Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Tình Yêu Sóng Biển
  3. Chương 7
Prev
Next

Trong căn phòng làm việc ngập tràn mùi giấy tờ và gỗ cũ của Ban chỉ huy đại đội, Tấn Phong ngồi lặng yên trước bàn làm việc. Kim đồng hồ trên tường nhích dần qua con số 10 giờ đêm. Tiếng mưa ngoài hiên vỗ bành bạch vào những tàu lá tra, tạo nên những thanh âm rì rầm quen thuộc của vùng biển miền Trung.

"Cạch."

Cửa phòng đẩy mở, Lê Nam bước vào với bộ dạng ướt nước mưa ở vai áo. Anh không ngồi xuống ghế ngay mà đi thẳng tới bàn làm việc của Phong, thản nhiên đặt tuýp thuốc mỡ y tế – vẫn còn nguyên vẹn chưa bóc tem – xuống ngay góc bàn, cạnh chồng giáo án quân sự.

Phong ngước mắt lên, cái nhìn dửng dưng lướt qua tuýp thuốc rồi dừng lại trên gương mặt bạn mình: "Nó không chịu bôi?"

"Nó không thèm nhận thì đúng hơn." Lê Nam kéo chiếc ghế đẩu ngồi xuống, thở dài một tiếng. "Cậu nên nghe cái giọng của thằng bé lúc đó. Nó nói: 'Thuốc của Thiếu tá quá cao quý, học viên vô kỷ luật như tôi không dám nhận'. Đôi mắt nó nhìn tớ mà như muốn nhìn xuyên qua tớ để găm vào cậu đấy, Phong ạ. Thằng bé Thiện này lòng tự trọng cao ngút trời, cậu dùng kỷ luật thép đập vào nó, nó không gãy đâu, nó chỉ bật lại thôi."

Phong nhìn tuýp thuốc mỡ nhỏ bé nằm cô độc dưới ánh đèn bàn. Những ngón tay đang cầm bút của anh khẽ siết chặt, các khớp xương nhô lên trắng bệch. Một cảm giác nghẹn ứ, khó chịu bỗng chốc dâng lên trong lồng ngực mà anh không thể gọi tên.

Từ trước đến nay, quản lý qua mười khóa học viên, Phong chưa từng bận tâm xem một tân binh ghét mình hay thương mình. Anh phạt, họ chịu, đó là quy luật của quân trường. Nhưng tại sao khi nghe Lê Nam thuật lại lời từ chối lạnh lùng của Thiện, trái tim vốn dĩ sắt đá của anh lại khẽ nhói lên một nhịp đầy bất an?

Phong tự hỏi bản thân: Mày đang làm cái gì thế này? Tại sao lại phải lén lút gửi thuốc cho một học viên? Tại sao lại đứng trên ban công nhìn nó chạy đến mức xót xa?

Anh chưa bao giờ đối xử đặc biệt với ai như vậy. Sự quan tâm này vượt qua giới hạn của một người chỉ huy dành cho chiến sĩ. Phong chưa từng trải qua thứ cảm xúc này, anh không biết, và cũng chưa sẵn sàng để thừa nhận nó là gì. Đối với một sĩ quan lý trí như Phong, thứ gì không thể kiểm soát được bằng điều lệnh, thứ đó chính là mối nguy hiểm.

"Cất đi." Phong lạnh lùng đẩy tuýp thuốc vào hộc tủ bàn, khóa lại. Giọng anh lấy lại vẻ đanh thép thường ngày: "Nó không cần thì thôi. Ngày mai bài tập bơi biển ngắm bắn vẫn diễn ra đúng giờ. Không có ngoại lệ."

Lê Nam lắc đầu, đứng dậy bước ra cửa, chỉ để lại một câu nói lửng lơ: "Cậu cứ trốn tránh đi, Phong. Nhưng mắt cậu không gạt được tớ đâu."

Bắt đầu từ ngày hôm sau, một bầu không khí ngột ngạt và xa cách kỳ lạ bao trùm lên mọi buổi huấn luyện của tiểu đội 2.

Người ta không còn thấy Thiếu tá Tấn Phong gọi tên Võ Trí Thiện để nhắc nhở hay chỉnh sửa tư thế đứng gác nữa. Khi đi kiểm tra đội ngũ nội vụ buổi sáng, Phong lướt qua chiếc giường của Thiện như thể cậu là một khoảng không vô hình. Ngay cả khi chiếc chăn của Thiện có hơi lệch góc, Phong cũng chỉ lạnh lùng chỉ thị cho tiểu đội trưởng: "Nhắc nhở học viên giường số 3 chấn chỉnh tác phong." Anh tuyệt đối không thèm nhìn thẳng vào mắt Thiện lấy một lần.

Sự xa cách này không làm Thiện thấy dễ thở hơn, ngược lại, nó giống như một loại bạo lực lạnh, dập tắt mọi sự bướng bỉnh và đẩy lòng tự trọng của cậu xuống vực sâu.

"Nhìn kìa, dạo này 'Sát thủ' không thèm bắt lỗi cậu nữa nhé." Bảo "Béo" vừa ôm khẩu súng vừa thì thầm khi cả đội đang ngồi nghỉ dưới bóng râm của chiếc tàu kéo. "Tớ thấy thế lại hay, đỡ bị ôm cát chạy vòng quanh."

Thiện ngồi ôm gối, ánh mắt dán chặt vào những con sóng nhỏ đang vỗ vào mạn tàu. Cậu siết chặt hai bả vai vẫn còn đau râm ran từ trận phạt hôm trước.

"Tớ thà để anh ta phạt còn hơn cái kiểu nhìn người khác như nhìn một đống không khí ấy." Thiện lẩm bẩm, giọng nói tràn ngập sự cay đắng.

Thiện ghét Phong. Đúng, cậu khẳng định bản thân vô cùng ghét người đàn ông này. Cậu ghét sự độc tài, ghét sự lạnh lùng, và ghét cả việc bản thân mình dạo này cứ vô thức tìm kiếm bóng dáng cao lớn kia trên bãi tập để rồi nhận lại sự ngó lơ tàn nhẫn. Sự xa cách của Phong giống như một bức tường thành dựng đứng, đẩy Thiện trở lại vị trí của một tân binh tầm thường, không có bất kỳ điểm gì đặc biệt.

Trưa hôm đó, Thiện đi ngang qua hành lang nhà ban chỉ huy để lên nhà ăn. Phong từ trong phòng bước ra, trên tay cầm tập tài liệu. Theo đúng điều lệnh, Thiện dừng bước, đứng nghiêm trang và giơ tay chào:

"Báo cáo Thiếu tá!"

Phong dừng lại. Ánh mắt anh nhìn lướt qua đỉnh đầu của Thiện, gương mặt không một chút cảm xúc. Anh giơ tay đáp lễ một cách máy móc, lạnh nhạt buông một câu: "Đồng chí di chuyển khẩn trương, sắp đến giờ cơm." Rồi anh bước thẳng qua cậu, mùi hương trầm ấm nam tính thoảng qua trong gió biển, nhưng lần này nó lạnh lẽo đến thấu xương.

Thiện đứng chôn chân tại hành lang, bàn tay chào vẫn chưa kịp hạ xuống. Cậu cắn chặt môi đến mức rỉ máu. Sự thù ghét trong lòng cậu lúc này đã biến thành một khối đá đè nặng, vừa ngột ngạt vừa khiến lòng cậu nhói đau một cách vô lý.

Nỗi uất ức ở quân trường không có chỗ giải tỏa, Thiện chỉ còn biết bấu víu vào cuộc gọi cuối tuần với Trúc. Cậu hy vọng giọng nói của người yêu sẽ là liều thuốc xoa dịu đi những vết thương lòng và sự ngột ngạt mà Tấn Phong mang lại.

Chiều Chủ nhật, Thiện kiên nhẫn đứng đợi ở bốt điện thoại suốt bốn mươi phút dưới cái nắng chang chang. Khi đến lượt, đôi bàn tay cậu run run nhấc máy, bấm số.

"Tút… tút… tút…"

Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đặn, khô khốc. Một hồi, hai hồi, rồi ba hồi… Không có ai bắt máy.

Thiện kiên trì cúp máy, rồi bấm lại lần nữa. Vẫn là những tiếng "tút" dài vô vọng kéo theo sự hụt hẫng loang loáng trong lòng cậu lính trẻ. Cho đến khi người quản lý bốt điện thoại lên tiếng nhắc nhở hết giờ, Thiện mới chậm rãi đặt ống nghe trở lại phần đế máy.

Cậu tựa lưng vào bốt điện thoại bằng kính, nhìn bầu trời biển xanh ngắt ngoài kia mà cảm thấy bản thân mình dường như đang bị cả thế giới bỏ rơi. Người yêu ở ngoài kia có lẽ đã có một cuộc sống mới, một thế giới náo nhiệt không có cậu. Còn ở trong này, người đàn ông duy nhất từng cho cậu một chút ấm áp, giờ đây lại dùng sự im lặng tàn nhẫn nhất để đối đãi với cậu.

Đúng lúc đó, Phong từ phía phòng trực ban bước ra. Anh nhìn thấy Thiện đứng cô độc trong bốt điện thoại, gương mặt cậu tái mét, đôi mắt tràn ngập sự thất vọng và cô đơn đến cùng cực.

Trái tim Phong bỗng thắt lại một cái rõ đau. Bản năng của anh muốn bước tới, muốn đưa bàn tay ra xoa mái tóc ngắn của cậu, muốn hỏi cậu xem có chuyện gì vừa xảy ra. Nhưng lý trí của một người sĩ quan, sự bối rối trước những cảm xúc không rõ ràng đã kéo chân anh lại.

Phong dừng bước, đứng cách bốt điện thoại mười mét. Anh nhìn Thiện, rồi dứt khoát quay người đi theo hướng ngược lại, chọn cách tiếp tục xa cách, tiếp tục trốn chạy khỏi thứ tình cảm xa lạ đang dần nảy mầm trong lòng mình. Giữa sân trường lộng gió, hai người lính đứng quay lưng lại với nhau, để mặc cho khoảng cách cứ thế kéo dài ra theo từng hơi thở của biển khơi.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 7"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz