Một tháng trôi qua, Đồng chạy ngược xuôi giữa quán bar và giao hàng, cơ thể rã rời nhưng vết bầm tím đã mờ, lỗ hậu không còn rát. Cậu đạp xe máy cũ khắp Sài Gòn, mồ hôi mồ kê thấm ướt áo, bụi đường bám đầy mặt. Mỗi đêm về ký túc xá, cậu chỉ muốn nằm sấp trên giường tầng, căn phòng nhỏ xíu bốc mùi ẩm mốc. Nhưng món nợ "hàng trăm triệu" vẫn như tảng đá đè lồng ngực, hình ảnh mẹ khắc khổ hiện lên, khiến cậu gầm gừ:
– Mẹ kiếp, mình phải trả hết, dù có nhục cỡ nào!
Hưng gọi điện liên tục, nhưng Đồng luôn bận, chỉ trả lời ngắn gọn: "Tao đang làm, bận lắm." Hưng nhắn tin, giọng gắt: "Mày đâu? Gặp tao ngay!" Đồng đọc mà tim đập thình thịch, biết Hưng đang bực, nhưng cậu không còn thời gian để chiều theo. Duy vẫn hay trêu: "Mày định cuối năm nhận bằng khen nhân viên xuất sắc à, nghỉ chút đi!" Sáng thì lo lắng, hỏi han: "Mày ổn không? Nhìn mày tiều tụy vãi." Nhưng Đồng chỉ cười gượng, giấu kín nỗi nhục từ những lần bị khách sàm sỡ. Kiệt, như thường lệ, ở phòng trọ với bạn gái, hiếm khi xuất hiện. Một buổi chiều hiếm hoi được nghỉ, Đồng đang nằm dài trên giường, điện thoại rung lên. Hưng gọi, giọng lạnh như băng:
– Đồng, mày ở đâu? Qua phòng tao ngay, không thì đừng trách!
Đồng thở dài, biết không thể tránh mãi. Cậu mặc bộ đồ đá banh thoải mái, leo lên xe máy chạy đến phòng trọ Hưng ở quận 7. Căn nhà 3 tầng được chủ nhà cho thuê, Hưng ở tầng 2, cậu ngồi trên ghế, áo thun trơn mặc nhà, tóc hơi rối, ánh mắt sắc lạnh.
– Mày ngon nhỉ, cả tháng không thấy mặt! – Hưng gằn giọng, đứng dậy, tiến sát Đồng – Mày coi tao là gì, hả?
Đồng cúi đầu, giọng khàn:
– Tao bận làm thêm, Hưng. Tao không cố ý.
Hưng nắm cằm Đồng, ép cậu ngẩng lên, ánh mắt như xuyên thấu:
– Làm thêm? Mày nghĩ tao không biết mày tiều tụy thế nào à? Nói, mày giấu tao cái gì?
Đồng cắn môi, nước mắt chực trào. Cậu không thể giấu nữa, giọng run run:
– Gia đình tao nợ trăm triệu, Hưng. Tao phải cày ngày cày đêm để trả, không còn thời gian cho mày như trước. Tao xin lỗi, nhưng tao phải lo cho gia đình.
Hưng buông tay, ánh mắt thoáng sững sờ. Cậu ngồi xuống, im lặng hồi lâu, như đang đấu tranh nội tâm. Đồng đứng đó, tim đập thình thịch, sợ Hưng nổi giận thêm. Không gian yên tĩnh rất lâu, chỉ nghe tiếng hít thở của hai người, rồi Hưng bất ngờ lên tiếng, giọng trầm nhưng chắc chắn:
– Tao có cách giúp mày kiếm tiền nhanh, Đồng. Lập tài khoản X và OnlyFans, quay clip khiêu dâm bán. Làm cái này, tiền vô như nước, trả nợ trong vài tháng là xong.
Đồng giật mình, mặt đỏ bừng, lắc đầu nguầy nguậy:
– Không, Hưng! Tao không làm mấy chuyện bẩn thỉu đó. Nhục lắm!
Hưng nhếch môi, tiến tới, đặt tay lên vai Đồng:
– Nhục? Mày đi làm bar, giao hàng, bị khách sờ mó không nhục à? – Hưng hạ giọng, ánh mắt sắc bén – Tao thấy mày tiều tụy, tao thương mày. Làm OnlyFans, mày không cần chạy xe máy đến rã người. Thời hạn trả nợ có 6 tháng, mày tính cày kiểu gì cho kịp?
Đồng trầm ngâm, hình ảnh ba mẹ và món nợ lởn vởn trong đầu. Cậu nghĩ đến tương lai: nếu ai biết mình bán clip khiêu dâm, mình sống sao nổi? Nhưng món nợ… Cậu cắn răng, giọng nhỏ như thì thầm:
– …Ừ, tao làm. Nhưng tao không muốn ai biết mặt tao.
Hưng gật đầu, nở nụ cười chiếm hữu:
– Được, tao lo hết. Ảnh và clip sẽ che mặt mày. Tao tạo tài khoản X tên Mr.Peach, chụp vài tấm nóng bỏng trước, hút follow đã, rồi làm clip OnlyFans sau.
Chiều hôm sau, Hưng dẫn Đồng đến một nhà vệ sinh công cộng gần công viên ở quận 3. Không gian chật hẹp, mùi nước tiểu nồng nặc, ánh đèn vàng vọt chiếu lên tường gạch bong tróc. Hai bồn tiểu cũ kỹ đứng song song, gạch men ố vàng loang lổ. Đồng liếc ra cửa, tim đập thình thịch, sợ có người bước vào. "Mẹ kiếp, nếu ai thấy mình thế này, mình chết mất," cậu nghĩ, tay run khi cởi đồ. Hưng cầm điện thoại, kiểm tra góc chụp, giọng ra lệnh:
– Cởi hết đồ ra, Đồng. Chỉ giữ đôi giày ba ta trắng. Đứng giữa hai bồn tiểu, khoe body đi.
Đồng run rẩy, cởi áo thun, quần jeans, rồi quần lót, để lộ cơ thể trần truồng. Da cậu nâu nhẹ do đá bóng, lưng dài săn chắc, múi bụng nổi rõ từng đường gân. Cặp mông to tròn trắng trẻo, mịn màng như da em bé, tương phản với làn da nâu bóng nhẫy của lưng và bắp chân. Đùi cậu to, gân guốc, 1/3 từ mông xuống trắng mịn, làm nổi bật bờ mông ấy. Đôi giày ba ta trắng bám bụi, ôm lấy bàn chân, càng làm cơ thể cậu gợi cảm, dâm đãng dưới ánh đèn mờ ảo. Đồng đứng giữa hai bồn tiểu, tay che mặt, giọng run:
– Nhanh lên, Hưng. Tao xấu hổ vãi.
Hưng nhếch môi, bấm máy liên tục:
– Xấu hổ gì? Body mày ngon thế này, dân mạng chết mê. Quay lưng lại, cong mông lên, dạng chân ra chút, khoe hết mông và đùi đi.
Đồng làm theo, quay lưng, cong mông, dạng chân, để lộ bờ mông trắng tròn căng phồng, khe mông hẹp, lỗ hậu hồng nhạt co bóp nhanh vì căng thẳng và không khí lạnh. Đùi gân guốc, trắng mịn ở phần trên, lấp lánh mồ hôi, như mời gọi ánh mắt dâm đãng. Hưng tiến sát, giọng khàn: "Ngon vãi, Đồng. Giờ mày cúi xuống, tay chống vào bồn tiểu, khoe khe mông rõ hơn." Đồng cúi xuống, mông chìa ra, lỗ hậu lộ rõ, cặc cậu bất giác cương nhẹ, bìu dái co chặt, nước nhờn rỉ ra, lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Hưng chụp cận, thì thầm: "Hàng ngon thế này, follow tăng vèo vèo." Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa. Đồng giật mình, vội đứng thẳng, che hạ bộ, mặt tái mét: "Mẹ kiếp, có người!" Hưng ra hiệu im lặng, khóa vội cửa nhà vệ sinh, cười khẩy: "Bình tĩnh, tao canh cho. Giờ mày nằm xuống sàn, dạng chân, khoe cặc chút." Đồng lắc đầu nguầy nguậy, nhưng ánh mắt Hưng sắc lạnh khiến cậu cắn răng làm theo. Cậu nằm xuống sàn gạch bẩn, dạng chân, cặc cương cứng vì áp lực, đầu khấc bóng nhẫy nước nhờn, múi bụng co giật vì xấu hổ. Hưng quỳ xuống, zoom cận từ mông đến cặc, giọng khàn: "Mày mà đăng cái này, dân OnlyFans thèm điên." Đồng rên khẽ, thở dài: "Tao là đồ điếm, mẹ kiếp, nếu mẹ biết tao thế này, tao không sống nổi!"
Hưng vỗ vai Đồng, giọng nửa an ủi, nửa chiếm hữu:
– Điếm gì? Mày làm vì gia đình. Xong vụ này, tao đảm bảo mày trả hết nợ, không ai biết mặt mày đâu.
Hưng chỉnh ảnh, làm mờ mặt Đồng, đăng lên tài khoản Mr.Peach với caption: "Hàng nóng Sài Gòn, mông ngon cặc đẹp, sub OnlyFans để xem full nha!" Chỉ vài giờ, lượt follow tăng vọt, từ vài chục lên hàng nghìn. Bình luận tràn ngập: "Mông trắng vãi, muốn banh ra chịch sướng!" "Cặc ngon thế, bao tiền một đêm?" Đồng đọc mà mặt nóng bừng, tự chửi: "Mày tệ vãi, bán thân thế này, nếu trường biết là xong đời!"
Hưng không dừng lại. Cậu thuê một căn phòng nhỏ ở quận 4, ánh đèn đỏ mờ ảo, giường đơn phủ ga trắng. Cửa sổ đóng kín, rèm kéo chặt để đảm bảo không ai nhìn vào, vì Đồng sợ bị lộ hơn bất cứ điều gì. Hưng đặt máy quay, hướng dẫn Đồng:
– Mày cởi đồ, mặc mỗi quần lót. Làm vài tư thế gợi cảm, tao quay thử.
Đồng cởi áo, quần, chỉ còn quần lót lọt khe đen bó sát, cặc cương nhẹ cọ vào vải, lộ rõ đường nét đầu khấc bóng nhẫy. Mông trắng tròn căng phồng, dây lót lọt sâu vào khe mông, làm nổi bật lỗ hậu hồng hào. Đùi gân guốc lấp lánh mồ hôi, múi bụng co giật vì căng thẳng. Cậu nằm trên giường, giơ tay lên, cong người, núm vú hồng nhạt cương cứng vì không khí lạnh, lồng ngực nâu bóng nhẫy run nhẹ. Hưng bật đèn flash, quay từ lưng xuống mông, giọng khàn: "Ngon vãi, Đồng. Giờ mày quỳ trên giường, chìa mông ra, khoe lỗ hậu đi." Đồng quỳ xuống, chìa mông, dây quần lót lọt khe trượt sang bên, để lộ lỗ hậu hồng hào co bóp nhanh, mông trắng tròn căng phồng như muốn nứt ra. Cặc cậu cương cứng hơn, nước nhờn thấm ướt quần lót, chảy xuống đùi. Hưng tiến sát, máy quay zoom cận, thì thầm: "Hàng ngon thế này, tiền vô như nước." Đồng rên khẽ: "Tao là đồ khốn, bán thân thế này… Nếu ba mẹ biết, tao chết mất!" Hưng bật nhạc EDM nhẹ, tạo không khí, rồi ra lệnh: "Mày tự sờ cặc đi, làm như đang thủ dâm, dân OnlyFans thích kiểu này." Đồng run rẩy, tay lần xuống, nắm cặc qua lớp quần lót, sục nhẹ, đầu khấc rỉ nước nhờn nhiều hơn, thấm ướt cả đùi. Hưng quay chậm, góc máy lia từ núm vú xuống khe mông, giọng khàn: "Tốt lắm, Đồng. Giờ kéo quần lót xuống, khoe hết cặc và lỗ hậu." Đồng cắn môi đến rỉ máu, kéo quần lót xuống, cặc bật ra, cương cứng, bìu dái co chặt, lỗ hậu hồng nhạt co bóp vì xấu hổ. Hưng zoom cận, thì thầm: "Mày mà quay cái này, dân mạng chết mê, tiền vô cả đống." Đồng gầm gừ: "Đừng ép tao thành điếm, Hưng! Tao làm vì gia đình, nhưng nếu trường biết, tao không sống nổi!"
Hưng cười khẩy, giọng khinh miệt:
– Tao ép mày? Tao giúp mày trả nợ đó. Làm thêm vài clip, mày không lo nợ nữa, không ai biết mày là ai đâu.
Hưng đăng link OnlyFans trên Mr.Peach, kèm teaser: "Sub ngay để xem full clip, mông ngon cặc đẹp, không chờ đợi!" Chỉ vài ngày, hàng trăm người đăng ký, tiền bắt đầu chảy vào tài khoản. Bình luận trên X tràn ngập: "Hàng mới ngon quá, không biết anh này là top hay bot!" "Cặc ngon thế, chơi chắc dai lắm!", "Thằng này nhìn quen quen, giống thằng bạn tao!". Hưng vỗ vai Đồng:
– Thấy chưa, tao nói đúng mà. Làm vài clip nữa, mày trả nợ xong ngay.
Đồng gật đầu, nhưng lòng nặng trĩu, không biết quyết định của mình là đúng hay sai, tương lai … đi về đâu.