể tìm luật sư khác.
Bị dội một gáo nước lạnh, Lâm hơi sượng mặt, vội vàng xua tay:
— Không, không, anh đâu có ý đó. Thôi được rồi, chuyện là thế này…
Lâm bắt đầu kể lể. Công ty xuất nhập khẩu của gã đang bị đối tác kiện vì vi phạm hợp đồng giao hàng chậm tiến độ, đòi bồi thường thiệt hại lên tới mười lăm tỷ đồng. Bằng chứng phía bên kia đưa ra rất chặt chẽ, luật sư nội bộ của công ty Lâm đã bó tay, nguy cơ phá sản là cực kỳ cao.
Dũng vừa nghe vừa gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ. Sau mười lăm phút trình bày của Lâm, Dũng quay sang nhìn Khoa, hất cằm.
Khoa hiểu ý, lật sổ tay ra, tóm tắt gọn lỏn bằng cái giọng chát chúa:
— Tóm lại là công ty anh Lâm làm ăn lươn lẹo, kẹt vốn không gom đủ hàng để giao, giờ bị người ta nắm đằng chuôi kiện ra tòa đòi mười lăm tỷ. Tỷ lệ thua kiện trên giấy tờ hiện tại là 90%. Hết.
— Khoa! Khoa ăn nói cho đàng hoàng! Ai lươn lẹo? Chẳng qua là rủi ro kinh doanh! — Lâm đỏ mặt tía tai quát lớn.
— Anh Lâm, trợ lý của tôi phân tích đúng bản chất pháp lý đấy. Không có gì sai đâu. — Dũng lạnh lùng cắt ngang, bảo vệ Khoa ra mặt. — Hồ sơ này khó. Bọn họ nắm chắc bằng chứng giao hàng trễ hạn.
— Dũng, em phải cứu anh! Anh biết em có cách mà. Mấy cái kẽ hở hợp đồng em rành nhất. Em cãi thắng không biết bao nhiêu vụ rồi! — Lâm chồm người tới, định nắm lấy tay Dũng đang đặt trên bàn.
Dũng nhanh chóng rụt tay lại, cầm ly trà lên nhấp một ngụm.
— Cách thì có. Tôi có thể tìm ra lỗi sai sót trong quy trình đánh giá thiệt hại của bên nguyên đơn để kéo giảm mức bồi thường xuống dưới ba tỷ, hoặc thậm chí hòa giải thành công. Nhưng phí dịch vụ cho vụ này không rẻ.
Mắt Lâm sáng rực lên như chết đuối vớ được cọc:
— Tiền bạc không thành vấn đề! Em cứ nói đi! Mình là người quen cũ, có tình xưa nghĩa cũ, chắc chắn em sẽ có giá hữu nghị cho anh đúng không?
Khoa ngồi phía sau, suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Cái đụ má, văn vở gớm thật. Xưa cắm sừng người ta đi theo trai giàu, nay công ty sắp sập thì vác cái mặt mốc đến đòi "tình xưa nghĩa cũ" xin giảm giá. Da mặt cha này chắc lấy cưa máy cưa cũng đéo đứt.
Dũng đặt ly trà xuống, hai bàn tay đan vào nhau đặt lên đùi, phong thái của một ông hoàng trên bàn đàm phán bắt đầu tỏa ra.
— Khoa, báo giá dịch vụ khung của văn phòng cho anh Lâm nghe.
Khoa hắng giọng, đọc thuộc lòng:
— Dạ sếp. Đối với án kinh tế tranh chấp trên mười tỷ, tỷ lệ thắng dưới 20%, mức phí dịch vụ cố định là hai trăm triệu đồng, cộng thêm 15% tổng số tiền bồi thường được giảm trừ thành công.
Lâm nghe xong thì toát mồ hôi hột. Mức phí này là cực kỳ chát trên thị trường hiện nay.
— Dũng… giá này… hơi cao quá. Anh đang kẹt vốn… Em xem xét lại chỗ anh em mình… giảm cho anh cái phần 15% hoa hồng được không? Coi như em giúp anh vượt qua lúc hoạn nạn này. Nhớ hồi xưa tụi mình…
— Anh Lâm. — Dũng đột ngột gằn giọng, ánh mắt sắc như dao chém đứt ngang câu nói sến súa của gã người yêu cũ. — Hình như anh hiểu lầm quy tắc làm việc của tôi rồi.
Lâm ngơ ngác:
— Hiểu lầm gì?
Dũng dựa lưng vào ghế, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ tàn nhẫn nhưng lại ngầu bá cháy.
— Quy tắc thứ nhất: Văn phòng tôi không làm từ thiện. Quy tắc thứ hai: Khách hàng bình thường thì thu phí theo khung. Còn "người quen cũ" thì tôi sẽ tính phí gấp đôi.
— Cái gì?! Gấp đôi?! Em đùa à Dũng? Tại sao lại gấp đôi?! — Lâm gần như hét lên, đứng bật dậy khỏi ghế sofa.
— Rất đơn giản. — Dũng thản nhiên đáp. — Vì dính đến người quen, tôi phải tốn thêm năng lượng để giữ cho cái đầu lạnh, tránh việc cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến phán đoán pháp lý. Sự mệt mỏi tinh thần đó, anh phải trả tiền mua.
Khoa ngồi sau lưng Dũng, hai tay bưng miệng cố nhịn cười đến mức vai run bần bật. Đụ má sếp, anh chửi xéo hay vãi lồn! Cảm xúc cá nhân cái đéo gì, ý chả là nhìn mặt anh chả thấy ghét nên chả lấy thêm tiền bồi thường tổn thất nhãn quan đó!
— Dũng! Em… em thù dai vừa thôi! Chuyện ngày xưa anh sai, anh xin lỗi! Nhưng giờ anh đang đứng trên bờ vực phá sản, em nỡ lòng nào ép anh đến chết? Em không còn chút tình cảm nào với anh sao? — Lâm bắt đầu giở bài thê thảm, rặn ra vài giọt nước mắt cá sấu.
Dũng thở dài, đưa tay tháo chiếc kính xuống, vuốt vuốt sống mũi tỏ vẻ mệt mỏi. Hắn quay sang nhìn Khoa, ánh mắt lập tức dịu dàng như nước mùa thu. Hắn vươn tay ra, nắm lấy bàn tay đang cầm bút của Khoa, kéo nhẹ Khoa đứng lên.
Trước ánh mắt sững sờ của Lâm, Dũng kéo Khoa đến đứng ngay sát cạnh mình, vòng một tay qua eo Khoa, ôm siết lấy cực kỳ tự nhiên.
— Anh Lâm, để tôi giới thiệu lại cho anh rõ. Đây là Trần Lê Minh Khoa. Ngoài việc là trợ lý đắc lực của tôi, em ấy còn là người yêu hiện tại, và là người đang sống chung nhà với tôi. — Dũng dõng dạc tuyên bố, từng chữ một rõ ràng, rành mạch.
Khoa hơi bất ngờ vì pha "công khai" quá nhanh quá nguy hiểm này của sếp, nhưng bản tính láu cá giúp Khoa bắt nhịp ngay lập tức. Khoa khẽ tựa cằm lên vai Dũng, đưa mắt nhìn lão Lâm bằng ánh mắt nửa thương hại nửa khiêu khích, cười ngọt xớt:
— Dạ, chào anh Lâm "người quen cũ" lần nữa. Em là bồ của sếp Dũng.
Dũng hài lòng bóp nhẹ eo Khoa một cái, rồi lạnh lùng nhìn Lâm tiếp tục thả "bom":
— Vì người yêu tôi có tính hay ghen, mỏ lại hơi hỗn. Tôi không muốn em ấy phải overthinking hay khó chịu vì tôi dính líu tình cảm lằng nhằng với người cũ. Thế nên, mọi vấn đề liên quan đến "tình xưa nghĩa cũ" anh đừng đem ra bàn ở đây.
Dũng đẩy xấp hồ sơ của Lâm trả lại phía bên kia bàn.
— Phí dịch vụ của anh là bốn trăm triệu đồng trả trước, và 30% hoa hồng trên số tiền giảm trừ được. Nếu anh đồng ý, Khoa sẽ soạn hợp đồng ngay bây giờ. Nếu không, mời anh mang hồ sơ đi tìm văn phòng khác. Cửa ra ở phía sau lưng anh.
Mặt Lâm lúc này không còn là đỏ nữa, mà chuyển sang trắng bệch, rồi lại tím tái như một con tắc kè hoa. Gã nhìn Dũng uy nghi đĩnh đạc, rồi lại nhìn Khoa trẻ trung, sắc sảo đang dựa dẫm vào Dũng với nụ cười chiến thắng. Gã biết, mình hoàn toàn đéo có tư cách gì ở đây cả.
Cái mác "người yêu cũ" rẻ rách của gã không đáng một xu lẻ trước mặt người đàn ông này.
— Tụi mày… tụi mày ức hiếp người quá đáng! — Lâm nghiến răng chửi đổng một câu, vơ lấy xấp hồ sơ trên bàn, xách cái túi da hàng hiệu đắt tiền đi như chạy trốn ra khỏi phòng Giám đốc. Lão đóng sầm cửa lại một tiếng "Rầm" rúng động cả bức vách.
Phòng làm việc lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Khoa vẫn đứng trong vòng tay Dũng. Khoa đảo mắt nhìn ra cánh cửa đã đóng kín, rồi nhìn xuống người đàn ông đang ngồi trên ghế. Không nói không rằng, Khoa đưa tay vặn chốt khóa cửa phòng làm việc đánh "Cạch" một tiếng, rồi quay lại, sụp người ngồi thẳng lên đùi Dũng, vòng hai tay ôm chặt lấy cổ hắn.
— Sao? Nhìn người cũ chạy trối chết, không thấy xót xa chút nào hả sếp? — Khoa nhướng mày, cạ mũi mình vào mũi Dũng, khoảng cách gần đến mức có thể đếm được từng sợi lông mi của đối phương.
Dũng vòng hai tay ôm trọn lấy vòng eo săn chắc của Khoa, ngửa cổ ra sau thành ghế thư giãn. Hắn khẽ mỉm cười, đôi mắt một mí giảo hoạt lướt qua đôi môi đang cong lên đắc ý của người yêu.
— Xót cái đéo gì. Một thằng cặn bã từ chục năm trước, anh quên mẹ mặt nó lâu rồi nếu nó không lù lù vác xác tới đây. — Dũng thản nhiên đáp.
— Điêu. Quên mà nhớ hồi đó bị người ta cắm sừng cay cú tới giờ, chém giá gấp đôi cho chả sạt nghiệp luôn. Tư bản thù dai ác vãi lồn. — Khoa cười khúc khích, ngón tay luồn vào mái tóc được vuốt keo của Dũng mà vò loạn xạ.
— Không lấy giá gấp đôi để tụi nó tưởng mình dễ dãi à? Với lại… — Dũng kéo sát Khoa vào lòng hơn, ép lồng ngực hai người dán chặt vào nhau. — Anh phải chém giá cao, lấy tiền hoa hồng nhiều một chút, mới có tiền đổi cái xe mới cho em đi làm. Chứ em chạy chiếc Wave ghẻ đó đi gặp khách, mất mặt cái văn phòng này quá.
Khoa nghe đến chữ "đổi xe mới", mắt sáng rực lên. Nhưng Khoa nhanh chóng kìm lại, đập nhẹ vào ngực Dũng.
— Khỏi vẽ chuyện dụ dỗ em. Có tiền hoa hồng cứ chuyển khoản thẳng cho em, em thích mua mẹ gì em mua. Đéo cần sếp mua cho.
— Bướng bỉnh. — Dũng tặc lưỡi.
Khoa nhìn thẳng vào mắt Dũng. Trong lòng Khoa lúc này là một cảm giác thỏa mãn và an toàn đến lạ kỳ. Ở cái đất Sài Gòn đầy rẫy sự dối trá này, tìm được một người đàn ông thành đạt, có tiền, có quyền mà lại chung tình, sòng phẳng, và đặc biệt là đéo bao giờ để quá khứ làm tổn thương hiện tại như Dũng… đúng là mò kim đáy biển.
Sếp của Khoa, bình thường hay chửi bậy, hay dở trò biến thái đè Khoa ra đụ ở những nơi dở khóc dở cười, nhưng ở những thời khắc quan trọng nhất, hắn luôn đứng ra che chắn và khẳng định vị trí độc tôn của Khoa.
Không có ba mớ drama giận dỗi, không có chuyện hiểu lầm bỏ đi dưới mưa. Chỉ có sự thẳng thắn, dứt khoát và bảo vệ người mình yêu đến cùng.
Khoa cúi xuống, áp môi mình lên đôi môi đang khẽ mỉm cười của Dũng. Một nụ hôn chủ động, mãnh liệt và đầy sự tán thưởng. Khoa dùng răng cắn nhẹ vào môi dưới của sếp, rồi thè lưỡi liếm láp.
Dũng lập tức đáp trả, bàn tay lớn luồn vào trong áo sơ mi của Khoa, vuốt dọc theo sống lưng khiến Khoa khẽ rùng mình.
Khi nụ hôn dứt ra, cả hai đều thở dốc. Khoa nhìn Dũng bằng ánh mắt ướt át dâm đãng, nhưng cái mỏ thì vẫn phát huy tối đa công suất:
— Sếp nay ngoan vãi lồn. Xử lý thằng cha đó quá nét! Đáng đồng tiền bát gạo em bỏ công sức "bào chữa" cho sếp mấy đêm nay.
Dũng bật cười sảng khoái, vỗ cái "bốp" vào bờ mông vểnh cao của Khoa.
— Đã ngoan thì tối nay có được thưởng không cục cưng?
— Thưởng cái cặc. — Khoa trèo khỏi đùi Dũng, chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn, trở về chế độ trợ lý nghiêm túc. Khoa nhặt xấp hồ sơ của khách hàng khác lên. — Làm việc đi ba. Chín giờ ba mươi có hẹn với bên ngân hàng ký hợp đồng đó. Dám đè em ra đây làm bậy là em cắt cu!
Dũng nhìn theo dáng vẻ lanh lợi của Khoa, lắc đầu cười khổ. Hắn đeo lại kính, nhặt cây bút lên. Một ngày làm việc mới lại bắt đầu, nhưng hôm nay không hiểu sao hắn thấy yêu đời đến lạ thường. Có lẽ vì con báo mỏ hỗn nhà hắn hôm nay khen hắn "ngoan vãi lồn", một lời khen tuy thô bỉ nhưng lại ngọt ngào đéo chịu được.