Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Văn Phòng Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng
  3. Chương 16
Prev
Next

Chương 16

Trần Lê Minh Khoa đang ngồi trước bàn làm việc, hai mắt dán chặt vào màn hình máy tính để rà soát lại tập hợp đồng lao động của một công ty may mặc. Khoa đẩy gọng kính lên, tặc lưỡi, ngón tay gõ liên hồi xuống mặt bàn.

— Đụ má, công ty lớn mà soạn cái hợp đồng ngu như bò! Gài điều khoản ép nhân viên đền bù đào tạo mập mờ thế này, ra tòa bên Cục Lao động nó phạt cho sạt nghiệp. — Khoa lầm bầm chửi, tay gạch đỏ choét trên bản nháp in giấy.

Từ trong phòng Giám đốc, Nguyễn Hoàng Dũng bước ra. Hắn cầm một ly cà phê đen đá, đi ngang qua bàn Khoa, tiện tay gõ nhẹ tập hồ sơ lên đầu cậu trợ lý mỏ hỗn.

— Sáng sớm chưa ăn sáng mà chửi hăng thế Khoa? Eo hết đau nên mồm lại nhọn ra đúng không?

Khoa lườm sếp một phát sắc lẹm, hạ giọng rít qua kẽ răng:

— Đau cái lồn. Lần sau ông còn dám chơi cái trò "kỵ mã" trên sofa nữa thì tôi thiến!

Dũng bật cười khục khục, ngó nghiêng xung quanh thấy mấy nhân viên khác đang bận rộn đeo tai nghe gọi điện thoại, hắn cúi xuống thì thầm sát tai Khoa:

— Trưa nay anh có hẹn ăn trưa với đối tác bên Sở. Em ở văn phòng tự gọi đồ ăn đi, lấy thẻ tín dụng của anh mà quẹt. Đừng có úp mì tôm nữa, gầy trơ xương rồi ôm không sướng.

Khoa hừ mũi, định chửi thêm câu "tư bản nay biết xót tiền culi" thì tiếng chuông điện thoại nội bộ réo vang. Là máy của Trang ở quầy lễ tân gọi vào.

— Nghe nè Trang. — Khoa bắt máy, trở lại giọng điệu chuyên nghiệp.

— Anh Khoa ơi, có một bé trai… à không, một cậu sinh viên đứng ngoài cửa tìm anh nè. Cậu ấy mặc áo đồng phục Bách Khoa, bảo là em ruột của anh. Em bảo gọi điện cho anh thì cậu ấy nói điện thoại hết pin sập nguồn rồi. — Giọng Trang lanh lảnh vang lên.

Trái tim Khoa rơi cái "thịch" xuống tận dạ dày.

Khang? Thằng Khang lên tận văn phòng làm gì giờ này? Bình thường nó biết Khoa rất ghét người nhà lên công ty tìm vì sợ ảnh hưởng đến hình ảnh chuyên nghiệp. Trừ khi… trừ khi có chuyện cực kỳ gấp.

Khoa nuốt nước bọt, liếc mắt nhìn Dũng đang đứng quay lưng lại máy nước lọc pha trà. Nỗi sợ hãi vô hình bóp nghẹt lồng ngực Khoa. Khoa không muốn Dũng nhìn thấy cái hoàn cảnh rách nát của mình.

Văn phòng này toàn người ăn mặc sang trọng, đi xe đắt tiền, bàn toàn những vụ kiện hàng chục tỷ. Còn em trai Khoa, một thằng nhóc sinh viên nghèo mạt rệp, chắc chắn đang đứng lớ ngớ ở ngoài kia.

— Bảo nó chờ đó, anh ra ngay. — Khoa cúp máy cái rụp.

Khoa đứng bật dậy, luống cuống chỉnh lại cái cà vạt, nói với theo lưng Dũng một câu vội vã:

— Sếp, em ra ngoài có việc riêng năm phút nha!

Không đợi Dũng trả lời, Khoa xăm xăm bước ra khỏi phòng làm việc chung, đi thẳng ra sảnh lễ tân.

Đứng co ro góc sảnh, bên cạnh bộ sofa trị giá hơn trăm triệu của văn phòng, là Trần Lê Minh Khang. Thằng bé năm nay hai mươi tuổi, cao nhỉnh hơn Khoa một chút nhưng gầy nhom. Nó mặc chiếc áo đồng phục của Đại học Bách Khoa đã ngả màu, chiếc quần jean, chân đi đôi giày vải dính đầy bùn.

Nó đứng đó, hai tay bấu chặt vào quai chiếc balo, ánh mắt ngơ ngác, rụt rè nhìn sự lộng lẫy xa hoa của nơi anh trai mình đang làm việc. Sự tương phản giai cấp rõ rệt đến mức cậu thấy nhói trong tim.

Vừa thấy Khoa, mắt Khang sáng lên:

— Anh hai…

Khoa không nói không rằng, bước nhanh tới, túm lấy bắp tay thằng em lôi tuột nó đi một mạch qua khỏi sảnh lễ tân, đẩy cánh cửa sắt nặng trịch của khu vực cầu thang bộ thoát hiểm rồi kéo nó vào trong.

Cánh cửa sắt đóng sập lại, nhốt hai anh em vào trong không gian tranh tối tranh sáng, âm u và tĩnh lặng của lối thoát hiểm tầng 4.

— Đụ má, giờ này mày lên đây làm gì Khang? Đang giờ học cơ mà? Sao không nhắn tin hay gọi điện cho tao? — Khoa gắt lên, buông tay Khang ra, thở hốc vì hoảng.

Khang cúi gằm mặt, giọng nhỏ xíu đầy tội lỗi:

— Em xin lỗi anh hai. Điện thoại em bị vô nước hôm qua, sập nguồn luôn rồi, không lên nữa. Em không biết liên lạc với anh kiểu gì nên mới… mới chạy liều lên đây.

Khoa nghe vậy, cơn giận xẹp xuống một nửa. Khoa nhìn đôi giày ướt nhẹp và vạt áo còn dính vài giọt nước mưa của thằng em, cắn môi. Cái miệng hỗn xược thường ngày giờ chỉ biết thở dài.

— Rồi, điện thoại hư thì tối tao đưa tiền đi sửa. Còn chuyện gì gấp mà mày phi thẳng lên văn phòng kiếm tao? Có biết tao đang giờ làm việc không? Sếp mà thấy thì ổng chửi tao vỡ mặt. — Khoa cố tình đem Dũng ra làm bia đỡ đạn để che giấu sự bối rối của mình.

Khang ngước lên, đôi mắt hiền lành giống hệt Khoa nhưng lại đượm buồn. Nó thò tay vào balo, lôi ra một tờ giấy có đóng mộc đỏ của nhà trường, nhàu nhĩ.

— Sáng nay trên phòng Đào tạo phát giấy báo. Hôm nay là hạn chót nộp học phí kỳ này rồi anh hai. Hai mươi triệu. Chậm nữa là họ khóa tài khoản sinh viên, cấm thi giữa kỳ. Em… em sợ quá nên mới tìm anh.

Khoa cầm tờ giấy, nhìn con số 20.000.000 VNĐ in đậm mà thấy đầu óc váng vất. Mấy tháng trước Khoa vừa gom hết tiền tiết kiệm để trả nợ cho ông già, tháng này lại chưa nhận hoa hồng vụ kiện ở Cần Thơ. Tài khoản của Khoa hiện tại chỉ còn đúng tám triệu tiền mặt. Đêm qua cày cuốc cái hợp đồng freelance cũng phải cuối tuần khách mới nghiệm thu và chuyển khoản.

— Đụ má… trường với lớp, học phí tăng đéo báo trước gì cả. — Khoa vò đầu, tự chửi thề để giải tỏa.

— Còn nữa anh hai… — Khang ấp úng, hai bàn tay bứt rứt vò vào nhau.

— Sáng qua ba gọi điện thoại cho em… ba khóc… ba kêu ba bị giang hồ dưới quê siết nợ cá độ đá gà. Năm mươi triệu. Tụi nó đòi chặt tay ba. Ba hỏi em có liên lạc được với anh không, xin anh gửi tiền về cứu ba.

Nghe đến chữ "ba", máu trong người Khoa sôi lên bần bật. Khoa nghiến răng rít lên:

— Cái đụ má ổng! Tao nói bao nhiêu lần rồi Khang? Ổng gọi mày thì mày block số ổng đi! Năm mươi triệu? Ổng tưởng tao in ra tiền chắc? Tháng trước tao vừa chuyển về cho ổng ba mươi triệu trả nợ rồi, tao đã cấm ổng gọi cho mày rồi cơ mà! Lão già chó đẻ đéo biết thương con!

— Anh hai… anh đừng chửi ba… ba cũng khổ… — Khang lí nhí cãi lại. Nó hiền quá, lúc nào cũng thương cái ông bố nát rượu đã bỏ rơi hai anh em nó.

— Khổ cái lồn! Khổ thì đi làm thợ hồ, đi bốc vác mà kiếm cơm! Ở nhà báo thằng con đang cày sấp mặt trên này à? — Khoa chỉ tay vào mặt em trai, gằn từng chữ.

— Tao cấm mày! Cấm mày bắt máy của ổng. Chuyện của ổng để tao giải quyết. Mày không có tiền, ổng khóc lóc với mày thì mày làm được cái đéo gì? Nhảy cầu tự tử để tụi nó tha cho ổng à?!

Khang im lặng. Nước mắt bắt đầu ứa ra trên khóe mi của cậu sinh viên hai mươi tuổi. Nó biết anh hai nó khổ. Nó biết cái áo anh hai đang mặc trên người trông sang trọng vậy thôi chứ anh nó phải thức đêm thức hôm cày bục mặt mới mua được.

— Em xin lỗi… em biết anh hai khổ. — Khang quệt nước mắt.

— Hay là… hay là em bảo lưu một học kỳ nha anh hai? Em đi làm phục vụ quán, hay chạy Grab cũng được. Em kiếm tiền tự đóng học phí, với phụ anh gửi tiền về cho ba. Em hai mươi tuổi rồi, em đâu thể để anh nuôi mãi được. Anh còn cuộc sống của anh nữa mà.

Chát!

Khoa vung tay, tát nhẹ một cái vào bắp tay Khang. Cú tát không đau, nhưng đủ để Khang giật mình.

— Mày nói cái gì vậy? — Khoa trợn trừng mắt, cái mỏ hỗn không giấu được sự chua xót.

— Bảo lưu? Đụ má tao cày hộc máu mồm nuôi mày lên đến năm 3 Đại học Bách Khoa, giờ mày bảo mày nghỉ học đi bưng cà phê? Mày điên hả Khang?! Mày định giống tao, lăn lộn dưới đáy xã hội để người ta khinh bỉ à?

— Nhưng mà tiền đâu…

— Tiền đéo phải việc của mày! — Khoa cắt ngang, giọng kiên quyết, đanh thép như đinh đóng cột.

— Tao là anh lớn. Tao còn sống ngày nào thì mày phải đi học đàng hoàng ngày đó. Cấm nghĩ đến chuyện bỏ học. Chiều nay tao vay tạm bạn tao, tối tao chuyển khoản cho mày đi đóng học phí. Đéo thiếu một xu.

Nói rồi, Khoa thò tay vào túi quần, rút cái bóp da ra. Khoa lôi hết toàn bộ số tiền mặt còn lại trong ví, khoảng năm trăm ngàn đồng nhét thẳng vào tay Khang.

— Cầm lấy. Đi sửa cái điện thoại đi. Rảnh thì kiếm bạn đi ăn chè, ăn ốc gì đó. Sinh viên Bách Khoa khô khan bỏ mẹ, đéo có tiền tụi con gái nó khinh cho. Còn chuyện ông già, chiều nay tao gọi tao đàm phán xem sao. Mày cấm được can thiệp vào. Rõ chưa?

Khang cầm mấy tờ tiền nhăn nhúm, nước mắt lã chã rơi:

— Dạ… em rõ rồi. Anh hai… anh đừng làm việc quá sức nha. Bữa nay em thấy anh gầy lắm. Nhìn anh xanh xao quá.

— Gầy con cặc, tao đang nhịn ăn giảm cân giữ dáng đó. Mày biết đéo gì. — Khoa quẹt ngang mũi, cố gắng cười khẩy để che đi sự yếu lòng.

— Thôi, lượn về đi. Lát sếp tao ra bắt gặp tao buôn chuyện ổng trừ lương tao. Đi cẩn thận, trời chuyển mưa nữa rồi kìa.

Khoa đẩy vai Khang ra hướng cửa thoát hiểm đi xuống lầu. Khoa đứng nhìn theo cái dáng gầy gò, đi đôi giày ướt nhẹp của em trai khuất dần sau góc rẽ cầu thang. Khi tiếng bước chân của Khang hoàn toàn biến mất, Khoa mới dựa lưng vào bức tường của cầu thang.

Khoa từ từ trượt xuống, ngồi bệt trên bậc thang. Khoa tháo kính cận ra, gục mặt vào hai đầu gối, hai tay vò nát mái tóc.

Hai mươi triệu học phí. Năm mươi triệu tiền nợ giang hồ.

Bảy mươi triệu. Với một trợ lý luật sư lương mười lăm triệu, dù có nhận hoa hồng đi chăng nữa, thì đây vẫn là một con số khổng lồ ập xuống trong một ngày. Khoa cảm thấy nghẹt thở. Khoa luôn rất giỏi trong việc ngẩng cao đầu mà chửi đời, cười cợt những bất công và cay nghiệt của số phận. Nhưng cuộc đời cũng chưa từng vì thế mà nương tay. Nó vẫn đều đặn giáng xuống những cú đấm chuẩn xác đến mức chẳng cho Khoa có cơ hội né tránh.

Khoa có thể mở lời vay sếp Dũng. Bảy mươi triệu với Dũng chỉ bằng cái mâm xe Mercedes. Chỉ cần Khoa hé răng, tối nay trèo lên người sếp rên rỉ vài câu, Dũng sẵn sàng chuyển khoản cho Khoa gấp đôi số đó.

Nhưng Khoa không muốn. Tuyệt đối không muốn.

Khoa sợ.

Khi Dũng biết Khoa có một ông bố nát rượu cờ bạc, một thằng em trai là gánh nặng, Dũng sẽ nhìn Khoa bằng ánh mắt khác. Ánh mắt của sự thương hại. Khoa sợ sự bình đẳng, sòng phẳng mà Khoa đang cố gắng duy trì với Dũng sẽ biến mất, thay vào đó, Khoa sẽ trở thành một "con đĩ đực" bám váy đại gia không hơn không kém.

Và Khoa sợ nhất, là Dũng sẽ chán ghét cái mớ bòng bong rác rưởi của cuộc đời Khoa mà vứt bỏ Khoa.

Ở ngay phía bên kia cánh cửa sắt thoát hiểm.

Nguyễn Hoàng Dũng đứng im lìm như một bức tượng. Hắn vốn định ra ban công hành lang hút một điếu xì gà trong lúc chờ đối tác, thì vô tình nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại của Khoa và thằng bé kia qua khe cửa sắt hé mở.

Dũng không hút xì gà nữa. Hắn kẹp điếu thuốc chưa châm lửa giữa hai ngón tay, ánh mắt thâm trầm, sắc lạnh như lưỡi dao nhìn vào khoảng không vô định.

Từ "ông già nát rượu", "nợ giang hồ năm mươi triệu", "học phí hai mươi triệu", đến tiếng khóc nghẹn ngào. Mọi thứ lọt vào tai Dũng không sót một chữ.

Cuối cùng hắn đã hiểu.

Hắn đã hiểu tại sao Khoa luôn tính toán từng đồng, tại sao Khoa lại dùng cái mỏ hỗn để xù lông nhím bảo vệ lòng tự trọng của mình. Tại sao đêm hôm nọ Khoa lại thức đến hai rưỡi sáng cày hợp đồng rác rưởi, và tại sao trong cuốn sổ tay đó lại chứa đựng nhiều sự căng thẳng đến vậy.

Với thân phận, quyền lực và tài sản của Nguyễn Hoàng Dũng, hắn thừa sức đạp tung cánh cửa sắt này ra, quăng cho Khoa một cái thẻ đen không giới hạn và nói: "Cầm lấy, giải quyết đống rác của em đi." Hắn thừa sức gọi một cuộc điện thoại, sai vài thằng em giang hồ quen biết dập nát cái đám chủ nợ đang đòi chặt tay bố Khoa.

Hắn thừa sức đóng vai một tổng tài cứu rỗi thế giới.

Nhưng Dũng không làm thế. Hắn là một luật sư lão làng, hắn hiểu tâm lý con người hơn bất kỳ ai.

Khoa là một con báo hoang cực kỳ kiêu ngạo. Lòng tự trọng của Khoa lớn hơn cả mạng sống. Nếu Dũng dùng tiền đập vào mặt Khoa lúc này, Khoa sẽ vỡ vụn. Khoa ấy sẽ cảm thấy mình bị lột trần, bị thương hại, và tồi tệ nhất, Khoa sẽ bỏ chạy khỏi hắn vì mặc cảm tự ti.

Một "cờ xanh" đích thực không phải là người cướp đi quyền tự giải quyết vấn đề của người yêu, mà là người đứng ở phía sau, sẵn sàng làm tấm nệm êm nhất để khi người yêu ngã xuống, sẽ không bị thương.

Dũng cất điếu xì gà vào túi. Hắn lùi lại hai bước, bước chân nhẹ bẫng không phát ra một tiếng động, quay lưng đi thẳng về phòng Giám đốc. Hắn vờ như chưa từng bước ra khỏi cửa, chưa từng nghe thấy bất kỳ bí mật nào.

Mười phút sau, Khoa bước vào văn phòng. Khoa đã vào nhà vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh. Lớp keo vuốt tóc xẹp xuống, đôi mắt hơi đỏ, nhưng phong thái đã trở lại vẻ sắc sảo thường ngày. Khoa giả vờ như không có chuyện gì, lúi húi dọn dẹp bàn làm việc.

Dũng từ trong phòng bước ra, trên tay cầm chiếc áo vest.

— Xong việc riêng rồi à trợ lý? — Dũng hỏi, giọng điệu bình thản, thậm chí còn pha chút trêu chọc quen thuộc.

— Dạ xong rồi sếp. Chút chuyện lặt vặt. Sếp đi gặp đối tác hả? Cần em đi theo chuẩn bị hồ sơ không? — Khoa ngước lên, nở một nụ cười công nghiệp vô cùng hoàn hảo.

Dũng bước tới, đứng trước mặt Khoa. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc cà vạt đang hơi xộc xệch trên cổ Khoa. Ánh mắt Dũng lướt qua quầng thâm mờ nhạt dưới mắt người yêu, sâu thẳm một sự dịu dàng không nói thành lời.

— Không cần. Trưa nay anh đi ăn với ông sếp bên Sở, toàn mấy lão bụng bự thích nói đạo lý, em đi theo nghe chán lắm. Em ở nhà lo xử lý nốt đống hợp đồng sáng nay đi. — Dũng vỗ nhẹ lên vai Khoa.

— À, thẻ tín dụng của anh để trên bàn làm việc của em đó. Trưa nay gọi sushi hay steak gì đó xịn xịn mà ăn. Cấm ăn mì tôm. Anh check bill mà thấy dưới một triệu là tối nay anh đụ em nát đít. Nghe rõ chưa?

Khoa nghe câu chửi thề dâm tà quen thuộc của sếp, cái tảng đá đè nặng trong lòng tự nhiên nhẹ bẫng đi một nửa. Cái mỏ lại tự động bật chế độ phòng thủ:

— Đụ má, ép người ta xài tiền của ông à? Tư bản dạo này sang chảnh vãi lồn. Được, trưa nay em quẹt thẻ anh ăn bò Kobe cho anh sạt nghiệp luôn!

— Cho em quẹt. Quẹt sạt nghiệp thì anh về em nuôi. — Dũng cười khẩy, xách cặp táp quay lưng bước đi.

Ra đến cửa, Dũng cố tình nói vọng lại, một câu nói bâng quơ nhưng đâm trúng vào điểm mềm yếu nhất của Khoa:

— Chiều anh về sớm. Tối nay mình đi siêu thị mua ít đồ ăn nấu cơm ở nhà nhé. Anh thèm ăn canh chua cá lóc em nấu. Có khó khăn gì thì để đó đợi anh về giải quyết. Ở nhà ngoan.

Khoa nhìn theo tấm lưng rộng lớn của Dũng bước vào thang máy. Khóe mắt Khoa bất giác nóng ran. Khoa cắn chặt môi, tự nhủ với bản thân.

Mình đéo được gục ngã. Vì đằng sau lưng mình, còn có một tổ ấm phải giữ gìn.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 16"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz