– Cái nắng tháng thứ hai và những vết chai sần
Tháng thứ hai tại Học viện Hải quân bắt đầu bằng trận mưa rào mùa hạ chợt đến chợt đi, để lại cái không khí hầm hập như lò thiêu sau khi tạnh. Những bãi cát trắng phao của vùng duyên hải giờ trở thành "chiến trường" thực sự đối với hội tân binh. Giai đoạn huấn luyện thể lực nâng cao và kỹ thuật bơi biển chính thức bắt đầu.
"Toàn đại đội, nghiêm! Cự ly chạy vũ trang sáng nay là 7km cát. Các đồng chí kiểm tra lại dây giày, trang bị bao xe súng, tuyệt đối không để rơi vãi phụ kiện trong quá trình vận động!"
Giọng nói của Thiếu tá Tấn Phong vang lên giữa tiếng sóng biển gầm rì. Hôm nay anh mặc bộ đồ dã chiến dính bám chút cát mặn, mũ lưỡi trai kéo thấp che bớt một phần khuôn mặt rám nắng. Nhưng dù che đi nửa khuôn mặt, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của anh vẫn đủ sức nắn gân bất kỳ học viên nào có ý định lười biếng.
Thiện đứng ở đầu hàng tiểu đội 2, hai tay siết chặt quai súng tiểu liên AK đặt trước ngực. Đôi giày đinh vốn còn bóng bẩy ngày đầu nhập ngũ nay đã sờn cũ, bám một lớp muối biển mỏng màu trắng xóa. Qua một tháng rèn luyện nghiêm ngặt, dáng người Thiện đã có sự thay đổi rõ rệt: bờ vai cậu rộng ra, những thớ cơ ở bắp tay săn chắc lại, và làn da trắng thư sinh ngày nào đã chuyển sang màu mật ong khỏe khoắn.
"Bắt đầu… CHẠY!"
Tiếng còi của Phong vừa dứt, hàng trăm đôi giày đinh đồng loạt nện xuống bãi cát mềm. Chạy trên cát khó gấp ba lần chạy trên đường bê tông. Mỗi bước chân nhấc lên đều bị lớp cát lún giữ lại, hút cạn sinh lực của người lính.
"Thiện… Thiện ơi… đợi tớ với…" Bảo "Béo" vừa chạy vừa thở không ra hơi, hai bên má thịt rung lên theo từng nhịp bước. Cậu chàng vốn thừa cân nên những bài tập hành quân dã ngoại trên cát thế này chẳng khác nào một cực hình.
Thiện không giảm tốc độ, nhưng cậu hơi nghiêng người, đưa bàn tay trái ra nắm lấy một bên quai ba lô của Bảo, dùng lực cánh tay kéo mạnh bạn mình lên phía trước: "Nín thở bằng mũi, thở ra bằng miệng, giữ đều nhịp chân! Đừng nhìn xuống cát, nhìn thẳng vào cái chòi gác phía trước kìa!"
Từ phía sau, một bóng người lướt qua họ với tốc độ kinh ngạc. Không ai khác chính là Tấn Phong. Anh không chỉ đứng một chỗ chỉ tay năm ngón, mà trong tất cả các bài chạy dã chiến, vị Thiếu tá này luôn đeo ba lô nặng tương đương học viên và chạy cùng họ. Sải chân của Phong dài, vững chãi, mỗi bước đạp xuống cát đều dứt khoát và đầy nội lực.
Khi Phong chạy ngang qua Thiện và Bảo, anh liếc mắt nhìn bàn tay Thiện đang kéo quai ba lô của bạn. Đôi lông mày rậm của anh khẽ nhíu lại, nhưng giọng nói phát ra lại không có ý khiển trách:
"Đồng chí Thiện, tự lực cánh sinh là tốt, nhưng giúp đỡ đồng đội trong hành quân cũng là một nội dung tính điểm. Giữ nguyên đội hình, không được để đồng chí nào tụt lại phía sau quá 5 mét!"
"Rõ!" Thiện hét lớn qua tiếng gió biển tạt vào mặt.
Câu nói của Phong giống như một liều thuốc kích thích, khiến lồng ngực đang nóng rát vì mệt mỏi của Thiện bỗng dâng lên một luồng sức mạnh kỳ lạ. Cậu siết chặt tay, cùng Bảo lao về phía trước, bỏ lại sau lưng những vệt chân sâu hoắm trên cát bị sóng biển nhanh chóng liếm đi.
Chủ nhật tuần này là ngày phát thư của đại đội. Đây luôn là khoảng thời gian được mong đợi nhất trong tuần, khi những lá thư từ quê nhà vượt hàng trăm cây số mang theo hơi ấm của gia đình, người thân đến với những người lính trẻ.
Thiện ngồi trên bục đá dưới bóng một cây bàng vuông, trên tay cầm hai lá thư. Một lá của mẹ, chữ viết run run dặn dò cậu ăn uống, giữ sức khỏe. Lá còn lại, bao thư màu hồng nhạt quen thuộc, là của Trúc.
Thiện háo hức xé bao thư, nhưng khi nhìn vào độ dày của tờ giấy bên trong, lòng cậu chợt chùng xuống. Khác với những lá thư dài ba bốn trang ngập tràn những lời kể lể, hờn dỗi của tháng đầu tiên, lá thư lần này của Trúc chỉ vỏn vẹn có một trang giấy tập học sinh, nét chữ có phần vội vã.
"Thiện ơi, dạo này ngoài này mưa nhiều lắm. Trường em bắt đầu vào mùa thi cử, em vừa phải đi học, vừa phải tăng ca ở cửa hàng tiện lợi đến tận 11 giờ đêm nên mệt lắm, không có thời gian viết dài cho anh.
Cuộc sống của anh trong học viện vẫn đều đặn như vậy chứ? Hôm trước xe máy của em bị hỏng giữa đường lúc trời mưa, điện thoại lại hết pin, lúc đó em đã khóc rất nhiều vì không biết phải gọi cho ai… Nhiều lúc em tự hỏi, khoảng thời gian sáu tháng không gặp này, rốt cuộc là để chúng ta thử thách, hay là để chúng ta tập quen với việc không có nhau?
Chúc anh hoàn thành tốt nhiệm vụ. Em đi làm đây."
Thiện đọc đi đọc lại những dòng chữ ấy, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực mình. Cậu cảm nhận được sự bất lực, sự mệt mỏi và cả sự oán trách kín đáo của Trúc. Cô không sai. Một cô gái mười mươi tuổi đời, phải tự mình đối mặt với những vất vả của cuộc sống đô thị, trong khi người yêu cô lại ở một nơi nghiêm ngặt, ngay cả một cuộc điện thoại an ủi cũng phải xếp hàng chờ đợi.
Thiện thở dài, dựa đầu vào thân cây bàng vuông, ánh mắt nhìn vô định ra khoảng sân nắng chói chang. Cậu muốn viết thư trả lời cô, nhưng cậu chợt nhận ra, cuộc sống của cậu lúc này chỉ toàn là tiếng còi báo thức, những bài bò lê trên cát, những ca gác đêm lạnh buốt… Những điều ấy, làm sao có thể sưởi ấm được trái tim của một cô gái đang cô đơn nơi thành thị? Khoảng cách sáu tháng mới được gặp nhau một lần, giờ đây giống như một vực thẳm ngăn cách, cứ mỗi ngày trôi qua lại sâu thêm một chút.
Buổi chiều hôm đó, đại đội tổ chức tăng gia sản xuất. Khu vườn rau thanh niên của tiểu đội 2 nằm ngay cạnh dãy nhà chỉ huy. Thiện được phân công cuốc đất để chuẩn bị gieo lứa rau muống mới. Tuy nhiên, tâm trí cậu lúc này vẫn bị đóng băng bởi lá thư của Trúc lúc trưa.
"Rầm!"
Lưỡi cuốc của Thiện đập mạnh vào một hòn đá ngầm dưới đất, lực phản chấn mạnh đến mức làm lòng bàn tay vốn đang bị trầy da do bài tập xà đơn sáng nay rách toạc ra. Máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ cả cán cuốc gỗ. Thiện khẽ "xuýt xoa" một tiếng, buông cuốc, ngồi thụp xuống nhìn vết thương, trong lòng dâng lên một nỗi bực dọc, bất lực tột cùng. Sự mệt mỏi về thể xác cộng với áp lực tinh thần khiến cậu lính trẻ có chút mất kiểm soát.
"Lính biển mà mới rách da tay đã muốn bỏ cuộc rồi sao, đồng chí Võ Trí Thiện?"
Một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên từ phía trên đầu. Thiện giật mình ngước lên, Tấn Phong đã đứng đó từ lúc nào. Trên tay anh cầm một chiếc cặp tài liệu, có vẻ như anh vừa đi họp ở ban giám hiệu học viện về.
Thiện vội vàng đứng nghiêm định chào, nhưng Phong đã đưa tay giữ vai cậu lại, ấn cậu ngồi xuống chiếc ghế băng gỗ gần đó. Anh đặt cặp tài liệu sang một bên, thản nhiên ngồi xuống cạnh Thiện, rồi đưa tay nắm lấy cổ tay cậu, lật lòng bàn tay đang rỉ máu lên xem xét.
Bàn tay của Phong rất to, lòng bàn tay dày và có những vết chai cứng ngắc của một người lính dạn dày sương gió. Nhưng động tác của anh khi chạm vào vết thương của Thiện lại vô cùng nhẹ nhàng, khác hẳn với vẻ thô bạo trên bãi tập.
"Vết rách không sâu, nhưng do cát bẩn bám vào nên phải sát trùng ngay, nếu không sẽ bị nhiễm trùng muối biển, rất lâu lành." Phong nhận xét, mắt vẫn nhìn chăm chú vào vết thương.
Từ trong túi quần dã chiến, Phong lấy ra một chiếc khăn tay màu xanh ô-liu sạch sẽ, cẩn thận lau đi lớp máu và cát xung quanh vết rách cho Thiện. Khoảng cách gần gũi này khiến Thiện ngửi thấy rõ ràng mùi hương trầm ấm, nam tính xen lẫn mùi nắng gắt trên người Phong. Nhịp tim của Thiện bỗng nhiên đập nhanh hơn một nhịp, cậu hơi rụt tay lại theo bản năng:
"Báo cáo Thiếu tá, tôi tự làm được ạ. Không dám làm bẩn khăn của chỉ huy."
Phong siết nhẹ cổ tay Thiện, giữ chặt không cho cậu rụt lại, ánh mắt anh ngước lên nhìn thẳng vào mắt cậu, sâu thẳm và nghiêm nghị:
"Đứng im. Trong hàng ngũ tôi là chỉ huy của cậu, nhưng ở đây, tôi là đàn anh đi trước. Đừng có khách sáo." Anh vừa băng bó tạm thời vết thương bằng chiếc khăn tay vừa nói tiếp, giọng hạ thấp xuống: "Trưa nay tôi thấy cậu ngồi thẫn thờ dưới gốc bàng vuông. Nhận được thư người yêu không vui sao?"
Thiện cắn môi, cúi đầu nhìn chiếc khăn màu xanh đang quấn quanh tay mình: "Báo cáo anh… cô ấy nói ngoài đó vất vả quá. Tình cảm… có vẻ như phai nhạt dần rồi ạ. Khoảng cách sáu tháng, thực sự quá dài."
Phong im lặng một lát, bàn tay anh vẫn giữ hờ trên mu bàn tay của Thiện. Ánh mắt anh nhìn ra xa, nơi những cánh hải âu đang chao liệng trên mặt biển xanh ngắt.
"Sáu tháng đối với người ngoài là dài, nhưng đối với người lính biển, nó mới chỉ là sự khởi đầu." Giọng Phong trầm buồn, chứa đựng sự từng trải. "Khi cậu chọn mang trên mình bộ quân phục này, cậu phải học cách chấp nhận rằng có những thứ cậu không thể nắm giữ được. Biển cả sẽ lấy đi của cậu nhiều thứ, nhưng nó cũng sẽ bù đắp cho cậu bằng những điều xứng đáng hơn."
Anh quay lại nhìn Thiện, ánh mắt dường như mềm mại hơn bao giờ hết, không còn một chút gai góc nào của vị Thiếu tá sát thủ:
"Đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Chuyện gì đến sẽ đến. Việc của cậu bây giờ là chăm sóc bản thân cho tốt. Tối nay sau giờ điểm nghiệm, lên văn phòng của tôi, tôi có lọ thuốc mỡ sát trùng của quân y tốt lắm, tôi bôi cho."
Nói xong, Phong đứng dậy, cầm lấy cặp tài liệu, vỗ nhẹ lên vai Thiện một cái rồi rảo bước về phía nhà ban chỉ huy.
Thiện ngồi lại trên ghế băng, nhìn theo bóng lưng cao lớn, vững chãi của Phong. Cậu đưa tay lên chạm vào chiếc khăn tay màu xanh đang quấn trên lòng bàn tay mình, nơi đó dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm và mùi hương trầm ấm của vị Thiếu tá. Nỗi buồn lòng về lá thư của Trúc lúc trưa, không biết từ lúc nào, đã bị sự quan tâm thầm lặng, tinh tế của người đàn ông tên Phong kia thổi bay đi mất…