Chương 11
Cuối tháng, Sài Gòn đón những cơn mưa rào dai dẳng rát cả mặt.
Khu nhà trọ của Trần Lê Minh Khoa nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo ở Bình Thạnh. Mỗi lần mưa lớn, nước từ cống trào ngược lên đen ngòm, mang theo đủ thứ mùi hôi.
Bên trong căn phòng chưa tới mười lăm mét vuông, Khoa đang hì hục nhét đống quần áo và sách vở luật vào mấy cái thùng carton xin được từ tiệm tạp hóa đầu ngõ. Đồ đạc của Khoa chẳng có gì nhiều. Ba năm cày cuốc ở Sài Gòn, tài sản lớn nhất chỉ là mớ kiến thức trong đầu và một cái laptop cũ.
Khoa vươn tay rút lấy cuốn sổ tay bìa da đã nằm kẹt dưới đáy ngăn kéo. Khoa lật mở trang đầu tiên. Dòng chữ viết tay nguệch ngoạc nhưng hằn sâu những con số nặng trĩu: "Học phí Khang học kỳ 1: 15 triệu. Trả nợ góp ông Ba (bố ruột): 5 triệu/tháng."
Khoa thở dài, vuốt mặt một cái. Khoa nhanh chóng nhét tịt cuốn sổ vào ngăn kéo sâu nhất của chiếc balo, khóa chặt lại.
Chuyện thằng em trai sinh viên năm ba đang sống lay lắt dựa vào đồng lương của Khoa, và cả ông bố nát rượu thỉnh thoảng lại mò lên Sài Gòn quậy phá đòi tiền… Khoa tuyệt đối không muốn cho Dũng biết. Dũng là sếp, là người tình, là nơi Khoa có thể rên rỉ dâm đãng giải tỏa áp lực mỗi đêm, nhưng Khoa quyết không biến mình thành một cục nợ bám váy đàn ông. Khoa tự trọng, và Khoa tự lo được.
— Đụ má ông trời, dọn nhà mà mưa thúi đất thúi cát! — Khoa lầm bầm chửi thề, dùng cuộn băng keo dán kín cái thùng carton cuối cùng.
Két…!
Tiếng phanh xe ô tô chát chúa vang lên ngay trước cửa khu trọ, tiếp theo là tiếng động cơ êm ru đặc trưng của dòng xe sang. Khoa ló đầu ra cửa sổ.
Một chiếc Mercedes màu đen bóng loáng, to tổ chảng đang chật vật lách qua mấy cái xe đẩy bán hủ tiếu gõ để đỗ xịch ngay trước vũng nước đọng trước cửa nhà trọ. Cả xóm trọ nghèo như náo loạn. Mấy bà thím đang lặt rau trước hiên nhà cũng ngừng tay, trố mắt dòm.
Cửa xe mở. Nguyễn Hoàng Dũng bước xuống.
Hôm nay sếp không mặc suit đạo mạo. Hắn diện một chiếc áo polo màu than chì ôm sát bờ vai rộng, quần jeans đen và mang đôi sneaker LV trắng bóc. Bất chấp vũng nước sình lầy nhớp nháp dưới chân, Dũng xắn tay áo, bung chiếc ô màu đen cỡ lớn che ngang đầu, sải những bước dài tiến thẳng vào phòng trọ của Khoa.
— Đụ má anh bị điên hả?! — Khoa vội vàng cầm cây dù chạy ra đón.
— Chạy cái xe mấy tỷ vào cái hẻm chuột chạy này làm gì? Lỡ xe khác nó quẹt cho một đường thì khóc bằng tiếng Miên nha con! Với lại nhìn đôi giày của anh kìa, đạp mẹ nó vào vũng sình rồi!
Dũng gập ô, thản nhiên bước vào phòng, nhìn quanh căn trọ chật chội.
— Xe mua để phục vụ mình, quẹt thì đem đi sơn lại. Giày dơ thì vứt mua đôi mới. Em dọn đồ xong chưa? Có mấy thùng tất cả?
— Có ba thùng carton với cái balo này thôi. Đéo có gì nhiều. — Khoa tặc lưỡi, nhìn sếp tư bản của mình mà thấy xót xa cho đôi giày ngàn đô.
— Mà em tự gọi xe ba gác chở qua được rồi, anh chạy qua đây làm gì cho cực thân?
— Đón vợ về dinh mà để vợ tự đi xe ba gác à? Lên phường anh kiện cái công ty ba gác đó tội cướp công của anh. — Dũng cười khẩy, đi tới nhấc bổng cái thùng carton nặng nhất chứa toàn sách luật lên vai dễ như ăn kẹo.
Khoa đỏ mặt, mỏ lại bắt đầu hỗn:
— Vợ cái lồn! Anh bớt xạo lồn đi. Để thùng đó xuống, dơ hết áo bây giờ!
Đúng lúc hai người đang giằng co cái thùng trước cửa phòng trọ thì một giọng đàn bà sang sảng vang lên từ phía đầu hồi.
— Trời đất quỷ thần ơi! Thằng Khoa! Mày làm cái gì mà xe hơi bít bùng tới rước vậy con? Mày dọn đi thiệt hả?
Bà Sáu "Bún Bò", người phụ nữ trung niên với dáng người phốp pháp, tay vẫn còn cầm cái vá múc nước lèo, lạch bạch chạy qua mưa tới trước hiên phòng Khoa. Bà Sáu là hàng xóm tốt bụng nhất khu này, thỉnh thoảng ế khách lại múc cho Khoa tô bún bò nhiều thịt bảo "ăn cho mập có sức cãi lộn".
— Dạ dì Sáu, con chuyển đi chỗ khác gần chỗ làm hơn cho tiện. — Khoa lúng túng đáp, hơi né người che đi khuôn mặt của Dũng.
Nhưng bà Sáu tinh mắt vãi lồn. Bà ngó nghiêng Dũng từ đầu đến chân, nhìn chiếc Mercedes ngoài hẻm, rồi tặc lưỡi, kéo tay Khoa ra thì thầm nhưng giọng to bằng cái loa phường:
— Tao nghi lắm nha Khoa! Mày đẹp trai, mỏ mài lại lanh. Bữa hổm mày bảo làm trợ lý cho luật sư, tao đã nghi nghi. Có phải… có phải mày bị đại gia bao nuôi không con? Trời ơi, làm đĩ đực là tủi thân lắm nha con! Cắn răng chịu đựng cho người ta chơi qua đường…
— Dì Sáu!!! — Khoa tá hỏa, mặt đỏ bừng như gấc, muốn lấy tay bịt miệng bà Sáu lại.
— Đĩ đực cái gì! Dì bớt coi phim truyền hình Vĩnh Long lại giùm con! Đây là sếp con!
Dũng đứng cạnh, nghe rõ mồn một từng chữ. Thay vì tức giận vì bị gọi là "đại gia bao trai", hắn lại bật cười sảng khoái. Hắn đặt thùng carton xuống, bước lên một bước, lễ phép gật đầu với bà Sáu.
— Dạ chào dì Sáu. Con là Dũng, sếp của Khoa, cũng là người yêu của em ấy. — Dũng nói cực kỳ dõng dạc, mặt không biến sắc.
— Á đù… — Bà Sáu trố mắt, cái vá múc nước lèo rớt cái "xoảng" xuống nền xi măng.
Khoa muốn đào mẹ một cái lỗ chui xuống cho rồi. Đụ má, thằng sếp này nó bị đứt dây thần kinh xấu hổ rồi sao? Giữa cái xóm trọ nhiều chuyện này mà dám tuyên bố dõng dạc vậy!
— Anh Dũng! Nói bậy bạ gì đó! — Khoa véo mạnh vào hông Dũng một cái.
Dũng vẫn thản nhiên, cười rất hiền lành (nụ cười công nghiệp chuyên dùng để lừa người):
— Khoa nó hay kể dì Sáu thương nó lắm, hay cho ăn bún bò. Dì yên tâm, con rước em ấy về nhà con. Con hứa sẽ chăm sóc, nuôi Khoa béo mập hơn cả lúc ăn bún của dì. Con đàng hoàng, không có chơi qua đường đâu dì.
Bà Sáu nghe Dũng nói ngọt xớt, lại thấy tướng mạo Dũng đĩnh đạc, nam tính ngời ngời thì thái độ quay ngoắt 180 độ. Bà vỗ đùi cái đét:
— Mồ Phật! Thiệt hả Khoa? Ờ, thời buổi này nam nữ gì cũng được, miễn thương nhau là quý rồi! Thằng Khoa cái mỏ nó hỗn dữ lắm, nhưng cái bụng nó tốt. Khoa nhớ ráng bao dung cho nó nghen! Đừng có quýnh nó nghen!
— Dì Sáu! Dì không bênh con mà dì đi gửi gắm con cho thằng chả là sao? — Khoa gào lên, vuốt mặt bất lực.
— Thôi hai đứa đi lẹ đi kẻo mưa lớn! Rảnh ghé dì Sáu bao ăn bún bò! — Bà Sáu cười tít mắt, vẫy tay rồi quay lưng chạy lạch bạch về lại quán bún của mình.
Dũng nhướng mày nhìn Khoa, đắc ý:
— Thấy chưa? Dì Sáu còn duyệt anh. Em đòi từ chối cái gì? Ra mở cốp xe cho anh bê đồ ra.
Khoa phụng phịu, xách cái balo và một cái thùng nhỏ chạy ra mở cốp xe Mercedes. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Dũng khệ nệ bê hai cái thùng sách lớn nhất đi ra. Mưa hắt chéo, tạt ướt một nửa chiếc áo polo của hắn. Lớp vải mỏng dính sát vào người, hằn rõ từng khối cơ ngực và cơ bụng sáu múi săn chắc.
Khoa đứng cầm ô che cho sếp, mắt lỡ dán vào cái rãnh ngực ướt đẫm đó, khẽ nuốt nước bọt. Đụ má, nứng cái giờ này là dở rồi Trần Lê Minh Khoa. Khoa tự tát thầm vào mặt mình một cái, vội vàng đẩy đồ vào cốp.
— Xong rồi. Lên xe thôi. Lạnh teo mẹ nó dái rồi. — Khoa rùng mình, chui tọt vào ghế phụ.
Dũng đóng cốp, vòng qua ghế lái ngồi xuống. Hắn vuốt ngược mái tóc ướt sũng ra sau, khởi động xe. Không khí trong khoang lái ấm áp nhờ hệ thống sưởi. Dũng lôi ra một cái khăn bông khô từ hàng ghế sau, ném sang cho Khoa.
— Lau đầu đi kẻo cảm. Lát về nhà tắm nước nóng.
— Anh cũng ướt nhẹp kìa, lo mà lau đi, bệnh ra đó đéo ai hầu đâu. — Khoa cầm khăn lau rối tinh rối mù cái đầu mình, rồi thuận tay chồm sang, lau luôn những vệt nước đọng trên trán và cổ của Dũng.
Chiếc xe từ từ lăn bánh, rời khỏi con hẻm lầy lội ở Bình Thạnh, bỏ lại phía sau những ngày tháng chật vật của Khoa.
Ngồi trong chiếc xe cách âm tuyệt đối, nhìn dòng người vội vã lướt qua cửa kính, Khoa bất giác ôm chặt cái balo vào lòng. Ngăn kéo chứa cuốn sổ nợ như đang tỏa nhiệt.
Dũng đánh lái ra đường Điện Biên Phủ, khẽ liếc nhìn cậu trợ lý. Hắn là một luật sư, khả năng quan sát và đọc vị tâm lý người khác là nghề của hắn. Hắn nhận ra sự căng thẳng trong cái ôm balo của Khoa.
— Sao vậy? Tiếc cái ổ chó đó à? — Dũng lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
— Tiếc cái lồn. Ướt mốc meo, chuột chạy rầm rầm trên trần nhà. Em mừng thoát được còn không kịp. — Khoa cãi lại ngay.
Dũng mỉm cười, vươn tay sang xoa nhẹ lên gáy Khoa, bóp bóp vài cái để Khoa thả lỏng.
— Khoa. Nghe anh nói này. — Giọng Dũng trầm xuống, không còn vẻ cợt nhả.
— Dọn về Thảo Điền, anh không bắt em phải làm osin, cũng không có cái trò "quy tắc sống chung" nhảm nhí nào hết. Nhà anh là nhà em. Em muốn bày bừa cũng được, muốn chửi thề cũng được.
Khoa khẽ cắn môi, không đáp.
— Nhưng anh có một yêu cầu duy nhất. — Dũng tiếp tục.
— Có chuyện gì khó khăn, ấm ức, hay thiếu thốn… phải nói thẳng với anh. Cấm được giấu diếm rồi tự chịu đựng một mình. Hiểu không?
Trái tim Khoa nhói lên một nhịp. Sự tinh tế của Dũng luôn đánh gục Khoa những lúc Khoa không ngờ tới nhất. Khoa biết sếp đang lờ mờ đoán ra Khoa có chuyện giấu giếm. Nhưng bản tính tự tôn của một thằng đàn ông lớn lên từ đáy xã hội khiến Khoa chưa sẵn sàng phơi bày cái "khối u" mang tên gia đình nát rượu và thằng em trai đang tuổi ăn học cho Dũng thấy. Khoa không muốn phá hỏng hình ảnh một trợ lý sắc sảo, độc lập trong mắt Dũng.
— Em thì có cái đéo gì mà giấu. Anh lo xa. — Khoa quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nói dối một cách trắng trợn.
— Chẳng qua em đang nghĩ… dọn về ở chung, đêm nào anh cũng đè em ra như thú thì cái eo em chịu đéo nổi thôi.
Dũng bật cười lớn, biết Khoa đang lảng tránh, nhưng hắn chọn cách tôn trọng. Hắn là một lá cờ xanh chính hiệu, hắn sẽ đợi đến khi Khoa tự nguyện mở lời.
— Yên tâm. Một tuần anh cho nghỉ phép hai ngày. Còn năm ngày còn lại thì ráng mà cày mâm dưới nhé bé ngoan.
Chiếc Mercedes băng qua cầu Sài Gòn, tiến thẳng vào khu Thảo Điền sầm uất.
Căn hộ của Dũng nằm ở tầng 25, rộng hơn 120 mét vuông, thiết kế tối giản với tone màu xám khói và đen vô cùng sang trọng, nam tính. Vừa bước qua cửa, mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc lập tức bao bọc lấy Khoa.
Dũng khệ nệ bê ba thùng sách đặt xuống góc phòng khách, rồi quay lại nhìn Khoa đang ngơ ngác đứng trước cửa.
Hắn tiến đến, cầm lấy bàn tay Khoa, đặt ngón tay cái của Khoa lên bảng khóa từ ở cửa chính. Máy quét kêu "tít" một tiếng, báo hiệu vân tay đã được ghi nhận.
— Mật khẩu là ngày tháng năm sinh của em, cộng thêm số 69 ở cuối cho nó dâm tà. Vân tay cũng cài xong rồi. — Dũng nói nhẹ tênh.
Nói xong, Dũng vòng tay ôm chầm lấy Khoa từ phía sau. Tấm lưng Khoa áp chặt vào lồng ngực rộng lớn, vững chãi của người đàn ông 32 tuổi. Dũng tì cằm lên vai Khoa, cùng Khoa nhìn bao quát toàn bộ căn hộ sang trọng.
— Chào mừng em về nhà, Trần Lê Minh Khoa. Từ nay chỗ này là ổ của em. Ai dám đuổi em đi, anh kiện nó tội xâm phạm chỗ ở hợp pháp. — Dũng thì thầm vào tai Khoa.
Khoa khẽ nhắm mắt lại. Hơi ấm từ Dũng, mùi hương của Dũng khiến mọi sự phòng bị, mọi lo toan về nợ nần, tiền học phí của Khang tạm thời lùi lại phía sau.
Khoa dựa hẳn người vào Dũng, cái mỏ dẫu đang rung rinh vì xúc động nhưng vẫn không quên bản sắc:
— Biết rồi ba. Sến vãi lồn. Bớt văn vở đi. Giờ đói rã ruột rồi nè. Ông sếp bảo nuôi tui mập hơn bà Sáu Bún Bò đâu, vô bếp nấu cơm coi!
— Đụ má, chưa gì đã sai vặt chồng rồi. — Dũng cười mắng một câu, nhéo nhẹ vào eo Khoa. — Đi tắm đi. Tắm nước nóng cho khỏe người. Tắm xong ra là có beefsteak ăn.
Khoa nhoẻn miệng cười, vứt cái balo sang một góc ghế sofa rồi chạy tót vào phòng tắm. Dưới màn mưa giăng kín trời Sài Gòn, có hai kẻ mỏ hỗn đã tìm thấy nhau, và quyết định cột chặt cuộc đời vào nhau trong một căn hộ nhỏ giữa lưng chừng trời.