Chương 23
Những cơn mưa rào ập đến bất chợt lúc giữa trưa làm không khí trong văn phòng trở nên oi nồng.
Nhưng sự oi bức của thời tiết không là gì so với sức nóng của bộ hồ sơ đang nằm chình ình trên bàn làm việc của Trần Lê Minh Khoa.
Đây là vụ án kinh tế trọng điểm nhất quý này của Văn phòng Luật sư Nguyễn Hoàng Dũng. Thân chủ của họ là Tập đoàn Xây dựng An Phong, đang kiện đối tác là Công ty Vật liệu Bình Minh vì vi phạm hợp đồng cung ứng thép, đòi bồi thường thiệt hại lên tới một trăm hai mươi tỷ đồng.
Và chó đẻ thay, luật sư đại diện cho bên bị đơn đéo ai khác chính là Lê Văn Cường, cái lão hói đầu, bụng bia mà Khoa đã chửi cho sấp mặt và ép uống rượu đến nôn ra mật xanh mật vàng ở Cần Thơ dạo trước.
Khoa vò rối mái tóc, tay cầm cây bút bi gõ liên hồi xuống mặt bàn kính. Mắt Khoa dán chặt vào xấp chứng từ thanh toán.
— Đụ má nó, cái đống hóa đơn này lộn xộn vãi lồn! Tụi kế toán bên An Phong ăn cám hay ăn cơm mà xuất hóa đơn kẹp ngày tháng kiểu này? Ra tòa bên kia nó vặn cho một phát là há mồm! — Khoa vừa kiểm tra vừa chửi thề, cái mỏ nhọn chu lên đầy bức xúc.
Nguyễn Hoàng Dũng từ trong phòng Giám đốc bước ra, tay bưng ly cà phê đen. Hắn tựa hông vào mép bàn làm việc của Khoa, phong thái nhàn nhã trái ngược hoàn toàn với sự lộn xộn của cậu trợ lý.
— Cáu kỉnh ít thôi, nhăn trán nhiều mau già đấy. — Dũng trêu, cúi xuống nhìn lướt qua đống giấy tờ.
— Hóa đơn lệch ngày nhưng có biên bản giao nhận bù lại. Lát em soạn cái phụ lục giải trình đính kèm là xong. Lão Cường không bắt bẻ được cái này đâu.
Khoa ngước lên lườm sếp.
— Ông thì hay rồi, ông chỉ việc ra tòa mặc vest vuốt keo đọc diễn văn. Còn culi như em thì phải ngồi soi từng cái dấu mộc giáp lai. Đụ má, lão Cường dạo này im ắng lạ thường, em thấy nghi vãi lồn. Bản tính lão chơi dơ, vụ trăm tỷ này lão đéo chịu thua dễ dàng vậy đâu.
— Chơi dơ thì mình đập gậy vào tay lão. Chơi đúng luật mình đéo sợ thằng nào. — Dũng mỉm cười, vươn tay vuốt lại nếp cổ áo sơ mi cho Khoa.
— Cứ làm cẩn thận là được. Trưa nay anh bận họp với bên giám định, em tự ăn trưa đi nhé. Quẹt thẻ của anh, đừng có nhịn.
Nói xong, Dũng quay lưng xách cặp táp đi thẳng ra cửa. Khoa nhìn theo tấm lưng rộng lớn của sếp, tặc lưỡi:
— Tư bản bóc lột, đi họp hay đi nhậu nhẹt gái gú không biết.
Đúng lúc đó, cô Thủy tạp vụ đẩy chiếc xe đẩy dọn vệ sinh lộc cộc đi tới. Cô Thủy năm nay ngoài năm mươi, dáng người đậm đà, tính tình xởi lởi, rặt chất dân miền Tây lên Sài Gòn mưu sinh. Cô là "camera chạy bằng cơm" của cái văn phòng này, không có chuyện gì qua mắt được cô, kể cả cái chuyện sếp Dũng và trợ lý Khoa có ánh mắt "tình trong như đã mặt ngoài còn e" (dù hai đứa nó tò te với nhau thật rồi).
— Khoa Khoa! Khoa Khoa! — Cô Thủy gọi nhỏ, tay cầm cái chổi lông gà ngoắc ngoắc Khoa lại gần góc khuất gần máy photo.
Khoa đẩy ghế đứng lên, bước tới. Khoa rất quý cô Thủy, thỉnh thoảng mua trà sữa hay bánh trái đều chừa cho cô một phần.
— Dạ cô gọi con? Bộ trong toilet hết giấy vệ sinh hả cô?
Cô Thủy ngó nghiêng xung quanh, thấy mấy nhân viên khác đang bận gọi điện thoại, mới thò tay vào cái túi tạp dề, lôi ra một mảnh giấy đã bị xé làm đôi, nhăn nhúm.
— Giấy vệ sinh gì giờ này. Hồi sáng, lúc mười giờ, bên công ty An Phong có cử thằng giao liên đem bổ sung một tập hồ sơ chứng từ qua cho con đúng không? — Cô Thủy thì thầm, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
Khoa gật đầu:
— Dạ đúng rồi. Nó mang qua cái túi niêm phong, con nhận rồi để trên bàn sếp Dũng. Sao dạ cô?
— Lúc nãy cô đi dọn thùng rác ở phòng khách, cái chỗ mà thằng giao liên đó ngồi đợi con ra nhận đồ á. Cô thấy cái này rớt dưới gầm ghế sofa. Thường ngày cô không để ý đâu, nhưng ngó qua thấy cái logo quen quen.
Cô Thủy đưa mảnh giấy cho Khoa.
Khoa cầm lấy vuốt phẳng ra. Đó là một nửa của tờ biên lai gửi hàng dịch vụ chuyển phát nhanh hỏa tốc. Điều đáng nói là, phần người gửi được in dập nổi logo của… "Văn phòng Luật sư Đông Á" – chính là công ty của lão Lê Văn Cường.
Đôi mắt của Khoa lập tức nheo lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
— Cái đụ má… thằng giao liên của An Phong… tại sao lại có biên lai chuyển phát của văn phòng lão Cường?
— Cô cũng nghi lắm nghen Khoa! — Cô Thủy vỗ đùi cái đét, giọng trầm xuống.
— Thằng chả đó lúc ngồi đợi, mắt cứ la liếm nhìn ngó xung quanh, tay cầm cái túi hồ sơ mà cứ lén lút thọc vô thọc ra. Con cẩn thận nghen, nhỡ nó tuồn cái gì bậy bạ vô hồ sơ thì sếp Dũng mệt mỏi đó!
Não của Khoa nhảy số với tốc độ ánh sáng. Lão Cường! Cái thứ già trâu chơi dơ bẩn! Chắc chắn lão đã mua chuộc thằng giao liên bên An Phong để trộn thứ gì đó vào bộ hồ sơ bổ sung sáng nay.
Khoa siết chặt mảnh biên lai trong tay, mặt hầm hầm sát khí nhưng vẫn quay sang cười nhẹ với cô tạp vụ:
— Con cảm ơn cô Thủy nha. Cô cứu văn phòng mình một bàn thua trông thấy rồi đó. Mai mốt thắng kiện con kêu sếp Dũng thưởng nóng cho cô một tháng lương! Cô đừng nói chuyện này với ai trong văn phòng nghen.
— Ờ ờ, cô biết rồi! Tụi bây làm ăn lớn cẩn thận, giới luật sư lươn lẹo lắm! — Cô Thủy gật gù rồi đẩy xe rác đi tiếp.
Khoa quay gót, sải những bước chân dài đi thẳng vào phòng Giám đốc. Dũng đi vắng, căn phòng trống không. Khoa tiến đến bàn làm việc, cầm chiếc túi hồ sơ niêm phong mà thằng giao liên mang đến sáng nay lên.
Cái túi niêm phong bằng keo đã bị rạch ra từ trước để Khoa kiểm tra danh mục. Khoa lôi toàn bộ xấp chứng từ bên trong ra, rải đều trên mặt bàn. Hàng chục tờ hóa đơn, biên bản nghiệm thu, giấy báo có của ngân hàng…
Khoa ngồi phịch xuống ghế của sếp, hai mắt căng ra soi từng tờ một.
Một tờ… mười tờ… hai mươi tờ…
Đột nhiên, tay Khoa khựng lại. Khoa rút ra một tờ giấy A4 được kẹp lẫn lộn giữa hai tờ hóa đơn đỏ.
Đó là một "Chứng thư bảo lãnh thanh toán" của ngân hàng SCB, đóng mộc đỏ chót, chữ ký của Giám đốc chi nhánh rành rành. Nội dung chứng thư xác nhận bên Bình Minh (bị đơn) đã có hành vi gian lận tài chính từ hai năm trước.
Nếu nhìn lướt qua, đây là một bằng chứng "vàng" mang tính chất chí mạng. Chỉ cần Dũng tung tờ chứng thư này ra trước tòa, bên bị đơn chắc chắn thua kiện, không còn đường chối cãi.
Nhưng Khoa là học trò do chính tay Dũng đào tạo. Cái mỏ Khoa có thể hỗn, nhưng cái đầu thì lạnh như băng.
Khoa cầm tờ chứng thư lên, soi dưới ánh đèn soi tiền giả trên bàn sếp. Dấu mộc đỏ hơi nhòe ở góc. Mực in của chữ ký có độ bóng không tự nhiên, giống như được scan và in phun màu cao cấp chứ không phải ký tay.
— Đụ má nó! Bằng chứng giả! — Khoa rít qua kẽ răng, đập mạnh tờ giấy xuống bàn.
Toàn bộ chiêu trò đê hèn của lão Lê Văn Cường lập tức phơi bày rõ mồn một trong đầu Khoa. Lão Cường mua chuộc thằng giao liên, trộn tờ chứng thư giả mạo này vào đống hồ sơ thật. Lão muốn Dũng thấy nó, tưởng là "phao cứu sinh" do thân chủ cung cấp, và đem nộp nó lên tòa án làm chứng cứ.
Một khi Dũng nộp tờ giấy này lên, lão Cường sẽ lập tức yêu cầu tòa giám định. Kết quả giám định là giả, Nguyễn Hoàng Dũng sẽ dính tội "Cung cấp, sử dụng tài liệu giả mạo", bị tước thẻ luật sư vĩnh viễn, thậm chí phải ngồi tù.
Một mũi tên trúng hai đích. Vừa thắng kiện, vừa triệt hạ được cái gai trong mắt.
— Lão già thối tha! Mày muốn chơi chết chồng tao à? Nằm mơ đi con chó! — Khoa nghiến răng, mắt đỏ sọc. Khoa cầm điện thoại, bấm số gọi ngay cho Dũng.
Ba hồi chuông, đầu dây bên kia bắt máy. Âm thanh khá ồn ào.
— Ơi, Vợ Sếp gọi gì đấy? Chồng đang ăn cơm trưa với đối tác. Nhớ anh rồi à? — Giọng Dũng cợt nhả vang lên.
— Nhớ cái lồn! Anh bỏ đũa xuống, kiếm cái góc nào kín kín nói chuyện với em ngay! Tới công chuyện rồi sếp ơi! — Khoa gắt lên.
Nghe giọng điệu nghiêm trọng của Khoa, Dũng lập tức thu lại vẻ cợt nhả. Vài tiếng bước chân vang lên, sau đó không gian trở nên yên tĩnh.
— Có chuyện gì Khoa? Xảy ra việc gì ở văn phòng?
Khoa hít một hơi, kể lại rành rọt toàn bộ sự việc: từ tờ biên lai rách cô Thủy nhặt được, đến tờ chứng thư bảo lãnh ngân hàng giả mạo nằm chễm chệ trong hồ sơ của An Phong.
Đầu dây bên kia im lặng mất năm giây. Khi Dũng lên tiếng lại, nhiệt độ trong giọng nói của hắn giảm xuống dưới âm độ C.
— Em chắc chắn tờ chứng thư đó là giả chứ?
— Giả chắc chắn một trăm phần trăm! Mộc in phun, chữ ký scan. Lão Cường muốn gài anh tội sử dụng tài liệu giả trước tòa. Mình mà nộp cái này lên là sập bẫy nó ngay! Giờ em xé mẹ nó đi vứt sọt rác nha sếp?
— Khoan. — Dũng gằn giọng, một nụ cười cực kỳ sắc lạnh và nguy hiểm nở ra trên môi hắn dù Khoa không nhìn thấy. — Đừng xé. Giữ nguyên đó cho anh.
— Giữ làm gì? Chướng mắt vãi lồn! Nhỡ tòa yêu cầu niêm phong hồ sơ thì mình há mồm à? — Khoa thắc mắc.
— Nó muốn chơi mình, thì mình chơi lại cho nó chết đéo có chỗ chôn. — Dũng thong thả nói, cái tư duy của một con cáo già bắt đầu bày binh bố trận.
— Chiều nay anh về văn phòng. Em liên hệ ngay với anh Tuấn bên Văn phòng Thừa phát lại, nhờ anh ấy qua lập vi bằng. Sau đó, đem cái tờ chứng thư đó đến ngân hàng SCB chi nhánh trung tâm, yêu cầu họ cấp văn bản xác nhận chứng thư này KHÔNG do ngân hàng phát hành.
Khoa nghe đến đây, đôi mắt sáng rực lên. Khoa đập bàn cái đét:
— Đụ má, hay! Tương kế tựu kế! Mình lấy được văn bản xác nhận của ngân hàng, chứng minh nó là đồ giả trước khi phiên tòa diễn ra.
— Đúng vậy. — Dũng tiếp tục, giọng điệu chuyển sang sự tán thưởng và tình thú.
— Cứ kẹp tờ giấy đó vào hồ sơ nộp lên tòa. Lão Cường sẽ đắc ý tưởng anh sập bẫy. Cho lão sủa chán chê đi. Phút cuối, em sẽ là người quăng cái kết quả giám định thật ra vả vào mặt lão. Anh muốn đích thân em tống cổ lão ra khỏi cái ngành này.
Khoa nghe sự tin tưởng tuyệt đối từ Dũng, máu nóng trong người sục sôi. Cái kích thích bởi sự tài giỏi của Khoa lại bị kích hoạt. Sếp của Khoa ngầu vãi lồn. Bị đối thủ cài bẫy chết người mà vẫn bình chân như vại, lật ngược thế cờ trong vòng một nốt nhạc.
Đũng quần của Khoa bất giác hơi cộm lên. Khoa nuốt nước bọt, cái mỏ dâm tà lại bật chế độ:
— Sếp… anh tính kế thâm hiểm như vậy, não nhiều nếp nhăn thế này, thảo nào trên giường đụ em ra bã.
Dũng bật cười khùng khục trong điện thoại.
— Mới trưa ra đã nứng rồi à? Tập trung làm việc đi. Vụ này mà thắng, lột được cái bằng luật sư của lão Cường, anh thưởng cho em một đêm chơi đủ các tư thế trong phòng Lưu trữ. Chịu không?
— Chơi phòng Lưu trữ? Đụ má, dơ vãi, bụi không à ba!
— Càng bụi càng kích thích. Hay em sợ nhân viên ở ngoài nghe tiếng em rên?
— Sợ cái lồn! Anh lo mà cày cái kịch bản trên tòa cho tốt đi. Phút cuối mà anh diễn hụt, không lùa được lão Cường vào rọ, em thiến anh! — Khoa gắt, nhưng mặt đã đỏ bừng.
— Lệnh bà xã. Chiều anh về. Hôn một cái.
— Cút! Đéo rảnh!
Khoa cúp máy cái rụp. Khoa nhìn tờ chứng thư bảo lãnh giả mạo trên bàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ hiểm ác. Lão Cường đụng nhầm người rồi. Đụng vào Nguyễn Hoàng Dũng, lão sẽ bị pháp luật trừng trị. Nhưng đụng vào nồi cơm của Trần Lê Minh Khoa, Khoa sẽ cho lão biết thế nào là "mỏ hỗn" xé xác kẻ thù.
Cả buổi chiều hôm đó, Khoa và Dũng chạy đua với thời gian.
Khoa bí mật liên hệ với Thừa phát lại, lập vi bằng ghi nhận toàn bộ hiện trạng hồ sơ do giao liên mang tới. Sau đó, Dũng dùng các mối quan hệ "khủng" của mình để ép Giám đốc chi nhánh SCB phải lập tức cấp công văn xác nhận tờ chứng thư kia là giả mạo.
Mọi thứ được tiến hành trong âm thầm và bảo mật tuyệt đối.
Ba ngày sau.
Phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án tranh chấp trăm tỷ chính thức diễn ra tại Tòa án Nhân dân Thành phố.
Không khí trong phòng xử án căng thẳng đến nghẹt thở. Phía bên này, Dũng mặc bộ suit màu than chì quen thuộc, phong thái đạo mạo, tĩnh lặng như mặt hồ. Khoa ngồi ngay phía sau, mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt gọn gàng, tay cầm chiếc cặp da chứa "vũ khí hạt nhân".
Phía đối diện, lão Lê Văn Cường diện một bộ vest bóng lộn, vuốt tóc ép sát vào . Lão tự tin đến mức đắc ý, thỉnh thoảng lại liếc sang nhìn Dũng với ánh mắt của một kẻ đi săn đang nhìn con mồi sắp rơi vào bẫy.
Phần tranh tụng diễn ra cực kỳ kịch liệt. Lão Cường liên tục dùng những kẽ hở của hợp đồng để chối bỏ trách nhiệm bồi thường của thân chủ.
Dũng đứng lên, thong thả đáp trả từng luận điểm một. Và cuối cùng, đúng như kịch bản, Dũng lôi tờ "Chứng thư bảo lãnh thanh toán" giả mạo ra, giơ lên trước Hội đồng Xét xử.
— Kính thưa Hội đồng Xét xử, tôi xin nộp bổ sung chứng cứ số 07. Đây là Chứng thư bảo lãnh do ngân hàng SCB cấp, chứng minh bị đơn đã có hành vi gian lận tài chính để chiếm đoạt tiền vật tư của thân chủ tôi!
Cả phòng xử án xì xầm.
Mắt lão Cường sáng rực lên như đèn pha ô tô. Lão mừng đến mức suýt nhảy cẫng lên. Sập bẫy rồi! Thằng ranh con Nguyễn Hoàng Dũng rốt cuộc cũng sập bẫy!
— Phản đối! — Lão Cường đập bàn đứng phắt dậy, giọng đanh thép, diễn xuất y như một vị thánh bảo vệ công lý.
— Thưa Hội đồng Xét xử! Tôi nghi ngờ tính xác thực của tờ chứng thư này! Theo thông tin mà thân chủ tôi cung cấp, họ chưa từng yêu cầu ngân hàng SCB cấp bất kỳ chứng thư bảo lãnh nào! Tôi nghi ngờ luật sư đại diện nguyên đơn đã SỬ DỤNG TÀI LIỆU GIẢ MẠO nhằm vu khống thân chủ tôi! Yêu cầu Tòa cho giám định ngay lập tức!
Lão Cường chỉ tay thẳng vào mặt Dũng, quát lớn:
— Nguyễn Hoàng Dũng! Cậu làm luật sư mà dám dùng bằng chứng giả trước tòa! Cậu chuẩn bị tinh thần bị tước thẻ và chịu trách nhiệm hình sự đi!
Chủ tọa phiên tòa gõ búa:
— Yêu cầu luật sư bị đơn bình tĩnh! Luật sư Dũng, anh giải thích thế nào về chứng cứ này? Nếu đây là tài liệu giả, anh sẽ phải chịu hậu quả nghiêm trọng trước pháp luật.
Dũng không hề nao núng. Hắn đưa tay đẩy gọng kính tăm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cực kỳ tàn nhẫn. Hắn quay đầu lại, nhìn Khoa.
Khoa gật đầu. Đôi mắt sắc lẹm lướt qua mặt lão Cường đầy thương hại. Khoa từ từ đứng lên, mở cặp da, rút ra một xấp tài liệu có đóng dấu giáp lai đỏ chót.
Sân khấu này, giờ là của Trần Lê Minh Khoa.
— Dạ thưa Hội đồng Xét xử. Trợ lý của luật sư Nguyễn Hoàng Dũng xin phép được cung cấp thêm một tài liệu nữa. — Giọng Khoa vang dội, trong vắt và đầy uy lực.
Khoa bước lên bục, đặt xấp tài liệu xuống. Khoa quay sang nhìn thẳng vào mắt lão Cường, cái mỏ hỗn chính thức khai nòng:
— Thưa "đàn anh" Lê Văn Cường. Anh khỏi cần gào thét đòi giám định cho mất công đau họng. Bởi vì tôi, Trần Lê Minh Khoa, xác nhận luôn với anh và Hội đồng Xét xử: Tờ chứng thư này ĐÚNG LÀ HÀNG GIẢ!
Cả phòng xử án ồ lên kinh ngạc. Lão Cường trợn tròn mắt, đéo hiểu tại sao bên đối phương lại tự nhận mình dùng đồ giả.
Khoa cười khẩy, tiếp tục ném quả bom nguyên tử xuống giữa phòng:
— Nhưng mà anh Cường à, anh diễn đạt lắm. Tiếc là kịch bản của anh viết hơi ngu. — Khoa giơ cao tờ Công văn của ngân hàng lên.
— Đây là Công văn xác nhận của Ngân hàng SCB và Vi bằng của Thừa phát lại được lập TỪ BA NGÀY TRƯỚC. Tài liệu này chứng minh, chính nhân viên giao liên đã bị mua chuộc để TUỒN tờ chứng thư giả này vào hồ sơ của chúng tôi.
Mặt lão Cường từ đỏ chuyển sang trắng bệch, mồ hôi hột túa ra như tắm.
— Cậu… Cậu ăn nói hàm hồ… bằng chứng đâu mà bảo tôi tuồn…
— Bằng chứng đây! — Khoa đập mạnh tấm ảnh chụp camera an ninh và ảnh chụp mảnh biên lai chuyển phát nhanh lên bàn.
— Đây là biên lai gửi hỏa tốc từ VĂN PHÒNG LUẬT SƯ ĐÔNG Á của anh, trùng khớp mã vạch với phong bì chứa tờ chứng thư giả này! Anh mua chuộc giao liên, gài bẫy vu khống luật sư Dũng!
Khoa bước tới một bước, sát khí đằng đằng áp đảo hoàn toàn lão Cường.
— Anh tưởng một cái bẫy giẻ rách của anh mà gài được Nguyễn Hoàng Dũng sao? Ở cái văn phòng này, đến cô tạp vụ cũng đủ thông minh để bóp chết anh rồi! Thưa Hội đồng Xét xử, tôi yêu cầu khởi tố hình sự đối với Lê Văn Cường về tội vu khống và làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan tổ chức!
Rầm!
Dũng đập tay xuống bàn, tiếp ứng cho Khoa bằng một chất giọng đanh thép tuyệt đối:
— Pháp luật không phải là trò hề để ông múa rối, Lê Văn Cường. Hôm nay, cái thẻ hành nghề của ông chính thức bị xé nát tại đây!
Lão Cường loạng choạng, ngã phịch xuống ghế. Lão đưa tay ôm lấy cái đầu hói, miệng lẩm bẩm những tiếng vô nghĩa. Xong rồi. Đời làm luật sư gian manh của lão chính thức chấm dứt.
Bên dưới hàng ghế dự khán, thân chủ của Dũng vỡ òa vỗ tay rào rào.
Khoa đứng thẳng lưng trên bục, quay lại nhìn Dũng. Hai người đàn ông trao nhau một ánh mắt chiến thắng rực lửa. Không cần một lời thừa thãi. Sự ăn ý, tài năng và sự tin tưởng tuyệt đối đã giúp họ hủy diệt kẻ thù một cách ngoạn mục nhất.
Và trong đầu Trần Lê Minh Khoa lúc này, ngoài niềm tự hào về sếp, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất:
Đụ má, tối nay chơi trong phòng Lưu trữ hồ sơ, phải kêu ổng lót mấy tờ giấy A4 xuống sàn chứ dơ vãi lồn chịu đéo nổi!