Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Tình Yêu Sóng Biển
  3. Chương 8
Prev
Next

Tiếng còi báo động dã chiến rúc lên ba hồi dài, xé toạc không gian oi nồng của bến cảng quân sự lúc hai giờ chiều. Cái nắng tháng thứ ba tại Học viện Hải quân không còn là cái nắng vàng ruộm của mùa xuân nữa, mà nó đã chuyển sang cái nóng hầm cập, bỏng rát của những ngày hè miền Trung. Mặt sân bê tông của bến cảng bốc lên những luồng hơi nóng hừng hực, khiến cảnh vật phía xa như nhòe đi trong không khí.

"Toàn đại đội khẩn trương tập hợp! Mang đeo trang bị vũ khí đầy đủ, đội mũ bơi, chuẩn bị cho nội dung huấn luyện bơi biển vũ trang kết hợp ngắm bắn mục tiêu cố định!"

Tiếng của đại đội trưởng trực ban vang lên qua hệ thống loa phóng thanh, thúc giục những bước chân tân binh đang cuống cuồng lao ra từ các dãy nhà ở. Thiện siết chặt quai súng tiểu liên AK-47 đã được bọc một lớp túi nilon chống nước biển chuyên dụng, cùng Bảo "Béo" và Minh "Mắt cận" chạy đua với thời gian ra phía bãi cát rìa bến tàu.

Đứng trước hàng quân mướt mải mồ hôi, Thiếu tá Tấn Phong sừng sững như một ngọn hải đăng bằng đá. Hôm nay anh mặc bộ đồ lặn chuyên dụng màu đen ôm sát cơ thể, làm lộ rõ khuôn ngực vạm vỡ, bờ vai rộng và những thớ cơ săn chắc của một kình ngư thực thụ. Chiếc còi đồng phản chiếu ánh mặt trời chói chang treo trước ngực anh, mỗi nhịp thở của vị Thiếu tá đều toát ra một thứ uy quyền tuyệt đối mà không ai dám phạm vào.

Tuy nhiên, điều khiến Thiện cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại chính là ánh mắt của Phong. Kể từ sau đêm từ chối tuýp thuốc mỡ y tế, giữa hai người đã hình thành một bức tường băng vô hình. Ánh mắt Phong quét qua hàng quân, lướt qua gương mặt đẫm mồ hôi của Thiện một cách thản nhiên, không dừng lại dù chỉ là một phần trăm giây. Anh nhìn xuyên qua cậu, xem cậu như một cái bóng, một hạt cát vô danh giữa hàng trăm tân binh khác.

"Nội dung chiều nay yêu cầu các đồng chí phải bơi vũ trang cự ly 1500 mét ra phía phao số 4, sau đó thực hiện loạt bắn 3 viên vào mục tiêu bia xốp trên mặt nước." Phong dõng dạc nói, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng bạt mạng theo gió biển. "Sóng chiều nay cấp 3, dòng lưu tương đối xiết. Đồng chí nào thể lực không đủ, tự giác báo cáo để bộ phận xuồng cứu hộ theo sát. Quân đội không cần những kẻ sĩ diện hão để rồi làm gánh nặng cho đồng đội."

Thiện siết chặt nắm tay, lòng bàn tay vừa mới lên da non tỳ vào ốp lót tay bằng gỗ của khẩu súng đau rát. Cậu biết câu nói cuối cùng của Phong là đang ngầm ám chỉ điều gì. Anh ta vẫn nghĩ cậu là kẻ liều mạng, bướng bỉnh và thích làm người hùng vô tổ chức như lần trước.

"Tôi không cần anh ta phải để ý." Thiện tự nhủ trong đầu, hàm răng nghiến chặt đến mức cơ hàm bạnh ra. Cậu ghét cái vẻ cao cao tại thượng của Tấn Phong. Cậu ghét việc anh ta dùng sự im lặng tàn nhẫn này để gạt bỏ sự tồn tại của cậu. Sự thù ghét ấy biến thành một ngọn lửa bùng cháy trong lòng, xua tan đi nỗi mệt mỏi của những ngày dài huấn luyện. Cậu sẽ chứng minh cho người đàn ông độc tài đó thấy, không có sự quan tâm của anh ta, Võ Trí Thiện này vẫn sẽ là người lính biển giỏi nhất.

"Bắt đầu… XUỐNG NƯỚC!"

Tiếng còi của Phong vừa dứt, hàng loạt tiếng "tùm, tùm" vang lên liên tiếp. Những thân hình rằn ri lao xuống làn nước biển xanh ngắt. Nước biển miền Trung mặn chát, ngay lập tức tràn vào mũi vào miệng những tân binh chưa kịp thích nghi. Thiện ôm súng trước ngực, hai chân đạp nước đều đặn theo kỹ thuật bơi ếch dã chiến đã được học.

Sóng biển hôm nay thực sự dữ dội hơn những ngày trước. Mỗi một ngọn sóng lớn ập đến lại đẩy hàng ngũ tân binh dạt ra xa. Thiện vừa phải giữ thăng bằng cho khẩu súng không bị va đập, vừa phải căng mắt nhìn theo chiếc phao tiêu màu đỏ lập lờ phía xa. Bên cạnh cậu, Bảo "Béo" bắt đầu có dấu hiệu đuối sức, nhịp thở của cậu chàng trở nên hỗn loạn, tiếng đập nước lạch cạch đầy mỏi mệt.

"Thiện… Thiện ơi… sải chân tớ… bị chuột rút rồi…" Bảo vội vã kêu lên một tiếng nhỏ, gương mặt tái mét dưới chiếc mũ bơi màu trắng. Cơ thể nặng nề của Bảo bắt đầu có xu hướng chìm xuống.

Thiện không một chút do dự, lập tức xoay người bơi áp sát vào bạn. Cậu dùng một tay vòng qua nách Bảo, tay kia cố gắng giữ súng, dùng hết sức bình sinh của đôi chân để đạp nước giữ cho cả hai không bị sóng cuốn đi.

"Bảo, bình tĩnh! Thả lỏng người ra, ngửa mặt lên trời để thở, tớ kéo cậu vào!" Thiện hét lớn giữa tiếng sóng gầm rú.

Tuy nhiên, sức lực của một chàng trai mười chín tuổi có hạn. Việc phải mang thêm một khẩu súng nặng gần 4kg cùng một người đồng đội thừa cân giữa dòng nước xiết khiến thể lực của Thiện suy giảm một cách chóng mặt. Đôi chân cậu bắt đầu mỏi nhừ, lồng ngực nóng rát như có lửa đốt vì thiếu oxy. Một ngọn sóng lớn bất ngờ ập tới, đánh thẳng vào mặt Thiện, nước biển mặn chát tràn vào phế quản khiến cậu ho sặc sụa.

Trong khoảnh khắc tầm nhìn bị nhòe đi vì nước biển, Thiện nhìn thấy một bóng đen lao xé nước lao về phía mình với tốc độ cực nhanh. Là Tấn Phong. Vị Thiếu tá sát thủ với kỹ năng bơi biển điêu luyện của một người lính đặc công thủy đã tiếp cận họ trong vòng vài giây.

Phong không nói một lời nào. Anh dùng cánh tay vạm vỡ của mình dứt khoát luồn qua nách Bảo, một tay đẩy mạnh vai Thiện ra xa: "Buông ra! Tránh ra chỗ thoáng để lấy lại nhịp thở! Đồng chí Bảo để tôi xử lý!"

Thiện bị đẩy ra, cậu hụt hẫng bám lấy một chiếc phao cứu sinh do xuồng hộ tống vừa ném xuống. Cậu thở dốc, mắt trừng trừng nhìn Phong đang một tay dìu Bảo, một tay rẽ sóng đưa cậu bạn hướng về phía xuồng cứu hộ một cách nhẹ nhàng như không.

Khi Phong đã bàn giao Bảo an toàn cho bộ phận quân y trên xuồng, anh quay đầu lại nhìn Thiện. Giữa làn nước biển mênh mông, khoảng cách giữa hai người chỉ chưa đầy ba mét. Thiện tưởng rằng Phong sẽ hỏi xem cậu có sao không, hoặc ít nhất là một ánh mắt kiểm tra thương tích. Nhưng không. Đôi mắt đen của Phong dưới mặt nước vẫn lạnh lùng, nghiêm khắc đến đáng sợ. Anh chỉ buông một câu cụt ngủn:

"Đồng chí Thiện, tiếp tục hoàn thành nội dung bơi của mình. Đừng để mất thêm thời gian."

Nói rồi, Phong xoay người bơi về phía hàng quân phía trước, bỏ lại Thiện đứng một mình giữa những con sóng chao đảo. Thiện siết chặt chiếc phao cứu sinh, cảm giác uất hận và tủi nhục dâng lên tận cổ họng. Cậu ghét Phong. Cậu thực sự ghét người đàn ông này đến xương tủy. Sự xa cách và lạnh nhạt của anh ta vào lúc này chẳng khác nào một cái tát thẳng vào lòng tự trọng của cậu.

Buổi tối hôm đó, sau một ngày dài kiệt sức vì sóng biển, toàn đại đội được phép sinh hoạt tự do trước giờ giới nghiêm. Thiện không tham gia vào trận bóng chuyền của hội bạn, cậu lầm lũi đi bộ về phía dãy bốt điện thoại công cộng ở cuối sân học viện. Cậu cần một lối thoát. Cậu cần nghe giọng nói của Trúc để tự nhắc nhở bản thân rằng ngoài thế giới quân trường khắc nghiệt này, vẫn có một người đang đợi cậu, một người yêu thương cậu vô điều kiện.

Hôm nay bốt điện thoại vắng người hơn mọi khi. Thiện bước vào trong, không khí bên trong cabin kính hơi ngột ngạt. Cậu nhấc máy, đôi bàn tay có chút run rẩy vì mệt mỏi bấm từng chữ số quen thuộc của phòng trọ nơi Trúc đang ở.

"Tút… tút… tút…"

Mỗi tiếng chuông vang lên là một giây lồng ngực Thiện thắt lại. Cậu thầm cầu nguyện trong lòng: 'Xin em, hãy bắt máy đi. Chỉ cần nghe tiếng em thôi cũng được.'

"Alo? Ai đấy ạ?" Đầu dây bên kia cuối cùng cũng có người nhấc máy, nhưng đó không phải là giọng của Trúc, mà là giọng của cô bạn cùng phòng tên Mai.

"Mai hả? Mình là Thiện đây. Trúc có phòng không Mai cho mình gặp một chút." Thiện vội vàng nói, giọng nói không giấu nổi sự khẩn trương.

Đầu dây bên kia im lặng một lát, có tiếng thở dài khe khẽ của Mai lọt qua ống nghe: "À… Thiện đấy à. Trúc… Trúc không có ở phòng đâu Thiện ạ."

"Giờ này mà cô ấy chưa đi làm thêm về sao Mai? Hôm nay là Chủ nhật mà?" Thiện nhíu mày, một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên trong lòng.

"Không phải đi làm đâu… Trúc đi chơi với mấy anh chị bên câu lạc bộ trường rồi. Dạo này Trúc bận lắm, cuối tuần nào cũng đi dã ngoại hoặc tiệc tùng." Mai ngập ngừng, dường như đang cân nhắc có nên nói tiếp hay không: "Thiện này… mình nghĩ cậu nên chuẩn bị tâm lý. Trúc dạo này… có vẻ thân thiết với một anh khóa trên đi xe tay ga hay đưa đón cậu ấy lắm. Hai người ở xa nhau quá, Trúc lại là con gái, nhiều lúc tủi thân…"

Tai Thiện như có tiếng nổ vang. Những lời nói tiếp theo của Mai cậu không còn nghe rõ nữa, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng, lạnh ngắt lan tỏa từ đỉnh đầu xuống tận gót chân.

"Thiện? Cậu còn nghe không?"

"Mình nghe rồi. Cảm ơn Mai nhé. Nhờ Mai nhắn lại với Trúc là mình gọi." Thiện nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên, đều đều và bình tĩnh đến đáng sợ, như thể đang nói về câu chuyện của một ai đó khác.

Cậu chậm rãi đặt ống nghe trở lại ống máy. Bàn tay cậu rời khỏi tay cầm điện thoại, buông thõng bên hông. Thiện tựa lưng vào vách kính của bốt điện thoại, ngửa đầu nhìn lên trần nhà. Hóa ra, bức tường sáu tháng không gặp mặt chưa kịp đến, thì lòng người đã thay đổi từ lâu. Mối tình ba năm thời học sinh, những lời thề non hẹn biển dưới gốc cây phượng vĩ ngày chia tay, tất cả đều tan biến như bong bóng xà phòng trước sự náo nhiệt và cám dỗ của cuộc sống phồn hoa đô thị.

Cậu cô độc ở nơi đầu sóng ngọn gió này, chịu đựng sự hành hạ của kỷ luật, sự ghẻ lạnh của chỉ huy, rốt cuộc là vì cái gì?

Đêm muộn, bầu trời Học viện Hải quân đen kịt, không một ngôi sao. Những hạt mưa giông bắt đầu rơi tí tách rồi nhanh chóng chuyển thành một trận mưa rào nặng hạt, quật sầm sập vào những ô cửa kính của văn phòng Ban chỉ huy đại đội.

Tấn Phong đứng bên cửa sổ, tay cầm một tách cà phê đen đặc đã nguội từ lâu. Ánh mắt anh nhìn qua màn mưa nhạt nhòa, hướng về phía dãy bốt điện thoại công cộng xa xa. Anh đã đứng đây suốt một tiếng đồng hồ. Anh đã nhìn thấy Thiện bước vào bốt điện thoại với dáng vẻ đầy kỳ vọng, và anh cũng đã nhìn thấy cậu bước ra với một bóng hình đổ nát, cô độc đến đáng thương dưới màn mưa đầu mùa.

Phong cúi đầu nhìn tách cà phê trong tay, hàng lông mày rậm xoắn chặt lại vào nhau.

"Mày đang làm cái gì thế này, Tấn Phong?" Anh tự chất vấn bản thân bằng một giọng trầm khàn.

Là một Thiếu tá, một người quản lý học viên dày dạn kinh nghiệm, Phong luôn biết cách giữ khoảng cách hoàn hảo với cấp dưới. Anh có thể lạnh lùng phạt họ chạy vũ trang, có thể nghiêm khắc chấn chỉnh tác phong của họ, nhưng anh chưa bao giờ để cảm xúc cá nhân của mình bị dao động bởi một ánh mắt hay một nụ cười của bất kỳ ai.

Nhưng Võ Trí Thiện là một ngoại lệ duy nhất khiến hệ thống phòng thủ lý trí của Phong hoàn toàn chao đảo.

Khi thấy Thiện bị sóng biển đánh suýt chìm trưa nay, tim Phong đã nhảy lên tận cổ họng. Đó không phải là sự lo lắng của một người chỉ huy sợ học viên gặp tai nạn, mà đó là nỗi sợ hãi nguyên thủy của một người đàn ông khi thấy người mình quan tâm gặp nguy hiểm. Và khi thấy Thiện đứng chết lặng trong bốt điện thoại vì tình cảm tan vỡ, Phong cảm thấy một sự xót xa, một nỗi đau âm ỉ dâng lên trong lòng mà anh không cách nào dập tắt được.

Phong không biết thứ cảm xúc này là gì. Anh chưa từng yêu ai, cuộc đời anh chỉ có súng đạn, điều lệnh và biển cả. Sự xuất hiện của Thiện với tính cách bướng bỉnh, kiên cường nhưng lại mang một nội tâm yếu đuối, dễ tổn thương đã hoàn toàn phá vỡ thế giới trật tự của Phong.

Anh sợ hãi thứ cảm xúc xa lạ này. Anh không biết phải đối mặt với nó ra sao khi giữa hai người là khoảng cách của một Thiếu tá và một tân binh, là kỷ luật quân đội nghiêm minh. Chính vì sự bối rối và sợ hãi đó, Phong chọn cách xa cách. Anh chọn dùng sự im lặng và lạnh nhạt tàn nhẫn nhất để đẩy Thiện ra xa, hy vọng rằng thời gian và kỷ luật thép sẽ giúp anh xóa bỏ đi thứ tình cảm sai lệch này.

Phong đặt mạnh tách cà phê xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm vào gỗ nghe khô khốc. Anh dứt khoát kéo rèm cửa sổ lại, che khuất đi bóng dáng liêu xiêu của Thiện đang đi bộ dưới màn mưa ngoài sân.

"Cứ ghét tôi đi, Thiện." Phong thì thầm vào khoảng không tối tăm của căn phòng. "Ghét tôi thì cậu mới có thể đứng vững ở nơi này."

Hai người lính, một người đứng trong phòng tối trốn tránh cảm xúc của chính mình, một người bước đi dưới mưa với trái tim tan vỡ vì tình phụ. Hai đường thẳng tưởng chừng đã có lúc chạm vào nhau, giờ đây lại chọn cách rẽ sang hai hướng ngược nhau, để lại một khoảng cách xa xôi, kéo dài đằng đẵng theo từng tiếng mưa rơi của quân trường lộng gió.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 8"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz