Chương 22
Chín giờ sáng Chủ nhật.
Công viên 30/4 rợp bóng những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi.
Nắng Sài Gòn xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng lốm đốm xuống vỉa hè. Tiếng chim hót lích chích chìm lấp trong tiếng còi xe máy và tiếng xì xầm nói chuyện của hàng trăm đám thanh niên đang ngồi bệt trên những tờ báo cũ trải dọc lề đường.
Trần Lê Minh Khoa cắn cái "tách", nhổ vỏ hạt hướng dương xuống một tờ báo rỗng, nhai phần hạt bùi bùi.
Khoa mặc một chiếc áo thun màu trắng, quần short thun ngang gối, chân xỏ đôi dép lép xẹp. Cái dáng vẻ này nếu để đối thủ trên tòa án nhìn thấy chắc đéo ai tin đây là cậu trợ lý hét ra lửa của văn phòng luật sư nổi tiếng Quận 3.
Ngồi ngay bên cạnh Khoa, gập đôi đôi chân dài miên man lại cho vừa với diện tích tờ báo, là Nguyễn Hoàng Dũng.
Đại thiếu gia của Tập đoàn Hoàng Tôn, vị luật sư luôn diện suit ba mảnh bóng lộn, hôm nay mặc độc một chiếc áo phông đen trơn và quần lửng kaki. Hắn một tay cầm ly cà phê đen đá bọc trong cái túi, tay kia đang cầm que tre bốc bánh tráng trộn đút cho Khoa.
— Đụ má, cay vãi lồn! Trái ớt hiểm cắn trúng rát hết cả lưỡi!
Khoa nhăn mặt, nhai ngồm ngoàm miếng bánh tráng đầy sa tế tôm, vội vàng vớ lấy ly bạc xỉu của mình hút một hơi dài.
Dũng bật cười, rút tờ giấy ăn lau vệt dầu đỏ dính trên mép Khoa.
— Anh bảo bà bán hàng cho ít cay rồi, tại em cứ đòi thêm ớt sa tế cho đậm vị. Rát lưỡi thì lát về nhà sao mà "bào chữa" cho sếp được?
— Bào chữa cái lồn! Đầu óc ông lúc đéo nào cũng chỉ có chịch với chịch. Cuối tuần ra đây hóng gió cho trong sạch tâm hồn coi!
Khoa lườm Dũng một cái, nhưng mỏ lại tự động há ra chờ Dũng đút miếng trứng cút tiếp theo.
Dũng cười khục khục, chiều chuộng đút trứng cút vào miệng Khoa. Hắn tựa lưng vào thân cây cổ thụ sần sùi, đưa mắt nhìn quanh. Khung cảnh ồn ào, bụi bặm, và bình dân này khác xa một ngàn kiếp so với những nhà hàng fine-dining hay câu lạc bộ tư nhân mà lão Tôn từng ép hắn lui tới.
Nhưng lạ thay, ngồi trên tờ báo cũ đầy kiến bò này, ăn bịch bánh tráng hai chục ngàn, Dũng lại thấy lòng mình yên bình đến lạ.
— Sao? Đại thiếu gia ngàn tỷ đi ngồi bệt cắn hướng dương thấy thế nào? Gãy cái lưng vàng ngọc của sếp chưa? — Khoa thấy Dũng im lặng thì bắt đầu trêu chọc, cái mỏ nhọn nhếch lên đầy mỉa mai.
— Gãy lưng vì em trên giường thì anh chịu. Chứ ngồi đây thì nhằm nhò gì. — Dũng thản nhiên đáp, nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt.
— Thật ra, hồi sinh viên anh cũng hay ra đây ngồi. Nhưng từ lúc cãi nhau với ông già rồi dọn ra mở văn phòng, bận tối tăm mặt mũi, anh chưa quay lại đây lần nào.
Nói đến chữ "ông già", không khí giữa hai người chùng xuống một nhịp. Sự kiện lão Tôn đến phá rối văn phòng hồi thứ Sáu vẫn còn để lại một gợn sóng trong tâm trí cả hai.
Khoa ngừng cắn hướng dương. Khoa quay sang nhìn góc nghiêng của Dũng. Ánh nắng chiếu lên sống mũi cao thẳng của hắn, làm nổi bật đôi mắt một mí đang mang một nỗi suy tư rất sâu. Ở tuổi 32, đàn ông có thành đạt đến mấy, thì vết thương từ gia đình vẫn luôn là một cái dằm ghim chặt trong tim.
Khoa phủi phủi hai tay vào nhau, phủi sạch vụn bánh tráng. Khoa chủ động nhích người lại gần, áp sát bờ vai gầy của mình vào bắp tay vững chãi của Dũng.
— Sếp. — Khoa gọi nhỏ, giọng đã mất đi sự cợt nhả thường ngày.
— Ơi, anh nghe. — Dũng quay sang, bắt gặp ánh mắt nghiêm túc hiếm hoi của cậu trợ lý.
— Hồi nhỏ… lúc sống trong cái biệt thự to chà bá đó, anh có bị ổng đánh không?
Dũng hơi khựng lại. Hắn cúi nhìn ly cà phê đang tan đá, khóe môi nhếch lên một nụ cười buồn bã.
— Đánh chứ. Đánh bằng roi mây. Không phải vì anh trốn học hay quậy phá. Mà vì anh dám lên tiếng cãi lại ổng lúc ổng cho giang hồ đi siết nợ một gia đình nghèo.
Dũng hít một hơi sâu, mùi lá khô và mùi khói xe của Sài Gòn.
— Lão Tôn có một nguyên tắc: Kẻ yếu là để bị đạp lên. Lão bắt anh đứng nhìn bọn giang hồ lôi xềnh xệch một người đàn bà ra khỏi nhà, chỉ vì bà ấy chậm nợ tiền góp. Anh lao vào can, lão tát anh chảy máu mồm, rồi lôi về nhà đánh một trận thừa sống thiếu chết. Lão bảo, lòng thương hại là thứ rác rưởi ngăn cản đàn ông làm giàu.
Dũng quay sang nhìn Khoa, ánh mắt hằn lên sự cay đắng tột cùng:
— Em biết cảm giác tồi tệ nhất là gì không, Khoa? Là việc mỗi ngày soi gương, anh lại thấy khuôn mặt mình ngày càng giống ông ta. Anh sợ một ngày nào đó, anh cũng sẽ biến thành một con quái vật máu lạnh như vậy.
Trái tim Khoa nhói lên một cái. Khoa không ngờ, bên dưới cái vẻ ngoài đĩnh đạc, tự tin, hét ra lửa trên tòa án của Nguyễn Hoàng Dũng lại là một nỗi sợ hãi bấu víu đầy tuyệt vọng. Hắn từ bỏ ngàn tỷ, từ bỏ gia thế, chỉ để đấu tranh giữ lại phần "người" trong bản ngã của mình.
Đụ má, người đàn ông của Khoa xịn vãi lồn. Nhưng cũng đáng thương vãi lồn.
Khoa đưa tay ra, luồn những ngón tay thon dài của mình vào bàn tay to lớn của Dũng. Khoa đan mười ngón tay lại với nhau, siết thật chặt, không quan tâm việc chốn đông người có ai đang nhìn hai gã đàn ông nắm tay hay không.
— Sợ cái đéo. Anh đéo bao giờ giống ổng được. — Khoa nói, giọng chắc nịch, gằn từng chữ.
— Ổng cướp của người nghèo. Còn anh lấy tiền của bọn nhà giàu để nuôi em, bao em ăn bít tết, mua bao cao su cho em xài. Anh giống ổng chỗ nào?
Dũng phì cười vì cái ví dụ thô bỉ nhưng cực kỳ thực tế của Khoa. Sự u ám trong lòng hắn bị cái mỏ hỗn này dùng chổi quét đi sạch sẽ.
Nhưng Khoa chưa dừng lại. Khoa tựa hẳn đầu lên vai Dũng, mắt nhìn ra đài phun nước trước nhà thờ, giọng nói trầm xuống, mang theo một nỗi "suy" của riêng mình.
— Em thì bị đánh suốt. — Khoa lẩm bẩm.
Dũng siết chặt tay Khoa, ánh mắt dịu dàng và tập trung cao độ. Hắn biết, đây là lúc con báo hoang của hắn phơi bày vết thương.
— Ba em nát rượu từ lúc em sáu tuổi. Má em chịu đéo nổi, bỏ theo thằng cha lái xe tải lên Đắk Lắk. Bỏ lại em với thằng Khang, lúc đó nó mới đẻ được mấy tháng. — Khoa kể, giọng đều đều như đang kể chuyện của ai khác.
— Ổng say vào là ổng đánh. Ổng lấy dây nịch quất em nát bét cái lưng. Có hôm em phải chui xuống gầm giường, ôm riết lấy thằng Khang để nó khỏi khóc, sợ ổng lôi ra đánh chết cả hai anh em.
Hơi thở của Dũng trở nên nặng nề. Hắn chỉ muốn ôm chặt lấy Khoa ngay lúc này, nhưng hắn ráng kìm lại, để Khoa nói hết.
— Năm mười lăm tuổi, ổng thua bài bạc, dắt đám giang hồ về nhà định bán cái mảnh đất của tổ tiên để trừ nợ. Em vác con dao ra đứng chắn trước cửa, chỉ thẳng mặt thằng cầm đầu nói: "Bước vào nhà tao chém chết mẹ mày". Đụ má, lúc đó tay em run rớt mẹ dao, nhưng cái miệng thì chửi thề to lắm. Tụi nó thấy em điên quá nên rén, bỏ đi. Hôm đó ổng đập em gãy một cái xương sườn, rồi đuổi em khỏi nhà.
Khoa cười nhạt, một nụ cười đầy chua xót.
— Em dắt thằng Khang lên Sài Gòn. Vừa bưng bê quán phở, vừa chạy bàn, ban đêm thì học bổ túc. Mấy lần em tính nhảy cầu chết cho rảnh nợ, nhưng nhìn thằng Khang, em không thể chết được. Em phải sống, phải cày, phải học luật để đéo thằng nào ức hiếp được anh em em nữa.
— Giỏi lắm. Em của anh kiên cường lắm. — Dũng thì thầm, đưa tay lên vuốt ve mái tóc rối của Khoa.
— Nhưng mà anh biết không Dũng…
Khoa ngước lên, đôi mắt một mí đỏ hoe, ngấn nước nhưng tuyệt đối không để rơi giọt nào.
— Lúc lão Tôn chửi em là cái loại mạt rệp xướng ca vô loài, em có tức, nhưng em đéo cãi được câu đó. Vì ổng nói đúng. Cốt cách của em là rác rưởi. Gia phả em nát bét. Em đứng cạnh anh, một thằng tư bản ngậm thìa vàng, em thấy em không xứng.
Lời thú nhận thẳng thắn bóc trần tận cùng sự tự ti của Khoa làm Dũng đau nhói. Một thằng con trai mạnh mẽ, mỏ hỗn, cãi tay đôi với mọi loại khách hàng hãm tài trên đời, thực chất lại ôm một nỗi mặc cảm khổng lồ về xuất thân của mình.
Dũng gạt phăng ly cà phê sang một bên. Hắn xoay người lại, dùng hai tay áp chặt vào hai bên má Khoa, ép Khoa phải nhìn thẳng vào mắt mình.
— Trần Lê Minh Khoa, nghe anh nói đây. — Giọng Dũng gầm gừ, nhưng đầy ắp sự yêu thương và bao dung tột độ.
— Em bảo cốt cách của em là rác rưởi? Đụ má, một thằng nhóc mười lăm tuổi dám cầm dao bảo vệ em trai mình, vươn lên bằng hai bàn tay trắng để đỗ trường luật, cãi thắng mấy chục vụ án lớn… cốt cách đó mà rác rưởi thì cái đất Sài Gòn này đéo ai sạch sẽ cả!
Dũng vuốt nhẹ giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi Khoa.
— Em với anh, không ai được chọn gia đình để sinh ra. Ông già anh là quỷ dữ, ông già em là bợm nhậu. Mình đều là những mảnh vỡ từ những cái gia đình độc hại đó. Nhưng em nhớ cho kỹ câu này…
Dũng ghé sát vào mặt Khoa, hơi thở ấm nóng hòa vào nhau:
— Gia đình không chọn được, nhưng người ngủ chung giường thì chọn được. Mười năm trước anh chọn bỏ nhà đi. Ba năm trước anh chọn em làm trợ lý. Và bây giờ, anh chọn em làm vợ anh. Em không phải rác rưởi, em là kho báu mà thằng Dũng này đào được ở cái xứ Sài Gòn xô bồ này. Rõ chưa con báo?
Khoa nghe từng lời của Dũng đập thẳng vào tim mình. Bức tường tự ti dày cộm mà Khoa xây dựng bao năm nay vỡ vụn hoàn toàn. Không có lời an ủi "anh không quan tâm hoàn cảnh của em". Dũng trực tiếp công nhận sự tổn thương của Khoa, và dùng chính tình yêu sòng phẳng, đàn ông nhất để chắp vá nó lại.
Khoa hít một hơi nghẹn ngào. Cái nết mỏ hỗn lại tự động bật lên để che giấu sự yếu đuối đang trào dâng.
— Sến… sến vãi lồn… anh học ba cái văn vở này ở đâu ra vậy… đụ má muốn nổi da gà.
Khoa quay mặt đi, lầm bầm chửi, nhưng hai tay lại vòng qua ôm chặt lấy eo Dũng, rúc đầu vào vai hắn.
Dũng bật cười rạng rỡ. Hắn vòng tay ôm trọn lấy Khoa, bất chấp xung quanh có hàng chục ánh mắt tò mò của mấy bạn trẻ đang ngồi cà phê bệt. Đéo quan tâm. Giữa công viên lộng gió này, họ là thế giới của nhau.
— Thấy sến thì tối về trả công cho anh đi. — Dũng thì thầm, bàn tay lại bắt đầu hư hỏng trượt xuống xoa xoa vòng ba săn chắc của Khoa qua lớp quần short thun.
— Dạo này cấn eo hơi đau nên anh tính đổi tư thế. Tối nay Vợ Sếp cho sếp đụ từ đằng sau, bắt quỳ gối trên giường nhé? Chịu không?
Khoa đỏ bừng mặt, véo mạnh vào hông Dũng một cái đau điếng.
— Đụ má anh! Đang "suy", đang cảm động rớt nước mắt mà ông bẻ lái sang chuyện chịch được luôn hả cái thằng biến thái này?!
— Đàn ông trưởng thành thì phải giải quyết nỗi buồn bằng tình dục chứ em. — Dũng nhăn nhở cười, mặt trơ trán bóng đéo biết nhục là gì.
— Sao? Có cho đụ không thì bảo?
Khoa lườm sếp một cú cháy máy. Khoa chồm người tới, cắn mạnh một phát vào vai Dũng qua lớp áo phông đen, rồi nhếch mép cười cực kỳ dâm tà.
— Cho. Tối nay anh muốn đụ kiểu đéo gì em cũng chiều. Nhưng mà… — Khoa đưa ngón tay trỏ chọc chọc vào ngực Dũng.
— Chiều nay dắt em đi mua cho thằng Khang cái laptop mới. Máy của nó hư mẹ rồi, học code lác tung chảo. Trừ tiền vô lương tháng này của em.
— Đéo trừ. Laptop anh tặng em vợ, coi như quà ra mắt. Tiền của em giữ đó mà mua đồ skin-care dưỡng da đi. Dạo này thức khuya da mặt sần sùi anh cọ rát hết cả cằm. — Dũng chê bai nhưng tay vẫn véo yêu má Khoa.
— Cút! Da tao đẹp tự nhiên nha con!
Hai gã đàn ông ngồi bệt trên tờ báo cũ, giữa công viên 30/4 đầy nắng, cãi nhau chí chóe về chuyện mua laptop và chuyện chịch. Nhìn họ lúc này, không ai nghĩ họ vừa trải qua một cuộc "suy tư" đau đớn đến xé ruột gan về quá khứ.
Nhưng đó mới là cuộc sống. Quá khứ nát bét thì đã sao? Gia đình ruồng bỏ thì đã sao? Sài Gòn vẫn bao dung cho tất cả. Chỉ cần tìm được một người hiểu mình, bảo vệ mình, và chịu đựng được cái mỏ hỗn của mình… thì ngày nào cũng là một ngày đáng sống.
— Đứng lên về thôi sếp. Nắng lên tới đỉnh đầu rồi, đen thui mẹ da bây giờ! — Khoa đứng dậy, đá nhẹ vào chân của Dũng, đưa tay ra kéo hắn lên.
Dũng nắm lấy tay Khoa, mượn lực đứng dậy. Hắn gom rác, bỏ hai ly cà phê rỗng và bịch bánh tráng vào thùng rác công cộng, rồi quàng tay qua cổ Khoa kéo đi.
— Trưa nay ăn gì Vợ Sếp?
— Ăn lẩu cá măng chua đi. Em quẹt thẻ anh!
— Thẻ anh em cầm mấy tháng nay đéo chịu trả rồi. Quẹt nát máy cũng được. Tối nay em đền bằng lỗ đít là huề.
— Đụ má anh bớt dâm dật giữa chốn đông người giùm tao cái!
Tiếng cười giòn giã và những câu chửi thề quen thuộc tan vào cái nắng gắt của Sài Gòn, khép lại một buổi sáng Chủ nhật yên bình, khép lại cả những bóng ma quá khứ không còn cơ hội làm phiền họ thêm một lần nào nữa.