Đồng nằm dài trên giường tầng, ánh đèn huỳnh quang yếu ớt từ trần nhà chiếu xuống, làm nổi bật những vết bầm tím còn sót lại trên cơ thể. Căn phòng ký túc xá nhỏ xíu, tường bong tróc loang lổ, mùi ẩm mốc bốc lên từ góc tường khiến cậu nhăn mặt. Điện thoại rung nhẹ, tin nhắn từ mẹ hiện lên: "Con ơi, con khỏe không, ở nhà vẫn tốt, đừng lo lắng nhé, ráng học nhen con." Đồng siết chặt ga giường, mắt cay xè, lẩm bẩm:
– Mẹ kiếp, mình phải làm gì đây?
Cậu nhìn lên trần nhà, hình ảnh mẹ khóc, ba khắc khổ, và anh hai áy náy hiện lên. Món nợ "hàng trăm triệu" như tảng đá đè nặng lồng ngực. Đồng lật người, lỗ hậu vẫn rát, nhắc cậu về trận đòn tàn nhẫn từ chủ nợ và những cái chạm nhục nhã ở phòng khám. Cánh cửa phòng bật mở, Duy bước vào, đeo kính cận, tai nghe game lủng lẳng, nụ cười nghịch ngợm thường trực. Nó mặc áo ba lỗ bó sát, khoe cơ ngực săn chắc, tóc vuốt keo lòa xòa trước trán.
– Ê Đồng, mày tiều tụy như ma đó! – Duy cười lớn, ném cái balo lên giường – Lại mất ngủ hả?
Đồng nhìn Duy:
– Tao có chút thiếu tiền.
Duy ngẫm nghĩ, mở laptop, tiếng game bắn súng rộn lên:
– Uhm… Tao biết app giao hàng ngon, lương ổn, mày thử đi. Tao hay giao đồ ăn, kiếm thêm kha khá.
Đồng gật đầu, trong đầu đã tính toán. "Giao hàng, có thể kiếm nhanh tiền," cậu nghĩ, dù cơ thể vẫn đau nhức. Duy không ở lại lâu, xách laptop chạy qua phòng bạn chơi game, để lại Đồng với sự tĩnh lặng nặng nề. Sáng ngồi trên giường đối diện, cao to, da đen bóng, cơ bắp cuồn cuộn dưới áo phông thể thao. Nó đang nhắn tin, môi cười tủm tỉm, chắc là với cô bạn gái trên mạng. Sáng liếc Đồng, giọng trầm trầm:
– Mày sao thế, Đồng? Nhìn như sắp chết. Đi đá bóng cuối tuần không? Đội mình thiếu mày là thua chắc.
Đồng lắc đầu, giọng khàn:
– Tao bận, không đi được.
Sáng nhíu mày, đặt điện thoại xuống:
– Bận gì mà mặt mày như đưa ma? Tìm việc làm thêm hả? Mày muốn đi làm thêm buổi tối không, tao thấy có mấy quán bar đang tuyển nhân viên. Để tao giới thiệu cho.
Đồng do dự, nhưng ánh mắt quan tâm của Sáng khiến cậu gật đầu:
– Ừ, thử xem.
10h tối thứ bảy, Đồng đứng trước quán bar "Neon Vibe" ở quận 1, Sài Gòn. Nhạc EDM ầm ĩ xuyên qua cánh cửa kính, ánh đèn tím đỏ lập lòe chiếu lên dòng người ra vào. Mùi bia rượu, thuốc lá và nước hoa trộn lẫn, nồng nặc đến ngột ngạt. Đồng trong trang phục áo sơ mi đen bó sát, cổ chữ V khoe xương quai xanh, quần tây ôm lấy cặp đùi ếch săn chắc, giày da bóng láng. Áo sơ mi bó chặt, làm nổi bật múi bụng săn chắc và lồng ngực nở nang, khiến cậu thu hút mọi ánh mắt. Mồ hôi lăn dài từ thái dương, thấm ướt cổ áo, làm lộ đường nét xương quai xanh bóng nhẫy, như mời gọi ánh mắt dâm đãng. "Mẹ kiếp, mặc thế này như đi bán thân," Đồng nghĩ, mặt nóng bừng, nhưng cắn răng bước vào.Bên trong, không khí hỗn loạn. Khách ngồi chật kín, từ dân chơi đến mấy gã trung niên bụng phệ, mắt láo lia. Đồng bưng khay bia, len lỏi qua đám đông, mồ hôi lấm tấm trên trán. Một vị khách, khoảng 40 tuổi, mặt đỏ gay vì rượu, vẫy tay gọi:
– Ê, em trai, lại đây!
Đồng mỉm cười gượng gạo, đặt khay bia xuống bàn. Gã khách mặc vest xộc xệch, tóc lòa xòa, mắt sáng rực khi nhìn Đồng từ đầu đến chân:
– Em trai ngon thế này mà làm phục vụ, phí quá! Ngồi đây với anh, uống ly bia đi.
Đồng lắc đầu, giọng nhỏ:
– Dạ, em còn làm việc, anh thông cảm.
Gã cười lớn, bất ngờ nắm cổ tay Đồng, kéo mạnh cậu ngồi xuống đùi. Hơi thở gã nồng nặc rượu, tay trái vòng qua eo Đồng, tay phải bóp mạnh cặp mông trắng tròn qua lớp quần tây mỏng:
– Mông mày căng thế, ngon hơn cả mấy đứa đi khách anh từng gặp. Bao nhiêu một đêm, nói đi?
Đồng giật mình, tim đập loạn, cố đẩy gã ra:
– Anh… thả em ra, em không làm mấy chuyện đó!
Gã không buông, tay phải lướt xuống đùi ếch săn chắc, ngón cái cố tình cọ vào hạ bộ qua lớp quần. Đồng run bần bật, cặc cậu cương nhẹ, cọ vào lớp vải quần tây bó, tạo cảm giác ngứa ngáy, nhục nhã. Mồ hôi lăn qua xương quai xanh, thấm ướt áo, làm núm vú hồng nhạt lộ rõ dưới lớp sơ mi mỏng. "Mẹ kiếp, sao mày tự nứng, khốn nạn?" Đồng tự chửi, nước mắt chực trào. Gã cúi sát, thì thầm vào tai, hơi thở nóng rực:
– Đừng giả vờ, mày thích mà. Để anh sờ thêm, tí anh típ cho.
Tay gã trượt lên, luồn qua áo sơ mi, xoa múi bụng săn chắc, ngón tay gắt mạnh núm vú qua lớp vải. Đồng cong người, rên khe khẽ, núm vú cương cứng dưới ngón tay thô ráp, như điện giật lan khắp cơ thể. Gã cười khùng khục, tay trái siết chặt eo, kéo Đồng sát hơn, cặc cương của gã cọ vào mông cậu qua lớp quần, khiến Đồng rùng mình, lỗ hậu co bóp đau đớn. Đồng vội cắn môi đến rỉ máu, toàn thân co giật. Cao trào tích tụ, hạ bộ căng tức, mồ hôi lăn dài trên trán. Gã cười nham hiểm móc trong túi ra tờ tiền 500k nhét vào túi quần tây của Đồng, rồi tay lần qua, mở khóa quần Đồng, chạm vào đầu khấc bóng nhẫy qua lớp quần lót. Ngón cái gã xoa chậm quanh đầu khấc, nước nhờn rỉ ra, thấm ướt quần lót, khiến Đồng rên to hơn, vội che miệng để kìm tiếng. Gã cúi xuống, liếm lên cổ Đồng, răng cắn nhẹ vào xương quai xanh, thì thầm: "Mày ngon thế, để anh chơi một phát, trả tiền hậu hĩnh." Đồng giãy mạnh, đẩy gã ra, hét lên:
– Đủ rồi, thả tôi ra!
Đồng vùng dậy, chạy vào góc khuất sau quầy bar, thở hổn hển. Quần tây vẫn căng tức, cặc chưa xìu hẳn, khiến cậu đấm mạnh vào tường, tự nguyền rủa: "Mày là đồ khốn, sao lại để nó chạm vào?" Cậu kéo áo sơ mi che đi vết ướt ở hạ bộ, cảm giác nhục nhã như dao cứa. Hình ảnh mẹ và anh hai hiện lên, khiến cậu siết nắm tay: "Mình phải làm, vì gia đình, nhưng sao bẩn thỉu thế này?" Cậu chỉnh lại đồng phục, cố gắng tiếp tục ca làm, nhưng ánh mắt gã khách vẫn bám theo, như sói rình mồi. Sáng bất ngờ xuất hiện ở góc quán, áo phông thể thao ôm sát cơ bắp, da đen bóng mồ hôi. Nó đến chơi với đám bạn đội bóng, tay cầm ly bia, nhưng ánh mắt sắc bén quét qua Đồng, nhận ra cậu tái mét, quần áo xộc xệch. Sáng nhíu mày:
– Đồng, mày ổn không? Thằng cha vừa nãy làm gì mày?
Đồng lắc đầu, giọng run:
– Không sao, khách say thôi. Đừng kể ai, tao xin mày.
Sáng nghi ngờ, ánh mắt sắc bén:
– Mày giấu gì tao hả? Anh em với nhau, nói đi!
Đồng quay đi, tim đập thình thịch: "Sáng, mày đừng hỏi, tao không muốn mày biết tao thảm thế này." Sáng không ép thêm, chỉ vỗ vai Đồng:
– Cẩn thận, mấy thằng ở đây không đùa được. Có gì kể tao, nghe chưa?
Đồng gật đầu, nhưng lòng nặng trĩu, cảm giác nhục nhã bám riết như cái bóng.
Những lúc không có tiết học, Đồng tranh thủ chạy đi giao hàng. Cậu ngồi trên chiếc xe máy cũ rông ruỗi khắp Sài Gòn, khói bụi bám đầy áo, mồ hôi thấm ướt lưng. Vết bầm tím trên ngực và đùi vẫn đau, lỗ hậu rát mỗi khi ngồi yên xe vì kiếm tiền cậu cắn răng chịu đựng tất cả. Cậu dừng trước một chung cư cao cấp ở quận 7, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ sảnh kính. Khách đặt một hộp cơm bento, yêu cầu giao tận cửa. Đồng bấm thang máy, lên tầng 15. Cửa mở, một gã khoảng 30 tuổi, mặc áo choàng tắm, tóc ướt, nở nụ cười thân thiện:
– Vào đi, anh để tiền trong phòng.
Đồng ngần ngại, nhưng bước vào, nghĩ: "Chỉ lấy tiền rồi đi, nhanh thôi." Căn hộ sang trọng, mùi nước hoa nam nồng nặc. Gã khách đóng cửa, khóa chốt, ánh mắt đột nhiên thay đổi, sáng rực như thú săn mồi:
– Em đi làm có vất vả không, nhìn mồ hôi mồ kê nhiều thế này, uống cốc nước nhé.
Đồng cười ngượng:
– Dạ không sao đâu ạ, anh cho em xin tiền, em còn chạy tiếp.
Gã cười lớn, tiến tới, nắm vai Đồng, đẩy cậu vào tường. Gã lột phăng áo choàng tắm trên người, để lộ lồng ngực săn chắc, núm vú nâu sậm. Gã xoa cằm Đồng, ngón tay lướt nhẹ trên má, thì thầm:
– Em làm cả ngày được bao nhiêu? Anh trả gấp đôi, ở lại với anh một đêm.
Đồng đẩy gã, hét lên:
– Tôi không phải trai bao, thả tôi ra!
Gã không dừng, một tay khống chế hai tay của Đồng nhấc lên cao ép chặt vào tường, tay còn lại lần xuống, sờ soạn bên ngoài hạ bộ rồi mở khóa quần Đồng, luồn vào quần lót, nắm lấy cặc cậu, sục chậm rãi. Đầu khấc bóng nhẫy nước nhờn, bìu dái co chặt, khiến Đồng rên khẽ, cơ thể nóng rực như lửa đốt. Gã cười khùng khục, tay sục nhanh hơn, ngón cái xoa quanh đầu khấc, khiến nước nhờn rỉ ra nhiều hơn, thấm ướt tay gã. Gã cúi xuống, buông cặc cậu ra, vạch áo thun lên cao, liếm núm vú Đồng, răng cắn nhẹ, khiến cậu cong người, cả người rung lên bần bật: "Đừng… tôi xin anh… dừng lại đi…" Gã cười nham hiểm, sục nhanh hơn, tay kia bóp mông trắng tròn, ngón tay lướt qua lỗ hậu rát bỏng. Ngón trỏ gã ấn nhẹ vào lỗ hậu, khiến Đồng hét lên, lỗ hậu co bóp đau đớn, nhưng khoái cảm bệnh hoạn lan tỏa, khiến cặc cậu cương cứng hơn, cọ vào bụng gã. Gã kéo quần lót Đồng xuống, cặc cậu bật ra, bóng nhẫy nước nhờn, bìu dái co chặt như muốn nổ. Gã sục mạnh, ngón tay trỏ ấn sâu hơn vào lỗ hậu, khiến Đồng rên to, nước mắt lăn dài, cơ thể run bần bật. "Em ngon thế, để anh đụ một phát, đảm bảo sướng," gã thì thầm, môi kề sát môi Đồng, cố hôn, nhưng Đồng nghiêng đầu tránh, hơi thở gã phả nóng vào cổ. Gã kéo áo thun Đồng lên tận cổ, để lộ múi bụng săn chắc bóng mồ hôi, liếm từ ngực xuống rốn, thì thầm: "Body em ngon vãi, anh chơi cả đêm không chán." Đột nhiên, gã đẩy Đồng xuống sofa, đè lên, con cặc cương cứng chỉa vào bụng cậu. Gã cọ cặc vào đùi săn chắc của Đồng, nước nhờn từ đầu khấc gã rỉ ra, bôi trơn làn da nâu bóng nhẫy. Gã nắm cặc Đồng, sục mạnh, ngón tay kia luồn sâu hơn vào lỗ hậu, cố ấn vào, khiến Đồng hét lên, cao trào dâng trào, cặc căng tức, suýt phun tinh. "Đừng làm giá, em, để anh đụ, tiền anh lo hết," gã gầm gừ, cặc gã cọ mạnh vào đùi Đồng, nước nhờn bôi trơn cả vùng da ướt át.
Nụ cười dâm đãng, sục nhanh hơn, tay kia bóp mông trắng tròn, ngón tay lướt qua lỗ hậu rát bỏng. Ngón trỏ gã ấn nhẹ vào lỗ hậu, khiến Đồng hét lên, lỗ hậu co bóp đau đớn, nhưng khoái cảm bệnh hoạn lan tỏa, khiến cặc cậu cương cứng hơn, cọ vào bụng gã. Gã kéo áo thun Đồng lên tận cổ, để lộ múi bụng săn chắc bóng mồ hôi, liếm từ ngực xuống rốn, thì thầm: "Body mày ngon vãi, để anh chơi hết đêm nay." Đồng cắn môi đến rỉ máu, múi bụng co giật, mồ hôi túa ra. Đột nhiên, gã đẩy Đồng xuống sofa, đè lên, con cặc cương cứng chỉa vào bụng cậu. Gã cọ cặc vào đùi săn chắc của Đồng, nước nhờn từ đầu khấc gã rỉ ra, bôi trơn làn da nâu bóng nhẫy. Gã nắm cặc Đồng, sục mạnh, khiến cậu cong người, cao trào dâng lên, cặc căng tức, bìu dái co chặt, như muốn xuất tinh. Đồng hoảng loạn, vùng dậy, đạp mạnh vào bụng gã, chạy ra cửa, mở khóa thoát ra ngoài. Đồng lao xuống thang máy, quần áo xộc xệch, cặc vẫn căng tức, nước mắt nhòe đi. Cậu ngồi bệt xuống lề đường, đấm vào đùi mình: "Mày tệ đến vậy sao, đi làm cũng không yên. Cơ thể mày là đồ khốn, sao cứ nứng lên khi bị đụng?" Cậu siết chặt nắm tay, hình ảnh mẹ hiện lên, khiến cậu gầm gừ: "Tao phải kiếm tiền, dù có nhục thế nào!"
Đêm muộn, Đồng về ký túc xá, cơ thể kiệt sức. Cậu nằm dài trên giường, ánh mắt trống rỗng. Sáng đã ngủ, ngáy khò khò, điện thoại để cạnh gối, chắc vừa nhắn tin với bạn gái. Duy vẫn chưa về, có lẽ ngủ lại phòng bạn. Kiệt, như thường lệ, ở phòng trọ với bạn gái, để lại căn phòng tĩnh lặng. Cửa bật mở, Hưng bước vào, áo sơ mi trắng xắn tay, tóc rối bời, ánh mắt sắc lạnh:
– Mày đi đâu cả ngày? Tao gọi sao không bắt máy.
Đồng giật mình, ngồi dậy, phân trần:
– Tao… đi làm thêm.
Hưng tiến tới, nắm cằm Đồng, quan sát vết bầm mới trên cổ:
– Làm thêm mà ra cái dấu này? Mày giấu tao cái gì, Đồng?
Đồng run rẩy, mắt cụp xuống:
– Không có gì, Hưng. Tao mệt thôi.
Hưng buông tay, giọng trầm xuống, nhưng vẫn chiếm hữu:
– Chuyện nợ, tao sẽ tìm cách. Nhưng mày đừng để tao phải tìm mày lần nữa, nghe chưa?
Đồng gật đầu, tim đập thình thịch, đầu cúi gầm xuống đất. Hưng quay đi, để lại Đồng với nỗi sợ hãi bám riết.