Chương 3
Cơn mưa Sài Gòn rốt cuộc cũng chịu ngớt, chỉ còn lại những hạt bụi nước bay lất phất dưới ánh đèn. Đường phố vẫn nhộn nhịp, nhưng cái kẹt xe cứng ngắc lúc chiều đã dãn ra, nhường chỗ cho dòng xe máy hối hả trượt trên mặt đường ướt sũng.
Từ bãi giữ xe tầng hầm của tòa nhà văn phòng, một chiếc Honda Air Blade màu đen nhám lầm lì bò lên dốc. Dũng cầm lái, Khoa ngồi phía sau. Khác với vẻ đạo mạo trên chiếc xe hơi bốn bánh sang trọng thường ngày, chiếc Air Blade này là "vợ bé" mà Dũng chuyên dùng để luồn lách qua mấy cái hẻm nhỏ Sài Gòn đi nhậu hoặc đi ăn đêm.
Khoa vòng hai tay ôm hờ lấy eo Dũng, cằm tựa lên bờ vai rộng của sếp, cả người mềm oặt ra như cọng bún thiu.
– Đụ má… chạy chậm thôi cha nội, ổ gà kìa! – Khoa gắt lên khi chiếc xe nảy tưng một cái qua nắp cống gồ ghề. Cơn ê ẩm từ eo lan xuống tận xương cụt khiến Khoa nhăn mặt.
– Anh làm lỏng mẹ nó mấy con ốc lưng của em rồi!
Dũng bật cười, tiếng cười trầm khàn rung bần bật trong lồng ngực, truyền qua lớp áo sơ mi mỏng tang đến thẳng má Khoa.
– Ôm sát vào. Than vãn cái gì. Tại cái bàn làm việc cứng quá thôi, lần sau mình lót thêm mấy tập hồ sơ dày dày xuống dưới cho êm. – Dũng vừa lách qua một chiếc xe rác vừa thản nhiên đáp.
– Còn có lần sau? Nằm mơ đi. Hôm nay em làm rớt mẹ liêm sỉ mới hùa theo anh. Lần sau có nứng thì tự vào nhà vệ sinh mà quay tay nhé sếp. – Khoa lầm bầm, tay đang ôm eo Dũng liền véo mạnh một cái vào hông hắn.
Dũng hơi né người, tay trái buông tay lái ra, kéo bàn tay Khoa đang đặt bên hông mình ấn gọn vào giữa bụng. Bàn tay to lớn của Dũng bao trọn lấy tay Khoa, truyền hơi ấm qua lớp da thịt.
– Ngoan nào, không chửi bậy nữa. Dẫn đi ăn cơm tấm sườn bì chả mỡ hành bù đắp cho. Chịu không?
Khoa khịt mũi, không rút tay lại mà cứ để mặc Dũng nắm.
– Thêm một cái hột gà ốp la lòng đào nữa thì tao tha.
– Đụ má, tham ăn y hệt con heo. Chín rưỡi tối rồi ăn cho cố vô xong về nhà lại bắt anh bóp bụng giảm mỡ. – Dũng chửi thề một câu cực kỳ mượt miệng, nhưng khóe môi lại cong lên đầy sủng nịnh.
Chiếc Air Blade rẽ vào một con hẻm lớn nằm sâu trong Quận 4. Nơi đây được dân sành ăn Sài Gòn ưu ái gọi bằng cái tên vừa dân dã vừa hơi rùng rợn: "Cơm tấm bãi rác". Gọi là bãi rác vì quán nằm ngay lề đường, sát một khu tập kết rác nhỏ, nhưng hương vị sườn nướng thì đỉnh cao đến mức mấy tay chạy Mẹc hay BMW cũng phải tấp lề, kéo ghế ngồi ăn ngon lành.
Khói nướng thịt bay mù mịt, thơm nức mũi mùi sả, hành tím và nước mắm.
Dũng gạt chống xe, cởi nón bảo hiểm treo lên kính hậu. Khoa bước xuống xe, hơi loạng choạng một chút vì hai bắp đùi vẫn còn run. Dũng đưa tay ra định đỡ nhưng Khoa gạt phăng đi, trừng mắt lườm hắn một cái cảnh cáo: Ở ngoài đường, tém tém lại!
Hai người kéo hai cái ghế, ngồi xuống cái bàn inox kê sát vách tường.
– Dì Năm! Cho con hai dĩa sườn bì chả. Một dĩa sườn nạc, một dĩa sườn mỡ. Dĩa sườn mỡ thêm cái ốp la lòng đào, chan nhiều mỡ hành nha dì! – Dũng gọi vọng vào trong chỗ bếp than đang cháy rực lửa.
– Có liền có liền! Lâu quá mới thấy hai cậu luật sư ghé nghen! Nay đi cãi lộn thắng hay thua mà mặt mài tươi rói dạ? – Bà chủ quán bụng bự, tay lật sườn thoăn thoắt, cười nói sang sảng.
– Dạ cãi thắng dì ơi. Thắng lớn nên mới dắt thằng đệ đi ăn mừng nè. – Dũng cười đáp lại, rồi quay sang rút nắm giấy ăn trên bàn, cẩn thận lau sạch đôi đũa và cái muỗng inox trước khi đặt sang phía Khoa.
Khoa đón lấy đôi đũa, nhếch mép:
– Đệ cái cặc. Culi cho anh thì có. Mở miệng ra là bóc lột.
Dũng không chấp nhặt cái mỏ hỗn của Khoa, vẫy tay gọi thằng bé phục vụ:
– Cho hai ly trà đá trước đi em, với lát làm cho anh ly bạc xỉu ít đá nhiều sữa nha.
Khoảng mười phút sau, hai dĩa cơm tấm bốc khói nghi ngút được dọn ra. Mùi sườn nướng cháy cạnh quyện với mùi nước mắm chua ngọt đặc sệt, mỡ hành xanh mướt óng ánh trên nền gạo tấm trắng ngần khiến bụng Khoa réo lên sùng sục. Khoa không nói không rằng, cầm muỗng xắn ngay lòng đỏ trứng gà ốp la, để chất lỏng béo ngậy chảy ra trộn lẫn với cơm.
Dũng nhìn Khoa cắm mặt ăn như chết đói, ánh mắt ánh lên sự dịu dàng khó tả. Hắn cầm đũa, kẹp miếng sườn mỡ to nhất, bóng bẩy nhất trên dĩa của mình, không một chút do dự bỏ sang dĩa của Khoa.
– Ăn nhiều vào, về nhà cởi áo ra toàn xương với sườn, đè rát hết cả tay anh. – Dũng nói khơi khơi.
Khoa ngước lên, miệng vẫn đang nhai ngồm ngoàm hạt cơm. Khoa lườm Dũng nhưng không gắp miếng thịt trả lại.
– Rát thì đừng đè. Gớm, nói thì hay lắm, nãy trên bàn ai làm như muốn gặm luôn xương em mà giờ bày đặt chê.
– Anh chê em bao giờ. Nuôi cho mập mạp lên, ôm mới sướng. – Dũng gắp phần sườn nạc của Khoa sang dĩa mình, thản nhiên ăn.
Hai người vừa ăn vừa bắt đầu câu chuyện quen thuộc của dân văn phòng luật: Công việc. Họ không hề có cái kiểu sến súa "khi hẹn hò không nói chuyện công ty". Với Dũng và Khoa, công việc là đam mê, là thứ gắn kết hai cái đầu đầy sỏi lại với nhau.
– Cái vụ tranh chấp đất ở Thủ Đức sáng mai, em soạn xong phần luận cứ phản biện cho bên ông anh cả chưa? – Dũng hỏi, đổi giọng nghiêm túc của một vị sếp.
Khoa gật đầu, rưới thêm một muỗng nước mắm lên cơm.
– Soạn xong từ trưa rồi. Em kẹp trong cái bìa xanh vứt trên bàn đó. Chút về anh rảnh thì lôi ra đọc. Em đánh mạnh vào cái khe hở của tờ di chúc. Chữ ký của ông già bị run, hoàn toàn không giống chữ ký đối chiếu ở ngân hàng sáu tháng trước đó. Em xin được giấy giám định y khoa chứng minh thời điểm ký di chúc, ông già bị sảng rượu. Di chúc vô hiệu. Bọn bên nhà bà hai đừng hòng ăn cướp trắng trợn.
Dũng nghe xong, khẽ nhướng mày tán thưởng.
– Giỏi. Anh biết ngay giao cho em là đéo bao giờ sai mà. Cãi trúng cái điểm đó, luật sư bên kia chỉ có nước câm mồm. Nhưng mà em cẩn thận, thằng luật sư bên đó là cha Hùng "hói" công ty Đông Á. Thằng chả mồm mép xảo trá, khoái chơi đòn tâm lý lắm.
– Sợ đéo gì chả! – Khoa vỗ bốp một cái xuống đùi.
– Trên tòa thẩm phán là cha là mẹ. Chả giở trò mỏ hỗn thì em hỗn lại. Anh quên em là ai hả? Trần Lê Minh Khoa này xuất thân từ xóm lò mổ, chửi lộn từ năm tám tuổi. Em không chửi cho chả nhục mặt thì em không làm trợ lý cho anh nữa!
Dũng bật cười rạng rỡ, cái điệu bộ hăng máu của Khoa luôn làm hắn thấy thích thú. Hắn thò chân xuống gầm bàn, khẽ cạ mũi giày đắt tiền vào cổ chân Khoa, vuốt dọc lên đến bắp chân.
– Biết rồi, em là nhất. Mỏ em hỗn nhất cái Sài Gòn này. Ngày mai nhường sân khấu cho em diễn. Nếu thắng kiện, vụ này phí dịch vụ hai trăm triệu, anh cắt cho em hai mươi phần trăm hoa hồng.
Nghe đến tiền, mắt Khoa sáng rực lên như đèn pha ô tô. Khoa tạm thời bỏ qua cái chân đang làm trò con bò của sếp dưới gầm bàn.
– Đụ má, thật hả sếp? Bốn chục củ? Anh không dụ em đó chứ? Tư bản dạo này biết nhả xương cho nhân viên gặm rồi à?
– Dụ em làm cái đéo gì. Lời anh nói có giá trị như hợp đồng. – Dũng khẩy nhẹ đuôi mắt.
– Bốn chục củ đủ để em dọn khỏi cái nhà trọ tồi tàn ẩm thấp ở Bình Thạnh chưa?
Nhắc đến chuyện nhà trọ, mặt Khoa hơi chùng xuống. Khoa lấy ống hút khuấy khuấy ly trà đá.
– Bọn chủ trọ vừa báo tháng sau tăng giá phòng thêm năm trăm ngàn. Má nó, nhà thì như cái hũ nút, mưa lớn là nước cống ngập lên thúi quắc mà cứ dăm bữa nửa tháng là tăng giá. Làm như tiền trên trời rơi xuống vậy.
Dũng ngừng nhai, đặt đũa xuống. Ánh mắt hắn nhìn Khoa có phần nghiêm túc hơn.
– Chuyển qua nhà anh ở đi. Chung cư anh ở ba phòng ngủ, mình anh xài đéo hết. Bao ăn, bao ở, bao điện nước. Em lấy bốn mươi triệu đó gửi tiết kiệm hay mua sắm mẹ gì cũng được. Đâu cần phải chui rúc ở cái chỗ đó nữa?
Khoa khựng lại. Đây không phải lần đầu tiên Dũng đề nghị chuyện sống chung. Từ khi hai người vượt qua ranh giới sếp – nhân viên, Dũng đã nhiều lần đánh tiếng muốn đón Khoa về chung cư cao cấp của hắn ở Thảo Điền. Nhưng Khoa luôn từ chối.
Khoa là một người tự trọng và cực kỳ độc lập. Khoa có thể lên giường với sếp, có thể rên rỉ dâm đãng dưới thân sếp, nhưng Khoa không muốn bị biến thành "sugar baby" hay một thằng nhóc dựa hơi người yêu.
– Nằm mơ đi ba. – Khoa lắc đầu, và miếng cơm cuối cùng vào miệng rồi lau mép.
– Sang đó làm ô sin dọn dẹp cho ông à? Với lại em thích có không gian riêng. Lúc nào bực mình, cãi nhau với ông, em còn có cái ổ chó để mà xách đít về. Chứ sang nhà ông, lúc chia tay ông đuổi cổ em ra đường giữa đêm thì em biết đi đâu?
– Đụ má, cái miệng nói điềm gở đéo chịu được! – Dũng nhíu mày, gõ cộp cái cán muỗng lên đầu Khoa một cái rõ đau.
– Ai chia tay em? Anh thương em còn đéo hết, chia tay cái lồn.
– Á! Đau! – Khoa ôm đầu, trừng mắt.
– Thì tính đường xa thôi. Đời ai biết chữ ngờ. Hai thằng đàn ông ở chung rắc rối vãi lồn. Em ở trọ quen rồi, nghèo nhưng nó tự do. Mắc mớ gì phải sang hầu hạ anh?
Dũng thở dài, biết cái tính bướng bỉnh của Khoa. Cắn không được, dụ không xong. Hắn là một thằng "cờ xanh" chính hiệu, hắn hoàn toàn tôn trọng quyết định của Khoa chứ không có cái thói chiếm hữu, ép buộc rẻ tiền của mấy thằng tổng tài trong truyện ngôn tình.
– Cãi nhau thì anh xách đít ra sofa ngủ, nhường phòng master cho em, được chưa? – Dũng xuống nước.
– Anh không ép. Bao giờ em thấy mệt mỏi với cái cảnh mưa ngập cống, trộm cắp vặt ở khu đó thì xách vali sang nhà anh. Mật khẩu cửa là ngày sinh của em, dấu vân tay của em anh cũng cài sẵn rồi. Cửa luôn mở, đéo bao giờ khóa với em.
Khoa nghe xong câu đó, nhịp tim lỡ mất một nhịp. Cái tên luật sư mồm mép này, lúc trên giường thì văng tục chửi thề dâm dục đéo chịu được, nhưng lúc nói chuyện đàng hoàng lại tung ra mấy đòn sát thương chí mạng làm tim Khoa mềm nhũn.
Khoa cúi mặt, cố giấu đi vành tai đang đỏ bừng, dùng chân đá mạnh vào cẳng chân Dũng dưới gầm bàn một cái.
– Biết rồi ông nội. Bớt sến giùm. Mắc ói.
– Đụ má, thương mày thiệt mày bảo mắc ói. Hôm nào tao nhét cặc vào mồm mày cho mày ói thật sự xem có còn hỗn không. – Dũng cười khẩy, xoa xoa cái cẳng chân vừa bị đá.
– Nhét đi, cắn đứt mẹ bây giờ! – Khoa không vừa, cong cớn đáp trả.
Đúng lúc này, cậu phục vụ bưng ra một ly bạc xỉu đá bọt sủi bọt thơm phức, đặt xuống trước mặt Khoa.
– Của anh đây ạ.
Dũng đẩy ly bạc xỉu về phía Khoa.
– Uống đi. Uống cho ngọt cái giọng lại. Chửi nhiều quá khô cổ.
Khoa cầm ly bạc xỉu, hút một ngụm. Vị ngọt gắt của sữa đặc quyện với chút đắng chát của cà phê rang xay đánh thức mọi giác quan. Khoa thoải mái nheo mắt lại. Ở Sài Gòn, có những thứ nhỏ bé nhưng lại xoa dịu con người ta rất nhanh. Một dĩa cơm tấm đêm, một ly bạc xỉu, và một người đàn ông ngồi đối diện sẵn sàng gắp cho mình miếng sườn ngon nhất.
– Nhìn em uống mà anh cũng thấy thèm. – Dũng chống cằm nhìn Khoa, ánh mắt thâm thúy dán chặt vào đôi môi đang ngậm ống hút của Khoa.
– Thèm thì gọi ly nữa. – Khoa đẩy ly về phía trước. – Hay uống chung không?
– Không. – Dũng lắc đầu. Hắn chồm người tới, một tay giữ chặt gáy Khoa, kéo sát mặt Khoa lại gần, rồi hôn chụt một cái lên môi Khoa. Mùi cà phê, mùi sữa, và mùi của nụ hôn giao hòa vào nhau.
Khoa giật mình, vội vàng đẩy Dũng ra, ngó nghiêng xung quanh. Quán đông người qua lại, mấy bàn bên cạnh đang ồn ào dô bia hò hét.
– Đụ má anh bị điên hả?! Giữa quán ăn đông người! – Khoa rít lên qua kẽ răng.
– Sợ đéo gì. Bọn nó lo nhậu, đéo ai rảnh quan tâm hai thằng đàn ông làm gì. – Dũng liếm môi, chép miệng. – Ngọt thật. Cà phê ngọt, mỏ em cũng ngọt.
– Dơ dáy! Đĩ đực!
Khoa chửi một tràng, mặt đỏ chét lên đến tận mang tai. Khoa dùng mu bàn tay quệt mạnh ngang môi, nhưng khóe miệng lại bất giác cong lên một nụ cười khó giấu.
Dũng cười sảng khoái, rút tờ năm trăm ngàn đặt dưới đít ly trà đá.
– Dì Năm ơi con để tiền trên bàn nha! Khỏi thối!
– Ừa ừa, đi mạnh giỏi nghen hai cậu! Bữa sau ghé dì cho thêm tóp mỡ! – Bà chủ quán vui vẻ vẫy tay.
Dũng đứng lên, quàng tay qua cổ Khoa, lôi Khoa về phía chiếc xe máy đang dựng trên vỉa hè. Mưa lại bắt đầu rơi lất phất, không khí se lạnh mơn man da thịt.
– Về thôi Trợ lý Khoa. – Dũng vỗ cái bốp vào mông Khoa.
– Về nhà anh lấy hồ sơ, rồi anh chở em về cái "ổ chó" của em. Tối nay cho ngủ một mình nạp năng lượng, mai lên tòa chửi lộn tiếp.
– Nhớ đấy, tối nay mà đòi vào nhà em là em chặt cu.
Khoa đội nón bảo hiểm, trèo lên xe. Khoa lại vòng tay, ôm lấy cái eo săn chắc của người đàn ông phía trước. Lần này, vòng tay siết chặt hơn một chút, mặt cọ cọ vào lưng Dũng đầy ỷ lại.
Chiếc Air Blade nổ máy, xé màn đêm Sài Gòn, lướt qua những con phố lấp lánh ánh đèn. Giữa một thành phố ồn ào, vội vã và đầy rẫy sự lừa lọc, họ tìm thấy nhau. Không cần hoa hồng, không cần sáp nến, chỉ cần một dĩa cơm tấm đêm và những câu chửi thề rất thật, vậy là đủ để biết mình không cô đơn.