Chương 2
Tiếng chốt cửa phòng Giám đốc vang lên cắt đứt hoàn toàn không gian bên trong với thế giới bên ngoài. Căn phòng rộng rãi, được thiết kế với tone màu xám đen lạnh lẽo.
Khoa chưa kịp định hình thì đã bị Dũng ép chặt lưng vào cánh cửa gỗ dày cộp. Nụ hôn từ phòng không gian phụ trợ được tiếp nối, hoang dại và ướt át hơn. Hai bàn tay Dũng luồn vào trong áo sơ mi của Khoa, vuốt ve bờ lưng trần đang rịn mồ hôi.
— Ưm… từ… từ đã Dũng… — Khoa ngửa cổ lách khỏi nụ hôn sâu, thở dốc, hai tay đẩy nhẹ vào lồng ngực vững chãi của sếp. — Giày… bẩn thảm…
— Cởi ra. — Dũng gầm gừ, giọng nói đã khàn đặc đi vì dục vọng.
Hắn buông môi Khoa ra, lùi lại nửa bước. Đôi tay thon dài quen cầm bút ký những hợp đồng triệu đô giờ đây đang lóng ngóng tháo chiếc cúc áo trên cùng của chính mình, rồi tiện tay tháo luôn cặp kính ném cạch xuống bàn uống nước. Không có lớp kính trí thức che đậy, đôi mắt một mí của Dũng lộ rõ bản chất của một dã thú đang đói khát.
Khoa nuốt nước bọt. Khoa đá văng hai chiếc giày ra góc cửa, đi chân trần trên tấm thảm lông. Cái điệu bộ của sếp lúc cởi kính chuẩn bị "làm tình" luôn khiến Khoa bị kích thích tột độ.
Dũng tiến tới, túm lấy bắp tay Khoa, lôi tuột Khoa về phía chiếc bàn làm việc bằng gỗ khổng lồ đặt giữa phòng.
Xoảng! Rột rột!
Dũng dùng một tay gạt phăng đống hồ sơ, bút ký, và cả cái ống cắm bút bằng pha lê rơi lả tả xuống sàn nhà. Mặt bàn trống trơn chỉ trong vòng một giây.
— Đụ má sếp điên hả?! — Khoa trố mắt, vội vàng níu tay Dũng lại khi thấy xấp giấy tờ bay lả tả.
— Cái đó là hồ sơ vụ tranh chấp đất đai ở Thủ Đức ngày mai em phải nộp đó! Lẫn lộn hết mẹ nó rồi!
— Tí anh nhặt xếp lại cho em. Giờ thì leo lên bàn đi. — Dũng ấn vai Khoa xuống, bắt Khoa ngồi hẳn lên mặt bàn gỗ lạnh lẽo.
— Anh làm như rảnh… á đù!
Khoa chửi thề chưa dứt câu thì Dũng đã chen vào giữa hai chân Khoa. Hắn nắm lấy thắt lưng da của Khoa, giật mạnh một cái. Tiếng khóa kim loại bung ra kêu lách cách giữa căn phòng tĩnh lặng, hòa cùng tiếng mưa đập ràn rạt vào lớp cửa kính.
Dũng thô bạo kéo tụt chiếc quần đen cùng chiếc quần lót sịp đùi của Khoa xuống tận mắt cá chân. Hai chân Khoa dang rộng, phơi bày toàn bộ phần con cặc đang hơi rỉ nước và lỗ nhỏ phía sau trước mắt người đàn ông trưởng thành. Áo sơ mi trắng của Khoa vẫn còn trên người, chỉ bung ba nút đầu, xộc xệch và nhàu nhĩ.
— Má… anh lúc nào cũng làm như chết đói mười năm vậy.
Khoa rụt cằm, hai tay bám chặt lấy mép bàn, cảm nhận rõ sự mát lạnh của mặt gỗ tương phản với hơi nóng hừng hực tỏa ra từ người Dũng.
— Chứ không phải em cũng đang thèm chảy nước rồi sao? — Dũng nhếch mép, ngón tay cái miết nhẹ qua phần cặc đang rỉ ra chút dịch nhầy của Khoa.
Khoa hít một ngụm khí lạnh, bụng dưới quặn lên từng đợt khoái cảm râm ran.
— Thèm cái lồn. Do sinh lý thôi ông nội. — Khoa cãi bướng, nghiêng đầu đi chỗ khác, nhưng vành tai đã đỏ ửng như tôm luộc.
— Miệng thì lúc nào cũng hỗn.
Dũng bật cười trầm. Hắn kéo ngăn kéo bàn làm việc, thuần thục lấy ra một tuýp gel bôi trơn và một chiếc bao cao su.
— Để xem lát nữa em có còn cứng miệng được như thế này không.
Dũng bóp một lượng lớn gel bôi trơn ra tay, xoa xoa cho ấm rồi trực tiếp xoa đều lên lỗ đít phía sau của Khoa. Sự xâm nhập lạnh lẽo của ngón tay đầu tiên khiến Khoa giật mình, theo phản xạ kẹp chặt hai đùi lại, nhưng Dũng đã dùng hông chặn đứng.
— Thả lỏng ra Khoa. Kẹp chặt vậy anh đứt tay đó.
Dũng dịu dàng dỗ dành, nhưng hành động thì không hề khoan nhượng. Hắn nhét thêm ngón thứ hai vào, bắt đầu nông sâu theo nhịp điệu.
— Ưm… từ từ… đụ má thốn… — Khoa nhăn mặt, cắn chặt môi dưới.
— Hít sâu vào. Em biết anh không thích em cắn môi mà. — Dũng đưa tay lên, dùng ngón cái miết mạnh vào môi dưới của Khoa, ép Khoa phải hé miệng ra thở dốc.
— Rên ra tiếng đi. Ở đây cách âm tốt lắm, có la banh nóc cũng không ai nghe đâu.
— Rên cái cặc… a… anh chọt trúng chỗ đó rồi… sâu thêm xíu nữa… — Khoa thở dốc, sự đau đớn ban đầu dần chuyển thành khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng.
Khi cảm thấy lỗ đít bên trong đã đủ mềm mại và trơn trượt, Dũng rút mấy ngón tay ra. Hắn nhanh chóng cởi khóa quần mình, lôi ra cái buồi to lớn, gân guốc đang nóng bừng bừng. Dũng xé vỏ bao cao su bằng miệng, tròng vào cặc rồi vuốt thẳng xuống.
Khoa nhìn con cặc khủng bố của sếp, dù đã trải qua hàng chục lần đụ nhau nhưng lần nào cũng thấy rén ngang.
— Đụ má, anh ăn cái giống gì mà nó bự chà bá vậy Dũng? — Khoa lầm bầm, hai tay vô thức chống ra sau lưng, ngả người ra sau.
— Ăn em. — Dũng đáp cộc lốc.
Không để Khoa kịp chuẩn bị tâm lý thêm, Dũng nắm lấy hai bắp đùi săn chắc của Khoa, gập gối Khoa ép sát vào ngực, rồi đụ thẳng một nhát từ dưới lên.
— Á!!! ĐỤ MÁ ANH!
Khoa hét lên một tiếng thất thanh, sống lưng cong lên như một cây cung. Cảm giác lỗ đít bị lấp đầy đột ngột, nong rộng đến mức căng tức khiến não Khoa trắng xóa trong vài giây. Khoa vươn tay, cào mạnh một đường lên bả vai đang nấp sau lớp áo sơ mi của Dũng.
— Shh… thả lỏng nào cục cưng. Kẹp chặt quá, muốn đứt cặc anh hả? — Dũng nghiến răng, trán rịn một lớp mồ hôi mỏng. Hắn chống hai tay lên mặt bàn, cố định cơ thể Khoa rồi bắt đầu nắc.
Ban đầu là những địt nhịp chậm rãi, rút ra đến tận nấc cuối rồi lại đâm sầm vào tận cùng. Âm thanh nhép nhép của dịch bôi trơn hòa quyện cùng dịch thể bắt đầu vang lên rõ mồn một trong căn phòng im ắng, át cả tiếng mưa ngoài cửa sổ.
— Ưm… a… từ từ… đụ má… chậm thôi… — Khoa rên rỉ, hai tay bám rịt lấy bắp tay cuồn cuộn của Dũng như người chết đuối vớ được cọc.
— Chậm thế đéo nào được khi cái lỗ của em cứ mút chặt lấy buồi anh thế này? — Dũng thở hắt ra, tăng nhanh tốc độ. Những cú nắc chát chúa vang lên liên hồi.
Bạch! Bạch! Bạch!
— A… ân… sâu quá… Dũng… ưm… sâu quá…
Khoa bắt đầu mất kiểm soát ngôn từ, đầu ngửa ra sau, yết hầu nhấp nhô liên tục. Khóe mắt Khoa rỉ ra một giọt nước mắt đỏ hoe.
Dũng nhìn bộ dạng lả lơi, dâm đãng của cậu trợ lý dưới thân mình, dục vọng trong người càng bốc cháy dữ dội. Hắn luôn thích cái sự tương phản này của Khoa. Ban ngày là một thằng nhóc sắc sảo, mỏ hỗn, cãi tay đôi với khách hàng không trượt nhịp nào. Nhưng khi lên giường, bị hắn đè ra thao túng, thì lại trở thành một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, ướt át và thành thật đến chết người.
Dũng cúi xuống, cắn nhẹ vào đầu vú đang cương cứng lấp ló sau vạt áo sơ mi mở toang của Khoa.
— Bình thường cãi hăng lắm mà Khoa? Chửi ông Tuấn hói như hát hay cơ mà. Sao giờ rên nghe dâm vậy em? — Dũng thì thầm vào tai Khoa, hông vẫn không ngừng giã mạnh vào điểm G bên trong Khoa.
— Nói anh nghe, cái lồn giả này bị anh đụ có sướng không?
Câu nói tục tĩu, bạo miệng của sếp đánh thẳng vào dây thần kinh xấu hổ của Khoa. Nhưng thay vì chống cự, cơ thể Khoa lại phản ứng bằng cách co rụt lại, kẹp chặt lấy thứ to lớn kia hơn nữa.
— Sướng… sướng chết mẹ… a… đụ má anh… chửi ít thôi… làm mạnh vào… — Khoa nấc lên, hai chân vòng qua eo Dũng, siết chặt lấy hông hắn, hối thúc.
— Mẹ kiếp, mỏ hỗn mà dâm vãi lồn. — Dũng chửi thề một tiếng rõ to.
Hắn trượt tay xuống phía dưới, nắm lấy Con cặc đang nhổng cao của Khoa, bắt đầu sục lên xuống theo cùng nhịp điệu với phần hông đang đâm rút bên dưới. Sự kích thích nhân đôi từ cả trước lẫn sau khiến Khoa gần như phát điên.
— Á… a… Dũng… chỗ đó… đụ mạnh vào chỗ đó… ưm…
— Chỗ nào? Em phải nói rõ ra chứ Trợ lý Khoa? Luật sư biện hộ thì luận điểm phải rõ ràng. — Dũng cố tình trêu chọc, đâm lệch đi một chút, tránh né cái điểm sướng nhô cao bên trong lỗ đít.
— Đụ má anh… đừng có giỡn… a… — Khoa tức giận quẫy đạp, nhưng hoàn toàn bất lực dưới sự khống chế của người đàn ông to lớn.
— Đâm vào bên phải… A… xích lên trên một chút… a… đúng rồi… ĐỤ MÁ SƯỚNG VÃI LỒN!!!
Khoa hét lớn khi Dũng đâm trúng phóc vào điểm G. Toàn thân Khoa run bần bật, các ngón chân quắp chặt lại.
— Ngoan lắm. Nói bậy thêm đi em, chửi anh đi, anh thích nghe em chửi lúc bị anh đụ lắm.
Dũng gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng. Hắn tăng tốc độ lên mức tối đa, mỗi cú đụ đều mang theo lực đạo như muốn nghiền nát cậu nhóc dưới thân.
— Đồ chó… sếp tư bản chó đẻ… a… anh đụ muốn nát cúc em rồi… ưm… nhẹ lại…
— Đéo nhẹ được. Hôm nay em làm anh nứng từ lúc trong phòng không gian phụ trợ rồi. Kêu anh là chồng đi, anh đụ cho em bắn.
— Chồng… chồng cái mả cha anh… a… bớt ảo tưởng… ưm…
— Không gọi thì nín nhịn nhé. — Dũng cố tình buông tay đang sục cặc cho Khoa ra, chỉ tập trung nắc mạnh vào bên trong.
Sự hụt hẫng phía trước khiến Khoa khó chịu đến phát khóc. Khoa vặn vẹo thân mình, hai tay bấu chặt lấy vai Dũng, rưng rưng nước mắt vì khoái cảm bị ép nghẹn.
— Đụ má… đưa tay đây… a… Dũng… xin anh…
— Xin ai? Gọi đàng hoàng xem nào. — Dũng mỉm cười đầy ác ý, mồ hôi từ trán hắn nhỏ xuống gò má Khoa, nóng hổi.
Khoa cắn môi đến bật máu, ánh mắt vừa tức tối vừa dâm đãng nhìn thẳng vào người đàn ông đang hành hạ mình. Khoa biết thừa cái nết biến thái ngầm của cha sếp này. Không nương theo ý chả thì chả hành cho tới sáng mai cũng đéo cho ra.
— Chồng… chồng ơi… — Khoa rặn ra từng chữ, mặt đỏ rực như gấc.
— Đụ em… đụ em bắn đi… em chịu hết nổi rồi…
Chỉ chờ có câu đó, lý trí của Dũng hoàn toàn đứt phăng. Cặp kính trí thức, bộ dạng đạo mạo trên tòa, những điều luật khô khan… tất cả bị ném ra chuồng gà. Giờ khắc này, hắn chỉ là một con đực đang chiếm đoạt người mình yêu theo cách thô bạo nhất.
— Đụ má em, Trần Lê Minh Khoa! Em định giết anh trên cái bàn này luôn đúng không?!
Dũng gầm lên một tiếng rống trầm đục, tay nắm lại con cặc của Khoa, sục mạnh. Hông hắn giã liên tục như một cái máy khâu, mỗi nhát đều lút cán, chạm đến tận vách tử cung giả bên trong.
Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!
— Á… á… ra… em ra… Dũng… á!!!
Khoa hét lên một tiếng. Cả cơ thể Khoa giật nảy lên, phần bụng co thắt dữ dội. Dòng tinh dịch trắng đục bắn vọt ra, dính đầy lên chiếc sơ mi xanh của Dũng và vương vãi trên mặt bàn gỗ.
Cùng lúc đó, Dũng cũng đụ nhát cuối cùng vào sâu tận cùng lỗ đít, gầm lên một tiếng rồi bắn toàn bộ tinh trùng của mình vào trong chiếc bao cao su. Hắn gục đầu xuống cổ Khoa, thở dốc ồ ề.
Căn phòng rơi vào trạng thái tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở hổn hển nặng nhọc của hai người đàn ông và tiếng mưa vẫn rả rích ngoài khung cửa kính.
Khoa nằm bẹp trên bàn, hai chân vẫn còn gác trên tay Dũng, bủn rủn không nhấc nổi. Áo sơ mi của Khoa xộc xệch, dính đầy mồ hôi và tinh dịch, phanh ngực lộ ra những vết hôn đỏ chót.
— Đụ má… — Khoa thều thào, giọng khàn đặc. — Gãy mẹ nó cái lưng tao rồi.
Dũng bật cười khẽ, rút cái buồi đã mềm nhũn ra khỏi người Khoa. Hắn cẩn thận tháo bao cao su vứt vào thùng rác dưới chân bàn, rồi kéo quần lên, cài lại thắt lưng. Dù vừa trải qua một trận hoan ái cuồng nhiệt, phong thái của Dũng vẫn nhanh chóng trở lại vẻ chỉn chu, dù chiếc áo sơ mi có hơi nhàu nhĩ và dính chút "chiến tích" của Khoa.
Dũng với tay lấy hộp khăn giấy trên góc bàn, rút vài tờ, cúi xuống cẩn thận lau dọn phần con cặc cho Khoa, rồi nhẹ nhàng kéo chiếc sịp đùi và quần của Khoa lên.
— Kêu gãy lưng mà ban nãy rên hăng lắm. — Dũng trêu, đưa tay vuốt lại mái tóc xù lên vì mồ hôi của Khoa.
— Tại anh làm chó vãi lồn chứ sao. Ai đời đè người ta ra đụ trên cái bàn đầy hồ sơ này. — Khoa lườm sếp, uể oải ngồi dậy, cài lại mấy cúc áo sơ mi. Khoa nhìn đống giấy tờ vương vãi dưới sàn nhà, tặc lưỡi.
— Giờ sao? Tự mà dọn đi nha ông nội, em đéo rảnh.
— Cứ để đó, sáng mai anh vào sớm nhặt lại. Cùng lắm đền cho thằng Tuấn hói chục triệu bảo là văn phòng bị dột ướt hồ sơ. — Dũng nói nhẹ tênh, đưa tay nắn nắn cái eo đang mỏi nhừ của Khoa.
— Đói chưa?
Khoa nghe đến chữ "đói" thì bụng lập tức réo lên một tiếng "ọt" rõ to. Trận chiến vừa rồi ngốn của Khoa quá nhiều năng lượng.
— Đói rã ruột. Hồi trưa ăn có hộp cơm sườn chả bõ bèn gì.
Dũng cúi xuống, hôn chóc lên môi Khoa một cái rõ kêu.
— Vậy đi. Anh dẫn đi ăn cơm tấm. Xong về nhà…
— Về nhà ngủ! Đéo có làm ăn gì nữa đâu nha, mai còn ra tòa đó cha nội! — Khoa vội vàng cắt lời, giơ tay lên làm dấu chữ X cảnh cáo.
Dũng cười ha hả, nhặt cặp kính gọng tăm lên đeo lại, trở về nguyên dạng ông sếp tổng tài đạo mạo. Hắn quàng tay qua vai Khoa, kéo Khoa đi về phía cửa.
— Biết rồi. Tối nay cho em nghỉ phép. Đi ăn thôi cục cưng mỏ hỗn.