Nội dung truyện
Điền Chính Quốc ngủ không yên cả đêm, vừa nhắm mặt lại trong đầu toàn là Kim Thái Hanh, người này lúc thì ôm ấp vỗ về cậu, dịu dàng xoa đầu cậu, lúc thì lại trói cậu đè lên giường chịch, hung ác như đang đối mặt với kẻ thù giết cha vậy, Điền Chính Quốc bị chịch đến chịu hết nổi, Kim Thái Hanh bèn ghé vào lỗ tai cậu trào phúng chế giễu cậu dâm đãng.
Lúc tỉnh lại trong quần lót đã ướt một mảng, Điền Chính Quốc nằm trên giường thở hổn hển, khóe mắt còn sót giọt lệ, nhịp tim như nổi trống.
Cảnh cuối cùng trong mơ, Kim Thái Hanh cắn lỗ tai cậu cười hăng hái một lát, cười đến mức khiến trái tim cậu đều tê dại ngứa ngáy, sau đó Kim Thái Hanh mới trầm giọng nói với cậu: “Tớ thích cậu.” Chính cậu đã trả lời như thế nào nhỉ?
Trong mơ Điền Chính Quốc cũng không đáp lại, cậu chỉ tự nhủ ở trong lòng, tớ cũng vậy.
Điền Chính Quốc sờ lên lồng ngực cảm nhận nhịp đập mãnh liệt bên trong, thầm nghĩ thế là mình xong rồi. Cậu đã biết nơi bắt nguồn tất cả phiền muộn từ trước đến giờ, vừa tức giận vừa cảm động một cách khó hiểu, e lệ khi nằm dưới thân người, thoáng vui vẻ khi được đối xử dịu dàng, khoảnh khắc người kia rời đi với người khác lại có chút mất mát khó nhận ra, tất cả cảm xúc phiêu bồng lưng chừng đột nhiên phát hiện chốn về.
Cậu thích Kim Thái Hanh mất rồi, chẳng tìm thấy ngọn nguồn, chẳng tìm thấy bằng chứng, cứ như vậy mà lặng lẽ thích. Chữ thích này hoàn toàn khác với Tống Thi Nhạc, một bên là hời hợt vì bị sự vật xinh đẹp trước mắt hấp dẫn, mà một bên khác, mặc cho lòng cậu có tự nhắc nhở chính mình bao nhiêu lần, rốt cuộc bản thân vẫn sa vào lưới tình.