Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Tình Yêu Sóng Biển
  3. Chương 3
Prev
Next

Cái nắng năm giờ chiều ở miền Trung không gay gắt như giữa trưa nhưng lại mang cái oi nồng, hầm cập bốc lên từ mặt sân bê tông. Thiện cảm thấy lưng áo dã chiến của mình đã hoàn toàn ướt đẫm, dính chặt vào da thịt. Khẩu súng tiểu liên AK trên tay sau hơn hai tiếng đồng hồ tập các tư thế vận động trên chiến trường bỗng trở nên nặng nề như một khối tạ.

"Đồng chí Thiện! Hạ thấp mông xuống! Khi bò lê, toàn bộ cơ thể phải áp sát mặt đất, lợi dụng địa hình địa vật, không được nhô người lên làm bia đỡ đạn cho địch!"

Tiếng nhắc nhở của tiểu đội trưởng vang lên bên tai. Thiện cắn răng, khuỷu tay và đầu gối ma sát với mặt sân rát buốt. Lớp vải rằn ri tuy dày nhưng không ngăn nổi những vết chai sần đầu tiên bắt đầu hình thành trên da thịt cậu công tử thành phố.

Ở phía cuối bãi tập, bóng dáng cao lớn của Thiếu tá Tấn Phong vẫn đứng đó. Anh không nói gì nhiều, chỉ chắp tay sau lưng, đôi mắt đen sâu thẳm thỉnh thoảng lại lướt qua vị trí của Thiện. Sự hiện diện của Phong giống như một loại áp lực vô hình, khiến Thiện dù mệt đến rã rời cả cơ thể cũng không cho phép mình buông lỏng một giây nào. Cậu không muốn người đàn ông đó có cớ để khiển trách mình lần nữa.

"Toàn đại đội… THU SÚNG! GIẢI TÁN LAO ĐỘNG!"

Tiếng còi mãn cuộc của trực ban đại đội vừa dứt, cả bãi tập như một tổ ong vỡ trận. Những tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên khắp nơi. Đám tân binh loạng choạng đứng dậy, ai nấy đều mệt lử, mặt mũi lấm lem bùn đất và bụi xi măng.

Bảo "Béo" lết từng bước chân nặng nề đến bên cạnh Thiện, thả người ngồi bệt xuống bãi cỏ cạnh đường chạy, thở hồng hộc như người hết hơi:

"Thiện ơi… tớ thề… tớ không nghĩ là đi lính hải quân mà phải bò lê bò lết trên cạn nhiều thế này đâu. Tớ tưởng vào đây là được đi tàu chiến, ngắm biển chứ?"

Thiện đỡ súng, ngồi xuống bên cạnh bạn, đưa tay quệt mồ hôi trên trán:

"Cậu tưởng bở à? Sĩ quan quản lý nói rồi, trước khi làm chủ con tàu thì phải làm chủ bản thân đã. Mới có tuần đầu tiên thôi, ráng lên."

"Nhìn kìa, 'Sát thủ' đang đi tới kìa." Bảo khẽ huých tay Thiện, giọng hạ thấp hết cỡ.

Thiện ngước mắt lên. Phong đang rảo bước về phía nhà chỉ huy, ngang qua vị trí của nhóm tân binh. Ánh mắt anh thoáng lướt qua những vệt bầm tím lộ ra ở cổ tay của Thiện do ma sát với mặt sân. Bước chân Phong hơi chậm lại một nhịp cực kỳ nhỏ, nhưng gương mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị như một pho tượng đá. Anh không nói gì, cứ thế lướt qua họ như hai đường thẳng song song.

Theo quy định của Học viện, mỗi tuần vào tối thứ Bảy hoặc ngày Chủ nhật, các tân binh mới được phép sử dụng bốt điện thoại công cộng của đơn vị để liên lạc với gia đình, mỗi người giới hạn trong vòng năm đến mười phút dưới sự điều phối của trung đội trưởng.

Tối thứ Bảy tuần thứ ba nhập ngũ, không khí ở dãy hành lang đặt bốt điện thoại nhộn nhịp hơn hẳn. Những tiếng cười nói, những lời hỏi thăm ríu rít của cánh lính trẻ hướng về quê nhà vang lên không ngớt. Thiện đứng ở cuối hàng dài chờ đợi, hai bàn tay đút trong túi quần dã chiến, lòng bồn chồn không yên. Trong tay cậu cầm một mảnh giấy nhỏ ghi số điện thoại của Trúc – số máy bàn ở nhà trọ của cô.

Đến lượt mình, Thiện nhanh chóng nhấc máy, đôi bàn tay có chút run nhẹ khi bấm từng chữ số quen thuộc.

"Tút… tút… tút…"

Tiếng chuông kéo dài. Mỗi một tiếng "tút" vang lên là một nhịp tim của Thiện như thắt lại. Cậu nhìn đồng hồ trên tay, thời gian của cậu chỉ có đúng bảy phút.

"Alo? Ai đấy ạ?" Đầu dây bên kia cuối cùng cũng có tiếng trả lời, nhưng giọng nói của Trúc nghe có vẻ mệt mỏi và ồn ào tiếng xe cộ xung quanh.

"Trúc hả? Anh, Thiện đây." Thiện vội vàng lên tiếng, tông giọng không giấu nổi sự vui mừng.

"Ơ, Thiện à? Anh gọi được điện thoại rồi à? Trong đó thế nào rồi?" Giọng Trúc có chút ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó là một tiếng thở dài khẽ. "Bên này em vừa đi làm thêm về, mệt rã rời. Điện thoại ở nhà trọ lại bị hỏng mấy hôm nay, em phải chạy ra ngoài nghe."

"Anh trong này vẫn tốt. Tập luyện có hơi mệt một chút nhưng anh chịu được. Còn em? Việc học ở trường thế nào? Có ăn uống đầy đủ không?" Thiện hỏi dồn dập, cậu muốn biết tất cả mọi thứ về cô trong ba tuần qua.

"Em vẫn thế thôi… Học hành rồi đi làm thêm, quay cuồng cả ngày. Không có anh đưa đón, nhiều lúc đi xe bus muộn em cũng thấy sợ…" Trúc ngập ngừng, giọng nhỏ dần. "Ở ngoài này một mình… nhiều lúc em thấy tủi thân lắm, Thiện ạ. Bạn bè xung quanh ai cũng có người yêu bên cạnh, còn em thì…"

Lời nói của Trúc như một gáo nước lạnh dội vào lòng Thiện. Cậu siết chặt ống nghe, cổ họng nghẹn đắng. Cậu muốn ôm cô, muốn nói lời xin lỗi, nhưng khoảng cách địa lý hàng nghìn cây số và bức tường kiên cố của Học viện Hải quân khiến cậu bất lực.

"Đồng chí Thiện, còn một phút!" Tiếng nhắc nhở lạnh lùng của người quản lý bốt điện thoại vang lên.

"Trúc ơi, anh sắp hết giờ rồi. Em ráng giữ gìn sức khỏe nhé, sáu tháng nhanh lắm…" Thiện vội vã nói.

"Em biết rồi. Anh cũng giữ sức khỏe."

Tiếng cúp máy khô khốc vang lên. Thiện từ từ đặt ống nghe xuống, đứng trân trối trước máy điện thoại. Cậu bước ra khỏi bốt điện thoại, cảm giác cô đơn và bất lực bủa vây lấy tâm trí. Ba tuần. Chỉ mới ba tuần trôi qua, nhưng cậu đã bắt đầu cảm nhận được sự rạn nứt vô hình, sự phai mờ dần của những thói quen cũ khi hai người ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Đêm đó, Thiện nhận nhiệm vụ gác ca từ một giờ đến ba giờ sáng tại vọng gác số 2, khu vực gần bờ kè chắn sóng của học viện. Biển đêm đen thẫm, tiếng sóng vỗ vào bờ đá rầm rì, đều đặn như một hơi thở dài của đại dương. Gió biển thổi vào mang theo cái lạnh thấu xương, khiến Thiện phải kéo cao cổ áo khoác dã chiến.

Đứng trong bóng tối, trong đầu Thiện lại tua đi tua lại cuộc điện thoại lúc tối với Trúc. Sự mệt mỏi trong giọng nói của cô, sự tủi thân của cô… tất cả như một khối đá đè nặng lên ngực cậu. Thiện nhìn ra khơi xa, nơi những ánh đèn hải đăng nhấp nháy, cảm thấy tương lai năm năm học tập tại đây sao mà đằng đẵng và mịt mờ đến thế.

"Đồng chí tân binh, gác đêm mà tư tưởng để đi đâu thế?"

Một giọng nói trầm thấp, đột ngột vang lên từ phía sau bụi cây tra chắn gió. Thiện giật mình, theo phản xạ quân sự lập tức đưa súng về tư thế sẵn sàng, hô lớn:

"Ai? Đứng lại, cho mật khẩu!"

Bóng người cao lớn bước ra khỏi màn đêm, ánh trăng mờ chiếu rọi lên quân hàm Thiếu tá trên vai áo. Là Tấn Phong. Anh đang đi tuần tra đêm, trên tay cầm một chiếc đèn pin nhỏ nhưng không bật.

Thiện nhận ra chỉ huy, lập tức đứng nghiêm, làm động tác chào theo đúng điều lệnh:

"Báo cáo Thiếu tá! Học viên Võ Trí Thiện đang làm nhiệm vụ gác ca 2 tại vọng gác số 2. Tình hình xung quanh bình thường!"

Phong bước đến gần, đứng bên cạnh Thiện, hướng ánh mắt ra phía biển đêm. Anh không trách phạt cậu vì sự lơ đãng vừa rồi, điều này khiến Thiện có chút ngạc nhiên. Khác với vẻ gắt gao ban ngày trên bãi tập, Phong lúc này trông tĩnh lặng và có phần trầm tư hơn.

"Cậu nhớ nhà à?" Phong đột ngột hỏi, giọng anh dịu đi rất nhiều, hòa vào tiếng sóng biển.

Thiện khựng lại một chút, rồi thành thật cúi đầu: "Báo cáo Thiếu tá… có một chút ạ."

"Nhớ nhà, hay là nhớ người yêu?" Phong quay sang nhìn nghiêng khuôn mặt của Thiện dưới ánh trăng. Với kinh nghiệm nhiều năm quản lý học viên, anh không lạ gì tâm lý của những chàng trai mười chín, đôi mươi khi mới bước chân vào phòng tuyến quân đội.

Thiện im lặng, không biết nên trả lời thế nào. Cậu sợ nếu nói thật sẽ bị đánh giá là yếu đuối.

Phong khẽ thở ra một hơi, làn khói mỏng từ hơi thở tan nhanh vào gió biển:

"Người lính biển, cái khổ nhất không phải là nắng gió, không phải là những bài tập thể lực vắt kiệt sức lực. Mà cái khổ nhất là sự cô đơn. Biển thì rộng, con người thì nhỏ bé. Khi cậu lên tàu đi làm nhiệm vụ hàng tháng trời không có sóng điện thoại, lúc đó mới là thử thách thực sự."

Anh quay sang, vỗ nhẹ vào bả vai vững chãi của Thiện – một cái vỗ vai mang tính chất giữa những người đàn ông với nhau, không còn khoảng cách của cấp bậc:

"Nếu tình cảm đủ lớn, khoảng cách sẽ là thuốc thử. Còn nếu không vượt qua được, thì đó là số phận. Việc của cậu bây giờ là đứng cho vững, giữ chắc cây súng trong tay. Đừng để những suy nghĩ ủy mị làm lung lay ý chí của một người lính Hải quân. Hiểu chưa?"

Thiện nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Phong. Trong bóng tối, đôi mắt ấy không còn sắc bén như dao cạo nữa, mà dường như có một sự thấu hiểu, một sự che chở thầm lặng của một người đi trước. Cái vỗ vai của Phong vẫn còn hơi ấm trên ngực áo Thiện, khiến nỗi cô đơn trong lòng cậu dường như vơi đi một chút.

"Rõ! Báo cáo Thiếu tá, tôi đã hiểu!" Thiện đáp, giọng nói đã lấy lại sự kiên định.

"Tốt. Tiếp tục làm nhiệm vụ. Cảnh giác xung quanh."

Phong nói xong, quay người bước đi vào màn đêm, bóng lưng anh thẳng tắp và cô độc trên con đường dọc bờ kè. Thiện nhìn theo bóng dáng ấy, trong lòng chợt dấy lên một cảm xúc lạ lẫm. Vị Thiếu tá "sát thủ" này, hóa ra lại có một góc khuất ấm áp và thấu hiểu đến thế. Nhịp tim của Thiện vô tình lỡ đi một nhịp giữa tiếng sóng biển gầm vang…

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 3"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz