Chương 4
Tòa án Nhân dân Thành phố một buổi sáng rực nắng.
Trần Lê Minh Khoa xốc lại cổ áo sơ mi trắng, thắt lại chiếc cà vạt màu xám tro cho ngay ngắn. Hôm nay Khoa mặc một bộ vest form ôm vừa vặn, tóc vuốt keo hất ngược ra sau lộ trán, trông sắc sảo và chuyên nghiệp cộp mác "dân luật".
Đi ngay bên cạnh Khoa là Nguyễn Hoàng Dũng. Sếp hôm nay diện bộ suit ba mảnh màu than chì, giày da bóng lộn, cặp kính quen thuộc ngự trên sống mũi. Khí chất đạo mạo, bức người của một luật sư lão làng khiến mấy cô thư ký tòa đi ngang qua cũng phải đỏ mặt ngoái nhìn.
Hai người vừa sải bước dọc hành lang tiến về phòng xử án số 3, vừa thì thầm trao đổi.
— Đụ má sếp, anh đi chậm thôi. Cái eo em hôm bữa bị anh hành tới giờ vẫn còn ê ẩm đây này! — Khoa nghiến răng, hạ giọng chửi thề, tay lén đưa ra sau xoa xoa thắt lưng.
— Ai bảo cuối tuần rủ qua nhà anh mát-xa cho mà đéo chịu qua. — Dũng khẽ nhếch mép, nghiêng đầu thì thầm lại.
— Lát vào trong cứ ngồi im đó làm dáng thôi. Mọi chuyện để anh lo.
— Anh im đi. Lát nữa để em coi anh vặt lông thằng cha Hùng hói thế nào.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới liền. Ở phía trước cửa phòng xử án, luật sư Hùng đại diện cho bên nguyên đơn đang đứng vuốt lại mấy cọng tóc lưa thưa trên cái trán bóng lưỡng. Thấy Dũng và Khoa đi tới, lão nở một nụ cười đầy giả tạo.
— Chào luật sư Dũng. Ái chà, dạo này văn phòng làm ăn khấm khá hay sao mà mướn được cậu trợ lý mã ngoài sáng sủa quá ta? Nay đem theo mài giũa để lấy kinh nghiệm hả? — Hùng hói cất giọng mỉa mai, mắt đánh giá Khoa từ đầu đến chân.
Khoa nghe xong, máu giang hồ nổi lên. Khoa định mở miệng chửi "mã ngoài nhà tao đè nát cái mặt thúi của mày", nhưng Dũng đã nhanh chóng đưa tay lên vỗ nhẹ vào lưng Khoa, ra hiệu để hắn xử lý.
— Dạ chào anh Hùng. — Dũng mỉm cười lịch sự, một nụ cười cực kỳ công nghiệp.
— Trợ lý của em tuy trẻ nhưng bén lắm, đứt tay lúc nào không biết đâu. Anh cẩn thận kẻo vụ án chưa xử xong mà tóc đã rụng thêm mấy cọng thì khổ.
Mặt Hùng hói xám xịt lại, lão hừ lạnh một tiếng:
— Gớm, miệng lưỡi sắc đấy. Để lát ra trước hội đồng xét xử xem hai anh em nhà cậu múa may được trò trống gì với cái tờ di chúc hợp pháp của thân chủ tôi.
— Hợp pháp hay hợp đem đi chùi đít thì chút nữa biết liền anh ơi. — Khoa chen vào, nhếch mép cười khẩy một cái, mắt nhìn thẳng vào mặt lão Hùng không trượt đi đâu.
— Cậu… đồ mất dạy! — Hùng hói chỉ tay vào mặt Khoa.
— Ấy, anh Hùng bình tĩnh. Gần tới giờ làm việc rồi, giữ sức lát mà cãi anh ạ. — Dũng gạt tay lão ra, rồi quay sang Khoa, giọng trầm xuống đầy sủng nịnh.
— Vào thôi em.
Cửa phòng xử án mở ra. Không khí lập tức trở nên trang nghiêm và ngột ngạt.
Vụ án tranh chấp tài sản thừa kế bắt đầu. Phía nguyên đơn là bà vợ hai, cầm trong tay tờ di chúc đánh máy có chữ ký của người chồng quá cố, yêu cầu chia toàn bộ ba mảnh đất ở Thủ Đức cho mẹ con bà ta. Phía bị đơn là người con trai cả của bà vợ đầu, thân chủ của Dũng, người bị tước đoạt trắng trợn quyền thừa kế.
Sau khi chủ tọa phiên tòa tuyên bố lý do và kiểm tra căn cước, luật sư Hùng hói đứng lên, hùng hồn trình bày luận điểm.
— Thưa hội đồng xét xử, tờ di chúc mà thân chủ tôi đang giữ là hoàn toàn hợp pháp. Nó được lập trước sự chứng kiến của hai người hàng xóm, có chữ ký rành rành của người quá cố là ông Lê Văn Bảy.
— Theo điều 624 Bộ luật Dân sự, ông Bảy có toàn quyền định đoạt tài sản của mình. Thân chủ tôi là vợ hợp pháp ở với ông ấy những năm cuối đời, việc ông ấy để lại tài sản cho bà là hoàn toàn hợp tình hợp lý! Yêu cầu tòa bác bỏ đơn kháng cáo đòi chia tài sản của phía bị đơn!
Hùng hói thao thao bất tuyệt gần mười lăm phút. Bên dưới, thân chủ của Dũng bắt đầu đổ mồ hôi hột, tay run lẩy bẩy.
Khoa ngồi ngay sau Dũng, vẻ mặt bình thản. Khoa lẳng lặng mở chiếc cặp da, rút ra cái bìa hồ sơ màu xanh dương, đẩy nhẹ lên bàn làm việc của Dũng.
— Tới giờ diễn rồi sếp. Đập chết mẹ chả đi. — Khoa rít qua kẽ răng, giọng nhỏ xíu chỉ đủ hai người nghe.
Dũng đẩy gọng kính, thong thả đứng dậy. Chiều cao 1m82 cùng bờ vai rộng của Dũng hoàn toàn áp đảo gã luật sư lùn tịt bên kia.
— Xin hội đồng xét xử cho phép tôi được đặt câu hỏi cho phía nguyên đơn và luật sư đại diện. — Giọng Dũng vang lên trầm ấm, mạch lạc và vang dội khắp phòng.
— Luật sư cứ trình bày. — Vị chủ tọa gật đầu.
Dũng cầm tờ di chúc bản sao lên, đi đi lại lại hai bước trước bục.
— Thưa luật sư Hùng, anh khẳng định tờ di chúc này được lập vào ngày 15 tháng 8 năm ngoái, đúng lúc thân chủ của tôi đang đi công tác nước ngoài, và người quá cố hoàn toàn minh mẫn khi ký vào tờ giấy này?
— Chính xác! Hoàn toàn minh mẫn! Hai nhân chứng đã có lời khai xác nhận! — Hùng hói tự tin đáp.
Dũng mỉm cười, nụ cười sắc lẹm như dao. Dũng quay về bàn, cầm xấp tài liệu trong bìa xanh mà Khoa vừa đưa, giơ lên cao.
— Thưa hội đồng xét xử. Tôi xin nộp bổ sung vật chứng số 4 và số 5. Đây là hồ sơ bệnh án của ông Lê Văn Bảy được trích lục từ Bệnh viện Tâm thần Thành phố, cùng với kết quả giám định chữ ký do Phân viện Khoa học Hình sự cấp sáng hôm qua!
Cả phòng xử án bắt đầu xì xầm. Hùng hói nhíu mày, mặt hơi biến sắc.
— Phản đối! Phía bị đơn cung cấp chứng cứ giả mạo nhằm câu giờ!
— Phản đối không hợp lệ. Đề nghị luật sư nguyên đơn giữ trật tự để luật sư bị đơn trình bày. — Chủ tọa gõ búa cộc cộc. — Luật sư Dũng, anh nói tiếp đi.
Dũng lật tờ bệnh án ra, dõng dạc đọc:
— Theo hồ sơ bệnh án, từ ngày 10 tháng 8 đến ngày 20 tháng 8 năm ngoái, ông Lê Văn Bảy đã nhập viện điều trị nội trú trong tình trạng sảng rượu cấp tính, mất hoàn toàn nhận thức và khả năng điều khiển hành vi. Vậy thưa luật sư Hùng, một người đang bị sảng rượu, tay chân co giật trong bệnh viện, thì lấy đâu ra sự "hoàn toàn minh mẫn" để ngồi ở nhà đánh máy và ký tên vào di chúc?!
— Cái… cái này… — Hùng hói lắp bắp, trán vã mồ hôi hột. — Có thể ông ấy trốn viện về nhà ký!
— Anh đùa với pháp luật à? — Dũng gắt lên, giọng uy đầy uy lực ép đối phương nghẹt thở.
— Nếu anh nói ông ấy trốn viện về ký, xin mời xem tiếp vật chứng số 5. Kết quả giám định hình sự chỉ rõ: Chữ ký trên tờ di chúc có độ trơn tru, lực ấn bút mạnh và dứt khoát. Trong khi đó, người bị sảng rượu cấp tính cơ tay run rẩy, không thể ký được những nét liền mạch như thế này. Kết luận giám định: Chữ ký trên di chúc KHÔNG PHẢI do ông Lê Văn Bảy ký!
Rầm! Dũng đập mạnh xấp hồ sơ xuống bàn.
— Đây là một sự ngụy tạo chứng cứ trắng trợn nhằm chiếm đoạt tài sản! Theo điều 643 Bộ luật Dân sự, di chúc này vô hiệu hoàn toàn. Tôi yêu cầu hội đồng xét xử xem xét lại sự việc, chia thừa kế theo pháp luật, đồng thời khởi tố vụ án hình sự đối với hành vi làm giả tài liệu của phía nguyên đơn!
Khoa ngồi phía sau, hai mắt sáng rực lên.
Đụ má, ngầu vãi lồn!
Nhìn tấm lưng rộng lớn của Dũng căng lên dưới lớp áo vest, nhìn cái cách hắn đưa tay đẩy kính, cách hắn dùng ngôn từ sắc bén như một thanh gươm đâm nát mọi lý lẽ của đối phương… Khoa cảm thấy họng mình.
Thú thật, Khoa có một cái sở thích đặc biệt kỳ lạ. Khoa cực kỳ bị kích thích bởi những người đàn ông giỏi giang, thông minh và có quyền uy. Đặc biệt là lúc Dũng đứng trên tòa, khoác lên mình bộ mặt đạo mạo, xử lý đối thủ không nương tình.
Phía dưới đũng quần của Khoa bắt đầu có phản ứng.
Khoa rủa thầm trong lòng: Má nó, cái thân thể dâm đãng này, mới nhìn sếp cãi nhau trên tòa mà đã cửng ngang rồi. Điên thật chứ. Khoa vội vàng khép hai đùi lại, dùng tệp hồ sơ che trên đùi để che giấu sự bất thường.
Trên bục, lão Hùng hói đã hoàn toàn mất bình tĩnh, cãi chày cãi cối loạn ngầu lên, nhưng mọi luận điểm đều bị Dũng dùng bằng chứng do Khoa thu thập được chặn đứng.
Phiên tòa kết thúc sau gần hai tiếng đồng hồ. Chủ tọa tuyên bố tạm đình chỉ vụ án để cơ quan điều tra làm rõ dấu hiệu làm giả tài liệu. Về cơ bản, phe Dũng thắng trắng. Bên nguyên đơn đứng trước nguy cơ vào tù, tài sản chắc chắn sẽ được chia lại.
Thân chủ của Dũng mừng rơi nước mắt, nắm chặt tay hắn rối rít cảm ơn.
— Đội ơn luật sư Dũng, đội ơn cậu trợ lý. Nếu không có hai người thì tôi mất trắng gia tài của ông già rồi!
— Dạ không có gì anh. Trách nhiệm của bên em mà. Chút nữa anh ghé văn phòng hoàn tất thủ tục thanh lý hợp đồng giúp em nhé. — Dũng mỉm cười chuyên nghiệp.
Đợi thân chủ đi khuất, Dũng và Khoa mới xách cặp bước ra khỏi phòng xử. Vừa bước ra đến hành lang, lão Hùng hói đã đứng chặn trước mặt, mặt hầm hầm như thịt bầm nấu cháo.
— Giỏi lắm tụi mày! Cài bẫy tao hả thằng Dũng? Bệnh án đó mày đút lót mua từ bệnh viện đúng không?
Khoa không nhịn nổi nữa. Trong phòng xử án thì Khoa giữ thể diện cho sếp, nhưng ra đến hành lang tòa thì Khoa là bố của thiên hạ. Khoa bước lên trước mặt Dũng, chỉ tay thẳng vào mặt lão Hùng.
— Đụ má ông bớt ngậm máu phun người đi cha nội! Làm luật sư mà ngu như bò, hồ sơ giả rành rành ra đó đéo chịu xác minh, nhắm mắt nhắm mũi nhận tiền rồi sủa trên tòa. Ông đi mà kiện bệnh viện xem nó có tát vỡ cái mồm ông không?
— Thứ luật sư mạt hạng thích chơi bẩn thì hôm nay ông gặp tụi tui là tới số rồi! Về nhà lo mà gom tiền đền bù cho thân chủ của ông đi, không khéo bị tước mẹ cái thẻ hành nghề đó!
— Mày… cái thằng mỏ nhọn này! — Hùng hói tức đến nổ đom đóm mắt, giơ tay lên định tát Khoa.
Nhanh như cắt, Dũng vươn tay chộp lấy cổ tay lão Hùng, siết chặt đến mức lão kêu oai oái. Ánh mắt Dũng lạnh lẽo đến đáng sợ.
— Bỏ cái tay xuống. Đụng vào người của tôi ở ngay giữa tòa án, anh muốn ăn thêm cái đơn kiện tội cố ý gây thương tích không? — Dũng gằn giọng.
— Kém cỏi thì nhận là kém cỏi. Đừng để tôi tống cổ anh ra khỏi cái ngành này. Cút!
Dũng hất mạnh tay lão Hùng ra. Lão ta loạng choạng suýt ngã, mặt tái mét nhìn ánh mắt hình viên đạn của Dũng, đành lủi thủi xách cặp chạy mất dạng.
Khoa phủi phủi hai tay vào nhau, cười đắc ý:
— Thằng chả cà chớn vãi lồn. Bị chửi cho nhục mặt mà chưa tởn.
Dũng quay sang nhìn Khoa, ánh mắt lạnh lẽo ban nãy vụt biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng và một chút tà dâm khó giấu. Hắn đưa tay lên, từ từ tháo lỏng nút thắt cà vạt, bung hai cúc áo sơ mi trên cùng cho dễ thở. Hành động đầy nam tính khiến yết hầu của hắn lộ ra rõ mồn một.
Khoa nhìn chằm chằm vào cái yết hầu đó, lén nuốt nước bọt. Đụ má, đẹp trai quá. Nướng khét lẹt trái tim bé bỏng của tao rồi.
— Sao? Nãy giờ nhìn anh chằm chằm vậy? Mê anh rồi hả cục cưng? — Dũng nháy mắt một cái, ghé sát tai Khoa thì thầm.
— Mê cái đéo. Ai thèm mê ông. — Khoa quay mặt đi, tai lại bắt đầu đỏ.
— Đừng xạo. Lúc nãy anh trình bày xong luận cứ, quay xuống thấy em vắt chéo chân, mặt đỏ rần. Có phải nhìn sếp cãi hăng quá nên ở dưới đó cửng luôn rồi không? — Dũng cười ranh mãnh, cố tình thổi một luồng hơi nóng vào vành tai Khoa.
— Vãi lồn… anh bớt nói bậy đi! Đang ở tòa án đó!
Khoa giật nảy mình, nhích ra xa một bước, đảo mắt nhìn quanh như kẻ trộm bị bắt quả tang. Khoa chửi thì chửi vậy nhưng không dám phủ nhận, vì dưới đũng quần Khoa bây giờ vẫn còn đang khó chịu vãi nồi ra.
Dũng tiến lên một bước, ép Khoa sát vào bức tường ở góc khuất hành lang. Hắn đưa tay bóp nhẹ vào eo Khoa.
— Em làm tốt lắm Khoa. Cái bằng chứng em lôi ra từ bệnh viện quả thật cứu vãn cả cái bàn thua trông thấy. Cãi thắng vụ này, thân chủ thưởng thêm.
— Thì sao? Chuyển hoa hồng thẳng vào tài khoản cho em là được, nói nhiều làm mẹ gì. — Khoa nghếch cằm.
— Tiền thì chắc chắn chuyển rồi. Nhưng mà công trạng lớn thế này, sếp phải có thưởng riêng. — Dũng trượt tay từ eo Khoa xuống, vỗ nhẹ một cái vào vòng ba săn chắc của Khoa qua lớp quần.
— Tối nay qua nhà anh.
— Lại qua nhà anh làm tình? Éo. Eo em còn đau. Sáng mai còn cả đống hồ sơ bên văn phòng. — Khoa làm mình làm mẩy từ chối.
— Không làm tình. — Dũng thì thầm, giọng khàn đi đầy dụ dỗ.
— Tối nay anh không đâm em. Nhưng em phải bào chữa cho anh.
— Bào chữa cái gì?
Dũng cúi đầu, cắn nhẹ vào vành tai Khoa, giọng nói trầm đục đặc sệt mùi dâm đãng:
— Dùng cái miệng hỗn láo này của em… mút cho cặc anh bắn ra thì thôi. Sao? Luật sư Khoa có dám nhận vụ này không?
Trái tim Khoa đập bùm bụp trong lồng ngực. Máu nóng dồn hết xuống thân dưới khiến Khoa gần như không đứng vững. Khoa ngước lên, bắt gặp ánh mắt dâm đãng của Dũng ẩn sau cặp kính trí thức.
— Nhận thì nhận, sợ đéo gì. — Khoa nhếch môi, ánh mắt khiêu khích liếm nhẹ khóe môi.
— Mút xong anh nhớ chuyển khoản hoa hồng cho em. Đụ má, không chuyển em cắn đứt cu ráng chịu!
Dũng bật cười khanh khách, vò rối mái tóc đang vuốt keo của cậu trợ lý.
— Chốt đơn. Giờ thì về văn phòng thôi con báo. Tối nay anh cho em biết thế nào là "bào chữa" đến mức sái quai hàm.