Thi xong một cái là người nhẹ hẳn ra. Bao nhiêu áp lực mấy tháng trời như được tháo xuống hết. Sáng dậy không còn phải nghĩ hôm nay ôn gì, tối không còn phải tự dằn vặt vì học chưa đủ. Tự nhiên thấy yêu đời hẳn.
Ấy vậy mà vì tập trung thi cử quá, tôi quên mất tiêu “phần thưởng” anh hứa cho tôi nếu tôi lên được 65kí.
Tháng trước tôi đã lên được 63kí, gần chạm mốc mình đặt ra rồi. Vậy mà ai ngờ đợt bị stress quá lại tụt xuống còn 60. Nhìn số cân hiện giờ mà tiếc ghê.
“Thôi. Giờ là lúc lấy lại phong độ.” – tôi tự nhủ.
Chiều hôm đó, tôi quay lại phòng gym sau gần cả tháng bỏ bê. Cảm giác cầm lại tạ, nghe nhạc quen thuộc vang lên trong tai nghe, mồ hôi chảy xuống lưng… tự nhiên thấy đã lạ thường. Tập xong, tôi ung dung đi về. Mặc dù có hơi mỏi toàn thân vì lâu ngày chưa vận động nhưng tinh thần lại thoải mái hơn bao giờ hết.
Vừa mở cửa bước vào nhà đã nghe mùi thức ăn thơm phức.
Anh với thằng Trung đang loay hoay trong bếp. Một người đứng nấu, một người dọn đồ ăn ra bàn nhìn mà thấy ấm cả nhà.
Nhà có thêm người đúng là khỏe hẳn. Mấy việc trước giờ tôi làm giờ đã có người khác san sẻ.
Anh quay sang nhìn tôi.
“Về rồi đó hả? Tắm rửa rồi ra ăn tối luôn đi em.”
“Dạ, làm liền đây. Mà hôm nay hai người cho em ăn món gì vậy?”
Tôi vừa hỏi vừa tiến lại gần, nghía vào mấy món ăn trên bàn.
“Cơm canh bình thường thôi chứ có gì đâu. Hay là em đặc biệt muốn ăn gì để mai anh mua về nấu cho?”
“Em hỏi vậy thôi chứ em ăn gì cũng được hết.”
Lúc này tôi đang đứng sát bên anh, chỉ nhìn ổng thôi tự nhiên trong đầu lại muốn trêu anh một chút. Tiện tay tôi vỗ nhẹ lên mông anh rồi bóp một cái sau đó cười chạy thẳng vào nhà tắm.
Phía sau lưng tôi là một khoảng im lặng… kéo dài đúng vài giây.
Có vẻ anh hơi đơ người vì không nghĩ tôi dám làm vậy ngay trước mặt Trung. Đến khi tôi đóng cửa nhà tắm lại rồi mới nghe tiếng anh ở ngoài vọng vào, giọng nửa mắc cỡ nửa cảnh cáo:
“Em giỏi lắm đó. Chờ em tắm xong anh tính sổ với em sau!”
Kèm theo đó là tiếng cười khoái chí của Trung.
Tôi nghe vậy bật cười một mình trong nhà tắm.
Tắm xong, tôi mở cửa bước ra với tâm thế vô cùng tự tin. Nghĩ bụng chắc anh chỉ hù cho vui thôi.
Ai ngờ vừa ló đầu ra khỏi cửa đã bị anh đứng chờ sẵn. Anh vòng tay kéo tôi lại, ghì nhẹ xuống ngang hông mình.
“Lúc nãy dám sàm sỡ anh hả? Chừa chưa?”
Bị giữ bất ngờ, tôi hơi khựng lại nhưng miệng vẫn không chịu thua.
“Không phải anh từng nói thích được em làm vậy à?”
“Còn cãi cố nữa hả?”
Anh nói rồi siết tay chặt hơn một chút, nhưng rõ ràng là chỉ để trêu chọc chứ không hề mạnh tay.
Đang bị anh giữ, tôi liền nảy ra ý phản công. Nhân lúc anh không để ý, tôi kéo mạnh quần thể thao của anh xuống. Cái loại quần đó chỉ cần kéo nhẹ một chút là… tuột xuống ngay.
Anh đứng hình mất mấy giây, sau đó vội vàng buông tôi ra để kéo quần lên.
Tôi tranh thủ cơ hội, cười lớn rồi chạy thẳng vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.
Bên ngoài lập tức vang lên tiếng anh đập cửa.
“Em có mở cửa ra không hả? Hôm nay không dạy em một bài học là không được đâu!”
Tôi đứng trong phòng, vừa cười vừa nói vọng ra:
“Em đẹp chứ em đâu có khờ!”
“Em đợi đó!”
Nghe tiếng anh đi đâu đó rồi quay lại. Lạch cạch… hình như là tiếng chìa khóa.
Tôi lập tức chạy ra giữ chặt tay nắm cửa từ bên trong. Dù anh có chìa khóa cũng không xoay được nếu tôi giữ chặt.
Hai bên giằng co được vài phút thì bỗng nhiên—
Một vòng tay từ phía sau bất ngờ ôm lấy tôi.
Tôi giật mình la lên.
Anh đã đứng ngay sau lưng tôi từ lúc nào.
Thì ra anh nhờ Trung giả vờ đứng ngoài mở khóa gây tiếng động, còn anh lén đi vòng ra sau, trèo qua cửa sổ rồi chui vào phòng.
Tôi hoàn toàn không nghĩ tới chiêu “dương đông kích tây” đó.
Bị bắt gọn, anh giữ lấy hai cổ tay tôi, nhìn xuống với nụ cười đầy “nguy hiểm”.
“Em chạy nữa đi?”
Tôi nuốt nước bọt, biết mình hết đường thoát. Thế là lập tức đổi chiến thuật.
“Anh tha cho em đi… em biết sai rồi mà.”
Vừa nói tôi vừa làm bộ mặt đáng thương nhất có thể.
Anh nhìn tôi thêm vài giây, vẫn cố giữ vẻ mặt nghiêm túc.
“Lần sau còn dám không?”
Tôi lắc đầu lia lịa.
“Không dám… không dám đâu. Anh tha cho em đi.”
“Phải phạt mới nhớ được.”
“Hả?”
Nghe tới chữ phạt là tôi giật mình liền. Phản xạ đầu tiên là cố gắng vùng ra khỏi tay anh. Nhưng sức tôi so với anh đúng là như kiến đấu với voi, càng giãy càng bị giữ chặt hơn.
Anh mặc kệ tôi phản kháng yếu ớt, chỉ khẽ cúi xuống, áp mặt lại gần.
Theo bản năng, tôi nhắm tịt mắt lại, chuẩn bị tinh thần cho một hình phạt gì đó ghê gớm lắm.
Nhưng thay vì bị “xử đẹp”, môi tôi lại chạm phải một nụ hôn rất nhẹ.
Tôi đứng đơ luôn.
Không hề tính tới tình huống này.
Anh hôn xong thì buông tôi ra ngay, như thể chẳng có chuyện gì lớn lao vừa xảy ra. Sau đó thản nhiên quay lưng đi ra khỏi phòng.
Tôi còn đứng đó vài giây, đầu óc vẫn chưa xử lý kịp.
Tiếng anh từ ngoài vọng vào, kèm theo giọng cười đầy đắc ý:
“Còn đứng trong đó làm gì? Ra ăn tối không anh với Trung ăn hết phần em luôn đó.”
Tôi chạm nhẹ lên môi mình, tim vẫn còn đập nhanh hơn bình thường.
“Anh đúng là…” – tôi lẩm bẩm.
Rồi cũng mở cửa đi ra.
Ra tới bếp, anh với Trung đã ngồi vào bàn ăn, nói chuyện rôm rả như chưa có chuyện gì xảy ra.
Vừa thấy tôi bước ra, Trung liền tinh ý nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi hỏi anh:
“Ủa… chú làm gì mà hai má chú út đỏ ghê vậy?”
Nghe nó hỏi, tôi theo phản xạ đưa tay sờ lên má. Nóng ran thật.
Còn anh thì tỉnh bơ, vừa cười vừa đáp:
“À, chú út vừa nhận một hình phạt xứng đáng mà thôi.”
Không biết thằng nhỏ nghĩ theo hướng nào mà nghe xong cũng cười khúc khích.
Tôi nheo mắt lườm anh một cái rõ dài rồi kéo ghế ngồi xuống.
Suốt mấy phút đầu tôi chỉ im lặng ăn cơm, không thèm nói chuyện. Anh để ý thấy vậy liền gắp mấy miếng thịt bỏ vào chén tôi.
“Sao vậy? Giận anh hả? Sao tự nhiên im re vậy?”
“Có gì đâu mà giận. Em tập trung ăn thôi, không lại bị anh ăn hết phần.”
“Ghê chưa. Vậy thôi anh cũng không nói nữa, không lại bị em ăn hết.”
Nói xong là anh… tập trung ăn thật.
Mà nếu chỉ ăn thôi thì tôi cũng không thèm để ý. Đằng này, hễ tôi vừa đưa đũa về phía miếng nào là anh nhanh tay gắp trước, còn quay sang cười đắc ý.
Nhìn mà muốn chửi mấy câu “không được hay ho” ghê luôn.
“Anh ăn ít thôi. Sắp thành lợn tới nơi rồi kìa!”
“Mập đâu mà mập. Còn ốm chán.” – anh phản bác ngay. – “Phải không Trung?”
Anh quay sang nhìn Trung như tìm đồng minh.
Trung ngậm cơm, suy nghĩ một chút rồi nói:
“Chú không có mập… chỉ là hơi mũm mĩm xíu thôi.”
Tôi bật cười ngay tại chỗ.
Còn anh thì mặt đen lại thấy rõ. Anh cúi xuống nhìn bụng mình một cái, như đang tự kiểm tra.
Có vẻ anh cũng nhận ra dạo này mình hơi dư cân thật.
Không dư mới là lạ. Dạo này ổng hay ăn vặt linh tinh đã vậy không còn thấy ổng chống đẩy hay chạy bộ buổi sáng nữa.
Anh đặt đũa xuống, thở dài.
“Mấy người chê tui béo thì tui không ăn nữa cho vừa lòng mấy người.”
Nói xong, anh đứng dậy đi thẳng ra ngoài sân.
Thấy anh dỗi đi ra ngoài, Trung quay sang nhìn tôi, vẻ mặt có chút áy náy.
“Chú cháu mình đùa hơi quá rồi thì phải. Chú Phong dỗi thật rồi kìa.”
“Dỗi kệ ổng. Tụi mình nói sự thật mà. Mập thì nói mập thôi.”
“Nhưng mà…”
“Không nhưng gì hết. Ăn đi. Kệ ổng.”
Nghe tôi nói vậy, nhưng Trung vẫn không yên tâm. Nó ăn vội mấy miếng cuối trong bát rồi đứng dậy đi ra ngoài xem tình hình.
Chưa tới một phút sau đã quay lại.
Tôi nhìn nó.
“Sao? Ổng làm gì ngoài đó?”
Trung cố nhịn cười.
“Chú ấy… đang tập thể dục ngoài sân.”
“Hả?”
“Tập thật đó. Hít đất luôn.”
Tôi nghe xong chỉ biết lắc đầu bật cười.
Thì ra cũng biết sợ.
Tưởng ổng dỗi chứ vậy thì yên tâm rồi.
Ăn nốt phần cơm còn lại, dọn dẹp xong xuôi, tôi mới thong thả đi ra sân. Vừa bước ra đã thấy anh đang chống tay xuống đất hít đất rất nghiêm túc. Mồ hôi lấm tấm trên trán, mặt hơi đỏ.
Vừa thấy tôi, anh lập tức dừng lại, đứng thẳng lên rồi… quay sang giả vờ ngắm cái chậu cây bên cạnh như thể mình chỉ tình cờ đứng đó từ nãy giờ.
“Ủa? Anh ra đây làm gì vậy?” – tôi hỏi, cố nhịn cười.
“Ra… coi cây. Tưới nước.”
“Anh tưới cây bằng mồ hôi hả?”
Anh biết mình đã bị tôi bắt gặp nên ho nhẹ một tiếng, cố giữ vẻ tự nhiên.
“Nãy ăn hơi nhiều… vận động chút cho dễ tiêu hoá thôi.”
Tôi khoanh tay đứng nhìn, cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười.
“Thôi, anh không cần cố tới vậy đâu. Mập mập chút nhìn cũng dễ thương mà.”
Anh nhìn tôi vài giây, ánh mắt nửa nghi ngờ nửa dò xét.
“Thiệt không đó? Hay em đang an ủi anh thôi?”
“Thiệt. Em thích mà.”
Nghe vậy anh khẽ thở dài, rồi đưa tay xoa xoa bụng mình.
“Chắc từ mai phải theo em ra phòng gym thôi. Chứ cứ thế này lỡ em chán, bỏ anh theo thằng khác thì toang.”
Tôi bật cười.
“Vậy thì mai tụi mình đi tập chung nha.”
“Ừ… mà khoan. Em cứ đi theo giờ của em đi. Anh làm giờ giấc không cố định, sợ ảnh hưởng tới em.”
Tôi lắc đầu ngay.
“Em không quan tâm. Chỉ cần đi với anh thì tập giờ nào cũng như nhau.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu xuống hẳn.
“Lỡ anh tan ca trễ?”
“Thì em đợi.”
“Lỡ anh mệt?”
“Em kéo đi.”
Anh bật cười, đưa tay xoa đầu tôi.
“Vậy thống nhất. Mai bắt đầu. Cùng nhau hoàn thành mục tiêu của mình nào!”
“Ok.”
Chiều hôm sau, tôi chuẩn bị mọi thứ từ rất sớm. Cơm nước nấu xong xuôi, dọn gọn gàng. Đồ tập đã thay sẵn, chỉ chờ anh về là đi ngay.
Anh tan ca về như mọi hôm. Vừa bước vào nhà đã thấy tôi đứng sẵn ở phòng khách, tay cầm chìa khóa.
Anh bật cười.
“Giờ anh đổi ý, không tập nữa… còn kịp không?”
Tôi khoanh tay, nhướng mày.
“Anh đoán xem?”
Anh giả vờ thở dài.
“Chắc là không kịp rồi. Thôi chờ anh xíu, anh vào thay đồ rồi mình đi.”
Vài phút sau anh bước ra với bộ đồ thể thao đơn giản, áo thun tối màu, quần ngắn. Nhìn không cầu kỳ nhưng lại rất hợp với anh.
“Đi thôi em.”
Trước khi đi, tôi còn dặn Trung:
“Đói thì ăn trước đi nha, khỏi chờ tụi chú.”
Nó gật đầu cái rụp, mắt vẫn dán vào điện thoại.
Đường đi không xa, nhưng có người đi cùng tự nhiên thấy vui hơn hẳn.
Phòng gym giờ này đông hơn mọi khi. Chắc nhiều người cũng tranh thủ tập sau giờ làm. Tiếng nhạc, tiếng máy chạy, tiếng tạ chạm nhau tạo thành một không khí rất đặc trưng.
Anh đứng cạnh tôi, nhìn quanh một lượt.
“Lâu rồi anh mới quay lại đây. Thiết bị nhìn nhiều hơn hồi trước anh tập đó.”
“Tất nhiên rồi. Giờ mình tập gì trước đây anh?”
Anh nhún vai.
“Em tập gì thì tập như mọi khi đi. Mục tiêu anh với em khác nhau mà, sao tập chung được.”
Tôi lắc đầu ngay.
“Không chịu. Tăng cân hay giảm cân thì cũng là vận động thôi. Quan trọng là tập đều. Anh tưởng em không biết chắc?”
Anh bật cười.
“Được rồi, nghe theo em hết. Vậy khởi động bằng máy chạy bộ trước nha.”
Hai đứa chạy trên hai máy song song.
Ban đầu anh còn nói chuyện thoải mái. Nhưng được vài phút thì bắt đầu tập trung hơn. Tôi vừa chạy vừa liếc sang nhìn anh. Tôi tưởng với cái thân hình đó thì anh chạy được lúc là nghỉ rồi chứ. Ai ngờ trông anh vẫn nhanh nhẹn ghê lắm. Thậm chí anh còn chọn tốc độ nhanh hơn tôi nữa.
Anh tập trung chạy là thế nhưng nhìn bụng với hai má anh rung nhẹ theo nhịp chạy mà tôi phải cố lắm mới không bật cười thành tiếng.
Anh bắt gặp ánh mắt tôi, nhíu mày.
“Cười gì đó?”
“Không có gì.”
Anh lườm tôi một cái còn tôi quay mặt đi, giả vờ nghiêm túc chạy tiếp.
Chạy xong mười lăm phút, cả hai chuyển qua khu tập tạ.
Tôi vẫn chọn mức tạ quen thuộc – nhẹ nhàng, vừa sức. Còn anh thì… cầm thẳng cặp tạ 20kg.
Tôi tròn mắt.
“Anh đùa nhau à?”
Anh đang chuẩn bị squat, nghe vậy quay sang.
“Có vấn đề gì sao nhìn anh ghê vậy?”
“Anh chắc tập nổi không đó? Mới buổi đầu mà chơi lớn vậy. Không cần thể hiện đâu. Cẩn thận mai khỏi đi làm luôn đó.”
Anh phì cười.
“Em nghĩ anh nằm đẩy tạ như em hả? Anh tập squat mà, 20kg là mức bình thường.”
Tôi gãi đầu.
“À… vậy hả.”
Lúc nãy tôi cứ tưởng anh tập giống mình. Phải công nhận là tôi chẳng hiểu nhiều về mấy kỹ thuật này thật. Hồi trước có anh Tuấn hướng dẫn sẵn nên tôi chỉ tập theo thói quen, ít khi tìm hiểu sâu.
Vì tôi tập nhẹ nên nghỉ giữa hiệp khá lâu, có nhiều thời gian quan sát anh.
Anh tập rất nghiêm túc. Mỗi lần hạ người xuống rồi đứng lên, cơ tay và chân đều căng lên rõ ràng. Mồ hôi bắt đầu chảy dọc theo thái dương xuống cổ.
Không còn vẻ đùa giỡn lúc ở nhà.
Chỉ còn lại sự tập trung.
Tôi đứng nhìn mà trong lòng tự nhiên thấy vui.
Anh không nói ra, nhưng tôi biết anh đang cố gắng thật sự.
Có lẽ anh cũng muốn bản thân luôn đủ tốt trong mắt tôi.
Nghĩ vậy, tôi bước lại gần.
“Đủ rồi đó. Nghỉ chút đi.”
Anh thở ra một hơi dài, đặt tạ xuống.
“Sao? Thấy anh tập ổn không?”
Tôi gật đầu.
“Ổn. Nhưng đừng cố quá.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt mềm lại.
“Cố gì đâu, như này là còn nhẹ nhàng mà. Chắc phải tăng thêm mức tạ nữa mới nhanh đốt sạch số mỡ này.” – Anh vừa nói vừa sờ lên bụng của mình.
Nghe anh nói mà tôi chỉ biết cười thôi.
Chúng tôi cùng tập thêm ít bài nữa rồi ra về. Người mệt rã rời nhưng trong đầu lại tỉnh táo lạ thường. Gió thổi qua, mồ hôi khô dần trên da, cảm giác vừa mỏi vừa đã.
Anh vừa đi vừa xoa vai.
“Mai chắc anh khỏi nhấc tay lên nổi luôn.”
“Em đã nói tập vừa thôi rồi mà.”
“Vừa chỗ nào. Em đứng kế bên nhìn anh hoài, anh không cố sao được.”
Tôi bật cười.
“Anh tự sĩ diện chứ ai ép.”
“Ừ, tại có người nhìn nên mới phải gồng.”
Tôi liếc anh.
“Thôi đi.”
Về tới nhà, vừa mở cửa ra đã thấy Trung ngồi ngoài phòng khách, trước mặt là mâm cơm vẫn còn đậy nắp cẩn thận.
Tôi ngạc nhiên.
“Ủa? Sao chưa ăn?”
Nó ngẩng lên nhìn hai tụi tôi, cười.
“Con đợi hai chú về ăn chung.”
Anh đặt chìa khóa xuống bàn, hơi cau mày.
“Đã bảo đói thì ăn trước rồi mà.”
“Ăn chung mới vui.”
Nghe nói vậy làm tôi không biết phải trả lời sao luôn á. Đành bất lực nhìn nó cười.
Anh khẽ xoa đầu nó.
“Lần sau đói cứ ăn trước đi. Tụi anh tập có khi về trễ lắm.”
“Dạ.”
Tôi với anh tranh thủ vào tắm chung cho nhanh, còn ra ăn cơm với Trung. Để thằng nhỏ ngồi chờ lâu cũng tội.
Vừa mở vòi sen, nước mát xối xuống người, bao nhiêu mệt mỏi sau buổi tập như tan ra hết. Cơ bắp vẫn còn nhức nhẹ nhưng cảm giác dễ chịu hơn hẳn.
Tôi thì lo tắm nhanh cho xong, còn anh bắt đầu… nhây.
Anh chen vào đứng sát dưới vòi nước với tôi.
“Cho anh tắm chung với.”
“Tránh ra coi. Để em xong rồi tới anh.”
“Thôi đứng chung luôn cho nhanh.”
Khổ nỗi người anh to gấp rưỡi tôi. Đứng chung dưới vòi mà nước hầu như chảy hết về phía anh, tôi chỉ hứng được có một chút xíu.
Tôi lườm ổng một cái.
“Anh đứng vậy em tắm kiểu gì?”
“Thì em dịch lại gần đây nè.”
“Gần nữa chắc em dính luôn vô anh.”
Anh cười khoái chí.
Tôi định bật chế độ hỗn để chửi ổng, nhưng rồi nghĩ lại.
Thôi kệ ổng. Lỡ nói nặng lời lại dỗi nữa.
Không hiểu anh học từ đâu cái thói hay dỗi đó. Nhiều khi còn dỗi nhiều hơn cả tôi.
“Tắm lẹ đi rồi ra ăn cơm. Trung đang chờ đó.”
Nghe tới tên Trung, anh mới chịu đứng ngay ngắn lại.
“Ừ, ừ. Biết rồi.”
Lúc anh nghiêm túc thì làm gì cũng gọn gàng, nhanh chóng hẳn. Đúng là anh thường không nghiêm túc cho những chuyện nghiêm túc.
Vài phút sau cả hai đã xong xuôi.
Ngồi vào bàn ăn, dù cơm canh đã nguội bớt nhưng cả ba đều ăn rất ngon vì ai cũng đang đói. Vừa ăn vừa trò chuyện về buổi tập ngày hôm nay. Trung ngồi nghe chăm chú lắm. Thỉnh thoảng nó lại nhìn hai đứa tôi rồi cười một mình.
Thấy lạ tôi liền hỏi.
“Tụi chú có kể truyện cười đâu mà cháu cười tươi ghê vậy?”
Nó hơi giật mình, gãi đầu.
“Dạ… tại cháu thấy hai chú vậy… nên cười.”
“Vậy là sao?” – anh hỏi.
Trung ngập ngừng một chút rồi nói:
“Tại cháu có chút ngưỡng mộ hai chú.”
Tôi và anh nhìn nhau, cùng hơi bất ngờ.
“Ngưỡng mộ cái gì?” – tôi hỏi lại.
“Thì… tuy hai chú hay cãi lộn, chọc nhau suốt ngày… nhưng cháu biết hai chú rất quan tâm nhau. Nhìn là biết luôn á.”
Bàn ăn tự nhiên im đi vài giây.
Trung nói tiếp, giọng nhỏ hơn một chút:
“Không biết sau này cháu có tìm được người thương mình như vậy không nữa…”
Anh đặt chén xuống, nhìn Trung rồi cười nhẹ.
“Còn nhỏ mà nghĩ xa vậy? Trước mắt cứ lo học hành đi đã.”
“Cháu biết rồi. Vậy thì hai chú ít phát “cơm chó” lại đi nha chứ không là cháu chịu không được đó.”
“Ăn nói linh tinh.”
Tôi và anh đồng thanh đáp.
“Đó thấy chưa. Hai người lại nữa rồi đấy.”
Tôi và anh chỉ biết nhìn nhau cười.
Bữa cơm hôm đó không có gì đặc biệt nhưng tự nhiên lại thấy ngon hơn hẳn.
Một ngày rất bình thường nhưng lại làm tôi thấy cuộc sống đang rất hạnh phúc.