Chương 13
Căn hộ trên tầng 25 chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng còi xe tải vọng lên từ xa lộ lúc nửa đêm chỉ còn là những âm thanh ù ù đứt quãng.
Nguyễn Hoàng Dũng trở mình, theo thói quen vươn tay sang bên cạnh định ôm lấy một cục thịt ấm áp, mỏ hỗn nhưng da thịt nhẵn thín. Nhưng tay hắn quơ vào khoảng không. Nửa bên kia của chiếc giường to lớn lạnh ngắt.
Dũng nhíu mày, mở bừng mắt. Hắn chống tay ngồi dậy, với lấy chiếc áo choàng vắt trên ghế khoác tạm vào người rồi bước ra khỏi phòng ngủ.
Không cần tìm đâu xa, Dũng nhìn thấy một vệt sáng mờ hắt ra từ phòng đọc sách kiêm phòng làm việc phụ. Cửa phòng hé mở một nửa.
Dũng nhẹ nhàng bước tới, đứng tựa lưng vào khung cửa.
Bên trong, Trần Lê Minh Khoa đang ngồi khoanh chân trên chiếc ghế xoay , cắm mặt vào màn hình laptop phát ra ánh sáng xanh. Khoa mặc một chiếc áo phông, gọng kính cận dày cộp trễ xuống mũi, hai hàng lông mày nhíu chặt lại với nhau tạo thành một nếp nhăn sâu ở trán.
Cạnh chiếc laptop là một cốc cà phê đen đã cạn, và một cuốn sổ tay bìa da lật mở. Khoa vừa gõ phím lạch cạch, vừa chốc chốc lại liếc nhìn vào những con số chi chít trong cuốn sổ, cắn nát cả đầu bút bi.
Dũng nheo mắt nhìn. Từ góc độ này, hắn không đọc được chữ trong sổ, nhưng hắn nhận ra sự căng thẳng hằn rõ trên đôi vai đang gồng cứng của Khoa.
Tuần này, Khoa gầy đi thấy rõ. Bọng mắt Khoa thâm quầng, mỗi đêm làm tình xong đều lăn ra ngủ như chết, không còn sức để cãi tay đôi hay đòi "nhún" thêm hiệp nữa. Ban đầu, Dũng tưởng do hồ sơ văn phòng nhiều, nhưng hắn đã lén kiểm tra tiến độ, mọi thứ Khoa đều giải quyết xong xuôi từ lúc năm giờ chiều.
Vậy thằng nhóc này thức đến hai ba giờ sáng để cày cái đéo gì?
Dũng hắng giọng một cái, cố tình gõ nhẹ tay lên cánh cửa gỗ.
— Cộc cộc.
Khoa giật bắn mình, vai rụt lại. Phản xạ đầu tiên của Khoa không phải là quay lại nhìn Dũng, mà là vươn tay đóng sập cuốn sổ tay lại, dùng cuốn sách Luật Dân sự dày cộp đè lên trên che giấu.
Sau khi đã giấu xong "tang vật", Khoa mới quay ghế lại, đẩy gọng kính lên, cái mỏ lập tức phòng thủ:
— Đụ má, anh đi không phát ra tiếng động hả? Định hù chết người ta để khỏi trả lương tháng này đúng không?
Dũng đút hai tay vào túi áo choàng, thong thả bước vào trong. Hắn không thèm để ý đến lời chửi bậy, ánh mắt chỉ lướt nhẹ qua góc bàn chỗ cuốn sổ tay vừa bị giấu đi, rồi dừng lại ở khuôn mặt phờ phạc của cậu trợ lý.
— Chồng ngủ quơ tay đéo thấy em đâu, giật mình tỉnh giấc. Hù cái gì mà hù. — Dũng kéo một chiếc ghế khác tới, ngồi vắt chéo chân đối diện Khoa.
— Hai rưỡi sáng rồi. Em đang làm cái gì mà gõ phím như gõ mõ vậy?
— Em… em sửa nốt cái hợp đồng cho khách. Bên đó hối quá. — Khoa chớp mắt, quay mặt nhìn vào màn hình laptop, giọng hơi chùng xuống.
Dũng cười khẩy, một nụ cười vạch trần mọi lời nói dối vụng về.
— Xạo lồn. Khách nào của văn phòng mình mà dám hối em lúc hai giờ sáng? Hồ sơ văn phòng anh kiểm tra hết rồi, chốt sổ sạch sẽ. Mở màn hình lên anh xem em đang làm cho thằng nào?
Khoa vội vàng gập luôn cái màn hình laptop xuống cái "rụp". Khoa nghếch cằm lên, cố gắng tạo ra vẻ mặt bất cần:
— Khách ngoài. Em nhận làm thêm mảng tư vấn luật doanh nghiệp cho mấy cái startup. Sếp không cấm nhân viên làm thêm ngoài giờ hành chính đúng không? Trong hợp đồng lao động em nhớ đâu có điều khoản đó.
Dũng nhướng mày, không hề tức giận, chỉ cảm thấy khó hiểu.
— Không cấm. Nhưng anh hỏi thật, em thiếu tiền mua bao cao su hả Khoa? Lương cứng anh trả em mười lăm củ, tháng rồi em cãi thắng vụ tranh chấp đất, hoa hồng gần năm mươi củ. Anh còn bao em ăn ở miễn phí. Em cày cuốc bán mạng lúc nửa đêm như vậy để làm cái đéo gì? Nhìn cái quầng thâm mắt của em đi, sắp rớt xuống tới háng rồi kìa!
Trúng tim đen, Khoa hơi chột dạ. Những con số trong cuốn sổ lại nhảy múa trong đầu Khoa.
Hôm qua Khang, thằng em trai đang học Bách Khoa, vừa nhắn tin báo trường tăng học phí kỳ mới lên hai mươi triệu. Chưa kịp xoay xở thì chiều nay ông già nát rượu dưới quê gọi điện lên, khóc lóc ỉ ôi bảo đang bị giang hồ siết nợ năm mươi triệu tiền đá gà, dọa chặt tay. Khoa chửi ổng một trận tắt bếp, nhưng chửi xong rồi thì vẫn phải cắn răng đi cày để kiếm tiền gửi về. Dù ổng có khốn nạn, thì ổng vẫn là ba nó, nó đéo thể để giang hồ chặt tay ổng được.
Nhưng những chuyện này, làm sao Khoa kể cho Dũng nghe được? Khoa là một thằng con trai lòng tự trọng cao ngất ngưởng. Khoa yêu Dũng, Khoa sòng phẳng với Dũng. Khoa đéo muốn Dũng nhìn mình bằng ánh mắt thương hại, càng đéo muốn Dũng phải móc ví ra trả nợ thay cho một thằng người yêu có cái gia cảnh nát bét.
— Tiền không bao giờ là đủ cả! — Khoa cãi cùn, giọng bắt đầu gắt lên để che giấu sự bối rối.
— Tư bản ngậm thìa vàng như anh thì hiểu thế nào được cảnh khố rách áo ôm tụi em. Em phải kiếm tiền để phòng thân. Nhỡ ngày mai ông chán em, ông đá em ra khỏi nhà, thì em còn có tiền mà thuê trọ mới chứ! Đâu thể bám quần xì đàn ông mãi được!
Lời nói thốt ra hơi nặng nề, mang theo sự sắc nhọn tự vệ. Khoa vừa nói xong đã thấy hối hận. Khoa liếc nhìn sắc mặt Dũng, sợ hắn nổi điên.
Nhưng Nguyễn Hoàng Dũng là một người đàn ông trưởng thành, điềm đạm và cực kỳ bao dung với người mình yêu. Hắn không hề nổi cáu. Hắn thừa biết Khoa đang bị áp lực tâm lý gì đó mới xù lông nhím lên như vậy.
Dũng thở dài. Hắn đứng lên, bước vòng ra phía sau lưng Khoa.
Khoa cứng đờ người, tưởng sếp định vươn tay giật cuốn sổ tay hoặc mở laptop ra kiểm tra. Khoa phản xạ đưa tay lên giữ chặt mép bàn. Nhưng không. Dũng đặt hai bàn tay của mình lên hai bên bả vai của Khoa, rồi bắt đầu nhào nặn, xoa bóp một cách cực kỳ điêu luyện.
Lực đạo vừa phải ấn vào những huyệt đạo đang mỏi nhừ trên vai và cổ khiến Khoa vô thức nhắm mắt lại, khẽ rên lên một tiếng "ưm" thư giãn.
— Anh không đọc. Giấu kỹ thế làm gì. — Dũng thì thầm, cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu Khoa. — Sợ anh ăn cắp bí kíp chửi lộn của em trong cuốn sổ đó à?
Khoa mở mắt, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng cái mỏ thì vẫn không chịu thua:
— Biết điều thì đừng có tò mò. Sếp thì sếp, đéo có quyền xem trộm đồ cá nhân của trợ lý. Xâm phạm quyền riêng tư là em kiện cho anh sập cái văn phòng!
— Không thèm xem. Nhìn nét chữ như gà bới của em anh sợ đau mắt. — Dũng bật cười, tiếp tục miết ngón tay cái dọc theo đốt sống cổ của Khoa. — Nhưng Khoa này…
— Gì? — Khoa dựa hẳn đầu ra sau, tựa vào bụng Dũng.
— Em nói em cày tiền để lỡ anh đá em ra khỏi nhà thì em có chỗ đi?
— Chứ sao. Đời ai biết chữ ngờ. Đàn ông các anh lúc nứng thì nói yêu, lúc xìu rồi thì quăng cái một.
Dũng cúi xuống, kề sát miệng vào tai Khoa, cắn nhẹ lên vành tai Khoa một cái rõ đau.
— Á! Đụ má chó cắn à!
— Phạt tội nói xàm. — Dũng gầm gừ, giọng trầm thấp nguy hiểm nhưng lại sực nức sự chiều chuộng.
— Anh nói cho em biết, Trần Lê Minh Khoa. Căn nhà này vân tay của em anh cài rồi, mật khẩu em biết rồi. Từ lúc em dọn đồ từ cái hẻm thúi quắc đó bước vào đây, anh đã xác định đéo bao giờ có chuyện để em phải xách vali bước ra nữa. Hiểu chưa?
Khoa nuốt nước bọt. Mẹ nó, lại bắt đầu tung chiêu rồi. Lồng ngực Khoa đập bùm bụp, mũi bắt đầu thấy cay cay. Cái cảm giác có người chống lưng nó vừa lạ lẫm, vừa ấm áp khiến một thằng luôn tự gồng mình gánh vác mọi thứ như Khoa muốn yếu lòng.
Nhưng Khoa cắn chặt môi, cố gắng kìm lại. Không được. Mình phải mạnh mẽ. Mình phải tự giải quyết đống rác của gia đình mình.
— Biết rồi. Sến vãi lồn. Xoa bóp thêm chút nữa đi, đúng rồi, chỗ cái vai trái á… — Khoa lảng sang chuyện khác, ra lệnh như một ông hoàng.
Dũng chiều ý, bóp thêm một lúc rồi vỗ nhẹ lên vai Khoa.
— Đi ngủ. Hai giờ rưỡi rồi. Mai anh cho em nghỉ nguyên buổi sáng, chiều hẳn lên văn phòng.
— Đéo nghỉ. Đang cày deadline cho khách mà nghỉ cái lồn. Lát em phải nộp bản draft cho người ta rồi. — Khoa lắc đầu, định đưa tay mở màn hình laptop lên.
Bốp.
Dũng đập tay lên mu bàn tay Khoa, đè màn hình xuống không cho mở. Ánh mắt hắn thay đổi, trở lại với sự uy nghiêm và áp đặt của một vị sếp lớn.
— Lệnh sếp. — Dũng gằn từng chữ.
— Hoặc là em lưu file, tắt máy, lên giường đi ngủ ôm anh ngay bây giờ. Hoặc là… anh xách em vào phòng ngủ, vứt lên giường, đè ra đụ cho lủng lồn đến sáng ngày mai. Tự em chọn đi. Dạo này em gầy đi, cấn eo anh hơi bị đau đó Khoa.
Khoa trừng mắt nhìn Dũng. Thằng chả nói là làm, đéo có đùa đâu. Nhìn cái ánh mắt dâm tà pha lẫn bực tức của sếp, Khoa biết nếu mình bướng nữa, tối nay cái mông mình đéo xong với chả.
Hơn nữa, sự mệt mỏi đã thực sự chạm đến giới hạn. Đầu Khoa đang đau như búa bổ. Khoa tặc lưỡi, nhượng bộ.
— Đụ má… tư bản độc tài! Đéo cho nhân viên cày tiền làm giàu!
Khoa vừa càu nhàu, vừa mở máy lên bấm Ctrl+S lưu file, tắt nguồn. Sau đó, Khoa cẩn thận nhét cuốn sổ tay vào sâu trong balo, kéo khóa lại cẩn thận.
Dũng đứng khoanh tay nhìn toàn bộ động tác "bảo vệ bí mật" của Khoa. Hắn không nói gì. Một người đàn ông bản lĩnh không bao giờ ép người yêu mình phải lột trần mọi bí mật khi họ chưa sẵn sàng. Hắn sẽ đợi. Đợi đến khi Khoa cảm thấy đủ an toàn để tựa vào vai hắn mà khóc.
Hoặc nếu Khoa không nói, hắn sẽ tự mình dùng các mối quan hệ xã hội để điều tra. Nhưng đó là chuyện của ngày mai. Còn đêm nay, nhiệm vụ của hắn là bắt con báo mỏ hỗn này đi ngủ.
Khoa xách balo quăng vào góc phòng, lết đôi chân mỏi nhừ ra khỏi ghế. Khoa vừa đứng lên đã hơi lảo đảo vì chóng mặt.
Ngay lập tức, Dũng luồn tay qua eo, bế thốc Khoa lên kiểu công chúa.
— Á đù! Thả xuống! Điên hả, có hai bước chân ra phòng ngủ bế làm cái đéo gì! — Khoa giãy giụa, đấm thùm thụp vào vai Dũng.
— Ngoan ngoãn để anh bế, không anh đổi ý đụ em ngay trên cái sofa này bây giờ. — Dũng đe dọa, siết chặt vòng tay. Cân nặng của Khoa giảm đi thấy rõ khiến Dũng xót xa vô cùng.
Vào đến phòng ngủ, Dũng thả Khoa xuống chiếc nệm êm. Hắn cởi chiếc áo áo của Khoa ra, ném thẳng vào sọt rác, rồi kéo chăn đắp ngang ngực Khoa.
— Đụ má áo tao mới mua năm ngoái! Dục dục cái chó gì! — Khoa tiếc của la lên.
— Ngày mai quẹt thẻ của anh mua mười cái mới. Giờ thì nhắm mắt lại.
Dũng nằm xuống bên cạnh, kéo Khoa vào sát lồng ngực mình. Hắn vòng một chân qua đè lên chân Khoa, tạo thành một tư thế khóa chặt, không cho Khoa nhúc nhích.
Khoa lẩm bẩm chửi thêm vài câu vô nghĩa rồi cũng nhắm mắt lại. Hơi ấm từ cơ thể Dũng, nhịp tim đập đều đặn dưới lớp da thịt, và mùi hương quen thuộc nhanh chóng đánh gục ý chí kiên cường của Khoa.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, Khoa luồn tay qua eo Dũng, ôm chặt lấy hắn.
Đụ má, ráng cày cho dứt nợ thằng chả giang hồ rồi mua cho ổng cái cà vạt mới xịn xịn mới được. Khoa nghĩ thầm, khóe môi khẽ cong lên. Khoa có bí mật, nhưng tình cảm Khoa dành cho Dũng là thứ đéo bao giờ có thể giấu được.
Dũng mở mắt trong bóng tối, cúi xuống nhìn khuôn mặt say ngủ của Khoa. Hắn nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán Khoa.
— Dù em giấu cái đéo gì trong cuốn sổ đó, Trần Lê Minh Khoa, anh cũng sẽ dọn dẹp sạch sẽ cho em. Đợi đó. — Dũng thì thầm vào khoảng không, rồi ôm chặt người yêu, chìm vào giấc ngủ muộn.