Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Tình Yêu Sóng Biển
  3. Chương 9
Prev
Next

Cơn mưa giông miền Trung kéo dài từ đêm hôm trước đến tận rạng sáng ngày hôm sau vẫn chưa có dấu hiệu dứt hạt.

Những hạt mưa nặng trịch, mang theo cái lạnh và vị mặn chát của gió biển quật liên hồi vào những ô cửa kính của dãy nhà ở tân binh. Đúng 4 giờ 45 phút sáng, tiếng còi trực ban dồn dập vang lên, kéo tôi ra khỏi một giấc ngủ chập chờn, đầy những mộng mị về sân ga chia ly và những tiếng "tút" dài vô vọng của bốt điện thoại.

Tôi bật dậy, cơ thể rã rời sau một ngày dài vật lộn với sóng biển trưa qua và cơn sốt nhẹ vì dầm mưa tối muộn. Đầu tôi nặng trịch, nhưng thói quen quân đội đã kịp thúc giục đôi tay tôi thoăn thoắt vuốt lại mép chăn bông màu xanh lá.

"Thiện ơi, mặt cậu xanh như tàu lá chuối ấy, có cần tớ báo cáo lên tiểu đội trưởng xin nghỉ buổi sáng không?" Bảo "Béo" vừa cài nút áo dã chiến vừa lo lắng nhìn tôi.

Tôi không quay đầu lại, lạnh lùng giật phắt chiếc thắt lưng quân cảnh siết chặt quanh eo, giọng nói khàn đặc nhưng kiên dứt khoát:

"Không cần. Tôi tự lo được."

Kể từ khoảnh khắc đặt ống nghe điện thoại xuống vào tối qua, tôi cảm thấy một cái gì đó trong bản thân mình đã hoàn toàn thay đổi. Sự ủy mị, yếu đuối của một thằng con trai mười chín tuổi lần đầu xa nhà, lần đầu biết nếm trải mùi vị bị phản bội đã bị tôi chôn sâu xuống đáy ba lô. Tôi không còn là đứa trẻ cần những lời ủi an sáo rỗng qua điện thoại, và tôi lại càng không cần sự thương hại hay ban ơn từ bất kỳ ai ở cái quân trường này.

Đặc biệt là từ anh ta – vị Thiếu tá cao cao tại thượng kia.

Khi toàn đại đội tập hợp dưới mái hiên nhà vòm để tránh mưa, Tấn Phong bước đến từ phía văn phòng chỉ huy. Anh vẫn thế, thẳng tắp, nghiêm nghị và lạnh lùng trong bộ quân phục dã chiến rằn ri chỉnh tề.

"Toàn đại đội chú ý!" Tiếng Phong vang lên, át cả tiếng mưa xối xả trên mái tôn. "Do điều kiện thời tiết xấu, nội dung huấn luyện chiến thuật ngoài bãi biển sáng nay hủy bỏ. Toàn đơn vị chuyển sang học lý thuyết điều lệnh và vũ khí trang bị tại hội trường. Đồng chí tiểu đội trưởng tiểu đội 2 điều hành hàng ngũ di chuyển!"

Khi Phong bước ngang qua vị trí của tôi, theo đúng điều lệnh, tôi đứng nghiêm và giơ tay chào. Nhưng thay vì gọi anh bằng "Thiếu tá" hay xưng "tôi" với thái độ kính cẩn như trước, tôi chỉ nhìn thẳng vào phù hiệu mỏ neo trên ngực áo anh, cất giọng đều đều, không một chút cảm xúc:

"Báo cáo! Học viên Võ Trí Thiện chào chỉ huy!"

Phong khựng lại. Bước chân anh dừng ngay trước mặt tôi, chỉ cách một khoảng chưa đầy nửa mét. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt sắc bén như dao cạo của anh đang găm thẳng vào đỉnh đầu tôi, rồi từ từ hạ xuống, đối diện với đôi mắt đang nhìn thẳng, lạnh lùng và bất cần của tôi.

Trước đây, mỗi khi chạm mắt với Phong, tôi luôn có một sự rụt rè hoặc bướng bỉnh muốn phân bua. Nhưng lần này, trong mắt tôi chỉ có một khoảng lặng ngắt như tro tàn.

Tôi xưng "tôi", xem anh như một người chỉ huy tối cao trên giấy tờ, hoàn toàn vạch rõ một đường ranh giới cách biệt. Giữa tôi và anh, từ nay chỉ có mệnh lệnh và sự phục tùng máy móc. Bức tường băng mà anh cố tình dựng lên suốt mấy tuần qua, giờ đây, chính tôi là người gia cố nó kiên cố hơn gấp mười lần.

Phong không nói gì. Quai hàm anh bạnh ra, những ngón tay đang chắp sau lưng siết chặt đến mức lớp vải áo dã chiến rách nhẹ tiếng chỉ. Anh giơ tay đáp lễ một cách chậm rãi, rồi dứt khoát quay người đi thẳng, để lại một luồng áp lực ngột ngạt bao trùm lên cả hàng quân.

Buổi học lý thuyết tại hội trường lớn kéo dài suốt bốn tiếng đồng hồ diễn ra trong một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Phong là người trực tiếp lên lớp giảng dạy về cấu tạo và nguyên lý hoạt động của các loại ngư lôi thế hệ mới.

"Đối với người lính Hải quân, vũ khí không chỉ là công cụ, nó là mạng sống của các đồng chí và đồng đội." Giọng Phong trầm vang, vang vọng khắp không gian hội trường rộng lớn. "Một sai sót nhỏ trong việc tính toán tọa độ hay bảo dưỡng ngòi nổ đều phải trả giá bằng cả một con tàu. Đồng chí Thiện, đứng dậy!"

Tôi bật dậy như một chiếc lò xo, sống lưng thẳng tắp, mắt nhìn thẳng vào bảng đen: "Có!"

"Trình bày nguyên lý kích nổ của ngòi nổ áp suất nước trên ngư lôi 53-65." Phong khoanh tay trước ngực, đứng trên bục giảng nhìn xuống tôi.

Cả hội trường im phăng phắc. Đây là một câu hỏi khó, nằm ở phần kiến thức nâng cao mà anh chỉ mới giảng qua một lần vào tuần trước.

Bảo "Béo" ngồi bên cạnh lén lút đẩy quyển sổ tay sang cho tôi, nhưng tôi không thèm liếc mắt nhìn lấy một cái.

Tôi hít một hơi thật sâu, giọng nói dõng dạc, rành rọt vang lên, không hề có một chút ngập ngừng:

"Báo cáo Thiếu tá! Ngư lôi 53-65 sử dụng hệ thống ngòi nổ áp suất hoạt động dựa trên sự thay đổi áp suất dòng chảy khi tiếp cận mạn tàu mục tiêu. Khi áp suất đạt đến trị số thiết kế, màng ngăn áp lực sẽ bị đẩy vào, kích hoạt mạch điện nội bộ để truyền tín hiệu đến kíp nổ chính. Hết!"

Phong nheo mắt nhìn tôi. Anh dường như có một chút bất ngờ trước câu trả lời hoàn hảo không sai một chữ của tôi. Anh muốn tìm một cái lỗi nhỏ nhất trong tác phong hay câu từ của tôi để bắt bẻ, nhưng tôi đã không cho anh cơ hội đó.

"Trả lời tốt." Phong hạ giọng, ánh mắt anh thoáng qua một tia phức tạp khó giải thích. "Nhưng tác phong đứng hiệp sĩ của đồng chí chưa đủ nghiêm chỉnh. Phạt đồng chí đứng nghe giảng cho đến hết buổi học."

"Rõ!" Tôi đáp lớn, mặt không đổi sắc.

Đứng suốt hai tiếng đồng hồ trên hai cái bắp chân vẫn còn sưng tấy vì trận bơi biển hôm qua, mồ hôi lạnh rỉ ra dọc theo sống lưng, nhưng tôi vẫn đứng thẳng như một cây tùng. Tôi không nhìn Phong, tôi nhìn vào khoảng không phía sau anh. Tôi ghét sự ép buộc của anh, ghét cái cách anh dùng quyền lực để nắn gân tôi. Nhưng anh càng làm vậy, tôi càng phải mạnh mẽ để anh thấy rằng, Trí Thiện này không dễ dàng bị khuất phục. 11 giờ đêm, trận mưa giông bên ngoài vẫn không hề thuyên giảm, sấm chớp thỉnh thoảng lại vạch lên bầu trời những vệt sáng xanh lét, ma mị.

Trong phòng làm việc của Ban chỉ huy, Tấn Phong ngồi bất động bên bàn làm việc, tập giáo án quân sự mở ra trước mặt nhưng đã nửa tiếng đồng hồ anh chưa lật sang trang mới.

"Đồng chí Thiện chào chỉ huy…"

Câu nói đều đều, lạnh nhạt cùng đôi mắt vô hồn của tôi lúc sáng cứ lặp đi lặp lại trong đầu Phong như một cuốn phim tua chậm. Nó khiến anh cảm thấy bứt rứt, khó chịu đến mức không thể tập trung vào bất cứ việc gì.

Phong đứng dậy, đi đi lại lại trong căn phòng hẹp. Anh đưa tay lên day day thái dương đang đau nhức.

"Mày muốn nó xa cách, bây giờ nó đã làm đúng ý mày rồi đó, Phong." Anh tự cười giễu chính mình.

Phong đã đạt được mục đích của mình: Tôi không còn bướng bỉnh cãi lệnh anh, tôi không còn lơ đãng nghĩ về người yêu trong hàng ngũ, tôi đã trở thành một học viên kiểu mẫu, nghiêm túc và phục tùng. Nhưng tại sao nhìn thấy tôi như vậy, trong lòng anh không có một chút niềm vui của một người quản lý thành công, ngược lại chỉ toàn là một cảm giác hụt hẫng, xót xa và trống rỗng đến tột cùng?

Cái cách tôi xưng "tôi" và gọi anh là "chỉ huy" giống như một nhát dao, dứt khoát cắt đứt sợi dây liên kết vô hình nhưng đầy ấm áp giữa hai người vào đêm mưa sát trùng hôm ấy. Tôi đã tự đóng cửa trái tim mình, dựng lên một bức tường phòng thủ kiên cố để gạt anh ra khỏi thế giới của tôi.

Phong nhìn ra cửa sổ, màn đêm đen kịt ngoài kia như đang nuốt chửng lấy mọi thứ. Anh nhận ra một sự thật đáng sợ: Anh sợ sự im lặng này của tôi. Anh thà rằng tôi bướng bỉnh cãi lại anh, thà rằng tôi nhìn anh bằng ánh mắt oán giận rực lửa như những ngày trước, còn hơn là nhìn anh bằng đôi mắt lạnh lẽo, xem anh như một người xa lạ thế này.

Sự trốn tránh và xa cách mà Phong tự cho là lý trí, giờ đây đang phản tác dụng, biến thành một thứ tra tấn tinh thần đối với chính anh. Giữa tiếng sấm rền vang của biển đêm, vị Thiếu tá sắt đá lần đầu tiên cảm thấy bất lực trước chính thứ cảm xúc xa lạ, từ tốn nhưng đã bén rễ sâu đậm trong lòng mình mà anh vẫn chưa thể gọi tên.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 9"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz