Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Văn Phòng Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng
  3. Chương 10
Prev
Next

Chương 10

Trần Lê Minh Khoa cựa mình. Cơn đau nhức từ thắt lưng truyền thẳng lên não khiến Khoa nhăn mặt, vô thức rên lên một tiếng. Cảm giác cả cơ thể như vừa bị một chiếc xe lu mười tấn cán qua cán lại ba vòng. Cái lỗ đít thì ê ẩm, hai bắp đùi thì mỏi nhừ đéo buồn nhấc lên.

Khoa hé nửa con mắt. Đập vào mặt Khoa là vòm ngực trần săn chắc màu mật ong của Nguyễn Hoàng Dũng. Tên sếp tư bản chó đẻ lật kèo hôm qua đang ôm chặt lấy eo Khoa, ngủ cực kỳ say sưa, khóe môi còn vương một nụ cười thỏa mãn. Nhìn cái mặt đạo mạo lúc ngủ của chả, máu giang hồ trong người Khoa lại sôi lên sùng sục.

Bốp!

Khoa co cái chân còn lại chút sức lực, đạp thẳng một phát không thương tiếc vào cẳng chân của Dũng.

— Á đù! — Dũng giật mình tỉnh giấc, nhíu mày ôm lấy chân. Hắn mở đôi mắt một mí ngái ngủ nhìn cậu trợ lý đang quấn chăn trừng mắt với mình.

— Sáng sớm em tập võ hả Khoa? Đá gãy chân sếp là bị trừ lương đó nha.

— Võ cái mả mẹ anh! — Khoa thều thào chửi, giọng khàn đặc vì đêm qua la hét quá nhiều. Khoa dùng cùi chỏ đẩy mạnh ngực Dũng ra.

— Xích cái thân xác trâu bò của anh ra chỗ khác. Nóng vãi lồn. Đụ má, hôm qua anh đâm em gãy mẹ nó cái xương chậu rồi!

Dũng không nhích ra mà còn chồm tới, vòng tay ôm trọn Khoa vào lòng, rúc mặt vào cổ đầy vết hickey đỏ chót của Khoa mà hít một hơi thật sâu.

— Gãy sao được. Đồ của sếp tốt thế cơ mà. — Dũng cười khục khục trong cổ họng, bàn tay theo thói quen lại trượt xuống nắn bóp bờ mông đang ê ẩm của Khoa.

— Tối qua đứa nào đóng vai đại ca giang hồ đi thu nợ, bị tao lật ngược lại đụ cho khóc lóc kêu "chồng ơi đâm lút cán đi"? Sáng nay lại lật mặt chửi anh là sao? Lật mặt nhanh hơn bánh tráng nữa.

— Lật cái lồn! Nhắc tới là tao thấy nhục! — Khoa tức tối cắn một phát vào vai Dũng để xả giận.

— Đụ má anh, anh xài hết nguyên một hộp bao cao su sáu cái, nhún cho lò xo nệm nó kêu cọt kẹt tới ba giờ sáng. Xong anh còn chơi trần! Anh là người hay là quỷ dạ ông nội?

— Thì tại em câu dẫn anh trước. Mặc cái áo ba lỗ dính sát vào người, lại còn cầm thước kẻ đánh anh. Hồi nhỏ anh thích xem phim hành động, em kích thích trúng chỗ ngứa của anh thì ráng chịu. — Dũng vuốt ve mái tóc rối bù của Khoa, giọng dỗ dành nhưng cái nết thì vẫn cợt nhả.

Khoa lườm hắn một cú sắc lẹm, vớ lấy cái gối đập cái "bốp" vào mặt Dũng.

— Cút dậy đi pha cà phê cho tao! Tao khát nước khô mẹ nó họng rồi. Sáng nay chín rưỡi có lịch hòa giải vụ ly hôn tranh chấp tài sản trên Quận 3 đó. Trễ giờ thì đéo có tư bản nào cứu được anh đâu!

— Tuân lệnh đại ca. — Dũng bắt lấy cái gối, hôn chóc lên má Khoa một cái rồi tung chăn bước xuống giường.

Dũng hoàn toàn trần truồng. Hắn vươn vai, kéo giãn các múi cơ sau một đêm hoạt động hết công suất. Không thèm mặc áo, Dũng chỉ vớ lấy cái quần thun xám mặc tạm vào, đi chân trần ra khỏi phòng ngủ, hướng thẳng về phía bếp.

Khoa nằm lại trên giường, đảo mắt nhìn bãi chiến trường xung quanh. Quần áo vứt tứ tung từ cửa vào đến nệm. Vỏ bao cao su nằm chỏng chơ dưới thảm. Chăn ga thì nhăn nhúm, dính vài vệt trắng mờ mờ đéo cần nói cũng biết là cái gì.

Khoa thở dài, mắng thầm trong bụng: Đụ má, sống chung với thằng cha này chắc có ngày trụy tim mà chết. Nhưng lạ thay, khóe môi Khoa lại vô thức cong lên.

Mười lăm phút sau, Khoa khó nhọc lết thân vào phòng tắm. Khoa đánh răng, rửa mặt, đứng dưới vòi sen nước ấm để dòng nước gột rửa đi sự mệt mỏi. Khi Khoa bước ra ngoài, tròng tạm một chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình của Dũng, tà áo che ngang đùi, bên dưới mặc một cái quần đùi thể thao.

Mùi thơm nức mũi của hành phi, thịt bò băm và mùi cà phê rang xay bay từ bếp ra đánh thức cái dạ dày đang xẹp lép của Khoa.

Dũng đang đứng bên đảo bếp. Tướng tá cao lớn vạm vỡ một tay cầm đũa đảo nồi mì tôm sùng sục, một tay điêu luyện đánh bọt ly bạc xỉu. Hình ảnh này nếu để mấy cô nhân viên trong văn phòng thấy chắc tụi nó xịt máu mũi mà ngất hết.

— Ra rồi đó hả? Ngồi xuống ăn đi, anh múc ra tô rồi nè. — Dũng quay lại, dùng hất cằm chỉ về phía bàn ăn.

Khoa kéo ghế, cẩn thận ngồi xuống, nhăn mặt xuýt xoa vì cái mông vừa đặt xuống ghế. Trên bàn là hai tô mì Hảo Hảo khổng lồ, bên trong ngập tràn thịt bò, rau cải ngọt, và điểm nhấn là hai quả trứng ốp la lòng đào. Bên cạnh là một ly bạc xỉu ít đá dành cho Khoa, và một ly cà phê đen đá không đường của Dũng.

— Đụ má, xài hết sức lao động của người ta rồi cho ăn gói mì tôm. Tư bản nhà anh keo kiệt vãi lồn. — Khoa vừa càu nhàu, vừa cầm đũa lên xắn ngay vào lòng đỏ trứng.

— Mì tôm mà có thịt bò với hai quả trứng gà đàng hoàng nha. Em ăn sáng ở Sài Gòn tìm đâu ra tô mì chất lượng như vầy. Gắng ăn đi, tối anh bù cho chầu steak ở Quận 1. — Dũng ngồi xuống đối diện, cầm ly đen đá lên nhấp một ngụm.

Khoa lùa một đũa mì đầy ụ vào miệng, nhai ngồm ngoàm.

— Bít tết thì được. Nhưng ăn xong đéo có vụ dắt về nhà lăn lộn nữa đâu nha. Mai em phải soạn luận cứ cho vụ tranh chấp quyền nuôi con, đéo rảnh hầu sếp. — Khoa tu một ngụm bạc xỉu, vị ngọt của sữa đặc làm giọng Khoa dịu đi đôi chút.

— Biết rồi. Hôm nay tha.

— Lát nữa lên tòa, hồ sơ của bên bà vợ em cầm đủ chưa?

Câu chuyện lập tức chuyển sang chế độ công việc, nhịp nhàng và trơn tru như cách họ đổi tư thế trên giường.

— Đủ hết rồi. Hồi tối hôm kia em kẹp sẵn trong cặp táp của anh. — Khoa vừa nhai vừa nói.

— Vụ này mình cầm đằng chuôi. Thằng chồng ngoại tình sờ sờ ra đó, bà vợ có hẳn video quay lén ở khách sạn làm bằng chứng. Giao quyền nuôi con cho thằng chả để nó mang về cho con bồ nhí hành hạ à? Lát lên hòa giải, ông cứ cứng giọng cho em, đòi mức trợ cấp một tháng hai mươi củ. Đéo đồng ý thì lôi nhau ra tòa xét xử công khai, cho mất mặt dòng họ nó luôn.

Dũng gật gù, ánh mắt nhìn Khoa ánh lên sự tự hào khó giấu.

— Chuẩn. Không hổ danh là trợ lý do chính tay anh đào tạo. Mỏ hỗn nhưng được cái não to. Thằng chồng bên kia cũng thuộc dạng có máu mặt, làm bên mảng logistics. Nhưng mà đụng trúng văn phòng mình thì cũng đứt thôi.

— Nó máu mặt bằng em không? — Khoa nghếch cằm tự đắc. — Sếp yên tâm. Anh cứ làm mặt ngầu, còn khâu chửi bới, dằn mặt để em lo. Em đéo ngán thằng nào.

— Ừ, em giỏi nhất. Nhưng mà trên đường đi lên tòa thì kềm cái mỏ lại xíu. Bữa trước có người quay video em chửi lão Hùng hói up lên Tiktok rồi đó. Tụi nó đang truy lùng danh tính "cậu trợ lý cực phẩm" của anh kìa. — Dũng trêu.

— Đụ má! Thật hả? Thằng rảnh háng nào quay vậy? Lỡ nổi tiếng rồi ra đường bị tụi nó đánh sao? — Khoa giật mình, xém sặc cọng mì.

— Sợ gì. Thằng nào đụng vào em, anh đưa nó ra tòa bóc lịch mọt gông. Với lại… — Dũng chồm người tới, đưa ngón tay cái quệt đi giọt nước dùng dính bên khóe môi Khoa, rồi tiện tay liếm luôn ngón tay mình. — Anh cũng muốn cho cả thế giới biết em là người của anh. Chứ giấu kỹ quá, mấy thằng khách cứ tưởng em còn độc thân lại mon men thả thính.

Khoa đỏ mặt, đá mạnh vào ống quyển Dũng dưới gầm bàn.

— Sến sẩm! Mắc ói! Ăn lẹ đi cha nội, tám giờ mười lăm rồi. Từ đây lết qua Quận 3 đường này kẹt xe bỏ mẹ.

Cuộc ăn sáng kết thúc trong không khí vừa ồn ào.

Tám giờ rưỡi. Hai người chuẩn bị xong xuôi.

Khoa mặc một bộ vest form màu xanh đen, bên trong là áo sơ mi trắng thẳng tắp. Đứng trước gương lớn ở hành lang, Khoa đang lóng ngóng thắt lại chiếc cà vạt. Cái eo đau nhức làm Khoa cử động hơi gượng gạo.

Dũng từ trong phòng bước ra. Hắn mặc một bộ suit màu xám, cực kỳ đĩnh đạc và phong độ, tay cầm cặp táp da. Thấy Khoa đang vật lộn với cái cà vạt, Dũng lặng lẽ tiến đến từ phía sau.

Hắn đặt cặp táp xuống đất, xoay người Khoa lại đối diện với mình. Bàn tay to lớn, thon dài của Dũng nhẹ nhàng luồn qua cổ áo Khoa, thuần thục thắt lại một nút Windsor hoàn hảo.

Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ tính bằng centimet. Mùi nước hoa trầm ấm từ người Dũng phả vào mũi Khoa. Khoa hơi ngước lên, bắt gặp ánh mắt thâm thúy của sếp đang nhìn mình chăm chú qua cặp kính .

— Cà vạt mua ở đâu mà màu xấu hoắc vậy? — Dũng vừa chỉnh lại cổ áo cho Khoa vừa chê bai.

— Mua sỉ ngoài chợ An Đông đó ba. Trợ lý lương tháng mười lăm củ thì tiền đéo đâu xài hàng hiệu như ông. — Khoa bĩu môi, hai tay luồn vào trong áo vest của Dũng, vuốt ve bờ ngực sau lớp áo sơ mi.

— Lương mười lăm củ nhưng tiền hoa hồng thắng kiện một vụ bằng người ta làm cả năm. Em than nghèo kể khổ với ai? — Dũng bật cười, bàn tay sau khi thắt xong cà vạt liền trượt xuống, ôm trọn lấy vòng eo của Khoa.

Hắn kéo Khoa sát vào người mình. Dũng cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, không hề có tình dục, chỉ chứa đựng sự trân trọng lên trán Khoa.

— Ở nhà mỏ hỗn sao cũng được. Đi làm mỏ hỗn anh cũng bảo kê. Nhưng đừng bao giờ bỏ anh đi nhé Khoa. — Dũng thì thầm, giọng nói nghiêm túc đến lạ thường.

— Không có em, cái văn phòng đó anh vẫn điều hành được. Nhưng không có em, cái nhà này, và cả anh nữa… chắc chắn sẽ loạn.

Khoa khẽ chớp mắt. Trái tim đập lỗi một nhịp. Khoa ghét mấy lời sến súa, nhưng đéo thể phủ nhận khi nó được thốt ra từ miệng người đàn ông này, nó lại có sức công phá mãnh liệt đến vậy. Khoa vòng tay ôm lấy eo Dũng, tì cằm lên ngực hắn, hít một hơi thật sâu.

— Sến vãi lồn. — Khoa lầm bầm, mỏ vẫn cố chấp.

— Ông làm như ông là trẻ lên ba không bằng. Em đéo bỏ ông đâu. Bỏ ông thì ai trả lương cho em? Với lại, ông đụ giỏi vãi lồn, bỏ ông uổng chết mẹ.

Dũng cười phá lên, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp căn hộ. Hắn vỗ một cái bốp rõ kêu vào mông Khoa.

— Dâm tà! Giờ thì đi làm thôi, Trợ lý Khoa. Đi trễ tòa nó đuổi về bây giờ!

Khoa buông Dũng ra, hắng giọng lấy lại phong thái chuyên nghiệp. Khoa vuốt lại vạt áo vest, cầm lấy chiếc cặp tài liệu của mình, mở cửa bước ra hành lang.

— Đi thôi sếp. Hôm nay không chửi banh nóc cái thằng chồng ngoại tình hãm lồn đó, em đéo lấy tiền hoa hồng!

Dũng đi theo sau, tay xách cặp táp, phong thái bệ vệ bước vào thang máy. Hai người đàn ông, hai chiếc bóng in dài trên sàn. Họ là cộng sự đắc lực nhất trên thương trường luật pháp đầy mưu mô, cũng là người tình cuồng nhiệt nhất của nhau sau cánh cửa đóng kín.

Cuộc sống bận rộn của dân Sài Gòn cứ thế trôi đi. Không drama khóc lóc, không chiếm hữu độc hại. Chỉ có sự đồng điệu, bao dung, và tình yêu thực tế được vun đắp bằng những ly bạc xỉu và những đêm làm tình nảy lửa.

Và tất nhiên, không thể thiếu những câu chửi thề mỏ hỗn đã trở thành gia vị không thể thay thế trong cuộc đời của vị luật sư đạo mạo Nguyễn Hoàng Dũng.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 10"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz