Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Văn Phòng Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng
  3. Chương 17
Prev
Next

Chương 17

Bảy giờ rưỡi tối.

Trần Lê Minh Khoa đứng trước bếp từ khuấy nhẹ nồi canh chua cá lóc đang sôi sùng sục.

Chiều nay, sau khi cãi nhau một trận nảy lửa qua điện thoại với bọn giang hồ đòi nợ dưới quê, xin khất được ba ngày để xoay tiền, Khoa mệt rã rời. Nhưng Khoa vẫn xách xe tạt ngang qua siêu thị, mua đúng khúc cá lóc tươi rói về nấu món sếp thích.

Khoa đang định nêm nếm lại cho vừa miệng thì một vòng tay vững chãi từ phía sau siết lấy eo Khoa. Nguyễn Hoàng Dũng vừa đi làm về, áo sơ mi vẫn còn xắn cao đến khuỷu tay, cà vạt nới lỏng, vùi mặt vào cổ Khoa hít một hơi dài.

— Thơm quá. Mùi canh chua hay mùi của em vậy Khoa? — Dũng thì thầm, giọng hơi khàn đi vì mệt mỏi sau một ngày tiếp khách.

Khoa đẩy nhẹ đầu Dũng ra, nhưng không gỡ tay hắn khỏi eo mình. Cái mỏ vẫn bật chế độ phòng thủ quen thuộc:

— Thơm cái lồn, mùi khói bếp với mùi nước mắm đó ba. Đi tắm đi rồi ra ăn, người anh toàn mùi rượu với mùi mồ hôi chua lét. Hôm nay ông sếp bên Sở lại ép anh uống hả?

— Uống có hai ly vang thôi. Đâu có em ở đó bảo vệ, anh đâu dám uống nhiều sợ bị người ta bắt nạt. — Dũng bật cười, hôn chụt một cái lên má Khoa rồi ngoan ngoãn buông ra, quay bước về phía phòng tắm.

Nửa tiếng sau, mâm cơm được dọn ra chiếc bàn ăn. Một tô canh chua cá lóc bốc khói nghi ngút, một đĩa thịt ba chỉ rang cháy cạnh, và một chén nước mắm ớt dằm cay xè. Cơm nhà giản dị nhưng ngon hơn bất kỳ nhà hàng năm sao nào.

Dũng ăn rất ngon miệng, và hắn múc cho Khoa cả một khúc cá lóc đầy thịt.

Nhưng Khoa thì chỉ vày vày bát cơm. Khoa ăn không vào. Cái tảng đá bảy mươi triệu (gồm nợ của bố và học phí của em) vẫn đè nặng trĩu trên ngực. Khoa đang tính toán xem cuối tuần này nhận thêm được bao nhiêu hợp đồng làm ngoài, có nên vay thêm thẻ tín dụng hay không.

Cạch.

Dũng đặt đôi đũa xuống bàn. Âm thanh khiến Khoa giật mình ngước lên.

— Sao vậy? Đồ ăn mặn hả anh? — Khoa hỏi.

Dũng nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi, đầy tơ máu của Khoa. Ánh mắt Dũng không có vẻ cợt nhả hay dâm tà như mọi khi, mà cực kỳ nghiêm túc và sâu thẳm.

— Đồ ăn rất ngon. Nhưng nhìn cái mặt như đưa đám của em làm anh ăn mất cả ngon. — Dũng lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng mang tính áp đảo.

— Trần Lê Minh Khoa, anh đã nói với em thế nào lúc em dọn về đây?

Khoa chột dạ, tránh ánh mắt của Dũng, cúi đầu gắp một cọng rau bỏ vào miệng nhai một cách vô hồn.

— Nói gì là nói gì… Em mệt vì mấy cái hồ sơ cuối tháng thôi. Sếp bắt bẻ cái gì. Ăn lẹ đi rồi em còn rửa bát.

— Đụ má, em bớt gồng lại đi Khoa. — Dũng gắt nhẹ một tiếng.

Hắn vươn tay qua mặt bàn, nắm chặt lấy bàn tay đang cầm đũa hơi run rẩy của Khoa. Lòng bàn tay Dũng nóng hổi, truyền một luồng hơi ấm chạy thẳng vào trái tim đang đóng băng vì sợ hãi của Khoa.

— Em gồng với thiên hạ ngoài kia, gồng với lão Cường, với mấy thằng khách hàng mất dạy thì được. Nhưng em gồng với anh làm cái đéo gì? — Dũng siết chặt tay Khoa hơn.

— Anh là người đàn ông tối nào cũng ngủ chung giường với em, đụ em, ăn cơm em nấu. Nhà anh là nhà em. Em bị cái gì đè nặng trong lòng mà em định giấu anh đến bao giờ? Em định thức đến ba giờ sáng để vắt kiệt sức mình đến lúc gục ngã mẹ nó ra đấy à?

Sống mũi Khoa cay xè. Sự chịu đựng suốt bao nhiêu năm qua, sự cô độc gồng gánh một gia đình nát bét bỗng chốc bị một câu nói của Dũng đánh sập.

Khoa muốn rút tay lại, nhưng Dũng giữ quá chặt. Khoa cắn chặt môi, hai mắt đỏ ngầu. Khoa hít một hơi thật sâu, ngẩng mặt lên nhìn Dũng, quyết định buông xuôi. Lột trần mọi thứ.

— Anh muốn nghe đúng không? — Giọng Khoa nghẹn lại, xen lẫn sự bất lực và chua chát. — Được, em nói. Em không gồng nữa.

Dũng gật đầu, ánh mắt ánh lên sự khích lệ:

— Ừ, nói đi. Có trời sập xuống thì sếp Dũng của em cũng chống lên được. Nói!

Khoa nuốt một ngụm nước bọt đắng ngắt.

— Thằng Khang… em trai em, nó học Bách Khoa. Sáng nay nó lên văn phòng tìm em. Trường nó tăng học phí, bắt đóng hai mươi triệu ngay hôm nay nếu không sẽ cấm thi.

Dũng vẫn im lặng lắng nghe, tay không hề nới lỏng khỏi tay Khoa.

— Chưa hết. — Khoa cười nhạt, một nụ cười đầy sự mỉa mai số phận mình.

— Sáng nay ông già em dưới quê gọi lên. Ổng cờ bạc, đá gà. Ổng nợ giang hồ năm mươi triệu. Tụi nó đòi chặt tay ổng nếu không trả. Tổng cộng bảy mươi triệu. Em lấy đâu ra bảy mươi triệu ngay bây giờ hả Dũng? Tiền hoa hồng vụ trước em trả nợ cũ cho ổng hết mẹ rồi! Em là một thằng culi, một thằng có cái gia đình nát như tương bần, rác rưởi vãi lồn!

Nước mắt rốt cuộc cũng tràn ra khỏi khóe mi của cậu trợ lý kiêu ngạo. Khoa đưa tay rảnh rỗi lên quệt mạnh nước mắt, cái mỏ vẫn theo thói quen bật ra những lời gai góc nhất để tự vệ:

— Giờ anh biết rồi đó! Bí mật của em đó! Biết tại sao em cày bục mặt lúc nửa đêm chưa? Anh thấy em thảm hại không? Anh thấy cái hoàn cảnh của em tởm lợm không? Nhưng mà đụ má anh, em nói cho anh biết, em kể ra không phải để xin xỏ anh!

— Em không cần anh thương hại! Em không cần tiền của anh! Em tự làm tự trả được! Anh mà dám dùng tiền đập vào mặt em thì em dọn đồ khỏi cái nhà này ngay lập tức!

Khoa thở hổn hển sau một tràng dài bộc phát. Khoa chờ đợi một ánh mắt thương hại từ Dũng. Hoặc có thể là một tờ séc vứt lên bàn như mấy bộ phim tổng tài sến súa, biến Khoa thành một kẻ mang nợ người tình.

Nhưng Nguyễn Hoàng Dũng không làm thế.

Hắn là một gã đàn ông lõi đời, một luật sư sắc sảo, và quan trọng nhất, hắn là một "cờ xanh" hiểu rõ người yêu mình đến từng hơi thở.

Dũng buông tay Khoa ra. Hắn rút vài tờ khăn giấy, đứng dậy bước vòng qua bàn, kéo ghế ngồi sát ngay bên cạnh Khoa. Dũng đưa giấy lên, lau đi những vệt nước mắt nhòe nhoẹt trên khuôn mặt Khoa.

— Chửi xong chưa? Khóc xong chưa con báo? — Dũng thấp giọng hỏi.

Khoa hức một tiếng, quay mặt đi, không đáp.

Dũng vòng một tay qua vai Khoa, ôm Khoa tựa vào ngực mình.

— Thứ nhất, anh không thấy em thảm hại. Anh chỉ thấy xót. Xót vì vợ anh giỏi giang như vậy mà phải gánh cái đống rác của người khác. Thứ hai, ai bảo anh sẽ lấy tiền đập vào mặt em để em có cớ giận dỗi xách vali ra khỏi nhà hả? Em tưởng tiền của Nguyễn Hoàng Dũng dễ lấy lắm sao?

Khoa hơi khựng lại, ngước mắt nhìn sếp.

— Chứ… chứ anh định tính sao?

Dũng nhếch mép, ánh mắt trở lại vẻ giảo hoạt và chuyên nghiệp của một luật sư trên bàn đàm phán:

— Em là luật sư tương lai mà em ngu vãi lồn Khoa ạ. Em sợ giang hồ à?

— Bọn nó đòi chặt tay…

— Chặt cái đéo! — Dũng cắt ngang lời Khoa, giọng điệu đanh thép.

— Bọn nó là giang hồ vườn, đòi nợ thuê. Mình là dân luật. Mai đưa số điện thoại thằng cầm đầu cho anh. Anh sẽ trực tiếp gọi điện đàm phán. Căn cứ Bộ luật Hình sự về tội cho vay nặng lãi và tội đe dọa tống tiền, anh sẽ dọa ngược lại cho tụi nó đái ra quần.

Khoa mở to mắt nhìn Dũng. Tư duy pháp lý của sếp sắc bén khiến Khoa sực tỉnh.

— Năm mươi triệu tiền nợ, chắc chắn có đến ba mươi triệu là tiền lãi cắt cổ. — Dũng phân tích tiếp.

— Anh sẽ ép tụi nó nhận đúng hai mươi triệu tiền gốc, xóa nợ. Đéo đồng ý thì anh làm cái đơn tố cáo gửi thẳng lên Công an tỉnh, cho tụi nó bóc lịch cả lũ. Bọn giang hồ sợ nhất là dính líu đến pháp luật khi đối đầu với luật sư sừng sỏ. Hiểu chưa?

Khoa nghe xong, lồng ngực như được trút đi một nửa gánh nặng. Khoa gật đầu cái rụp.

— Đụ má… đúng rồi ha. Sao em không nghĩ ra… Em rối quá nên ngu người mẹ nó rồi.

— Vì nó liên quan đến gia đình em, nên em bị cảm xúc chi phối. Đó là lý do em cần anh. — Dũng vuốt tóc Khoa.

— Nhưng anh giải quyết vụ này xong, em phải gọi điện về tuyên bố cắt đứt với ông già em. Cấm ổng gọi vòi tiền nữa. Ông ấy có tay có chân, tự làm tự chịu. Em không phải cái mỏ vàng. Làm được không?

— Làm được! — Khoa cắn răng. Khoa đã quá mệt mỏi với ông bố nát rượu rồi.

— Tốt. Vậy là nợ giang hồ anh ép xuống còn hai mươi triệu. Cộng với tiền học phí của thằng Khang hai mươi triệu. Tổng cộng là bốn mươi triệu.

Dũng nhẩm tính trong đầu, rồi nhìn thẳng vào mắt Khoa.

— Anh sẽ không "cho" em số tiền này. Như em nói, em không cần sự thương hại. Anh là một nhà tư bản, anh chỉ đầu tư khi thấy có lợi.

— Ý… ý anh là sao? — Khoa ngơ ngác.

Dũng mỉm cười, một nụ cười cực kỳ dâm tà nhưng lại ngọt ngào đến lịm tim:

— Bắt đầu từ ngày mai, mức lương cứng của em tại văn phòng sẽ tăng gấp đôi. Từ mười lăm triệu lên ba mươi triệu. Anh sẽ ứng trước cho em hai tháng lương để em giải quyết số tiền bốn mươi triệu kia.

Khoa trố mắt:

— Gấp đôi?! Đụ má anh điên hả sếp? Em chỉ là trợ lý, lương trợ lý ba mươi triệu thì lấy đéo đâu ra ngân sách? Kế toán nó chửi em chết!

— Kế toán không có quyền chửi. Vì em không chỉ làm trợ lý. Em được thăng chức. — Dũng đưa tay bóp nhẹ vào eo Khoa.

— Thăng chức gì? Em chưa có bằng luật sư chính thức mà?

— Thăng chức làm "Vợ Sếp" toàn thời gian. — Dũng nói, giọng khàn đi đầy tình thú.

— Vị trí này yêu cầu cực kỳ cao. Sáng phải thắt cà vạt cho sếp. Tối về phải nấu cơm cho sếp ăn. Và quan trọng nhất… đêm nào cũng phải dạng chân ra cho sếp đụ, phục vụ nhu cầu sinh lý của sếp. Lương ba mươi triệu cho cái vị trí bóc lột sức lao động trên giường này anh thấy còn rẻ chán.

Khoa nghe đến chữ "Vợ Sếp" và những yêu cầu dâm dục đính kèm, mặt lập tức đỏ bừng lên như quả gấc. Khoa há hốc miệng, cái mỏ hỗn lắp bắp:

— Đụ… đụ má anh… lồn gì vậy? Anh dùng tiền mua dâm em đó hả?!

— Mua dâm cái đéo! Anh đang ký "hợp đồng lao động trọn đời" với người yêu anh! — Dũng bật cười sảng khoái, ôm siết Khoa vào lòng.

— Sao? Bốn mươi triệu tiền ứng trước, hợp đồng "Vợ Sếp" trả bằng tình dục và tình yêu. Sòng phẳng chưa Trần Lê Minh Khoa? Em lấy sức lao động ra trả nợ cho anh đàng hoàng, đéo ai bảo em bám váy đại gia cả. Chốt deal không?

Nước mắt Khoa lại trào ra, nhưng lần này không phải vì bế tắc, mà vì sự xúc động tột cùng. Dũng quá cao tay. Hắn dùng một cái cớ vô lý nhất, lưu manh nhất, và dâm dục nhất để bảo vệ vẹn toàn lòng tự trọng của Khoa, đồng thời kéo Khoa ra khỏi vũng lầy một cách êm ái.

Không có chuyện lấy tiền đập vào mặt. Chỉ có sự sẻ chia, bảo bọc, và dùng sự sòng phẳng để yêu thương Khoa.

Khoa vùi mặt vào ngực áo sơ mi của Dũng, hai tay ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn của hắn. Nước mắt Khoa thấm ướt một mảng áo của sếp. Khoa khóc nấc lên thành tiếng, buông bỏ hoàn toàn cái vỏ bọc xù xì gai góc.

— Đụ má anh… hức… thằng sếp chó đẻ… sao anh tốt với em dữ vậy Dũng… — Khoa nức nở, đấm thùm thụp vào lưng Dũng.

— Nhỡ sau này em già, em xấu, không cho anh đụ nữa thì anh có đuổi em đi không…

Dũng xoa xoa tấm lưng đang run lên của Khoa, hôn lên đỉnh đầu Khoa, giọng nói trầm ấm vang vọng trong lồng ngực:

— Em già thì anh cũng già. Cặc anh lúc đó chắc gì đã cứng nổi mà đòi đụ em. Lúc đó hai ông già lú lẫn nương tựa vào nhau thôi. Anh nói rồi, anh không bao giờ bỏ em.

Khoa ngước lên, đôi mắt ướt đẫm nhìn Dũng. Khoa chủ động rướn người, dán môi mình lên môi Dũng. Một nụ hôn đầy nước mắt, mặn chát nhưng lại là nụ hôn chân thật nhất, sâu sắc nhất từ ngày hai người quen nhau.

Dũng nhiệt tình đáp trả. Bàn tay hắn luồn vào trong áo phông của Khoa, vuốt ve bờ lưng trần mượt mà.

Nụ hôn dứt ra, Khoa thở dốc, hai tay vòng qua cổ Dũng, ánh mắt lờ đờ dục vọng và sự tin tưởng tuyệt đối. Cái mỏ lại bắt đầu giở chứng:

— Sếp nói rồi đó nha. Ứng trước bốn mươi củ. Lương tháng ba mươi củ. Khách hàng Khoa chốt deal!

— Giỏi. Chốt deal xong thì phải thanh toán tiền cọc ngay bây giờ chứ Vợ Sếp? — Dũng nhếch mép, bế thốc Khoa lên khỏi ghế ăn.

— Đụ má, cơm… cơm chưa ăn xong mà!

— Ăn cơm sau. Giờ đi tắm. — Dũng sải bước bế Khoa đi thẳng vào phòng tắm .

— Hôm nay em khóc nhiều quá, người toàn mồ hôi. Để sếp tắm cho Vợ Sếp, rồi sếp đòi nợ cọc luôn thể.

Khoa không giãy giụa nữa. Khoa gục đầu vào vai Dũng, khóe môi nở một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay. Gánh nặng đã được tháo gỡ. Phía trước Khoa bây giờ chỉ còn là một đêm dài ngập tràn nhục dục với gã đàn ông tuyệt vời nhất thế gian này. Khoa tình nguyện lấy cái thân mình ra để "trả nợ" cho hắn cả đời cũng không thấy thiệt thòi chút nào.

Chương 18

Phòng tắm của căn hộ tầng 25 được lát đá cẩm thạch đen tuyền, rộng bằng một phòng ngủ nhỏ. Hơi nước mù mịt từ vòi sen vặn mức nóng nhất bốc lên, làm mờ đi tấm gương lớn chạy dọc bức tường.

"Cạch."

Dũng dùng chân đá cửa phòng tắm khép lại. Hắn thả Trần Lê Minh Khoa xuống nền đá hoa cương hơi lành lạnh. Không đợi Khoa kịp đứng vững, Dũng đã chống một tay lên vách kính phòng tắm đứng, tay kia tóm lấy gáy Khoa, kéo Khoa vào một nụ hôn sâu mang đậm tính chiếm đoạt.

Sự tin tưởng tuyệt đối sau khi nói ra bí mật đã đập vỡ lớp vỏ bọc xù xì cuối cùng của Khoa. Khoa không hề chống cự, mà chủ động vòng hai tay qua cổ Dũng, hé mở đôi môi để chiếc lưỡi rực lửa của sếp dễ dàng xâm nhập.

— Ưm… Dũng… — Khoa rên rỉ nghẹn ngào trong cuống họng. Nước mắt ban nãy đã tạnh, giờ chỉ còn lại sự khao khát mãnh liệt muốn được lấp đầy, muốn được người đàn ông này thao túng.

Dũng dứt môi ra, hơi thở gấp gáp. Hắn lùi lại nửa bước, ánh mắt tối sầm quét qua người Khoa. cậu trợ lý đang mặc chiếc áo phông màu xám nhạt, chiếc tạp dề nấu ăn vẫn còn quấn quanh eo.

— Tự lột đồ đi. Trả tiền cọc cho sếp. — Dũng khàn giọng ra lệnh, hai tay khoanh trước ngực, phong thái ngạo nghễ của một kẻ bề trên đang chờ đợi "con nợ" dâng hiến.

Khoa cắn môi dưới, hai má đỏ bừng vì hơi nóng trong phòng tắm và vì dục vọng đang trỗi dậy. Khoa đưa tay ra sau lưng, tháo nút thắt tạp dề ném sang một bên. Sau đó, Khoa nắm lấy vạt áo phông, chậm rãi kéo ngược lên khỏi đầu.

Mái tóc vuốt keo của Khoa rối bù. Lồng ngực săn chắc, làn da sáng màu phơi bày trước mắt Dũng. Hai đầu vú trước ngực dựng đứng lên vì lạnh.

Khoa không dừng lại. Đôi bàn tay thon dài tiếp tục trượt xuống, bấm tách chiếc nút quần jean sờn cũ, kéo khóa. Khoa cố tình hạ thấp giọng, lả lơi và dâm đãng:

— Nhìn cho kỹ nha sếp. "Vợ Sếp" trả công bằng thân xác đây. Đụ má, anh trả em ba chục củ một tháng là hơi bị hời đó.

Dũng bật cười khục khục. Khi chiếc quần jean và quần lót của Khoa trượt xuống tận mắt cá chân, Dũng bước tới. Hắn không nói lời nào, luồn hai tay ôm ngang eo Khoa, nhấc bổng Khoa lên khỏi mặt đất, rồi ép chặt lưng Khoa vào bức tường đá cẩm thạch đen lạnh buốt ngay dưới vòi sen.

— Á! Lạnh! — Khoa giật nảy mình vì sự chênh lệch nhiệt độ.

Dũng với tay vặn vòi nước. Dòng nước ấm áp từ trên cao xối xả đổ xuống, gột rửa đi mọi sự lạnh lẽo. Nước xối ướt sũng mái tóc Dũng, chảy dọc theo khuôn mặt nam tính, trượt xuống lớp áo sơ mi trắng đang dính bệt vào những khối cơ bắp cuồn cuộn.

Hắn đéo thèm cởi đồ. Dũng thích cái cảm giác nửa kín nửa hở này. Hắn mặc nguyên áo sơ mi ướt sũng, chỉ nhanh chóng kéo khóa quần, lôi ra cái buồi gân guốc, nóng hực đang cương cứng.

Không có gel bôi trơn. Nhưng sự phối hợp và cảm xúc bùng nổ đã làm lỗ đít của Khoa mềm nhũn, tiết ra một ít dịch nhầy tự nhiên, hòa cùng dòng nước ấm từ vòi sen chảy dọc xuống khe rãnh nhạy cảm.

Dũng một tay nâng một bên đùi của Khoa lên, vòng qua hông mình. Tay kia nắm lấy Con cặc, căn chuẩn vị trí, rồi không chần chừ, đâm sầm một nhát lút cán.

Phập!

— ÁAAAAA!!! ĐỤ MÁ CHỒNG ƠI!!!

Khoa ngửa cổ hét lớn, tiếng la đập vào những vách tường đá cẩm thạch vang vọng khắp phòng tắm. Cảm giác bị đâm xuyên qua một cách thô bạo nhưng lại cực kỳ ướt át khiến não Khoa trắng xóa. Sự vừa vặn đến hoàn hảo làm Khoa có cảm giác như cơ thể mình được sinh ra để chứa đựng thứ to lớn này.

— Hét to lên vợ. Rên cho anh nghe xem em sướng cỡ nào! — Dũng gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng.

Hắn ép Khoa sát vào tường, bắt đầu dập hông liên tục. Những cú nắc điên cuồng, không nương tay. Âm thanh da thịt va đập "bạch bạch" hòa quyện với tiếng nước chảy ào ào tạo ra một bản giao hưởng nhục dục điếc tai.

— Sướng… sướng vãi lồn… á… Dũng… đâm sâu nữa… lút cán luôn đi… ư… — Khoa bám chặt lấy hai bờ vai rộng của Dũng, móng tay cào vào lớp áo sơ mi ướt sũng, in hằn những vết cào rớm máu mờ nhạt.

Dòng nước xối xả làm đôi mắt Khoa cay xè, nhưng Khoa đéo quan tâm. Giờ phút này, trong đầu Khoa chỉ còn sự tồn tại của người đàn ông đang liên tục tống vào bên trong mình. Cái tảng đá nợ nần, gánh nặng gia đình đã bị những cú nắc dâm dục này giã nát tươm. Khoa chỉ muốn chìm đắm vào nhục dục, muốn tận hưởng sự bảo bọc và chiếm hữu của hắn.

Dũng cúi xuống, cắn mạnh một nhát vào bả vai Khoa.

— Đụ má, cái lỗ của em mút anh chặt quá! Lỏng ra một chút! Kẹp vậy anh đứt mẹ nó cặc bây giờ!

— Đéo lỏng! — Khoa cãi bướng, cố tình siết chặt cơ vòng lại, nhếch mép khiêu khích.

— Bóp đứt cu anh luôn cho anh đéo đi chịch đứa nào khác được! Anh là của tao! Đụ má… á… đâm trúng chỗ đó rồi… chồng ơi… sướng…

— Láo toét! — Dũng rít qua kẽ răng. Hắn rút cặc ra gần hết, rồi lại đâm thẳng một nhát cực mạnh vào đúng điểm G nhạy cảm nhất.

Sự ma sát kịch liệt làm Khoa run bần bật. Khoa há miệng, nức nở trong cơn khoái cảm. Hai chân Khoa quắp chặt lấy eo Dũng, lơ lửng trên không trung, phó mặc hoàn toàn trọng lượng cơ thể cho người đàn ông to lớn.

Dũng dời môi từ bả vai Khoa xuống ngực. Hắn ngậm lấy đầu vú đang dựng đứng, dùng răng cắn nhẹ rồi dùng lưỡi miết vòng quanh, bú mút thô bạo như một con thú khát sữa.

— Á… á… đừng mút chỗ đó… nhạy cảm lắm… ưm… — Khoa ưỡn ngực lên đón nhận sự hành hạ ngọt ngào, miệng thì bảo đừng nhưng cơ thể lại khao khát thêm nữa.

— Trả công ba chục củ một tháng thì anh phải xài cho kiệt sức chứ. — Dũng nhả đầu vú ra, ngước mắt nhìn Khoa bằng ánh mắt sắc lẹm, tà dâm. — Nói! Em là của ai? Cái thân này là của ai?

— Của… của Dũng… á… của sếp… ưm…

— Gọi lại! — Dũng đụ mạnh hông.

— Của chồng! Của chồng! — Khoa hét lên, nước mắt hòa lẫn với nước từ vòi sen chảy dài trên mặt. — Đụ nát em đi chồng… cho em mang hơi của anh… đụ má nó sướng vãi lồn…

Câu dâm đãng pha trộn giữa sự quy phục và cái nết mỏ hỗn của Khoa khiến Dũng hoàn toàn mất lý trí. Cái "competence kink" lại trỗi dậy, nhưng lần này là sự chiếm hữu mang tính bảo vệ.

— Nghe cho kỹ đây Trần Lê Minh Khoa! — Dũng gầm lên, nhịp đâm vào rút ra tăng tốc đến mức cực đại.

— Từ giờ cái thân này là của tao! Mạng của mày cũng là của tao! Tao cấm mày vắt kiệt sức đi cày cho bất cứ thằng lồn nào khác! Mày thiếu tiền thì há mồm ra xin tao! Tao đụ mày, tao nuôi mày! Nghe rõ chưa con báo!

— Nghe… nghe rõ rồi… á… chồng ơi… đâm em đi… đâm em chết luôn trên tường này đi…. — Khoa nấc lên từng hồi, đầu óc chao đảo.

Khoa đưa tay xuống, nắm lấy phần đùi ướt sũng của Dũng, hối thúc. Cảm giác được người đàn ông này chiếm hữu một cách toàn vẹn làm Khoa hạnh phúc đến phát điên. Khoa không phải là gánh nặng. Khoa là người của hắn, là vợ của hắn.

Sự co thắt bên trong lỗ đít của Khoa ngày càng dữ dội. Dũng biết cả hai đã sắp đến đỉnh điểm. Hắn luồn một tay xuống phía trước, nắm lấy Con cặc đang ngóc đầu rỉ nước của Khoa, bắt đầu sục mạnh đồng điệu với nhịp đụ phía sau.

— Á… Dũng… Dũng… em ra… em sắp bắn rồi… ư…

— Bắn ra! Bắn cho anh! Gọi tên chồng đi! — Dũng quát lớn.

— Chồng ơi!!! ÁAAAAA!!!

Khoa thét lên một tiếng điếc tai, cả cơ thể giật nảy lên bần bật. Dòng tinh dịch trắng đục bắn vọt ra, hòa lẫn vào dòng nước đang xối xả, chảy dọc theo thành bụng Khoa. Cùng lúc đó, Dũng cũng gầm lên một tiếng rống của mãnh thú. Hắn ấn mạnh Khoa vào tường, đâm sâu lút cán rồi phóng thích toàn bộ dòng dung nham nóng bỏng của mình vào sâu tận cùng bên trong Khoa.

Cả hai người đàn ông khựng lại, đứng bất động dưới vòi sen.

Khoa lả người đi, tựa hẳn cằm lên vai Dũng. Khoa thở dốc hổn hển, hai chân từ từ trượt xuống, nhưng Dũng đã nhanh chóng đỡ lấy Khoa, ôm chặt vào lòng.

Hắn vẫn để Con cặc nằm yên trong cơ thể Khoa, tham lam tận hưởng từng cơn co thắt cuối cùng của cực khoái. Hắn hôn nhẹ lên cổ Khoa, liếm đi những giọt nước đọng trên làn da sáng màu.

— Mệt chưa Vợ Sếp? — Dũng thì thầm, giọng đã dịu lại, ngập tràn sự sủng nịnh.

— Mệt… mệt cái lồn… gãy mẹ nó lưng tao rồi… — Khoa vẫn cố vớt vát lại chút hình tượng mỏ hỗn, nhưng giọng thều thào chẳng có miếng sát thương nào. Khoa vòng tay ôm lấy eo Dũng, rúc đầu vào ngực hắn như một con mèo nhỏ tìm hơi ấm.

— Mai xin nghỉ một ngày. Ở nhà ngủ. Hồ sơ để anh lên công ty bảo mấy đứa khác chia nhau làm. — Dũng vuốt ve mái tóc ướt sũng của Khoa, tắt vòi sen.

— Nghỉ cái đéo. Mai lên văn phòng nhận quyết định tăng lương ba mươi củ. Đụ má, đụ tơi tả cái thân tao rồi tính quỵt hả? — Khoa ngước lên lườm Dũng một cái.

Dũng bật cười phá lên, tiếng cười giòn giã xua tan đi mọi u ám. Hắn cẩn thận rút người ra, bế thốc Khoa lên.

— Đéo quỵt. Sáng mai sếp soạn hợp đồng "Vợ Sếp" đưa em ký tươi luôn. Cấm cãi.

Dũng dùng khăn tắm lớn quấn chặt Khoa lại, bế Khoa ra khỏi phòng tắm, đặt nhẹ nhàng xuống chiếc giường nệm êm ái. Không khí trong phòng ngủ mát lạnh, tương phản với cái nóng hầm hập lúc nãy.

Dũng không mặc đồ, cứ thế chui vào chăn, kéo Khoa nằm gối đầu lên cánh tay mình. Hắn kéo chăn lên đắp kín cả hai người.

— Ngủ đi bé ngoan. Ngày mai anh lấy số điện thoại của bọn giang hồ đó. Em đéo phải lo gì hết. — Dũng hôn lên trán Khoa, giọng chắc nịch.

Khoa nhắm mắt lại. Cái tảng đá trong lòng đã thực sự biến mất. Khoa vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của sếp, cọ cọ mặt vào vòm ngực ấm áp.

Đụ má, đời mình cũng hên vãi lồn. Gặp được thằng cha tư bản này, bị chịch gãy lưng cũng đáng. Khoa nghĩ thầm, rồi chìm vào giấc ngủ say sưa và bình yên nhất từ trước đến nay. Ngày mai, bão giông ngoài kia cứ để Nguyễn Hoàng Dũng lo. Khoa chỉ cần làm tốt nhiệm vụ "Vợ Sếp" là đủ rồi.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 17"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz