Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. SONG SINH: KHÁT TINH
  3. Chương 2 - Hải - bạn cùng lớp
Prev
Novel Info

Trong không gian chật hẹp và sặc mùi thuốc tẩy của buồng toilet cuối dãy, bầu không khí như bị rút cạn oxy, chỉ còn lại nhịp thở dồn dập của hai thiếu niên. Nhật Du đứng đó, đôi gò má phúng phính đỏ ửng vì vừa chạy mệt, hơi thở hắt ra thơm mùi sữa, trông cậu càng thêm phần đáng yêu và yếu ớt, khiến bản năng bảo bọc trong lòng Lâm Hải trỗi dậy mạnh mẽ.

Lâm Hải lắp bắp, đôi tay to lớn lóng ngóng không biết đặt vào đâu: “Giờ… giờ Hải phải làm sao?”

Nhật Du ngước đôi mắt to tròn, lấp lánh sự tinh quái ẩn sau vẻ ngây thơ: “Cậu… cậu lấy nó ra đi.”

Câu nói nhẹ tênh nhưng nặng ngàn cân khiến Lâm Hải run rẩy. Tiếng khóa quần kim loại vang lên “xoèn xoẹt” khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Hải ngượng ngùng kéo khóa, để lộ ra con cặc màu nâu nhạt của một thiếu niên đang tuổi lớn. Dù chưa hoàn toàn cương cứng, nhưng sự nam tính toát ra từ lớp da sẫm màu và những đường gân mờ nhạt đã khiến ánh mắt Nhật Du trở nên mê dại.

Nhật Du: “Cậu… cậu dùng tay vuốt nó đi.”

Hải nắm lấy thân cặc nhỏ nhắn của mình, bắt đầu những nhịp vuốt vụng về. Nhưng sự căng thẳng khiến nó vẫn ỉu xìu trong lòng bàn tay. Không đợi thêm, Nhật Du bất ngờ quỳ sụp xuống nền gạch lạnh lẽo. Hành động này làm Lâm Hải giật thót, hai vai co rúm lại vì kinh ngạc.

Lâm Hải: “Du! Cậu… cậu làm gì vậy? Mau đứng lên đi, bẩn lắm!”

Nhật Du không đáp, đôi bàn tay mềm mại như bông của cậu chộp lấy con cặc của Hải. Cậu không chỉ vuốt, mà còn từ từ há khuôn miệng nhỏ nhắn, hồng hào của mình ra. Lâm Hải đứng hình khi cảm nhận được quy đầu trơn láng của mình chạm vào đầu lưỡi mềm mại, nóng hổi của bạn.

Sụp… chụt…

Tiếng động dâm dật vang lên khi Nhật Du ngậm trọn lấy đỉnh đầu con cặc. Cảm giác ấm nóng từ khoang miệng và sự bao bọc của đôi môi khiến cặc của Hải giật nảy lên, bắt đầu cương cứng và nở to ra ngay trong miệng Du.

Lâm Hải: “Ưm… Du… đừng… dơ… dơ lắm…”

Nhật Du rời môi, một sợi chỉ bạc kéo dài từ đầu cặc xuống môi cậu, ánh mắt cậu mờ mịt vì dục vọng: “Không sao, cặc của Hải thơm lắm… Hải cứ đứng yên nhé.”

Nói rồi, cậu lại tiếp tục vùi đầu vào giữa hai chân bạn. Chiếc lưỡi nhỏ nhắn, điêu luyện hơn hẳn vẻ ngoài ngây ngô, bắt đầu liếm láp quanh rãnh quy đầu, rồi lướt dọc theo thân cặc đầy gân. Mỗi lần lưỡi cậu chạm vào lỗ tiểu, Lâm Hải lại run bắn người, tiếng rên rỉ bắt đầu thoát ra từ kẽ răng.

Lâm Hải: “A… ưm… nhẹ thôi Du… đau… răn… răng cậu chạm vào rồi…”

Nhật Du: (Ngẩng lên với ánh mắt hối lỗi) “Hải đau à? Du xin lỗi… Du sẽ làm nhẹ hơn…”

Cậu bắt đầu bú lấy bú để, tiếng mút mát vang vọng khắp buồng toilet. Nhật Du học theo những gì đã thấy trên mạng, cậu dùng khoang miệng tạo ra áp suất cực lớn, hút chặt lấy cặc của Hải. Đôi môi nhỏ xinh bao bọc lấy thân cặc đang nóng hổi, cứng ngắc. Lâm Hải cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể như đổ dồn về hạ bộ, cảm giác sung sướng tột độ khiến cậu đứng không vững, hai tay phải bám chặt vào vai Nhật Du làm điểm tựa.

Hơi thở của Hải ngày càng gấp rút: “Hà… hà… Du ơi… mình… mình chịu không nổi nữa… Nó… nó sắp ra rồi…”

Nhật Du nhận thấy sự biến đổi, cậu nhả con cặc đang giật liên hồi ra. Một tay cậu sục thật nhanh dọc theo thân cặc đầy gân guốc, tay kia nhanh chóng mở chiếc lọ thủy tinh nhỏ đã chuẩn bị sẵn, đặt ngay dưới lỗ tiểu đang rỉ ra những giọt nước nhờn trong suốt.

Lâm Hải: “Ư… a… ra… ra đây! Du ơi!”

Phụt… phụt…

Dòng tinh khí trắng đục, đậm đặc đầu đời của thiếu niên phun ra mạnh mẽ, hứng trọn vào trong lọ thủy tinh. Hải rên lên một tiếng dài đầy thỏa mãn, toàn thân co giật, hai tay bấu chặt lấy vai Du, móng tay hằn sâu vào lớp áo sơ mi trắng.

Sau khi những giọt cuối cùng rơi xuống, Nhật Du tỉ mỉ đậy nắp lọ, cất vào túi quần như một báu vật. Cậu lấy khăn giấy, nhẹ nhàng lau sạch những vết tích còn sót lại trên con cặc của Hải, kéo khóa quần cho bạn rồi đứng dậy, ôm chầm lấy người bạn đang còn lờ đờ vì khoái cảm.

Nhật Du: “Cảm ơn Hải nhiều lắm… Nhớ giữ bí mật cho mình nhé.”

Lâm Hải vẫn còn run khẽ, gương mặt đỏ lựng như gấc chín, cậu nở một nụ cười ngây ngô: “Ừm… mình… mình hứa mà.”

Ánh mắt Nhật Du lúc này lấp lánh một vẻ thỏa mãn kỳ lạ. Cậu đã có món quà tuyệt vời nhất cho em trai mình.

…

Trong căn phòng biệt lập, ánh nắng trưa cố len lỏi qua khe rèm dày, rọi một vệt sáng yếu ớt lên chiếc giường của Nguyệt Du. Tiếng máy lọc không khí chạy rì rì đều đặn như nhịp thở của căn phòng. Nguyệt Du cầm lọ thủy tinh nhỏ bằng đôi bàn tay xanh xao, run rẩy vì phấn khích. Cậu không một chút do dự, mở nắp lọ và hít một hơi thật sâu, như thể đang thu nạp lấy toàn bộ nhựa sống tinh túy nhất từ thế giới bên ngoài mà cậu vốn không bao giờ chạm tới được.

Dung dịch trắng đục trôi tuột xuống cuống họng. Nguyệt Du liếm nhẹ vành môi, ánh mắt vốn lờ đờ bỗng chốc trở nên linh hoạt lạ thường.

Nguyệt Du: “Ngọt… ngọt lắm anh Du ơi. Em cảm nhận được… nó đang chảy trong người em… mạnh mẽ lắm.”

Nhật Du ngồi bên cạnh, bàn tay trắng hồng vuốt ve mái tóc mềm của em trai. Cậu mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng ẩn chứa sự dung túng đến lạnh người. Nhìn em trai thỏa mãn, tâm trí Nhật Du vô thức trôi về những lời kể của Vú Nương và những ký ức vụn vỡ của tuổi thơ.

Họ sinh ra cùng lúc, nhưng định mệnh lại chia đôi phần số. Nhật Du nhận lấy tất cả sự rạng rỡ, sức khỏe và hơi thở của ánh mặt trời; còn Nguyệt Du chỉ nhận lấy những mảnh vụn yếu ớt, bị giam cầm trong bốn bức tường nhung lụa với mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Vì ba mẹ luôn mải mê với những chuyến công tác dài ngày, hai anh em chỉ biết nương tựa vào nhau và vào vòng tay của Vú. Ngay từ khi biết nhận thức, Nhật Du đã luôn tự nhủ phải bù đắp cho em, nhường nhịn em mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời.

Thế nhưng, cái “tốt đẹp” ấy đã rẽ sang một hướng tối tăm vào cái ngày định mệnh đó.

(Hồi tưởng)

Đó là một buổi chiều muộn, Nhật Du trở về phòng sớm hơn dự định. Cánh cửa gỗ nặng nề không khóa chặt, để lộ một khe hở nhỏ. Cậu định cất tiếng gọi “Nguyệt ơi”, nhưng một âm thanh lạ lẫm đã chặn đứng cổ họng cậu.

Ưm… a… hự…

Tiếng rên rỉ trầm đục, đầy nhục dục của đàn ông phát ra từ loa chiếc iPad. Nhật Du ngơ ngác, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa, bước chân không tiếng động trên thảm nệm dày. Trên màn hình, những thước phim trần trụi đang trình chiếu: những người đàn ông nam tính đang tự sục cặc với những đường gân nổi cuồn cuộn, những dòng tinh khí trắng xóa phun trào vào không trung hay được đưa vào miệng nhau một cách đầy khao khát.

Nguyệt Du nằm đó, gương mặt trắng bệch đỏ bừng lên vì sự kích thích lạc lối. Khi nhận ra bóng dáng anh trai, cậu giật mình đánh rơi chiếc máy xuống nệm, đôi mắt ngấn lệ đầy hoảng loạn.

Nguyệt Du: (Khóc nấc lên) “Anh… anh Du… em xin lỗi… Em kinh tởm lắm đúng không? Anh đừng nói với ba mẹ, đừng nói với Vú… Em… em chỉ muốn cảm thấy mình được sống… em muốn sức mạnh đó…”

Nhìn em trai gầy gò, nhỏ bé đang run rẩy thú nhận về sự ám ảnh lệch lạc với “tinh khí” – thứ mà với cậu là biểu tượng của một cơ thể khỏe mạnh, của sự sinh tồn mà cậu không bao giờ có được – lòng Nhật Du không hề có sự ghê tởm. Chỉ có một nỗi xót xa vô hạn tràn lấp tâm trí.

Nhật Du: (Vỗ về) “Ngoan… đừng khóc. Anh sẽ không nói với ai cả. Nếu đó là điều em muốn… anh sẽ mang nó về cho em.”

(Trở về hiện tại)

Ánh mắt Nhật Du tối lại khi nhìn vào lọ thủy tinh rỗng tuếch trên tay em trai. Cậu biết hành trình của mình chỉ mới bắt đầu. Sự ngây thơ của một “đứa trẻ ngoan” ở trường danh giá sẽ là thứ vũ khí sắc bén nhất để cậu đi săn những “nguồn sống” khác cho Nguyệt Du.

Nhật Du: “Em thích là được. Ngày mai… anh sẽ mang về cho em thứ khác… đậm đặc hơn. Hoặc có lẽ… là của một người khác nam tính hơn nữa.”

Nguyệt Du tựa đầu vào vai anh, hơi thở nóng hổi đầy thỏa mãn. Trong căn biệt thự biệt lập, một tội lỗi nhân danh tình anh em đang lặng lẽ nảy mầm.

…

Ánh nắng của buổi trưa bán trú chiếu xiên qua những ô cửa kính của căn canteen trường học, tạo nên một bầu không khí vừa nhộn nhịp vừa ngột ngạt. Giữa đám đông học sinh đang xôn xao, Lâm Hải ngồi đối diện Nhật Du, ánh mắt không còn vẻ vô tư của ngày hôm qua mà thay vào đó là một sự bồn chồn, khao khát lộ rõ. Cậu liên tục gắp những miếng ngon nhất vào bát của Du, bàn tay hơi run khi nhìn vào gương mặt thiên thần đang thản nhiên ăn uống kia.

Lâm Hải cúi thấp đầu, giọng nói lấp bấp chỉ đủ hai người nghe: “Du… hôm nay… hôm nay cậu có… có cần nữa không?”

Nhật Du ngước đôi mắt trong veo lên, môi khẽ cong: “Sao cậu hỏi vậy?”

Hải gãi đầu, gương mặt nam tính đỏ ửng vì xấu hổ nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự mong cầu: “Tại hôm qua… Du làm vậy… mình về nhà cứ bứt rứt mãi. Cái ấy nó cứ cứng ngắc, mình tự vuốt hoài mà chẳng thấy đã gì cả. Nó không ấm, không mềm như lúc trong miệng cậu…”

Nhật Du mỉm cười, một nụ cười vừa có vẻ bao dung của một vị thần, vừa có nét dâm dật ngầm kín của một kẻ săn mồi: “Được rồi, ăn nhanh đi, xong rồi Du làm cho nhé.”

Lời hứa ấy như một liều thuốc kích thích, khiến Hải ăn lấy ăn để như thể đó là bữa ăn cuối cùng. Ngay khi buông đũa, cậu nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Du, cả hai chạy vọt qua hành lang, lách qua những nhóm học sinh để tiến thẳng vào khu vệ sinh vắng vẻ cuối dãy.

Tiếng khóa cửa buồng vệ sinh vang lên “cạch” một cái khô khốc, ngăn cách thế giới học đường tinh khôi bên ngoài với sự dâm mĩ đang chuẩn bị bùng nổ bên trong. Lâm Hải ngồi phịch xuống nắp bồn cầu, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo sơ mi. Nhật Du không chậm trễ, cậu quỳ gối xuống giữa hai chân Hải, đôi bàn tay trắng trẻo nhanh chóng kéo khóa quần bạn ra.

Xoèn xoẹt.

Con cặc của Hải đã sớm cương cứng từ lúc ở canteen, nay vừa được giải thoát khỏi lớp vải quần chật chội liền bật ra, rung giật đầy sức sống. Nó to hơn, sẫm màu hơn hôm qua, những đường gân dọc thân cặc nổi lên rõ rệt, cuồn cuộn sức mạnh thiếu niên. Nhật Du nhìn chằm chằm vào nó, hơi thở cậu trở nên nóng hổi phả vào quy đầu đang rỉ ra những giọt nước nhờn trong suốt.

Nhật Du đưa lưỡi ra, chậm rãi liếm lấy những giọt dịch đầu tiên ở lỗ tiểu. Đầu lưỡi hồng nhạt lướt nhẹ quanh rãnh quy đầu, khơi gợi một cơn chấn động chạy dọc sống lưng Hải.

Lâm Hải: “A… Du… sướng quá… lưỡi cậu… ấm quá…”

Nhật Du không đáp, cậu há miệng rộng hơn, bao bọc lấy đỉnh quy đầu rồi từ từ ngậm sâu vào. Khoang miệng ấm nóng, ẩm ướt của cậu bao phủ lấy phần nhạy cảm nhất của Hải. Nhật Du bắt đầu mút mạnh, tạo ra những âm thanh chùn chụt, sụp soạp đầy dâm dật trong không gian kín mít. Cậu dùng chiếc lưỡi nhỏ nhắn quấn quýt lấy bao quy đầu, đẩy nó lên xuống, khiến phần da mỏng manh ấy cọ xát vào thân cặc, tạo ra một khoái cảm tê dại.

Lâm Hải ngửa đầu ra sau, hai tay bấu chặt vào thành bồn cầu, đôi chân run rẩy: “Hự… Du… mút mạnh nữa đi… ôi mẹ ơi… miệng cậu tuyệt quá… cứ như là có điện chạy qua vậy…”

Nhật Du vùi đầu sâu hơn, mỗi nhịp mút là một lần cậu cố gắng nuốt trọn thân cặc dài của Hải vào cổ họng. Nước dãi (nước bọt) từ khóe miệng cậu chảy ra, làm ướt đẫm cả gốc cặc và hai hòn dái đang co thắt lại vì kích thích. Mùi mồ hôi nam tính trộn lẫn với mùi nước dãi và mùi đặc trưng của bộ phận sinh dục nam tạo nên một thứ hương vị kích tình nồng nặc.

Cậu bắt đầu chuyển động nhịp nhàng, tay sục, miệng bú. Lớp da môi mềm mại ma sát liên tục vào thân cặc đầy gân, mỗi lần Nhật Du nhả ra rồi lại ngậm vào, tiếng pụp, pụp lại vang lên, kích thích thính giác tột độ.

Nhật Du: (Nói trong lúc vẫn đang ngậm lấy một phần cặc) “Ưm… Hải thích không? Cặc của Hải… hôm nay cứng quá… lại còn to hơn nữa…”

Lâm Hải: “Thích… thích lắm Du ơi… A… a… cậu bú giỏi quá… cứ như vậy đi… đừng dừng lại…”

Nhải Hải bỗng nhiên vươn tay, luồn vào mái tóc mềm của Du, ấn đầu cậu xuống sâu hơn. Cậu bắt đầu vô thức đưa đẩy hông, thúc mạnh con cặc của mình vào sâu trong khoang miệng chật hẹp của bạn. Sự va chạm giữa quy đầu và cổ họng khiến Du khẽ rên lên qua kẽ răng, nhưng cậu không hề đẩy ra mà càng điên cuồng liếm láp, dùng nước dãi bôi trơn mọi ngóc ngách để Hải có thể tận hưởng sự sung sướng nhất.

Trong căn buồng chật hẹp, hơi nóng tỏa ra từ hai cơ thể đang hòa quyện vào nhau. Lâm Hải cảm nhận được sự chiếm hữu non nớt nhưng đầy mãnh liệt từ Nhật Du. Cậu chưa bao giờ thấy mình được chiều chuộng và thăng hoa đến thế. Mỗi lần lưỡi của Du xoáy sâu vào lỗ tiểu hay lướt dọc theo những đường gân nổi, Hải lại cảm thấy như mình sắp nổ tung.

Lâm Hải: “Du… Du ơi… mình… mình sướng phát điên rồi… A… hự… sâu thêm chút nữa đi… ôi… đúng rồi… chỗ đó…”

Cuộc mây mưa bằng miệng vẫn tiếp diễn đầy say mê, cả hai đều đắm chìm trong sự dâm dật vụng dại nhưng đầy kích thích của tuổi dậy thì, mặc kệ những tiếng ồn ào của bạn bè ngoài hành lang, chỉ có tiếng mút mát và tiếng rên rỉ là thực tại duy nhất của họ lúc này.

…

Trong không gian chật hẹp của buồng vệ sinh, tiếng thở dốc của Lâm Hải hòa cùng tiếng mút mát dâm dật từ khuôn miệng của Nhật Du. Nhật Du ngước đôi mắt ngấn lệ vì bị con cặc to lớn của bạn đâm sâu vào cổ họng, cậu khẽ nhả ra, sợi chỉ bạc của nước dãi (nước bọt) kéo dài, óng ánh dưới ánh đèn tuýp.

Nhật Du: (Thì thào, giọng khàn đi vì kích thích) “Hải… nhỏ tiếng thôi… ưm… bị nghe thấy bây giờ…”

Lâm Hải mặt đỏ bừng, mồ hôi rịn ra trên trán. Cảm giác được làm chủ, được “đè đầu cưỡi cổ” một thiên thần như Nhật Du khiến bản năng đàn ông trong cậu bùng cháy mãnh liệt. Cậu không nghe lời, trái lại còn ấn tay vào mái tóc mềm của Du, ép cậu phải nhận lấy sự chiếm hữu thô bạo hơn.

Lâm Hải: “Không nhịn được… Du ơi… cậu làm mình sướng phát điên…”

Nói rồi, hông của Hải hẩy mạnh một nhịp. Con cặc màu nâu nam tính, cứng ngắc với những đường gân nổi rõ cuồn cuộn như những con rồng nhỏ, chui tọt vào tận sâu trong cuống họng của Nhật Du.

Ọc… ọc…

Âm thanh dâm đãng phát ra từ cổ họng bị lấp đầy khiến Nhật Du run bắn người. Nước dãi tràn ra khóe miệng, chảy xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống hai đùi rắn chắc của Hải. Đôi bàn tay nhỏ bé của Du bấu chặt lấy đùi bạn như tìm điểm tựa, móng tay ấn sâu vào da thịt. Nhật Du bắt đầu dùng lưỡi xoáy mạnh vào quanh quy đầu, liếm láp từng rãnh nhỏ và nhấn nhá vào lỗ tiểu đang rỉ dịch. Sự ma sát giữa lớp niêm mạc miệng ấm nóng và thân cặc nóng hổi tạo nên một nhiệt độ cực đại, khiến cả hai như muốn tan chảy.

Lâm Hải gồng cứng người, các cơ bắp trên cánh tay và bụng nổi lên rõ rệt. Cậu rên rỉ, tiếng rên mang theo sự thỏa mãn tột cùng:

Lâm Hải: “Ahhh… Du… mình… mình ra… sắp ra rồi… mút mạnh… mút mạnh nữa đi!”

Nhật Du nhanh chóng nhả ra, đôi môi đỏ mọng vẫn còn vương chút nước bọt bóng lưỡng. Cậu chộp lấy con cặc đang giật liên hồi của Hải, tay sục thật nhanh, tay kia rút chiếc lọ thủy tinh nhỏ đã chờ sẵn.

Phụt… phụt…

Dòng tinh khí trắng đục, đậm đặc đầu đời của Hải phun ra mạnh mẽ, từng tia từng tia bắn thẳng vào lọ, nóng hổi và mang theo mùi nồng đặc trưng của sức sống thiếu niên. Hải thở hắt ra, toàn thân rũ xuống vì khoái cảm quá lớn. Nhật Du tỉ mỉ dùng khăn giấy lau sạch miệng mình, sau đó ân cần lau sạch quy đầu và lớp bao quy đầu cho bạn, rồi kéo khóa quần lại chỉnh tề cho Hải.

Trước khi trở lại lớp, Nhật Du nhìn Hải bằng ánh mắt đầy ý nhị: “Sao cậu làm giỏi vậy? Không vụng về như hôm qua nữa.”

Lâm Hải gãi đầu, cười hì hì đầy đắc ý: “Hihi, tối qua mình xem tìm hiểu trên mạng… mình muốn làm cho Du thích hơn.”

Nhật Du khẽ cười, bàn tay nhỏ vỗ nhẹ vào má bạn: “Cậu hư quá đấy nhé.”

Cả hai sóng đôi về lớp, trong lòng mỗi người đều mang một bí mật ngọt ngào và kích thích.

Chiều hôm đó, chiếc xe của bác Mạnh từ từ lăn bánh vào sân biệt thự. Nhật Du bước xuống xe, bộ đồng phục vẫn còn phẳng phiu nhưng trong túi quần cậu là “món quà” mới nhất cho em trai. Cậu định đi thẳng lên lầu, nhưng bước chân bỗng khựng lại.

Dưới tán cây đại thụ trong sân vườn, Nguyệt Du đang ngồi trên bộ bàn ghế đá. Gương mặt em trai vẫn xanh xao, nhưng đôi mắt cậu lúc này không hề vô hồn. Vú Nương đang kiên nhẫn đút từng thìa cháo cho cậu, nhưng Nguyệt Du dường như chẳng để tâm đến thức ăn. Đôi mắt cậu dán chặt vào anh Lâm – người làm vườn đang cởi trần, để lộ tấm lưng trần đẫm mồ hôi, da ngăm đen bóng loáng dưới ánh nắng chiều tà.

Lâm đang cuốc đất, mỗi nhịp vung cuốc là các khối cơ bắp trên vai và lưng anh lại cuộn lên, mạnh mẽ và thô ráp. Mùi đất ẩm trộn lẫn với mùi mồ hôi đàn ông nồng nặc lan tỏa trong không gian. Nguyệt Du nhìn say đắm, đôi môi khẽ mấp máy, ánh mắt chứa đựng một sự khao khát mãnh liệt và đen tối hơn cả những gì Nhật Du từng thấy.

Nhật Du: (Tiến lại gần, giọng dịu dàng) “Nguyệt ơi, anh về rồi này.”

Nguyệt Du giật mình, thu hồi ánh nhìn khỏi tấm lưng của Lâm, cậu nở một nụ cười mừng rỡ nhưng có chút gì đó bồn chồn: “Anh hai… anh hai về rồi. Hôm nay… anh có mang gì về cho em không?”

Nhật Du ngồi xuống cạnh em, cậu đưa mắt nhìn về phía Lâm, rồi nhìn sang sự thèm khát lộ rõ trên gương mặt em trai. Cậu nhận ra, những người bạn cùng trang lứa có lẽ đã không còn đủ để thỏa mãn cơn đói của “ánh trăng” này nữa. Nguyệt Du cần thứ gì đó đàn ông hơn, hoang dại hơn.

Nhật Du: (Thì thầm vào tai em) “Có chứ… Nhưng hình như… em đang để ý thứ khác ‘đậm vị’ hơn phải không?”

Nguyệt Du đỏ mặt, cúi đầu né tránh, nhưng bàn tay cậu lại nắm chặt lấy gấu áo của anh trai, một sự thừa nhận thầm kín đầy tội lỗi. Trong lòng Nhật Du, một kế hoạch mới lại bắt đầu hình thành, mục tiêu lần này chính là người đàn ông lực điền đang hăng say lao động ngoài kia.

….

Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 107 2 ngày ago
Chương 106 2 ngày ago
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 2"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz