Chương 21
Sau cuộc cãi vã chấn động với ông Tôn tại văn phòng, Nguyễn Hoàng Dũng lái xe đưa Khoa rời khỏi công ty sớm hơn thường lệ.
Bầu không khí trong khoang xe Mercedes hôm nay đặc biệt im ắng. Bản nhạc quen thuộc đã bị tắt. Dũng hai tay nắm chặt vô lăng, ánh mắt nhìn đăm đăm vào dòng xe cộ kẹt cứng trên đường Điện Biên Phủ, lồng ngực phập phồng nhè nhẹ.
Khoa ngồi ở ghế phụ, không cắm mặt vào điện thoại cũng không lôi hồ sơ ra càu nhàu như mọi khi. Khoa thỉnh thoảng liếc nhìn góc nghiêng nam tính nhưng đang căng cứng của sếp.
Khoa biết, dù lúc chiều Dũng có tỏ ra cứng cỏi đến đâu, thì việc phải tự tay xé toạc mặt nạ với chính cha ruột của mình cũng không phải là một trải nghiệm dễ chịu gì. Dũng đang mang trong lòng một cục tức và sự bức bối cần được xả ra.
Khoa vươn tay qua bệ tỳ tay trung tâm, đặt bàn tay mình lên mu bàn tay đang nổi đầy gân xanh của Dũng, siết nhẹ.
— Đói chưa sếp? Đi ăn đồ nướng như hồi bữa em rủ không? Em quẹt thẻ mời anh.
Dũng hơi giật mình, quay sang nhìn Khoa. Sự lạnh lẽo trong mắt hắn tức thì tan ra một chút. Hắn lật tay lại, đan năm ngón tay mình vào những ngón tay thon dài của Khoa.
— Chưa đói. — Dũng khàn giọng đáp.
— Theo anh đến một chỗ này trước đã. Anh cần vận động một chút cho đầu óc nó thoát khỏi mớ rác rưởi ban chiều.
— Chỗ nào? Gym hả? Đụ má tha em, eo em vẫn còn đau không nâng tạ nổi đâu! — Khoa nhăn mặt.
— Không phải gym. Tới nơi rồi biết.
Chiếc xe rẽ vào một con hẻm lớn yên tĩnh ở khu Thảo Điền, đỗ xịch trước một tòa nhà thiết kế theo phong cách Classic cổ điển, bên ngoài chỉ gắn một tấm biển nhỏ xíu: "The Cue – Private Club". Đây là một câu lạc bộ bi-da lỗ (bida pool) dành riêng cho giới siêu giàu, yêu cầu có thẻ thành viên VIP mới được bước vào.
Dũng dắt tay Khoa đi thẳng lên tầng hai, bao trọn một phòng VIP riêng biệt.
Căn phòng rộng rãi, ánh sáng vàng mờ ảo hắt xuống từ những chùm đèn thả trần mang phong cách retro.
Ở giữa phòng là một bàn bi-da lỗ tiêu chuẩn thi đấu quốc tế, mặt nỉ màu xanh lá cây căng phẳng lì. Cạnh cửa sổ là quầy bar nhỏ phục vụ rượu Tây.
Vừa vào phòng, Dũng cởi phăng áo vest vứt lên ghế sofa, nới lỏng cà vạt, xắn tay áo sơ mi lên tận khuỷu tay. Hắn đi lại quầy bar, tự tay rót hai ly Macallan 18 năm không đá, đưa cho Khoa một ly.
— Uống một ngụm cho ấm người đi. — Dũng nói, rồi tự mình nốc cạn nửa ly.
Hắn bước tới giá để gậy, chọn một cây cơ ưng ý, cầm cục lơ màu xanh chà xát nhịp nhàng lên đầu gậy. Động tác của Dũng vô cùng thuần thục, toát lên vẻ lãng tử và phong trần đéo chịu được.
Khoa nhấp một ngụm rượu mạnh, chất lỏng cháy rát trôi tuột xuống dạ dày. Khoa tựa hông vào mép bàn bi-da, khoanh tay nhìn sếp.
— Đưa em tới đây làm gì? Em báo trước là em không biết chơi cái trò này đâu nha. Hồi xưa dưới quê em chỉ biết chơi bắn bi với tạt lon thôi.
Dũng khẽ cười nhạt, cúi người xuống bàn, ánh mắt sắc lẹm ngắm một đường thẳng tắp từ viên bi cái màu trắng đến viên bi mục tiêu.
— Không cần em biết chơi. Anh chỉ cần có người ở cạnh anh lúc này thôi.
Bốp! Cạch!
Một cú phá bi hoàn hảo. Lực đánh cực mạnh làm đám bi màu tản ra khắp mặt bàn, hai viên chui tọt vào lỗ góc.
Dũng đứng thẳng dậy, xoay xoay cây gậy trong tay. Ánh mắt hắn nhìn những viên bi lăn lóc trên mặt bàn, nhưng dường như tâm trí lại trôi về một nơi khác.
— Hồi anh còn học đại học, lão Tôn thường xuyên dẫn anh đến những câu lạc bộ bi-da như thế này.
Dũng đột ngột lên tiếng, giọng trầm đục hòa lẫn với tiếng nhạc không lời du dương trong phòng.
Khoa im lặng, không chen ngang, chỉ dỏng tai lên nghe. Khoa biết sếp đang bắt đầu xả "độc".
— Lão dẫn anh đi gặp mấy thằng quan chức bên Sở Quy hoạch, mấy tay trùm giang hồ bảo kê đất đai.
Dũng vừa nói, vừa đi quanh bàn, cúi xuống đánh thêm một bi nữa. Cạch. Viên bi số 3 lọt lỗ.
— Lão biết anh chơi bi-da rất giỏi. Nhưng lão luôn rỉ tai anh trước khi vào bàn: "Tí nữa mày phải đánh ngu đi một chút. Phải để cho mấy ông bác kia thắng. Mày mà thắng, người ta quê độ, hợp đồng của tao bay màu là tao về bẻ gãy tay mày."
Khoa nghe xong, chân mày nhíu chặt lại. Đụ má, ép con ruột làm trò nịnh bợ hèn hạ để cầu vinh.
— Anh đã phải giả vờ đánh trượt. Phải làm bộ ngốc nghếch, phải khen ngợi mấy cú đánh ăn may của những thằng bụng bự thối nát đó.
Dũng rót thêm rượu vào ly, uống một ngụm lớn. Ánh mắt hắn hằn lên sự căm phẫn.
— Lúc đó, anh nhận ra. Trong mắt lão Tôn, anh không phải con trai lão. Anh chỉ là một cây gậy bi-da. Một công cụ để lão điều khiển, để lão thọc vào những cái lỗ quyền lực nhằm kiếm tiền.
Dũng chống gậy xuống sàn, ngước mắt nhìn Khoa, thở hắt ra một hơi.
— Mười năm qua, anh tự mở văn phòng, tự chơi luật chơi của mình. Nhưng hôm nay, nhìn thấy cái mặt lão già đó bước vào công ty, cái cảm giác bị khinh bỉ, bị coi như một thứ công cụ rẻ tiền lại dội về.
Khoa đặt ly rượu xuống bàn. Khoa bước tới, đứng đối diện với Dũng. Không có cái ôm sến súa, không có những câu an ủi kiểu "thương anh quá" hay "mọi chuyện qua rồi".
Trần Lê Minh Khoa có cách dỗ dành của riêng mình.
Khoa giật lấy cây gậy bi-da từ tay Dũng.
— Anh xàm lồn quá Dũng. — Khoa văng tục, mặt tỉnh bơ.
— Quá khứ là quá khứ. Anh bây giờ là luật sư Nguyễn Hoàng Dũng, sếp của cái văn phòng luật đang hái ra tiền. Lão già đó tới là để xin xỏ anh về cứu ổng, chứ đéo phải để sai khiến anh nữa! Anh cay cú cái đéo gì?
Khoa đi vòng qua đầu bàn bên kia. Khoa cầm cây gậy, đứng dang hai chân ra, tay trái làm bợ đỡ trên mặt nỉ xanh, tay phải nắm chuôi gậy. Một tư thế đánh bi-da cực kỳ nghiệp dư, sai bét nhè, nhưng lại phô diễn toàn bộ đường cong cơ thể.
Vì phải vươn người ra xa để ngắm bi, chiếc quần đen của Khoa căng kéo ôm sát lấy bờ mông tròn trịa, vểnh cao. Vạt áo sơ mi bị kéo lên, để lộ ra một đoạn eo thon gọn, trắng trẻo dưới ánh đèn vàng.
Dũng đang chìm trong u ám bỗng khựng lại. Ánh mắt hắn lập tức bị thỏi nam châm mang tên "vòng ba của cậu trợ lý" hút chặt vào. Yết hầu Dũng trượt lên trượt xuống.
Khoa ngoái đầu lại, mắt một mí lúng liếng nhìn sếp, cái mỏ nhọn bắt đầu buông lời khiêu khích:
— Anh bảo anh chơi bi-da giỏi lắm đúng không? Giỏi thì chơi với em một ván đi. Đánh công bằng. Thắng làm vua, thua làm chó.
Dũng bước tới gần mép bàn, đôi mắt đã chuyển từ màu u ám sang màu của dục vọng.
— Thua làm chó thì bình thường quá. Chơi phải có cá cược. Em muốn cược cái gì?
Khoa nhếch mép, cố tình rướn người lên một chút nữa, cọ xát con cu của mình vào mép bàn bi-da, giọng lả lơi, nhừa nhựa cất lên:
— Nếu anh dọn sạch cái bàn này trong vòng hai phút, em cho anh đụ em. Đụ ngay trên cái bàn bi-da này luôn. Anh muốn thao túng công cụ, hay muốn đâm lủng cái lỗ nào, em chiều anh tới bến. Dám chơi không sếp?
Cái cớ "chữa lành" mang sặc mùi dâm tà của Khoa thành công đánh nát tảng băng trong đầu Dũng. Khí chất của một con dã thú bị chọc tức trên bàn nhậu ban chiều lập tức được thay thế bằng bản năng săn mồi.
— Cược bằng lỗ đít của em thì anh đéo bao giờ từ chối. Lùi ra.
Dũng gầm gừ, lấy một cây gậy khác từ trên giá xuống.
Khoa vừa mới đứng thẳng dậy, còn chưa kịp tránh ra thì Dũng đã chồm tới. Hắn điên cuồng vung gậy.
Cạch! Bốp! Rầm!
Dũng không thèm ngắm nghía quá lâu. Kinh nghiệm mười mấy năm chơi bi-da của hắn phát huy tác dụng. Những viên bi lăn như có phép thuật, liên tiếp chui tọt vào các lỗ góc, lỗ mười. Âm thanh va chạm giòn giã vang lên không ngớt.
Chỉ đúng một phút bốn mươi lăm giây. Viên bi số 9 cuối cùng rớt xuống lỗ. Mặt bàn chỉ còn lại viên bi cái màu trắng nằm trơ trọi.
— Game over. — Dũng ném cạch cây gậy xuống sàn nhà.
Hắn bước những bước dài vòng qua bàn bi-da, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy con mồi đang giả vờ sợ hãi lùi lại.
— Đụ má… sếp đánh hay vãi lồn… em chưa kịp nhìn…
Khoa giả bộ lúng túng, nhưng khóe môi thì đang cong lên đầy thỏa mãn. Mục đích của Khoa đã đạt được. Chọc cho Dũng nứng điên lên để hắn quên đi lão Tôn rác rưởi.
— Nhìn cái gì nữa! Tới giờ trả tiền cược rồi con báo mỏ hỗn! — Dũng tóm lấy cà vạt của Khoa, kéo giật Khoa về phía mình.
Dũng thô bạo đẩy ngửa Khoa nằm bẹp xuống mặt bàn bi-da bọc nỉ xanh lạnh ngắt. Sự chênh lệch nhiệt độ làm Khoa khẽ rùng mình. Không chần chừ một giây, Dũng luồn tay vào thắt lưng Khoa, bấm tạch khóa quần, rồi kéo tụt cả quần và quần lót của Khoa xuống tận đầu gối.
Hai chân Khoa bị ép phải mở rộng ra, vắt vẻo trên thành bàn bi-da, phơi bày toàn bộ con cặc trần trụi dưới ánh đèn công suất lớn.
Dũng nhanh chóng cởi khóa quần mình. Hắn lôi từ trong túi quần ra một tuýp gel bôi trơn nhỏ (thứ mà hắn luôn mang theo người như vật bất ly thân từ ngày sống chung với Khoa).
Dũng bóp một lượng lớn gel lạnh buốt ra tay, tống thẳng ba ngón tay vào lỗ đít phía sau của Khoa để nong rộng một cách gấp gáp.
— Á! Dũng… từ từ… lạnh… sâu quá… a…
Khoa cong người lên, hai tay bám chặt lấy hai mép lỗ góc của bàn bi-da.
Dũng không quan tâm đến lời xin xỏ. Sự dồn nén cảm xúc và dục vọng khiến hắn trở nên hoang dại hơn bao giờ hết. Rút ngón tay ra, Dũng nắm lấy hông Khoa, căn chuẩn cái buồi đang cương của mình, rồi đâm một nhát lút cán vào tận sâu trong lỗ đít.
Phập!
— ÁAAAAA!!! ĐỤ MÁ CHỒNG ƠI!!!
Khoa hét lên một tiếng xé ruột, cái lưng cong vút lên khỏi mặt bàn. Cảm giác bị lấp đầy thô bạo, kết hợp với độ cứng của mặt bàn bi-da bên dưới làm não Khoa gần như đình công.
— Khóc cái đéo gì! Nãy mồm còn to lắm mà! Giờ thì rên lên cho anh! — Dũng gầm gừ, mồ hôi rịn ra trên trán.
Hắn tóm lấy hai bắp đùi săn chắc của Khoa, banh rộng ra hết mức có thể, ép Khoa vào một tư thế cực kỳ dâm đãng và nhục nhã.
— Mở rộng chân ra! — Dũng buông những lời dâm đãng dâm dục nhất, hòa cùng nhịp đụ hông điên cuồng.
— Để anh xem cái mỏ dỗ dành người yêu thì giỏi, mà cái lỗ lồn này có mút cặc giỏi như vậy không! Đụ má, mút chặt nữa vào!
Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng da thịt va đập chát chúa vang vọng khắp phòng VIP. Mỗi lần Dũng đụ hông tới, cơ thể Khoa lại bị trượt đi một khúc trên lớp vải nỉ xanh, ma sát làm lưng Khoa nóng ran.
— Á… sướng… sướng vãi lồn… đâm sâu nữa… lút cán luôn đi Dũng… ưm… rách… rách đít em rồi…
Khoa vừa khóc sinh lý vừa rên rỉ, cái mỏ hỗn lúc này chỉ toàn buông ra những lời dâm từ kích dục.
Khoa biết Dũng đang mượn cơ thể Khoa để xả hết những bực dọc, căm phẫn tích tụ suốt bao nhiêu năm qua.
Khoa tình nguyện làm cái "bao cát" (hoặc nói đúng hơn là cái lỗ) để hứng chịu toàn bộ sự cuồng bạo đó. Khoa kẹp chặt hai chân vào eo Dũng, hếch hông lên phối hợp, đón nhận những cú nắc như trời giáng.
Dũng cúi gập người xuống, ngậm lấy một bên đầu vú đang cương cứng lấp ló sau vạt áo sơ mi mở toang của Khoa. Hắn cắn mạnh một nhát khiến Khoa thét lên sung sướng, rồi dùng răng cởi tung nốt mấy chiếc cúc áo còn lại.
— Đụ má, sao cái lỗ của em nó dâm thế này Khoa? Anh đâm thế nào nó cũng hút chặt lấy anh! Em sinh ra là để cho anh đụ phải không con đĩ đực này? — Dũng vừa đụ hông liên hồi vừa văng tục.
— Phải… á… là của anh… đụ em đi… đụ nát cái bàn này luôn đi chồng… a… đâm trúng chỗ đó rồi… sâu nữa…
Sự kích thích từ mặt bàn bi-da cứng ngắc bên dưới làm điểm G bên trong của Khoa liên tục bị ma sát. Khoa gần như mất trí. Dũng luồn một tay xuống phía trước, nắm lấy Con cặc đang ngóc đầu rỉ nước của Khoa, bắt đầu sục cặc với tốc độ điên cuồng.
Hai kích thích trước sau ập đến cùng lúc đánh sập chút lý trí cuối cùng của cậu trợ lý.
— Dũng… Dũng ơi… em ra… em bắn… áaaaa!!!
Khoa gào lên, toàn thân co giật dữ dội. Dòng tinh dịch trắng đục bắn thành tia, văng dính đầy lên quả bi cái màu trắng đang nằm cô đơn góc bàn, và rớt xuống cả lớp nỉ xanh đắt tiền.
Cùng lúc đó, Dũng cũng gầm lên một tiếng. Hắn đụ mạnh liên tiếp mấy nhát cuối cùng vào tận sâu vách tử cung giả, rồi phóng thích toàn bộ dòng tinh dịch nóng hổi của mình vào sâu bên trong cơ thể Khoa.
Cả hai người đàn ông gục xuống, thở dốc.
Khoa nằm sải lai trên bàn bi-da, hai chân vẫn vắt vẻo bên hông Dũng. Quần áo xộc xệch, mồ hôi đầm đìa. Ánh mắt Khoa lờ đờ, vô tiêu cự nhìn lên trần nhà.
Dũng ôm chặt Khoa vào lòng, gục mặt vào cổ Khoa. Tiếng thở của hắn dần chậm lại, sự điên cuồng trong đáy mắt đã tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại sự bình yên đến lạ thường. Mọi bóng ma về Nguyễn Hoàng Tôn đã bị Khoa dùng thứ tình dục thô bạo và chân thật này đánh đuổi không còn một mảnh vụn.
— Sướng không sếp? Hết buồn chưa?
Khoa thều thào, đưa tay vuốt vuốt mái tóc ướt mồ hôi của Dũng, cái mỏ vẫn chưa chịu nhường nhịn.
Dũng ngẩng đầu lên, hôn chụt một cái lên chóp mũi Khoa.
— Sướng vãi lồn. Bệnh gì cũng khỏi. Có vợ mỏ hỗn mà dâm tà thế này, anh có ăn mày cũng thấy hạnh phúc.
— Ăn mày cái lồn. Mai cuối tuần, đền cho tao chầu ốc bào ngư vi cá. Gãy mẹ nó cái lưng tao rồi, tư bản chơi ác vãi đạn! — Khoa vặn vẹo cái eo mỏi nhừ, càu nhàu chửi.
Dũng bật cười phá lên. Hắn cẩn thận rút dương vật ra, lấy khăn giấy lau dọn qua loa cho cả hai rồi giúp Khoa kéo quần lên.
Hắn bế Khoa xuống khỏi bàn bi-da. Nhìn bãi chiến trường dính đầy dịch trắng trên lớp nỉ xanh và viên bi cái, Dũng chỉ nhếch mép:
— Ngày mai anh bảo quản lý thay mẹ cái bàn mới. Giờ thì đưa vợ đi ăn ốc bù đắp.
Hai gã đàn ông khoác vai nhau bước ra khỏi phòng VIP. Sài Gòn về đêm bắt đầu nhộn nhịp. Không có tổn thương nào là không thể chữa lành, miễn là bạn tìm đúng người chịu nghe bạn chửi thề, và sẵn sàng đè bạn ra đụ để xua tan mọi nỗi đau.