Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Văn Phòng Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng
  3. Chương 14
Prev
Next

Chương 14

Cái nắng của miền Tây như muốn rang chín mọi thứ. Không khí bốc lên từ những nhánh sông phù sa đục ngầu, khác hẳn với cái nóng của Sài Gòn.

Bước ra khỏi sảnh sân bay Cần Thơ, Trần Lê Minh Khoa lập tức đưa tay lên nới lỏng chiếc cà vạt, nhăn mặt chửi thề:

— Đụ má, nóng vãi lồn! Cảm giác như ai úp cái nồi lên đầu vậy. Mới đứng ba mươi giây mà mồ hôi ướt mẹ nó hết cái nách áo rồi!

Nguyễn Hoàng Dũng đi ngay bên cạnh, một tay kéo chiếc vali, tay kia thản nhiên giơ lên, dùng xấp tài liệu che nắng cho cậu trợ lý đang nhăn nhó như khỉ ăn ớt.

Hắn mặc áo sơ mi đen bỏ ngỏ hai cúc đầu, quần xám, cặp kính râm che đi đôi mắt sắc sảo, trông phong độ và hút mắt đến mức mấy cô nhân viên sân bay cứ đi ngang là phải ngoái nhìn.

— Than vãn ít thôi. Sức khỏe em dạo này kém quá đó Khoa. Đêm cày hồ sơ cho cố vô, ra nắng có tí xíu đã nhăn nhó. — Dũng trêu, huých nhẹ vai vào người Khoa.

— Yếu cái đéo! Thử để em đè anh ra nhún mỗi đêm xem hôm sau anh có lết nổi ra đường không, ở đó mà gáy! — Khoa lườm sếp một cú nổ đom đóm mắt, miệng cãi tèm lem nhưng chân thì vẫn ngoan ngoãn nép vào cái bóng râm mà Dũng đang tạo ra cho mình.

— Nhún được thì cho lên trên liền. Chỉ sợ mới cưỡi được ba nhịp đã khóc lóc xin tha. — Dũng cười khục khục, vừa lúc chiếc xe đón khách của đối tác vừa tới.

Chuyến công tác lần này nhằm giải quyết một vụ tranh chấp hợp đồng thu mua nông sản trị giá gần năm mươi tỷ đồng. Thân chủ của Dũng là một công ty xuất khẩu lớn ở Sài Gòn, còn đối phương là một vựa thu mua có máu mặt tại Cần Thơ.

Nhưng điều đáng nói không phải là tính chất phức tạp của vụ án, mà là kẻ đại diện pháp lý cho bên kia: Luật sư Lê Văn Cường.

Lão Cường năm nay bốn lăm tuổi, bụng bia vượt mặt, tóc vuốt keo bóng lộn hất ngược ra sau nhưng vẫn không che được cái hói đang lan dần từ đỉnh đầu. Trong giới luật sư, lão nổi tiếng là kẻ mưu mô, chuyên dùng các chiêu trò bẩn thỉu, chạy chọt quan hệ để thắng kiện.

Lão ghét cay ghét đắng Nguyễn Hoàng Dũng, vì Dũng trẻ hơn, giỏi hơn, và đã từng giật thẳng tay mấy hợp đồng lớn ngay trước mũi lão.

Sáu giờ tối, tại một nhà hàng nổi tiếng nằm ven bến Ninh Kiều.

Phòng VIP được đặt trước với điều hòa bật mát lạnh. Bàn tiệc tròn trải khăn đỏ đã bày sẵn la liệt các món đặc sản: cá tai tượng chiên xù, lẩu mắm, và quan trọng nhất là ba chai rượu được đối tác gọi sẵn để "tiếp khách".

Ở miền Tây, chuyện đàm phán hợp đồng hay hòa giải trên bàn nhậu là văn hóa bất thành văn. Không uống thì đéo nói chuyện được.

Dũng và Khoa bước vào. Lão Cường đã ngồi sẵn ở vị trí trung tâm, kẹp giữa hai cô tiếp viên nhà hàng rót rượu mặc áo bà ba khoét cổ.

Thấy Dũng, lão Cường đứng lên, nụ cười giả tạo nở bung trên khuôn mặt.

— Ái chà chà! Luật sư Dũng tới rồi! Quý hóa quá, tôi đợi cậu nãy giờ. Đường xa lặn lội xuống miền sông nước, cực cho cậu quá.

— Chào anh Cường. Công việc cả thôi, anh tới sớm được thì tôi cũng tới được. — Dũng bắt tay lão, đáp lại bằng một nụ cười công nghiệp không chút sơ hở, rồi tự mình kéo ghế ngồi xuống đối diện.

Khoa lặng lẽ kéo ghế ngồi ngay bên tay phải Dũng, mở cặp táp lấy sổ tay và bút ra, giữ đúng chuẩn mực của một trợ lý.

Lão Cường liếc mắt nhìn Khoa, khóe môi giật giật lên một nụ cười khinh khỉnh.

— Chà, Dũng dạo này làm ăn phất lên hẳn nha. Trợ lý cũng phải tuyển loại mã ngoài trắng trẻo, thư sinh thế này để mang theo ngắm cho bổ mắt à? Tôi nghe đồn dạo này văn phòng cậu có "cậu trợ lý cực phẩm" mỏ nhọn lắm, chắc là chú em này đây hả?

Lão cố tình nhấn mạnh chữ "trắng trẻo" và "bổ mắt" với giọng điệu cực kỳ bỉ ổi, ám chỉ Khoa chỉ là loại "bình hoa di động" hoặc trai bao của sếp.

Khoa đang cầm cây bút bi, nghe xong tay khẽ siết lại làm gân xanh nổi lên.

Khoa ngước mắt lên nhìn lão Cường.

Cái mỏ hỗn đã chuẩn bị lên nòng, nhưng Dũng ở dưới gầm bàn đã nhanh chóng đưa tay sang, đặt lên đùi Khoa vỗ nhẹ hai cái.

Dũng hất cằm, thản nhiên đáp trả lão Cường:

— Mã ngoài trắng trẻo, nhưng dao sắc lắm đó anh Cường, cắt cổ người ta không chảy máu bao giờ. Em đem theo để cắt mấy cái hợp đồng rác rưởi của đối thủ, chứ ngắm thì ngắm ở nhà đủ rồi.

Câu nói của Dũng vừa bảo vệ Khoa, vừa khẳng định chủ quyền "ngắm ở nhà", lại vừa chửi khéo lão Cường là rác rưởi. Lão Cường nghe xong mặt hơi sượng lại, nhưng rất nhanh đã cười hô hố lấp liếm.

— Cậu Dũng đúng là biết pha trò thật đấy. Thôi, công việc thì cứ để ngày mai gặp nhau rồi bàn bạc sau. Hôm nay, có dịp tái ngộ ở Cần Thơ, anh em mình phải uống cho say! Không say không về! — Lão Cường cầm ly rượu đã rót đầy tràn lên, đẩy về phía Dũng.

— Nào, ly này anh kính Khoa Dũng! Trăm phần trăm nhé!

Dũng nhìn ly rượu mạnh sóng sánh. Hắn là người biết uống, nhưng tửu lượng không phải loại ngàn chén không say, đặc biệt là với rượu mạnh trộn lộn xộn. Hơn nữa, sáng mai là buổi hòa giải cực kỳ quan trọng, nếu để say khướt hôm nay thì ngày mai đầu óc đéo thể tỉnh táo để bắt bẻ điều khoản hợp đồng được.

— Anh Cường thông cảm. Mai tôi có cuộc họp sớm với bên giám định chất lượng nông sản. Tôi xin phép nhấp môi ly này, hẹn anh dịp khác. — Dũng nâng ly, lịch sự từ chối.

— Ấy! Thế là đéo nể mặt anh rồi! — Lão Cường sập mặt xuống, gõ mạnh đáy ly xuống bàn cái "cạch".

— Ở cái đất này, anh mời mà chú nhấp môi là coi thường anh, coi thường cả thân chủ anh! Rượu ngon thế này, hay cậu chê anh nghèo không xứng mời cậu uống? Uống đi! Cạn ly!

Bên đối tác của lão Cường cũng hùa theo:

— Đúng rồi luật sư Dũng! Làm ăn thì phải hết mình trên bàn tiệc mới dễ nói chuyện! Dzô!

Sự ép rượu thô bỉ và đậm chất trọc phú bắt đầu diễn ra.

Đây là đòn tâm lý của lão Cường, muốn mượn sức ép của đám đông trên bàn nhậu để ép Dũng mất mặt, hoặc ép Dũng say bí tỉ để ngày mai thất thế.

Dũng hơi nhíu mày.

Hắn không sợ uống, nhưng hắn ghét cái kiểu ép buộc bá dơ này.

Khi hắn vừa định nâng ly lên để uống cạn cho xong chuyện, thì một bàn tay thon dài, rắn rỏi vươn ra từ bên cạnh, chộp lấy ly rượu trên tay hắn.

Trần Lê Minh Khoa đứng dậy.

Cậu trợ lý một tay cầm ly rượu của sếp, một tay chống lên bàn, ánh mắt một mí sắc lẹm như dao nhìn thẳng vào mặt lão Cường. Khí chất "giang hồ chợ Lớn" được tôi luyện từ những ngày sống dưới đáy xã hội bùng nổ, đè bẹp hoàn toàn cái vẻ thư sinh bảnh bao bên ngoài.

— Dạ thưa luật sư Cường. Sếp em bị loét dạ dày, bác sĩ cấm uống rượu mạnh. — Khoa nhoẻn miệng cười, một nụ cười cực kỳ láo toét.

— Với lại, gan sếp em làm bằng vàng, để dành suy nghĩ ký mấy cái hợp đồng chục tỷ, trăm tỷ. Chứ không phải để lọc cái thứ cồn công nghiệp này.

Cả bàn tiệc im phăng phắc. Mấy cô tiếp viên đang rót rượu cũng ngơ ngác dừng tay. Lão Cường trợn tròn mắt, chỉ tay vào mặt Khoa, tức đến run người.

— Mày… mày là cái thá gì mà dám xen vào chuyện của tao với sếp mày?! Thằng ranh con mất dạy! Mày bảo rượu tao mời là cồn công nghiệp hả?!

Khoa không thèm nhượng bộ, hất cằm lên cao hơn:

— Em là trợ lý của sếp Dũng. Trách nhiệm của em là cản đường mấy con ruồi muỗi vo ve làm phiền sếp em. Anh thích uống đúng không? Thích "Bắc cạn" đúng không? Được. Em tiếp anh.

Nói xong, Khoa ngửa cổ, nốc cạn ly rượu đầy ắp chỉ trong một ngụm. Vị rượu mạnh cháy rát từ cuống họng xuống tận dạ dày, nhưng Khoa không hề nhăn mặt. Khoa đập mạnh cái ly không xuống mặt kính của bàn tiệc.

Chát!

— Ly này em uống thay sếp Dũng! Coi như nể mặt "đàn anh" trong nghề. Giờ tới phiên anh. — Khoa với tay lấy chai rượu, tự động rót đầy tràn ly của mình và ly của lão Cường. Khoa đẩy ly rượu về phía lão.

— Anh Cường, uống đi. Anh ép sếp em uống được, thì để thằng trợ lý quèn này hầu anh đêm nay. Em uống một, anh uống một. Anh không uống cạn ly này, tức là anh không nể mặt cái văn phòng của tụi em!

Lão Cường đỏ mặt tía tai. Bị một thằng ranh con hai mươi sáu tuổi khích tướng trước mặt đối tác, lão đéo thể nào lùi bước được. Lão vớ lấy ly rượu, nốc cạn.

— Giỏi! Mày khá lắm thằng ranh! Rót tiếp! Tao xem mày trụ được mấy ly!

— Rót thì rót! — Khoa cười khẩy.

Cuộc chiến trên bàn nhậu thực chất đã biến thành một cuộc "đâm chém" bằng rượu giữa Khoa và lão luật sư hãm tài. Ly này nối tiếp ly khác.

Dân xóm trọ nghèo như Khoa, tửu lượng được rèn luyện qua những chầu rượu đế, bia hơi vỉa hè với giang hồ xóm, ba cái thứ rượu này nốc vào cũng chỉ như nước lã có cồn. Khoa càng uống mắt càng sáng, mỏ càng bén.

— Anh Cường, ly này kính anh vì cái sự dốt nát của anh trong vụ tranh chấp đất ở Thủ Đức tháng trước! Thua kiện nhục nhã mà nay vẫn còn mặt mũi đi ép rượu người ta. Uống! — Khoa cụng ly cái "cốp", nốc sạch.

— Mày… đụ má mày… — Lão Cường bắt đầu lè nhè, rót rượu đổ cả ra ngoài.

— Ly này kính anh vì cái nết chơi dơ, xúi thân chủ ngụy tạo chứng cứ! Nhờ anh mà văn phòng em kiếm được mớ tiền hoa hồng! Đội ơn anh! Uống đi ông già!

Lời nói của Khoa như những cái tát vô hình vả bôm bốp vào mặt lão Cường. Đối tác bên kia nghe thấy cũng bắt đầu lấm lét nhìn nhau, có vẻ hoang mang về năng lực của lão luật sư mà họ đang thuê.

Dưới gầm bàn, Nguyễn Hoàng Dũng nhịp nhịp ngón tay trên đùi. Hắn tựa lưng vào ghế, đéo thèm can ngăn. Ánh mắt Dũng dán chặt vào bóng lưng thẳng tắp và cần cổ đang ửng đỏ vì men rượu của Khoa.

Mẹ kiếp.

Dũng thầm chửi trong lòng, nhưng là chửi vì sung sướng. Cái nết bảo vệ sếp, bảo vệ chồng của Khoa làm Dũng nứng điên lên được. Mỗi câu chửi, mỗi cái hất cằm kiêu ngạo của Khoa đối với kẻ thù đều là loại thuốc kích dục mạnh nhất đối với Dũng.

Hắn từ từ luồn tay xuống dưới chiếc khăn trải bàn màu đỏ, đặt lên đùi Khoa. Ngón tay của Dũng miết mạnh dọc theo mép quần của cậu trợ lý, như một lời khen ngợi ngầm, lại vừa như một sự vuốt ve đầy chiếm hữu. Khoa khẽ rùng mình, nhưng trên bàn tiệc vẫn không hề nao núng, tiếp tục đả kích lão Cường.

Chỉ sau bốn mươi lăm phút, ba chai rượu cạn sạch.

Lão Cường hoàn toàn gục ngã.

Lão nôn thốc nôn tháo ra cái thùng rác bên cạnh, mặt mày tái mét, tiếng chửi rủa đã biến thành tiếng rên rỉ của một con chó bệnh. Đám đối tác bên kia thấy vậy, hoảng hồn vội vàng cáo lỗi, xốc nách lão Cường lôi ra khỏi nhà hàng.

Bữa tiệc "ép rượu" kết thúc với phần thắng áp đảo thuộc về Trần Lê Minh Khoa.

Khi cửa phòng VIP đóng lại, Khoa mới loạng choạng ngồi phịch xuống ghế. Hơi cồn bốc lên não làm Khoa bắt đầu thấy trời đất quay cuồng. Khuôn mặt Khoa đỏ ửng từ má lan xuống tận cổ, hai mắt một mí bắt đầu lờ đờ ngập nước.

— Đụ má… lão già trâu… nhậu ngu mà khoái ép… — Khoa lầm bầm, chống cằm lên mặt bàn, thở ra mùi rượu nồng nặc.

Dũng rót một ly nước lọc, đưa đến tận miệng Khoa, giọng điệu vừa xót xa vừa mang theo một sự cưng chiều tột độ:

— Uống miếng nước đi con báo. Trụ đéo nổi mà đòi ra gió. Anh tự xử được, ai mướn em uống thay anh?

Khoa uống cạn ly nước, quay sang nhìn Dũng. Dưới tác dụng của cồn, cái vỏ bọc trợ lý cứng cỏi tan biến, Khoa nắm lấy cà vạt của Dũng, kéo giật sếp lại gần mình.

— Xử cái lồn! Em đéo uống thì anh uống à? Rồi anh xỉn, ngày mai lấy ai đập nát cái hợp đồng bên kia? — Khoa chỉ tay vào ngực Dũng, cự nự.

— Anh là người của tui. Cái dạ dày đó cũng do tui quản. Tui đéo cho thằng nào ép anh uống hết. Nhớ chưa, đồ tư bản chó đẻ!

Dũng ngẩn người trong một giây. Câu "anh là của tui" thốt ra từ cái mỏ đang sực mùi rượu của Khoa đập nát hoàn toàn phòng tuyến cuối cùng của Dũng.

Gân xanh trên trán Dũng giật giật. Hắn lập tức đứng dậy, một tay vòng qua eo Khoa, xốc mạnh Khoa lên. Khoa mất đà, ngã hẳn vào lồng ngực vững chãi của Dũng.

— Đụ má anh làm gì… thả tui xuống… tui tự đi được… — Khoa chân nam đá chân xiêu, lầm bầm phản đối.

— Đi cái đéo. Về khách sạn. Ngay bây giờ. — Dũng gầm gừ, giọng nói trầm khàn đục ngầu dục vọng.

Hắn nửa dìu nửa ôm Khoa bước nhanh ra khỏi nhà hàng, ném thẳng Khoa vào băng ghế sau của chiếc taxi vừa vẫy được.

Trên xe, Khoa ngả đầu vào vai Dũng, hai mắt nhắm nghiền, miệng thỉnh thoảng vẫn lầm bầm chửi lão Cường.

Dũng ôm chặt lấy eo Khoa, bàn tay bóp mạnh vào phần hông đang nóng rực của Khoa.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ánh đèn đường Cần Thơ trôi tuột qua kính. Máu trong người Dũng đang sôi lên bần bật. Hắn chỉ muốn xé nát cái áo sơ mi của Khoa, tống cái con cặc cứng ngắc của mình vào trong Khoa ngay tại đây. Cái bị kích thích bởi sự tài giỏi, bảo vệ của đối phương đang làm Dũng mất trí.

Nhưng hắn nhịn.

Hắn phải giữ Khoa về đến phòng khách sạn. Ở đó, hắn sẽ cho con báo dũng mãnh này biết, bảo vệ chồng trên bàn nhậu thì sẽ phải trả giá bằng việc rên rỉ dưới thân chồng thê thảm đến mức nào.

— Ráng đợi mười lăm phút nữa thôi Khoa. — Dũng cúi xuống, cắn mạnh một nhát vào vành tai Khoa khiến Khoa khẽ rên lên.

— Tối nay anh đụ cho em lủng lồn. Cho em chừa cái thói giành uống rượu với giang hồ đi.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 14"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz