Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi
  3. Chương 7
Prev
Next

Ngã ra sân rồi mà con Ki vẫn không chịu tha Đăng Dương. Dương yếu quá không chống lại được nó. Việc duy nhất Dương còn có thể cố gắng khi sắp lịm đi vì đau quá là gọi tên Thanh Pháp. Bỗng nhận thấy một cảm xúc mới lạ len lỏi chảy trong tim mình. Dương cần cậu biết bao, không chỉ đơn giản là cần cậu ra cứu Dương thoát khỏi con chó. Mà là cần một bờ vai hay một điểm tựa những lúc vấp ngã, chênh vênh, hay đau đớn như thế này

Cậu chạy ra sân đỡ Dương với khuôn mặt hốt hoảng và sợ hãi. Tay cậu vẫn cầm quyển sổ Nhật ký. Thực sự Dương không muốn cậu đọc nó. Dương đã viết vào đó quá nhiều kí ức buồn khi bố bỏ mẹ con Dương mà đi. Dương không muốn cậu thấy mình là một thằng con trai yếu đuối và bệnh hoạn.

Trán cậu mướt mồ hôi, cậu quát con Ki rồi cúi xuống nâng Dương dậy, mắng Dương một hồi, nhưng Dương chẳng còn nghe được gì nữa. Chân Dương bị con Ki nghiến nát một mảng, đau tê tái, máu chảy đỏ hết ống quần. Dương với tay túm quyển sổ Nhật ký trên tay cậu. Dương biết Thanh Pháp không ưa nặng lời, phải có cách đối phó với cậu, nên xuống nước.

– Pháp ơi, đừng đọc của Dương, nhật ký là thế giới riêng tư, Pháp đừng bước vào khi Dương không cho phép.

Nói là đối phó, nhưng những lời ấy Dương thốt ra với cậu, thật lòng chưa từng có. Thanh Pháp hơi sững người, rồi cậu cũng buông cuốn Nhật ký ra cho Dương. Đăng Dương chẳng còn biết trời đất gì nữa, ôm khư khư cuốn Nhật ký, mắt Dương hiện lên toàn hoa với sao. Dương lịm đi trong khi Thanh Pháp vẫn ôm mình trong lòng.

…

Tỉnh dậy trên chiếc giường quen thuộc. Người Dương chỗ nào cũng đau. Chân tay mặt mũi, vết thương này chèn lên vết thương kia, nhức buốt. Chợt thấy buồn buồn phía tay, quay sang thấy hai con mèo đang rúc vào người mình ngủ. Ngồi hẳn dậy ngó nghiêng thì thấy Thanh Pháp đang nằm dưới sàn với ba con mèo còn lại. Nhóc mất dậy, Dương đau thế mà chẳng đắp gì cho Dương, còn lấy chăn Dương trải xuống nền nhà rồi nằm ôm mèo ngủ. Tính đứng dậy mới nhớ ra cái chân bị chó cắn đau quá. Ai đã băng bó cẩn thận giúp mình. Không đứng dậy được, đành ngồi dựa vào tường ngắm Thanh Pháp.

Cậu nằm khum người, trong lòng ôm trọn ba con mèo con. Nhìn dễ thương kinh khủng. Lúc này nhìn cậu hiền lành cực kì. Thanh Pháp không xinh đẹp như con gái nhưng ưa nhìn, da trắng nữa – nhưng không trắng bằng Dương. Nhìn mặt cậu lúc ngủ chỉ muốn xuống cắn cho phát. Chỉ ước một ngày cậu ngủ khoảng 20 tiếng, 4 tiếng dậy ăn uống rồi lại đi ngủ thì bầu trời này bình yên biết bao.

Mới ước tí thôi mà cậu đã tỉnh dậy. Nhìn thấy Dương ngồi đó, cậu đứng dậy dụi mắt, trèo lên giường nghía Dương. Đăng Dương chợt nhớ ra, vội cầm vai cậu lắc lắc.

– Nhật ký của tui đâu?

Thanh Pháp nhăn mũi lườm Dương

– Có cuốn Nhật ký đòi hoài, ở đầu giường kia!

Dương lết ra đầu giường cầm cuốn sổ rồi nhét dưới chiếu. Dương ngủ phải đến mấy tiếng rồi, liệu Thanh Pháp đọc chưa nhỉ? Thấy thái độ cậu cũng không khác gì lúc trước mấy. Yên tâm!

– Tui đọc hết rồi, khỏi giấu!

Khóc thét! Thằng quỷ dạ soa, đã nói là đừng xâm phạm vào đời tư người ta còn cố. Sao lại có thằng nhỏ đáng ghét và quá quắt vậy trời. Đang tính chửi um lên thì cậu đã biến xuống nhà.

Lết xuống bếp, cậu đang chuẩn bị nấu cơm. Ức quá, nhưng chẳng thèm chấp trẻ con. Thôi đọc rồi thì kệ mẹ cậu. Cậu muốn làm gì thì làm, troll Dương nữa thì Dương chịu, cho troll chán thì thôi. Mà sao nhìn cậu vừa huýt sáo vừa nấu cơm ghét thế không biết.

– Thích ăn gì tui nấu

– Khỏi, ăn đồ cậu nấu tui ngộ độc chết mất

– Thế tối nay không ăn nữa nhá

– Mà thằng kia, về nhà nhóc mà nấu, cớ sao nấu nhà tui?

– Thích thế! Được không?

Thích cái phích. Chỉ muốn vả cho phát. Lết vào nhà vệ sinh, nhòm cái mặt vẫn thấy hơi sưng, lại bực. Ra chỗ Thanh Pháp, Dương đứng chắn bếp nhìn thẳng vô cái bản mặt đáng ghét của cậu.

– Tính sao đi, tui bị chó nhà đằng ấy cắn què chân, đằng ấy đền đi chứ!

– Đền gì? Tôi đá cho què nốt chân kia bây giờ.

Nhóc này vô lý quá trời. Muốn Dương ức đến chết luôn thì phải. Dương giật cái nồi cơm, cậu lại giật lại, giơ lên tính phang mình thì Dương lùi ra đằng sau. Cậu nạt:

– Đằng ấy liệu hồn đi nha, không tui mách mẹ đằng ấy nhặt mèo ở bãi rác về nuôi.

Trời ơi, nhắc đến lũ mèo mới nhớ đến bao nhiêu rắc rối. Tối về mẹ nhà Dương thấy mèo thì sao? Lại còn cái chân chó cắn của Dương thế này. Dương vội nhắc Thanh Pháp

– Nè, đừng bảo mẹ tui bị chó cắn nha

– Không bảo lấy đâu ra tiền? Con Ki không bị dại nhưng vẫn phải đi tiêm. Mà sao lại không cho mẹ biết

– Tui có tiền, tui khắc tự đi. Mẹ tui hay sát muối vào vết thương lắm. Cho mẹ biết không được ích gì đâu.

– Tiền trộm của mẹ chứ gì!

Cậu lè lưỡi trêu ngươi Dương, phát ghét.

– Thế thì tối nay chở tui tớ trường nha

– Làm gì?

– Tui phải diễn văn nghệ.

Quỷ sứ! Nó thì văn nghệ văn gừng gì chứ? Múa võ chắc? Mà đi một mình đi còn lôi thằng què như Dương theo làm gì không biết. Thằng này lôi mình vào đủ thứ rắc rối, gỡ mãi không hết, càng ngày càng rối thêm. Dương sợ nhất là chỗ đông người. Cậu đưa Dương đến trường, có quen ai đâu mà nói chuyện. Lại thêm đi cùng cậu, nhỡ đâu đứa nào thích cậu ghen rồi tụ lại oánh Dương như chơi. Sợ nhất mấy trò đánh ghen. Kinh bỏ xừ. Dương đã nhỏ con sẵn, lại gầy như nghiện, chỉ cần du một phát là gục.

Bữa tối Dương cứ lầm lì ăn, trong khi cậu với mẹ nói đủ thứ truyện. Không biết cô Ly đi công tác ở đâu mà bỏ của nợ này ở nhà mình. Giờ chỉ ước mẹ sai Dương việc gì đó để ăn xong được ở nhà không phải đưa Thanh Pháp đi diễn. Đang tính cách chuồn thì mẹ hạ lệnh:

– Thằng kia ăn nhanh lên còn đưa em tới trường!

Thôi xong, đời Dương xuống dốc không phanh rồi. Phụng phịu đi thay quần áo rồi tập tễnh xuống nhà. Ngồi hiên đợi Thanh Pháp mà thấy uất ức thần chưởng. Dương như ô sin cao cấp. Sáng sang nhà Dương ăn cơm rồi bắt Dương đi giặt sịp với tất, bắt đi mua nước rửa nhà rồi về bắt lau bếp luôn. Giờ lại phải đưa cậu đến trường diễn văn nghệ. Thật không gì rắc rối bằng.
– Làm cái quái gì lâu thế? Có đi không thì bảo tui còn biết.

– Im mồm đi, tui đi giấu mèo. Để mẹ biết thì chết à?

Lũn cũn bước theo cậu, cậu về nhà dắt xe đạp ra ngõ.

– Hả? Đi xe đạp hả?

– Tui đâu có biết đi xe máy. Lên đi tui đèo

– Thôi, ba đánh không đau bằng ngồi sau con nít

– Lên đi, què chân còn sĩ diện.

Ngồi sau xe cậu, cậu vừa đèo Dương vừa hát, hát cái bài tiếng anh khỉ gió gì. Dương dốt nên chẳng nghe được câu nào. Thỉnh thoảng cậu lại nhắc

– Đừng có ôm tui đó nha

– Ai thèm! Tập trung đi đi. Bày đặt!

Cậu lại cười. Tiếng cười như chuông gió. Vang vang khắp đoạn đường.

Đến trường, lo chỗ ngồi cho Dương xong là cậu tót đi luôn. Thôi biến đi cho rảnh cũng được. Dương lôi điện thoại ra chơi game giết thời gian. Đang chơi có thằng đập bộp vai Dương rú lên

– Dương! Mày tới làm gì đó?

Ngoảnh ra mới thấy thằng Khang lớp mình. Thằng lẻo mép hay hóng hớt, phát ngán khi thấy nó.
– Đi chơi, không được hả? Mày thì sao?

– Ghê nha, tao đưa gấu đi diễn văn nghệ. Mày đưa em Nhíp đi đúng không? Tao vừa nhìn thấy nhóc xong.

Dương ừ hữ cho qua chuyện. Nói chuyện với thằng này chỉ tổ mỏi mồm với đau tai. Muốn về nhà quá đi. Đám đông ồn ào đông đúc thấy mệt.

Cậu hát thứ năm. Dương chỉ hóng mỗi tiết mục của cậu thôi, còn lại chẳng quan tâm ai hết. Cậu mặc quần jean đen, nhìn khác bình thường thế, tóc lại vuốt lệch sang một lên và chải vài lọn tóc nhỏ xoăn xoăn . Nhóc mà thế này, đi với cậu cũng tự hào ghê. Có gấu xinh xắn, được dịp vênh mặt.

Thanh Pháp hát bài tiếng anh gì đó. Dương ngu tiếng anh nên chẳng hiểu lời. Chỉ nghe giai điệu, cũng thấy hay hay. Thỉnh thoảng cậu lại nhìn về phía Dương và hát. Mỗi lần như thế Dương lại nóng ran và đỏ bừng mặt. Phản ứng gì mà lạ!

Xong buổi văn nghệ, Dương đứng ngoài sân trường chờ cậu. Nhóc này làm gì cũng lâu. Đợi mãi không thấy ra, trong khi mọi người về hết rồi. Trường sắp tắt đèn sân rồi, cậu không ra thì thấy gì mà đi? Thấy hơi lo, Dương đi vào phía nhà vệ sinh, vừa đi vừa gọi cậu. Chẳng thấy ai cả. Sân trường thì rộng với tùm lum bụi cây tre cây trúc, trông phát khiếp. Cậu mà không ra là Dương về trước nha. Hay lại định troll Dương nữa đây!

– Pháp ơi! Pháp…

– Dương ơi, tui nè…

Cậu đang trong nhà vệ sinh , chẳng hiểu làm gì mà không ra. Không có ai ở đó nữa nên Dương đi vào, thấy cậu thập thò trong cửa phòng vệ sinh.

– Làm gì trong đó mà không về? Tính làm ma nhà xí hả?

– Không biết lúc thay đồ tui đi vệ sinh ai cầm nhầm quần tui rồi. Giờ còn mỗi áo thôi à. .

– Thế giờ sao? Không có quần mặc à?

– Dương có mặc quần đùi không? Cởi cho tui mượn quần jean đi.

Lại còn thế nữa ? Thật không còn trò nào cậu không nghĩ ra nữa rồi. Giờ bắt Dương mặc quần đùi hoa đi từ trường về, nhỡ gặp ai thì biết dấu mặt vào đâu ?

– Hay thôi, Dương vào phòng bên cởi cho tui mượn quần đùi, còn Dương mặc quần dài đi. Vết thương chưa lành, không nên phơi ra gió bụi.

Đứng nghĩ một hồi. Đành phải thế chứ biết làm sao ? Thiệt là chỉ muốn ném cậu sang châu Phi, ném đi đâu đó thật xa mình thôi. Phiền phức !

– Này ! Mặc vào rồi đi về nhanh hộ tui cái. Bảo vệ tắt hết đèn giờ.

Thanh Pháp bước ra, Dương tí ngã ngửa vì cười. Nhìn ngộ khiếp. Cũng may mà người mình nhỏ nên quần đùi nhỏ, chứ không Thanh Pháp bơi trong quần. Cậu cứ khúm núm ngượng ngịu thấy tội. Ra lấy xe bị bác bảo vệ quát :

– Hai đứa làm gì trong ấy bây giờ mới về ? Hả ? Hay là .. ?

Bác này nghĩ bậy bạ !

– Không ạ ! Con thay đồ bị lạc mất quần, nên bạn con phải cởi quần đùi cho mượn giờ mới ra được.
Bác bảo vệ nhìn Dương cười ầm lên. Bác này bị sao vậy. Cậu bị mất quần thì cười cậu chứ sao cười Dương ? Bực mình !

Cậu lại đèo Dương và hát. Cái quần đùi phấp phới trước mặt làm Dương thỉnh thoảng lại phì cười. Trông cậu ngộ ngộ.

– Lạnh không ?

– Ờ cũng hơi hơi, tại quần đùi ấy rộng quá nên gió tạt vào tận trong.

Thằng này thiệt chẳng biết ngại gì.

Cậu cứ cười mãi thôi. Người đâu cười khỏe dữ. Thanh Pháp đèo Đăng Dương đi dưới bao nhiêu là lá rụng. Sắp đông rồi !

Đang đi êm ru, về đến đầu ngõ tự nhiên Thanh Pháp phanh kít lại, làm mặt Dương đập vào lưng nhỏ, răng cắn vào lưỡi đau điếng. Cậu hoảng hốt nhảy xuống xe, chạy sang núp vào ngách ngay cạnh mình. Nhìn về phía nhà thấy chú Vũ đang đứng bấm chuông. Nhìn bộ dạng lảo đảo chắc lại say rồi. Cô Ly mới thay chìa khóa cổng nên chú không vào được. Không biết có bức quá trèo cổng vào không nữa.

Thanh Pháp lúc này nhìn tội quá. Nhóc khúm núm đứng trong ngách, thỉnh thoảng thò đầu ra ngóng về phía cổng nhà. Cứ thế này đợi đến hết đêm. Ông Vũ say rượu ông ngủ ngoài cổng luôn mất. Dương kéo kéo Thanh Pháp về phía mình, lúc này chỉ muốn mình cao thêm cái đầu, để cậu đứng đến ngực mình, Dương che chở cho nhóc, Dương sẽ đánh ông Vũ bầm rập cho ông ý sợ không bao giờ về làm khổ cậu nữa.

– Mặc áo khoác, đội mũ tui vào nữa. Nhìn nhóc thế này không nhận ra đâu.

– Thui đừng, tui sợ lắm, bố Vũ nhìn thấy tôi là lao ra đánh chết đó.

– Bậy, con chú sao chú đánh chết được.

– Thôi Dương về mình đi, để tui đến nhà bạn ngủ nhờ

– Không ! Lên xe ngay, đêm lạnh mặc quần đùi đi lanh thang sao được.

– Tui nói thật đó, bố Vũ đánh chết tui đó

– Tui bảo không là không, hổ dữ không ăn thịt con mà

– Nhưng… tui không phải con của bố Vũ…

Thanh Pháp khóc. Dương thì choáng váng muốn ngã, không phải con của chú Vũ thì con của ai ? Chẳng dám hỏi cậu tiếp, vì cậu khóc quá trời. Mà khổ quá, một thằng đứng đường, bên cạnh có thằng khác ngồi ôm mặt khóc. Ai đi qua nhìn thấy tưởng mình vừa làm gì cậu mất. Dựng xe rồi ngồi xuống với cậu. Cậu không chịu thì Dương tự làm. Cởi áo khoác trùm cho cậu rồi đội mũ lên đầu. Đợi cậu nín khóc hơn chút, Dương dỗ

– Thui lên xe tui đèo. Tui gọi điện bảo mẹ mở cổng sẵn rồi mình lao vút về nha. Nhìn nhóc lúc này giống thằng bạn tui, không nhận ra đâu.

Cậu vẫn lừng khừng vì sợ. Nhìn tội dã man.

– Tui hứa với Pháp đó, tui sẽ bảo vệ Pháp mà. Về nha !

Hứa thì hứa thế, chứ Dương còn sợ hơn cậu. Một đằng là chú Vũ vốn đã bạo lực, lại say khướt. Thêm nữa là cái tin cậu vừa nói với mình làm Dương càng thêm hãi. Cảm giác như chú Vũ suốt ngày chỉ biết đi tìm đứa con hoang này để đập chết. Phi chưa về nhà chú đứng chặn lại, rồi lôi Thanh Pháp đi thì Dương biết bảo vệ kiểu gì ? Biết thế này ngày xưa lúc mới dậy thì Dương chịu khó ăn uống với tập thể thao có phải bây giờ to con, giải quyết êm thấm vụ này không.

Hít sâu một cái, nhìn thấy mẹ ra mở cổng, Dương bảo Thanh Pháp ngồi lên. Cứ chiến thôi. Cùng lắm nếu bị bắt thì Dương tri hô cả ngõ ra trói ông Vũ lại. Xe chạy, Dương cứ từ từ đi thôi. Thanh Pháp núp mặt vào lưng Dương, tay bám chặt áo Dương, như bé con bám vào lưng bố. Cảm giác thích thích. Giá cứ đi một đoạn dài mãi thế này cũng được. Hi Hi

Phi được vào đến sân, hú hồn. Mẹ Dương đóng ngay cửa lại. Thanh Pháp chạy tót vào nhà từ bao giờ. Khiếp ! Sợ bố như sợ cọp. Đang cất xe thì cậu dò dẫm đi ra, đưa cho Dương chùm chìa khóa.

– Dương ra đưa giúp bố tui nha, để bố vào nhà ngủ không nằm ngoài cổng bị cảm mất
.
– Cái gì ? Tui ra đó để bố Pháp đập phát chết queo à ?

– Không, bố tui chỉ đánh tui thôi, không đánh Dương đâu, tui thề.

– Thề gì mà thề ? Tui chết ai đền tui cho mẹ tui ?

Cãi cậu thế, nhưng Dương vẫn hậm hực cầm chìa khóa đi sang nhà cậu. Dương biết cậu sẽ tìm mọi cách đưa chìa khóa cho bố vào nhà. Dương không giúp thì còn ai giúp nữa. Mở cổng nhà cậu ra, chú Vũ vừa nằm vật ở đường vừa lảm nhảm thứ gì không nghe rõ. Lôi chú lên sân mà mệt thở không kịp.

– Chú Vũ, vào nhà ngủ đi. Con không mang chú vào nhà được đâu. Chiều nay con mới bị chó nhà chú cắn rách chân xong.

Ông này coi bộ vẫn tỉnh tỉnh, nghe Dương gọi cũng dậy lảo đảo vào nhà. Khổ. Đàn ông trai tráng, chả hiểu dính vào rượu là gì rồi khổ mình khổ cả vợ con.

Đóng cổng vào nhà, mẹ Dương tự nhiên hằm hằm đến, cầm cái ví đập vào vai Dương mấy phát. Chẳng hiểu mẹ sinh giờ chém giết hay sao, mà ngày nào về đến nhà cũng thấy mẹ kiếm cớ đánh Dương một trận. Hay là mẹ phát hiện ra lũ mèo ?

– Mày đem bộ tóc giả với thỏi son của mẹ đi đâu rồi ?

Thôi tiêu đời mình, hic. Biết nói với mẹ thế nào bây giờ ? Thỏi son Dương bẻ ra pha nước làm máu giả để dọa ma Thanh Pháp, tóc giả hôm qua sau khi bị cậu tát xong Dương vứt bên nhà cậu luôn. Sáng dậy đi tìm thì không thấy nữa. Nhìn tướng mẹ Dương biết mình sẽ bị đánh tuốt xác mà. Hu hu. Biết làm thế nào giờ.

– Bác Thư ơi ! Tóc của bác đây !
________________________________
31.12.2024 Ngày cuối cùng của năm, chúc cả nhà mình vui vẻ nhé. Có hẹn với ba Dương tối nay ngoài phố đi bộ hihi

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 2 ngày ago
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 19 20 giờ ago
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 7"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz