Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Next
  1. Home
  2. Văn Phòng Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng
  3. Chương 1
Next

Chương 1

Chiều thứ Sáu, bầu trời Sài Gòn âm u tù đụ, đổ ập xuống một cơn mưa tầm tã không báo trước.

Từ cửa kính của văn phòng luật sư trên tầng 4, Trần Lê Minh Khoa chống nạnh nhìn xuống ngã tư Hàng Xanh. Dưới đó là một bãi chiến trường đỏ rực đèn ô tô và một rừng áo mưa xanh đỏ chen chúc nhau.

Đồng hồ điểm sáu giờ tối. Kẹt xe tung chảo. Giờ này mà lết được thân xác về Bình Thạnh chắc cũng phải mất mẹ nó tiếng rưỡi đồng hồ.

Nhưng kẹt xe chưa phải là thứ hãm nhất trong ngày hôm nay của Khoa. Thứ hãm nhất đang nằm chình ình trên bàn làm việc của Khoa dưới hình dạng một tệp hồ sơ dày cộp, kèm theo đó là tiếng chuông điện thoại réo lên liên hồi như gọi hồn.

Khoa hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cái nết giang hồ đang chực chờ bùng nổ, vuốt vuốt lại nếp áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm sau một ngày dài, rồi nhấc máy. Bằng tất cả sự chuyên nghiệp được đào tạo qua bốn năm đại học và ba năm đi làm, Khoa nặn ra một giọng nói nhẹ nhàng nhất có thể.

— Dạ, Văn phòng Luật sư Nguyễn Hoàng Dũng xin nghe. Khoa đang nghe đây anh Tuấn.

Đầu dây bên kia, một giọng đàn ông oang oang vang lên điếc cả tai.

— Nhóc Khoa à! Anh nghĩ lại rồi. Cái hợp đồng phân chia tài sản ly hôn á, em sửa lại cho anh. Con mẹ đó đừng hòng lấy được cái nhà ở Quận 7. Đã ngoại tình mà còn đòi chia đôi à? Không có cửa! Với lại, em ghi vô mục tài sản chung cho anh, cái bộ sofa nhập khẩu Ý với cái nồi chiên không dầu là của anh mua, anh phải mang đi! Còn con chó Poodle nữa, nó mua nhưng anh cho ăn, anh phải được quyền nuôi!

Khoa nhắm nghiền mắt, tay trái bóp chặt sống mũi, cố gắng không để tiếng nghiến răng lọt vào micro điện thoại.

— Dạ anh Tuấn ơi… — Khoa ngắt lời, giọng đã bắt đầu gằn xuống.

— Chiều qua hai anh chị đã chốt xong phương án chia tài sản trước mặt luật sư Dũng rồi. Cái nhà Quận 7 là đứng tên chung, mua sau thời kỳ hôn nhân, theo luật là tài sản chung. Chị nhà đã đồng ý lấy 40%, để lại anh 60% rồi. Giờ anh đòi 100% thì ra tòa thẩm phán người ta vác búa gõ lủng đầu anh chứ người ta không có xử đâu anh.

— Anh đéo cần biết! Bên em là luật sư của anh hay của nó? Thằng Dũng lấy của anh năm chục triệu tiền phí dịch vụ mà làm ăn vậy à? Em sửa lại ngay cho anh! Không sửa anh lên tận văn phòng quậy cho tụi bây dẹp tiệm!

Nói xong, gã khách hàng cúp máy rụp.

Khoa từ từ bỏ điện thoại xuống bàn. Khoảng không gian trong phòng làm việc chung bỗng chốc im ắng đến lạ thường. Vài nhân viên còn nán lại chạy deadline vụng trộm ngước lên nhìn Khoa trợ lý mỏ hỗn nhất văn phòng.

Khoa cầm xấp hồ sơ của ông Tuấn, cuộn tròn lại thành một cái ống, rồi đập chát một phát xuống mặt bàn gỗ.

— Đụ má nó! Thứ khách gì hãm lồn đéo chịu được!

Tiếng chửi thề vang vọng khắp căn phòng rộng gần trăm mét vuông. Trang — cô nàng thực tập sinh ngồi bàn đối diện, giật mình đánh rơi cả cây bút bi.

— Sao… sao dạ anh Khoa? Cha Tuấn hói lại giở chứng hả? — Trang rụt rè hỏi.

— Chứ còn cái chó gì nữa! — Khoa bung cúc áo cổ, thở hắt ra một hơi bực dọc, ôm nguyên xấp hồ sơ đứng phắt dậy.

— Đụ má, ly hôn chia tài sản hàng chục tỷ bạc, chốt xong xuôi hết ráo rồi, tới giờ đè đầu tao ra bắt sửa. Đòi lấy luôn cái nhà Quận 7, đòi chia luôn cái nồi chiên không dầu, giành luôn con chó Poodle! Má nó, nghèo thì đừng có ngoại tình, đã chơi gái bị vợ bắt được mà còn bần tiện dơ dáy! Gặp tao là bà vợ, tao xẻo mẹ cu chả cho chó ăn rồi chứ ở đó mà chia với chác!

Khoa vừa chửi vừa bước những bước dài đi thẳng về phía phòng không gian phụ trợ (phòng nghỉ pha trà) của văn phòng. Khoa cần caffeine, hoặc nicotine, hoặc tốt nhất là một mồi lửa để đốt mẹ cái hợp đồng củ lồn này đi.

Vừa bước vào không gian phụ trợ, Khoa vứt toẹt xấp hồ sơ lên mặt bàn đá cẩm thạch, mở tủ lạnh lôi ra một chai nước suối lạnh ngắt, vặn nắp tu ừng ực. Nước tràn ra khỏi khóe môi, chảy dọc xuống cằm, thấm ướt một mảng áo sơ mi trắng đang dính sát vào vòm ngực phập phồng vì tức giận.

— Má, làm cái nghề này tổn thọ vãi lồn. Mấy thằng cha đạo mạo sơ mi đóng thùng bên ngoài, rạch cái ruột ra toàn là cứt với rác! — Khoa lầm bầm chửi tiếp, tiện tay ném cái nắp chai nước vào thùng rác.

— Chửi ai đó Trần Lê Minh Khoa?

Một giọng nói trầm ấm, nam tính và mang đậm hơi hướng trịch thượng vang lên từ phía cửa phòng không gian phụ trợ.

Khoa khựng lại. Khỏi cần quay lưng Khoa cũng biết đó là ai. Cái mùi nước hoa Tom Ford Tobacco Vanille thoang thoảng này, ở cái văn phòng này ngoài tên sếp tư bản vắt cổ chày ra nước kia thì làm đéo gì có ai.

Nguyễn Hoàng Dũng đứng tựa lưng vào khung cửa kính, hai tay đút vào túi quần đen. Hôm nay sếp mặc áo sơ mi màu xanh, tay áo xắn lên đến khuỷu để lộ những đường gân xanh nam tính chạy dọc cẳng tay săn chắc, kết quả của những giờ tập gym điên cuồng. Chiếc kính gọng tăm trễ xuống sống mũi cao thẳng, che đi đôi mắt một mí sắc lẹm đang mang theo ý cười dâm đãng nhìn chằm chằm vào vạt áo đang ướt nước của Khoa trợ lý.

— Em chửi thằng cha Tuấn hói vụ ly hôn bên Phú Mỹ Hưng chứ ai! — Khoa quay lại, mặt vẫn còn hầm hầm sát khí, hoàn toàn không có miếng nể nang nào dành cho ông chủ đang trả lương cho mình.

— Ổng lại đòi cái gì?

Dũng bước vào trong, tiện tay đưa lên vặn chốt khóa cửa phòng không gian phụ trợ cái "cạch". Một hành động nhỏ xíu nhưng đủ làm không gian đột nhiên hẹp lại.

— Đòi lấy cái nhà Quận 7, đòi cái nồi chiên, đòi con Poodle! — Khoa bức xúc kể lể, huơ tay múa chân.

— Anh thấy có hãm lồn không sếp? Sáng mai là hạn chót nộp hồ sơ hòa giải lên tòa, giờ này chả bắt em sửa toàn bộ di chúc… lộn, hợp đồng phân chia tài sản! Thằng chả còn dọa lên đây quậy bung cái văn phòng này nữa kìa!

Dũng bật cười. Nụ cười của người đàn ông 32 tuổi đã quá quen với sự đời, ráo hoảnh nhưng cũng đầy bao dung. Hắn bước thêm một bước, áp sát vào người Khoa, ép Khoa lùi lại cho đến khi mông Khoa chạm vào mép bàn đá lạnh buốt.

— Vậy em bảo ổng lên đây đi. Anh mở cửa cho ổng quậy. Quậy hư cái bàn phím máy tính anh đền cho em mười cái, còn ổng thì anh cho vô bóc lịch tội gây rối trật tự công cộng. — Dũng nói nhẹ tênh, tay với lấy chai nước suối trên tay Khoa, kề môi lên đúng chỗ Khoa vừa uống mà tu một ngụm.

— Anh làm như rảnh lắm! — Khoa lườm sếp, nhưng cơ bắp trên người bắt đầu thả lỏng đi đôi chút trước sự dỗ dành ngầm của hắn.

— Rồi giờ sao? Em có phải sửa hồ sơ cho chả không? Khách của anh mang về đó, anh tính sao tính đi, em đéo OT (làm thêm) tối thứ Sáu đâu nhé! Đụ má nhức đầu vãi!

Dũng đặt chai nước xuống bàn, đôi mắt trầm tĩnh sau tròng kính lướt từ khuôn mặt đang nhăn nhó của Khoa, trượt xuống yết hầu đang chuyển động, rồi dừng lại ở hàng cúc áo đã bung lơi lả.

— Không sửa. — Dũng đáp gọn lỏn.

— Hợp đồng ký chiều hôm qua có mộc rồi. Ngày mai em cứ đem nộp bản đó lên tòa. Ổng ý kiến thì bảo ổng tự đi tìm luật sư khác. Văn phòng Nguyễn Hoàng Dũng thiếu đéo gì tiền mà phải đi hầu hạ một thằng ngoại tình bần tiện.

Khoa nghe vậy thì nhếch mép, hai tay khoanh trước ngực, cái mỏ lại bắt đầu hỗn:

— Gớm, sếp chê tiền từ bao giờ vậy? Bình thường bòn rút sức lao động của em ác lắm mà. Cứ thấy tiền là sáng mắt ra cơ.

— Tiền thì anh thích thật.

Dũng chống hai tay xuống mặt bàn, nhốt chặt Khoa vào giữa thân hình vạm vỡ của mình vào cạnh tủ lạnh. Hắn hơi cúi đầu xuống, phả hơi thở ấm nóng trộn lẫn mùi nicotine vào vành tai Khoa.

— Nhưng anh xót em hơn.

Khoa rùng mình một cái. Khoa trợ lý 26 tuổi lanh lợi, mỏ hỗn chửi khách không trượt từ nào tự dưng thấy tai mình nóng ran. Dù hai người đã trong mối quan hệ "mập mờ lên giường" được gần bốn tháng nay, nhưng mỗi lần Dũng dở thói lưu manh tổng tài, Khoa vẫn không kềm được phản ứng sinh lý.

— Gì… xót cái đéo gì. Lùi ra coi, Trang nó đi pha trà bây giờ. — Khoa lúng túng đẩy nhẹ vào ngực Dũng, nhưng sờ trúng lớp cơ ngực săn chắc dưới lớp sơ mi thì tay lại vô thức vuốt ve.

— Anh khóa cửa rồi. Tụi nó ngoài kia đang lục rục thu dọn đồ đi về, không ai dám gõ cửa đâu. — Dũng bật cười trầm thấp, bàn tay lớn thon dài miết nhẹ dọc theo vòng eo của Khoa qua lớp áo sơ mi.

— Mỏ em dạo này hỗn quá nha Khoa. Mở miệng ra là đụ má, đụ mẹ, lồn với cặc.

— Thì sao? Sự thật nó hãm thì em chửi nó hãm. Anh làm luật sư đeo mặt nạ đạo đức quen rồi, để em chửi thay phần anh còn gì! — Khoa cãi cùn, hơi ngửa cổ lên, ánh mắt đầy thách thức.

— Ừ, em giỏi. — Dũng gật đầu đồng tình, giọng nói bắt đầu khàn đi. — Nhưng mà cái mỏ này chửi bậy nhiều quá, phải phạt thôi.

— Phạt cái l… ưm!

Câu chửi thề cuối cùng của Khoa bị chặn đứng lại, nuốt chửng vào trong cuống họng khi Dũng cúi ập xuống, áp chặt môi hắn lên môi Khoa.

Không phải một nụ hôn nhẹ nhàng dỗ dành. Nó là một sự càn quét mang tính chất xâm lược. Dũng há miệng, cắn nhẹ lên môi dưới của Khoa khiến Khoa đau điếng mà hé hàm răng ra, ngay lập tức, chiếc lưỡi nóng rực của người đàn ông trưởng thành trườn vào khoang miệng Khoa, cuốn lấy lưỡi Khoa mà bú mút đầy thô bạo.

Khoa rên lên một tiếng "ưm" đầy nức nở trong cổ họng. Hai tay Khoa vốn đang đẩy ngực Dũng giờ đã ngoan ngoãn vòng qua cổ hắn, bám chặt lấy mái tóc được vuốt keo gọn gàng của sếp mà vò rối.

Dũng ép sát con cặc của mình vào người Khoa. Chênh lệch chiều cao khiến Khoa phải kiễng nhẹ chân, toàn bộ trọng lượng cơ thể gần như treo trên người Dũng, lưng tì chặt vào cánh cửa tủ lạnh. Sự lạnh lẽo từ lớp vỏ kim loại sau lưng hoàn toàn đối lập với khối nhiệt lượng hừng hực đang bốc cháy phía trước mặt.

— Ưm… Dũng… từ từ…

Khoa cố gắng dứt môi ra để thở, nước bọt bạc dính dấp kéo thành sợi mỏng giữa hai người. Mặt Khoa đỏ bừng, đôi mắt một mí sắc lẹm ban nãy giờ phủ một tầng nước ướt át dâm đãng.

— Gọi sếp. Ở văn phòng thì phải gọi là sếp. — Dũng thở dốc, mắt tối sầm lại nhìn đôi môi sưng đỏ của Khoa trợ lý. Hắn đưa ngón tay cái lên, thô lỗ lau đi vệt nước bọt vương trên khóe mép Khoa.

— Sếp cái con cặc… Anh thả em ra, camera trong phòng này kìa! — Khoa liếc mắt lên góc trần nhà, hơi hoảng hốt.

— Camera hư mẹ nó từ tuần trước rồi, anh chưa kêu thợ sửa. — Dũng cười khẩy, cúi xuống vùi mặt vào hõm cổ Khoa. Răng hắn cắn một nhát lên lớp da trắng ngần, mút mạnh tạo thành một dấu hickey đỏ chót.

— Á! Đụ má anh Dũng, đau! Ngày mai em đi gặp khách hàng sao mặc sơ mi! — Khoa kêu lên, tay đánh bình bịch vào lưng Dũng nhưng sức lực chẳng khác gì mèo cào.

— Mặc áo cao cổ vào. Cho mấy thằng khách chó má biết bông hoa này có chủ rồi, bớt giở trò đong đưa với em đi. — Dũng gầm gừ, bàn tay đang đặt ở eo Khoa bắt đầu luồn vào trong vạt áo sơ mi, trực tiếp sờ lên lớp da thịt trơn láng, vuốt dọc theo đường rãnh lưng của Khoa xuống phía dưới.

Khoa rùng mình, cảm nhận rõ rệt một thứ gì đó cộm lên, nóng hổi và cứng ngắc đang cọ xát vào đùi mình qua lớp quần. Con quái vật của sếp chướng mắt thật sự, mới hôn có mấy cái mà đã ngóc đầu lên đòi ăn người ta rồi.

Khoa là một thẳng nam (từng nghĩ vậy), ra đời bươn chải sớm nên rất thực tế. Khoa không ẻo lả, không sướt mướt. Lúc làm việc thì chuyên nghiệp sắc sảo, lúc chửi thề thì mỏ hỗn vô địch, nhưng khi lên giường (hoặc ở bất kỳ đâu Dũng đè Khoa ra), cơ thể Khoa lại cực kỳ thành thật, dâm đãng và hợp rơ với Dũng đến mức khó tin.

Khoa cắn môi, cố tình hếch hông lên, cọ nhẹ phần nhạy cảm của mình vào con cặc của Dũng, nhỏ giọng trêu chọc bằng chất giọng nhừa nhựa, lả lơi khác hẳn lúc nãy:

— Sếp… anh cửng rồi kìa. Lên máu nhanh vậy, mới cãi nhau với khách xong không thấy mệt hả?

Dũng hít ngược một hơi không khí lạnh, gân xanh trên trán giật giật. Hắn bóp mạnh vào eo Khoa khiến Khoa khẽ nấc lên.

— Tại cái miệng em chửi thề nghe dâm quá đó Khoa. Em càng hỗn, anh càng muốn đụ cho em khóc lóc cầu xin dưới thân anh.

— Nằm mơ đi con chó… a… — Khoa định chửi tiếp nhưng Dũng đã trực tiếp luồn tay vào thắt lưng Khoa, bấm tạch một cái mở khóa quần.

Tay hắn thô ráp vì chơi thể thao và cầm bút, vuốt ve bờ mông căng tròn của Khoa qua lớp quần lót. Dũng hôn lên vành tai Khoa, hơi thở rực lửa:

— Bật chế độ im lặng đi. Tụi nó về hết rồi.

— Ở đây… dơ lắm… — Khoa thở dốc, hai chân hơi nhũn ra. — Trên bàn còn ly cà phê…

— Vậy đi theo anh. — Dũng lùi lại nửa bước, nắm lấy cổ tay Khoa, ánh mắt rực lửa tham vọng và dục vọng đan xen.

— Vào phòng làm việc của anh. Đóng cửa lại. Xong cái hợp đồng này rồi, tối nay anh cho em leo lên đầu anh ngồi.

Khoa liếm môi, liếc nhìn xấp hồ sơ ly hôn chết tiệt của thằng cha Tuấn hói vẫn nằm chỏng chơ trên bàn, rồi lại nhìn bờ vai rộng lớn của người đàn ông trước mặt. Kẹt xe ngoài kia có thể đợi. Cơm tối có thể nhịn. Nhưng cái cảm giác muốn bị người đàn ông này thao túng, muốn rên rỉ dưới thân anh ta để rũ bỏ mọi mệt mỏi của một ngày làm việc tồi tệ thì đéo thể nào nhịn được.

— Sếp nói đó nhé. — Khoa cười nhếch mép, buông ra một câu chửi thề cuối cùng nhưng mang đầy ý vị  tình thú.

— Đụ má anh, tối nay anh không làm em sướng đến mức quên luôn tên thằng chả Tuấn hói, ngày mai em viết đơn xin nghỉ việc!

Dũng bật cười lớn, kéo tuột cậu trợ lý mỏ hỗn ra khỏi phòng không gian phụ trợ, hướng thẳng về phía phòng Giám đốc ở cuối hành lang đang đóng kín cửa.

Bên ngoài cửa sổ kính, mưa Sài Gòn vẫn rơi xối xả, gột rửa những bụi bặm hối hả của thành phố. Còn bên trong văn phòng luật sư tĩnh lặng này, một trận "đấu luật" kịch liệt, nóng bỏng và ướt át khác mới chỉ vừa mới bắt đầu.

Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 1"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz