Chương 9
Sau một ngày làm việc mệt mỏi rã rời, cộng thêm vụ kẹt xe kinh hoàng ban sáng và sự cố "ướt sũng quần lót", Trần Lê Minh Khoa ôm một bụng tức giận về đến căn hộ chung cư của Nguyễn Hoàng Dũng ở Thảo Điền.
Lúc này, Dũng đang tắm. Tiếng nước xả rào rào vọng ra từ phòng tắm .
Khoa đứng trước gương lớn trong phòng ngủ, bắt đầu set-up cho kế hoạch phục thù. Chiều nay, trên đường đi nộp hồ sơ ở tòa án, Khoa đã tấp vào một tiệm bán đồ lưu niệm vỉa hè mua vài món đạo cụ.
Khoa cởi áo sơ mi, tròng vào người một chiếc áo ba lỗ màu đen ôm sát cơ thể. Tiếp đó, Khoa đeo lên cổ một sợi dây chuyền mạ vàng giả to bằng ngón tay cái, đeo thêm một cặp kính đen gọng vuông nhìn cực kỳ "trẻ trâu". Trên tay Khoa là một cây thước kẻ gỗ dài ngoẵng mượn từ phòng hành chính.
— Đụ má, hôm nay tao đéo đè được mày ra nắc cho khóc lóc thì tao đéo làm người! — Khoa lẩm bẩm trước gương, vuốt lại mái tóc lòa xòa, cố gắng nặn ra một vẻ mặt giang hồ cộm cán nhất có thể.
"Cạch."
Cửa phòng tắm mở ra. Dũng bước ra ngoài, nửa thân trên ở trần để lộ những múi cơ săn chắc và vệt nước chưa lau khô lăn dọc xuống đường rãnh bụng. Nửa thân dưới hắn chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng.
Thấy bộ dạng lố lăng của cậu trợ lý đứng chình ình giữa phòng, Dũng khựng lại, chân mày hơi nhướng lên, khóe môi lập tức cong lên nhịn cười.
— Em làm cái trò gì vậy Khoa? Cosplay giang hồ chợ Lớn à? Mới đi thu họ ở đâu về?
Khoa hắng giọng, cố gắng giữ nguyên vẻ mặt hình sự, đập cây thước gỗ cái "chát" vào lòng bàn tay.
— Đụ má, thằng kia! Mày bớt cợt nhả đi! Tao là giang hồ đi đòi nợ. Thằng Dũng! Mày nợ đại ca tao năm trăm triệu tiền cá độ bóng đá, hứa tuần trước trả mà tới giờ đéo thấy một cắc. Hôm nay tao tới lấy mạng mày!
Dũng nghe xong, bật cười thành tiếng. Nhưng vốn là một gã đàn ông thích chiều chuộng người yêu (và cũng rất tò mò xem Khoa định làm gì), hắn lập tức hùa theo. Dũng giơ hai tay lên trời, giả vờ lùi lại vài bước, vẻ mặt làm bộ hoảng sợ.
— Dạ… dạ đại ca… đại ca Khoa tha cho em. Dạo này văn phòng ế ẩm quá, em làm đéo ra tiền. Đại ca cho em khất thêm vài hôm nữa được không?
— Khất cái lồn! — Khoa bước tới, dùng cây thước gỗ chọc chọc vào vòm ngực của Dũng, nghếch cằm lên láo lếu.
— Tuần trước mày cũng bảo khất. Đụ má, tao hết kiên nhẫn rồi. Hôm nay không có tiền thì lấy thân ra mà đền. Quỳ xuống!
— Lấy thân đền sao đại ca? Em thẳng lắm, em không biết làm mấy trò đó đâu… — Dũng giả vờ rụt rè, ánh mắt lại lướt qua cái áo ba lỗ đang dính sát vào người Khoa, để lộ hai đầu vú nhô lên.
— Cứ cởi đồ ra, nằm lên giường, tao dạy mày cách làm đĩ! Nhanh lên, đéo nói nhiều! — Khoa quát, tay vung cây thước đánh "chát" một cái vào đùi Dũng.
Cú đánh không đau, chỉ hơi ngứa ngáy, nhưng lại châm ngòi cho ngọn lửa dục vọng trong người Dũng. Hắn ngoan ngoãn gật đầu, đi lùi về phía chiếc giường to lớn, từ từ tháo chiếc khăn tắm quấn ngang hông vứt xuống sàn nhà.
Con cặc khổng lồ, gân guốc của Dũng đập thẳng vào mắt Khoa. Dù đã nhìn hàng chục lần, Khoa vẫn nuốt nước bọt cái ực. Nhưng Khoa tự nhủ hôm nay mình là top, mình phải nắm quyền chủ động.
Dũng nằm ngửa ra giường, dang rộng hai tay hai chân, tỏ vẻ phó mặc cho số phận:
— Đại ca nhẹ tay thôi, em lần đầu bị đòi nợ kiểu này.
Khoa đắc ý nhếch mép. Khoa ném cây thước và cặp kính đen sang một bên, trèo lên giường. Khoa dang hai chân, ngồi dạng háng ngay trên bụng Dũng. Vị trí từ trên cao nhìn xuống khiến Khoa cảm thấy quyền lực vãi lồn.
Khoa luồn tay vào thắt lưng, lôi ra một chiếc cà vạt mà Khoa đã chuẩn bị sẵn, vòng qua hai cổ tay Dũng.
— Tao trói mày lại cho chắc ăn. Thằng luật sư mồm mép như mày hay giở trò lươn lẹo lắm. — Khoa lầm bầm, cột một nút thắt lỏng lẻo (vì Khoa đéo rành thắt nút).
Dũng để mặc cho Khoa trói, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Khoa đầy hứng thú:
— Rồi sao nữa đại ca? Trói xong rồi đại ca định đụ em hả?
— Chứ sao? — Khoa cúi xuống, hai tay tỳ lên ngực Dũng, cọ xát con cặc đang mặc quần của mình vào con cặc của hắn.
— Hôm nay tao sẽ đâm nát cái lỗ đít của mày. Cho mày biết thế nào là lễ độ. Kêu rên cho to vào con chó!
Khoa cúi xuống, hùng hổ hôn Dũng. Khoa cắn mạnh vào môi hắn, đưa lưỡi vào bú mút. Dũng nhắm mắt lại, phối hợp nhịp nhàng, thậm chí còn hé miệng ra để lưỡi Khoa dễ dàng xâm nhập.
Một tay Khoa bắt đầu xoa nắn ngực Dũng, tay kia với xuống, định kéo khóa quần của chính mình ra để chuẩn bị "làm thịt" con mồi. Khoa thò tay xuống dưới nệm, mò mẫm lấy chai gel bôi trơn đã giấu sẵn.
Nhưng Khoa đã quên mất một điều: Chênh lệch sức mạnh giữa một người cao 1m75 lười tập thể dục và một gã 1m82 ngày nào cũng đẩy tạ là cực kỳ khủng khiếp.
Ngay khi Khoa vừa lôi được chai gel ra, còn chưa kịp mở nắp, Dũng đột nhiên mở mắt. Ánh mắt nhút nhát của con nợ biến mất sạch sẽ, thay vào đó là đôi mắt sắc lẹm, tà dâm của một con thú săn mồi.
Dũng khẽ giật mạnh cổ tay. Nút thắt cà vạt lỏng lẻo của Khoa bung ra dễ dàng như một trò đùa.
— Đòi nợ kiểu này bao giờ mới lấy được tiền hả đại ca? — Dũng thì thầm, giọng trầm đục nguy hiểm.
— Cái… đụ má! Mày…
Trần Lê Minh Khoa chưa kịp chửi hết câu thì thế giới đã lộn nhào.
Dũng chồm người dậy, một tay chộp lấy eo Khoa, một tay túm lấy bả vai Khoa. Bằng một lực đạo mạnh mẽ không thể kháng cự, Dũng lật úp Khoa xuống nệm trong vòng chưa tới một giây.
Rầm!
Khoa bị đè sấp xuống giường, mặt úp vào gối, chưa kịp định hình thì một khối trọng lượng khổng lồ đã đè nặng lên lưng. Dũng ngồi chễm chệ trên hông Khoa, khóa chặt hai chân Khoa lại bằng đầu gối của mình.
— Đụ má! Chơi ăn gian! Thằng chó Dũng, mày buông tao ra! Tao là chủ nợ mà! Tao đè mày cơ mà! — Khoa vùng vẫy, hai tay cố gắng chống xuống giường đẩy lên nhưng đéo xi nhê gì.
— Ăn gian cái lồn. — Dũng gầm gừ, giật luôn sợi dây chuyền vàng giả trên cổ Khoa quăng đi. — Lên giường với tao mà đòi nằm trên à? Sức như con muỗi mà đòi làm giang hồ đi thu họ?
Xoẹt! Xoẹt!
Dũng thô bạo lột chiếc quần và quần lót của Khoa kéo tuột xuống tận mắt cá chân. Bờ mông căng tròn, trắng trẻo phơi bày ra trong không khí. Khoa tức giận quẫy đạp liên tục.
— Đụ má anh! Bỏ ra! Em không chơi nữa! Anh lật kèo chó má vãi lồn! — Khoa chửi ầm lên, mặt đỏ tía tai vì nhục nhã. Bày mưu tính kế cả buổi, cuối cùng chưa được ba phút đã bị đè lại như một con nhái.
— Game bắt đầu rồi đéo có quyền bấm pause nhé đại ca. Chủ nợ mà đít vểnh cao thế này thì để con nợ trả bằng tinh trùng thay tiền nha! — Dũng cười gằn, giật lấy chai gel bôi trơn từ tay Khoa.
Hắn bóp một lượng lớn gel ra tay, lạnh lùng quệt thẳng vào lỗ đít của Khoa, tống hai ngón tay vào lỗ đít chật hẹp bên trong.
— Á! Đau! Đụ má anh Dũng, từ từ… chưa nong mà… a… — Khoa nhăn mặt, sống lưng cong lên, sự tức giận ban nãy nhanh chóng bị cảm giác kích thích lấn át.
— Chưa nong gì, lỗ em nó mút tay anh chặt thế này cơ mà. Mới làm có hôm kia mà nay đã nứng rỉ nước rồi. Dâm vãi lồn. — Dũng đâm ngón tay ra vào liên tục, tìm đến điểm G bên trong lỗ đít mà ấn mạnh.
— Ưm… a… tại anh… tại anh bôi trơn thôi… chứ nứng cái đéo… — Khoa cắn chặt góc gối, cố cãi bướng, nhưng con cặc phía trước của Khoa cọ xát với tấm drap giường đã bắt đầu rỉ dịch ướt đẫm.
Dũng rút tay ra. Hắn chẳng buồn xé bao cao su nữa. Sự cuồng bạo của màn roleplay làm hắn đánh mất hết lý trí đạo mạo thường ngày. Hắn nắm lấy hông Khoa, căn chuẩn vị trí, rồi dập mạnh hông tới.
Phập!
Toàn bộ chiều dài con cặc và độ thô to của Dũng đâm lút cán vào trong cơ thể Khoa.
— ÁAAAAAAAAA!!! ĐỤ MÁ ANH DŨNG! RÁCH! RÁCH MẸ NÓ ĐÍT EM RỒI!
Khoa hét lên một tiếng xé ruột, hai tay bấu chặt lấy ga giường vò đến nhàu nát. Cảm giác bị lấp đầy đột ngột, nong rộng đến mức cực hạn làm não Khoa trắng xóa.
— Khép miệng lại và rên đi con báo! Đòi nợ kiểu cặc gì mà đít vểnh cao thế này? Để tao đụ nát cái lỗ dâm này xem mày có còn to mồm đòi tiền tao không! Rên to lên con đĩ đực này!
Dũng gầm lên những lời dâm đãng thô tục nhất, hòa vào nhịp điệu đâm vào rút ra dâm dục như một cái máy . Căn phòng ngủ tĩnh lặng giờ chỉ còn nghe thấy tiếng da thịt va đập chát chúa.
Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!
— Đụ má anh… đâm chết em đi… á… ưm… sâu quá… đâm trúng chỗ đó rồi… a…
Khoa mất hoàn toàn khả năng kháng cự. Khoa bị Dũng giã từ phía sau mạnh đến mức cả người trượt dần lên phía đầu giường. Dũng liền vươn tay, tóm lấy eo Khoa kéo giật lại, ép Khoa phải cong người đón nhận những cú đụ tàn bạo hơn.
Sự tương phản giữa thái độ mỏ hỗn của Khoa và cơ thể phản ứng vô cùng dâm đãng dưới sự thao túng của Dũng tạo ra một loại khoái cảm mãnh liệt.
— Nãy bảo đè tao cơ mà? Kêu sướng đi rồi tao đền tiền cho!
Dũng thở dốc, mồ hôi từ trán nhỏ giọt xuống tấm lưng trần đầm đìa mồ hôi của Khoa. Hắn cúi xuống, cắn mạnh một nhát vào vai Khoa để lại một dấu hằn đỏ chót.
— Sướng… sướng vãi lồn… a… con nợ làm chủ nợ sướng chết mẹ rồi… ư… chồng ơi… đâm mạnh nữa đi… lút cán luôn đi!
Khoa rên rỉ ầm ĩ, vứt bỏ toàn bộ liêm sỉ. Ở trên giường với sếp, cái mỏ của Khoa tuy vẫn văng tục, nhưng là thứ ngôn ngữ dâm dục nhất mà chỉ Dũng mới có đặc quyền được nghe.
— Mẹ kiếp, em là cái đồ yêu tinh! — Dũng chửi thề một tiếng rõ to. Máu nóng dồn hết xuống con cặc. Hắn luồn tay xuống phía trước, nắm lấy con cặc đang nhô cao của Khoa, bắt đầu sục với tốc độ điên cuồng đồng điệu với nhịp đâm vào rút ra phía sau.
Sự kích thích nhân đôi làm Khoa gần như phát điên. Đầu óc Khoa trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác sướng đến tê dại chạy dọc sống lưng. Các ngón chân Khoa quắp chặt lại.
— Á… Dũng… Dũng ơi… em ra… em sắp ra… ư…
— Ra đi! Bắn ra cho tao xem chủ nợ bị đụ đến mức bắn tinh trông thảm hại thế nào! — Dũng đụ những nhát cuối cùng với lực đạo như muốn đóng đinh cậu trợ lý xuống nệm.
— Á!!! ĐỤ MÁ!!! SƯỚNG VÃI LỒN!!!
Khoa thét lên, cả người ưỡn cong lại như một cây cung. Dòng tinh dịch trắng đục bắn thành tia, vương vãi trên drap giường . Cùng lúc đó, Dũng cũng gầm lên, địt sâu nhát cuối, phóng thích tinh dịch vào sâu tận bên trong lỗ đít của Khoa.
Cả hai người đàn ông khựng lại, thở hổn hển trong vài giây, tận hưởng cơn dư chấn của cực khoái.
Dũng từ từ rút cặc ra, gục ngã nằm bò ra bên cạnh Khoa. Hắn ôm choàng lấy Khoa từ phía sau, vùi mặt vào mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Khoa.
Khoa nằm bẹp dí như con cá chết trên thớt. Áo ba lỗ xộc xệch, nửa thân dưới trần trụi, ga giường dính đầy tinh dịch và gel bôi trơn. Khoa thở dốc từng hồi, cái mỏ vẫn cố vớt vát lại chút thể diện cuối cùng:
— Đụ má… gãy mẹ nó cái lưng tao rồi. Thằng chó đẻ… mày chơi ăn gian… sức trâu bò…
Dũng bật cười khùng khục trong cổ họng, đưa tay vuốt ve cái bụng phẳng lỳ của Khoa.
— Lần sau đòi nợ thì rủ thêm vài đàn em đi cùng nhé đại ca. Sức yếu, lười tập gym mà đòi đè anh à? Chờ kiếp sau đi em.
— Mẹ nó… tao ghét mày… sáng mai tao viết đơn xin nghỉ việc! Tao đéo làm cho cái văn phòng bóc lột sức lao động tới tận giường ngủ này nữa! — Khoa lẩm bầm, nhắm nghiền mắt lại vì kiệt sức.
— Ừ, viết đơn đi. Anh ký duyệt luôn. Rồi sang nhà anh làm "sugar baby" toàn thời gian, ngày nào anh cũng đóng vai con nợ trả tiền cho em, chịu không? — Dũng mỉm cười dịu dàng, cằm cạ cạ vào vai Khoa.
— Biến thái… tao đéo thèm… — Khoa chửi thề một tiếng yếu ớt, rồi chẳng mấy chốc chìm vào giấc ngủ vì quá mệt.
Dũng nhìn người yêu ngủ say trong lòng mình, ánh mắt tràn ngập sự sủng nịnh. Hắn cẩn thận ngồi dậy, rút vài tờ khăn giấy ướt lau dọn sơ qua cho Khoa, rồi kéo chăn đắp ngang hông cho Khoa.
Trò cosplay hôm nay tuy hơi fail về mặt kịch bản ban đầu của Khoa, nhưng kết quả thì lại thành công rực rỡ. Dũng hôn nhẹ lên trán Khoa, lầm bầm:
— Ngủ ngon nhé con báo mỏ hỗn của sếp. Sáng mai anh đền bù cho chầu cà phê.