Nội dung truyện
Bố lại cười, rồi lúi húi vắt nước cam cho hai đứa. Dương ngồi nghĩ vẩn vơ đến ngôi nhà này. Về một mái ấp giữa bố và một người phụ nữ không phải mẹ Dương. Trong lòng trống rỗng kinh khủng. Quay sang nắm tay em, thấy bàn tay em lạnh ngắt và hơi run. Vội xoa đi xoa lại cho em ấm lên. Em ngoảnh sang nhìn Dương cười hiền hiền. Chắc em hết giận mình vụ thằng Khang gây ra hôm qua rồi. Sướng!
Bố đưa cốc cam đường cho Pháp, giục Pháp uống lấy sức. Em cứ chần chừ mãi không chịu uống. Chỉ muốn cậy mồm em ra đổ hết vào họng cho em đỡ bướng.
– Hay Dương về Thái Nguyên thăm bà nội đi. Về giúp bố. Lâu lắm rồi bố chưa về.
– Đưa cả Thanh Pháp về có sao không bố?
– Càng tốt chứ sao. Bà còn vui gấp vạn lần ý chứ.
Bố cười lớn. Dương biết bố trêu Thanh Pháp rồi. Nhìn em đã thấy mặt em đỏ tưng bừng. Nhưng mà sao trong lòng Dương vẫn thấy lo lo.
– Bố bảo mẹ giúp con nhé
– Ôi giời. Lớn rồi, lúc nào cũng mẹ mãi thế. Cứ ỏn ẻn thế còn bị mẹ bạo hành dài dài.
Cả hai bố con đều cười. Dương trả lại bố 30 triệu đi Đà Nẵng. Chiều đưa Thanh Pháp đi mua mấy bộ đồ thể thao. Nếu về quê thì em không mặc quần jean như bình thường được. Sao giờ thấy em ngoan thế. Không quậy như mọi khi làm Dương lại thấy thiếu thiếu.
Ngồi xe oto 3 tiếng mới về đến thị xã. Dắt em đi trên con đường bê tông vào xóm. Em lại trở về vẻ nghịch nghịch thường ngày. Mà ông nhỏ này hình như chưa được nhìn đồng lúa bao giờ thì phải. Mắt hấp ha hấp háy chạy loăng quăng khắp nơi. Trong khi Dương thì lo nơm nớp. Thằng Khang bảo về quê cẩn thận không trai làng ngứa mắt là nó đánh. Kinh bỏ mẹ.