Chương 15
Phòng Tổng thống của một khách sạn năm sao ở Cần Thơ.
Dũng vừa quẹt thẻ mở cửa, chưa kịp bật công tắc đèn chính thì Trần Lê Minh Khoa đã loạng choạng đẩy mạnh hắn một cái.
— Đụ má… nóng… nóng vãi lồn… tắt máy lạnh hả?
Khoa lè nhè, chân nọ đá chân kia, lảo đảo bước vào trong. Hơi rượu bốc lên ngùn ngụt khiến đầu óc Khoa quay cuồng.
Dũng đóng sầm cửa lại. Không gian chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng vàng hắt ra từ khe cửa phòng tắm. Hắn vứt cặp táp xuống sàn, nhanh chóng cởi áo vest ngoài quăng lên ghế, rồi xắn tay áo sơ mi tiến về phía Khoa.
— Điều hòa đang bật mười tám độ. Do em uống lắm rượu quá nên nó phát hỏa trong người đó Khoa. Lại đây anh lau mặt cho. — Dũng đưa tay định đỡ lấy Khoa, giọng dỗ dành.
Nhưng Khoa của lúc say đéo phải là Trần Lê Minh Khoa lúc tỉnh. Tính tình Khoa vốn đã ngang ngược, giờ có thêm cồn kích thích, cái mỏ và cái nết lại càng phóng túng vô biên.
Khoa gạt tay Dũng ra.
Khoa lảo đảo bước tới chiếc sofa giữa phòng, sụp người ngồi phịch xuống. Khoa đưa tay lôi mạnh chiếc cà vạt xám tro trên cổ mình giật tung ra, ném thẳng xuống sàn.
Sau đó, những ngón tay luống cuống bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi trắng.
— Lau… lau cái đéo gì. Nóng chết mẹ. Cởi ra cho mát. — Khoa lầm bầm, tay run run mãi mới cởi được ba cái cúc đầu. Khoa bực mình, nắm hai vạt áo kéo mạnh một cái "roẹt".
Vài chiếc cúc đứt tung văng lóc cóc trên sàn gỗ. Lồng ngực săn chắc, phập phồng của Khoa phơi bày ra dưới ánh sáng mờ ảo. Những giọt mồ hôi rịn ra trên làn da sáng màu ánh lên đầy nhục dục.
Dũng đứng khoanh tay nhìn toàn bộ quá trình tự lột đồ của cậu trợ lý. Hơi thở của hắn bắt đầu nặng nề. Hắn nuốt nước bọt, bước tới đứng sừng sững trước mặt Khoa.
— Em đang câu dẫn anh đấy à, Trợ lý Khoa? — Dũng gầm gừ, dùng một ngón tay vuốt dọc từ hầu kết của Khoa xuống đường rãnh ngực đẫm mồ hôi.
Khoa ngước lên. Đôi mắt một mí vốn luôn sắc sảo giờ đây ngập nước, lờ đờ dâm đãng.
Khoa nhìn thẳng vào đũng quần đang phồng lên một cục rõ to sau lớp quần của sếp. Khoa vươn tay, tóm lấy chiếc thắt lưng da của Dũng, kéo giật mạnh khiến Dũng mất đà ngã nhào xuống ghế sofa, đè lên người Khoa.
— Câu dẫn cái lồn! — Khoa văng tục, đưa hai tay vòng qua cổ Dũng, áp sát đôi môi sực mùi rượu của mình vào môi hắn.
— Tao là đang đòi nợ.
Khoa chủ động hôn Dũng. Khoa cắn mạnh vào môi của sếp đến rướm máu, rồi thè lưỡi bú mút lưỡi hắn như một con thú đói. Dũng lập tức đáp trả, lật ngược thế cờ, đè chặt Khoa xuống nệm. Nụ hôn sâu, ướt át và đầy tính cưỡng đoạt.
Khi hai người dứt ra để thở, sợi nước bọt bạc dính dấp kéo dài giữa hai cánh môi.
Khoa thở dốc, lấy hai tay đẩy ngực Dũng ra, nhưng là đẩy để Khoa lật người trèo lên trên. Dưới tác dụng của rượu, sức lực của Khoa bỗng trở nên khỏe lạ thường.
Khoa dạng hai chân, ngồi chễm chệ ngay trên bụng Dũng. Tư thế cưỡi ngựa hoàn toàn áp đảo.
— Đụ má, nằm yên đó! Hôm nay tui đéo cho ông đè tui nữa! — Khoa ra lệnh, đưa tay lần mò xuống thắt lưng của Dũng, tháo khóa, rồi kéo tuột chiếc quần xám và quần lót của hắn xuống tận đùi.
Con cặc khổng lồ, gân guốc nóng hổi của Dũng bật ra ngoài, đập thẳng vào mắt Khoa.
Khoa hơi chột dạ vì kích thước khủng bố của nó, nhưng rồi máu liều nổi lên, Khoa đưa tay nắm lấy phần gốc, sục nhẹ một cái.
— Á… Khoa… em làm thật à? Đang xỉn không có sức đâu, ngoan ngoãn nằm xuống anh phục vụ. — Dũng ngửa cổ ra thành ghế, nhăn mặt tận hưởng khoái cảm từ lòng bàn tay thô ráp của Khoa.
— Xỉn cũng đụ được! Câm mồm! — Khoa gắt.
Khoa nhanh chóng lột nốt quần và sịp của chính mình ném ra xa. Khoa vươn tay vớ lấy tuýp gel bôi trơn mà Dũng lúc nào cũng mang theo trong cặp táp làm việc. Khoa bóp một đống gel ra tay, thô bạo bôi trét vào nơi lỗ đít của mình, tự đưa hai ngón tay vào nong rộng để tiết kiệm thời gian.
Dũng nằm dưới, hai mắt tối sầm nhìn thân thể trần trụi, ướt át của Khoa đang nhấp nhô trên người mình.
Áo sơ mi của Khoa mở toang, trễ xuống hai bên vai, phơi bày toàn bộ phần ngực và eo săn chắc. Nhìn cách Khoa tự nong lỗ đít mình một cách dâm đãng, máu trong người Dũng sôi lên bần bật.
— Thằng cha Cường… hãm lồn…
Khoa vừa lẩm bẩm chửi rủa tàn dư của bữa tiệc, vừa nhấc hông lên, từ từ ngồi xuống, nuốt trọn lấy Con cặc của Dũng.
— Ưm… á… đụ má… to vãi lồn… thốn…
Khoa nhăn mặt, khẽ rên rỉ khi cái buồi đó lấp đầy hoàn toàn lỗ đít bên trong. Khoa phải chống hai tay lên ngực Dũng để lấy điểm tựa, cố gắng không để bản thân bị sụp xuống quá nhanh.
Dũng nắm lấy hai bên hông Khoa, hỗ trợ Khoa giữ thăng bằng.
— Thả lỏng ra Khoa. Kẹp chặt vậy anh đứt cặc đó. Khó thì để anh lật lên.
— Đéo! Để yên! — Khoa nghiến răng, từ từ nhấc hông lên rồi lại ấn xuống.
— Ông… ông là của tao. Nhớ chưa thằng tư bản chó đẻ?
— Nhớ rồi. Của em. Cặc này là của em. Dạ dày này là của em. Mạng này cũng của em nốt. Nào, nhún đi Trợ lý Khoa, cho sếp xem bản lĩnh giành giật trên bàn nhậu của em được bao nhiêu điểm. — Dũng cười gằn, tung ra những lời dâm đãng bạo miệng nhất để kích thích Khoa.
Câu nói đó như châm ngòi nổ. Khoa bắt đầu di chuyển. Khoa lấy đà, nhún mạnh hông lên xuống liên tục. Tiếng da thịt va đập phành phạch vang lên hòa cùng tiếng nhép nhép của dịch bôi trơn tạo nên một bản giao hưởng nhục dục dâm đãng.
Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!
— Á… sướng… sướng quá Dũng… ư… sâu nữa đi… — Khoa ngửa cổ ra sau, yết hầu nhấp nhô, mái tóc rũ rượi ướt đẫm mồ hôi.
Khoa nhún điên cuồng, mỗi nhịp đều lút cán, ép sát mông mình vào bụng Dũng. Khoa cắn chặt môi, nhưng tiếng rên rỉ dâm đãng vẫn thoát ra liên tục, hòa trộn với tiếng chửi thề không ngớt.
— Đụ má lão Cường già trâu… nhậu ngu mà khoái ép… á… Dũng, đâm lên! Ông là của tao, đéo thằng nào được đụng vào ông hết! Thằng nào ép ông uống, tao đấm bỏ mẹ nó! — Khoa vừa nhún vừa lớn tiếng tuyên bố chủ quyền.
Dũng nghe những lời bảo vệ đầy chiếm hữu thô lỗ đó của Khoa, dục vọng trong người bùng nổ như núi lửa phun trào. Cái "competence kink" của hắn đạt đến đỉnh điểm. Hắn không thể nằm im chịu trận nữa.
Dũng buông hông Khoa ra, một tay luồn xuống bóp mạnh lấy hai cánh mông đang căng tròn, nẩy lên nẩy xuống của Khoa, tay kia đưa lên nắm lấy con cặc của Khoa bắt đầu sục.
Đồng thời, Dũng nắc hông ngược lên từ dưới, phối hợp với nhịp nhún của Khoa tạo ra những cú đụ chí mạng.
Phập! Phập! Phập!
— ÁAAAA! ĐỤ MÁ!!! DŨNG! RÁCH ĐÍT! — Khoa hét lên một tiếng khi Dũng đụ thẳng vào điểm G nhạy cảm nhất.
— Đéo rách được! Nước nôi lênh láng thế này rách thế đéo nào được! — Dũng gầm lên.
— Giỏi thì nhún mạnh nữa đi con báo! Bảo vệ tao trên bàn nhậu thì giờ ráng mà rên cho tao nghe! Rên to lên con đĩ đực này!
— Đồ chó… á… chồng ơi… sướng vãi lồn… đâm chết em đi… ư… lút cán luôn… á… — Khoa hoàn toàn mất kiểm soát. Mắt Khoa lờ đờ, nước dãi chảy rỉ ra nơi khóe mép.
Khoa gục hẳn nửa thân trên xuống ngực Dũng, há miệng cắn mạnh vào bả vai hắn một cái thật sâu, như muốn xăm tên mình lên đó. Dũng không né, để mặc cho Khoa cắn, còn mình thì giã hông ngược lên như một cái máy tàn nhẫn.
Sự cuồng nhiệt mang đậm tính thú tính bao trùm cả căn phòng.
Dũng cảm thấy Khoa bắt đầu siết chặt lấy mình từ bên trong, nhiệt độ lỗ đít tăng cao. Hắn biết Khoa sắp đến ngưỡng. Hắn cố tình sục mạnh hơn nữa vào con cặc của Khoa.
— Bắn ra! Khoa! Bắn tinh lên người anh cho anh xem mày dâm đãng thế nào! — Dũng quát.
— Á… á… ra… Dũng ơi… em ra… aaaaa!!!
Khoa thét lên, cả người ưỡn cong lại. Dòng tinh dịch nóng hổi bắn vọt ra, dính đầy lên vùng bụng phẳng lỳ của Khoa và rơi rớt xuống ngực Dũng. Khoa co giật liên hồi, nhịp nhún chậm lại rồi dừng hẳn, lả đi trên người Dũng.
Nhưng Dũng thì chưa xong. Cơn nứng của hắn đã bị chọc lên đến tận não.
Hắn lật ngược tình thế, ôm ngang eo Khoa, ép Khoa lật sấp xuống ghế sofa. Mặt Khoa đập vào lớp nhung mềm mại, mông vểnh cao lên một cách đáng thương.
— Đụ má anh… lật cái lồn… em mệt rồi… đéo chơi nữa… — Khoa thều thào, giãy giụa vô lực.
— Nằm trên đã rồi định bỏ chạy à? Tới lượt anh! — Dũng cười gằn. Hắn quỳ một chân trên sofa, nắm chặt hông Khoa, căn chuẩn dương vật rồi đụ một nhát từ phía sau.
— Á!!! ĐỤ MÁ ANH DŨNG!!! LỦNG LỒN MẸ NÓ RỒI!!!
Khoa hét lớn, hai tay cào cấu mặt ghế sofa. Dũng không cho Khoa cơ hội nghỉ ngơi. Hắn bắt đầu dập liên tục, mạnh bạo và thô lỗ.
Mọi sự ôn nhu thường ngày biến mất sạch. Lúc này, Dũng chỉ muốn xé xác con báo mỏ hỗn này ra để trừng phạt cái tội dám giành uống rượu, dám làm hắn xót xa trên bàn nhậu ban nãy.
— Cho chừa cái tật nhậu nhẹt! Yếu mà đòi ra gió! Cái mạng em là của anh, cấm vắt kiệt sức vì bất cứ thằng nào, kể cả anh! Nghe rõ chưa Khoa! — Dũng vừa đụ, vừa nghiến răng chửi rủa, mỗi cú nắc là một lời cảnh cáo.
— Ưm… a… nghe… nghe rồi… đụ má… tha cho tao… gãy lưng thật rồi chồng ơi… á… — Khoa khóc nấc lên, nước mắt ứa ra. Vừa sướng vừa đau, cảm giác bị thao túng hoàn toàn khiến Khoa chỉ biết đầu hàng.
— Chồng đéo tha! Đêm nay tao đụ mày tới sáng mai đéo đi nổi ra tòa luôn!
Bạch! Bạch! Bạch!
Trận chiến trên chiếc sofa diễn ra thêm gần nửa tiếng đồng hồ nữa. Cho đến khi Dũng gầm lên một tiếng, bắn toàn bộ tinh dịch nóng bỏng vào sâu trong cơ thể Khoa, trận hoan ái hoang dại mới thực sự kết thúc.
Dũng đổ gục xuống, đè hẳn lên tấm lưng ướt sũng mồ hôi của Khoa.
Khoa nằm bất động, chỉ còn nghe tiếng thở dốc khó nhọc. Chiếc áo sơ mi rách bươm vướng víu trên cánh tay, con cặc dính đầy dịch trắng đục và gel bôi trơn.
— Đụ má… thằng sếp… chó đẻ… — Khoa cố gom chút sức tàn cuối cùng để chửi thề, nhưng âm thanh phát ra chỉ như tiếng muỗi kêu.
— Ngày mai… ra tòa… tao… tao méc quan tòa… mày hiếp dâm…
Dũng bật cười khục khục, hôn cái chụt lên cổ Khoa, trêu chọc:
— Méc đi em. Anh làm luật sư biện hộ cho chính mình luôn. Còn giờ thì, cảm ơn vợ nay đã đỡ đạn cho anh. Ngủ đi, mai anh cõng em ra tòa.
Trong phòng Tổng thống xa hoa. Trần Lê Minh Khoa chìm vào giấc ngủ với một cái lưng đau nhức, một cái lỗ đít thê thảm, nhưng trong lòng lại ngập tràn sự yên tâm tuyệt đối, vì biết gã đàn ông đằng sau này đéo bao giờ phản bội mình.