Tối muộn, ánh trăng bàng bạc rải xuống vườn thanh long sau căn nhà lụp xụp, gai nhọn lặng lẽ đung đưa trong gió lạnh. Đồng lê bước qua ngưỡng cửa gỗ mục, đôi chân run rẩy, mỗi bước như xé toạc cơ thể. Vết bầm tím trải dài trên ngực, trên cặp đùi ếch săn chắc, in hằn dấu giày bẩn thỉu của lũ chủ nợ từ trận đòn tàn nhẫn lúc chiều. Lỗ hậu cậu đau rát, máu thấm đỏ lớp quần đùi rách, ướt dính vào da thịt, khiến cậu cắn răng chịu đựng. Căn nhà nhỏ xíu, tường đất loang lổ, ánh đèn dầu leo lét chiếu lên khuôn mặt mẹ Đồng – già nua, đôi mắt đỏ hoe vì khóc. Anh hai ngồi đối diện, tay siết chặt bát cơm nguội, môi mím chặt như kìm nén cơn giận. Ba Đồng, người đàn ông khắc khổ với mái tóc bạc sớm, cúi đầu, tay run run cầm điếu thuốc lá rẻ tiền, khói bay lượn lờ.Đồng đứng đó, cố nặn ra nụ cười gượng, giọng lạc đi:
– Ba, mẹ, anh, con ổn. Gã chủ nợ đồngý cho mình sáu tháng trả nợ, không tính lãi thêm.
Mẹ Đồng lau nước mắt, bàn tay gầy guộc run run:
– Con khổ quá, Đồng. Tại mẹ với ba vô dụng, để con ra nông nỗi này.
Anh hai đứng phắt dậy, nắm chặt vai Đồng, giọng khàn đặc:
– Mày chịu đòn thay tao, thằng em ngu. Tao sẽ tìm cách trả nợ, mày đừng lo.
Đồng gật đầu, nhưng mắt cay xè, nước mắt chực trào. Cậu không muốn ba mẹ thấy những vết bầm tím, không muốn anh hai biết lỗ hậu mình rách toạc, máu chảy không ngừng sau trận đòn dã man. Cậu lặng lẽ bước vào góc phòng. Nằm trên giường, Đồng ôm bụng, nước mắt lăn dài, thấm vào lớp áo thun sờn vai:
– Mẹ kiếp, mình thành đồ chơi của số phận rồi, – cậu lẩm bẩm, giọng lạc đi trong bóng tối.
Hình ảnh lũ chủ nợ cười man rợ, giày đạp vào mông, vào đùi, vào vùng kín cậu, như lưỡi dao cứa vào đầu óc. Gã cầm đầu, mặt sẹo chằng chịt, nhổ nước bọt xuống đất, gầm gừ:
– Sáu tháng, không trả là cả nhà mày chết!
Đồng nhớ lại ánh mắt đó, lạnh lùng và tàn nhẫn, khiến cậu run lên từng đợt. Lỗ hậu đau rát, mỗi lần co bóp là cả người cậu như bị xé đôi, mồ hôi túa ra như tắm. Cậu lấy điện thoại, tay run run nhắn tin cho Hưng:
– Tao ở quê vài ngày, xử lý chuyện nhà. Đừng lo.
Cậu nhấn gửi rồi tắt máy ngay, sợ Hưng hỏi thêm.
Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, chiếu lên khuôn mặt tiều tụy của Đồng. Cơn đau ở hậu môn không dứt, mỗi lần ngồi xuống là cả người cậu run bần bật, mồ hôi thấm ướt áo. Cậu thử đi tiểu, nhưng mỗi lần rặn là lỗ hậu như bị xé toạc, máu tươi rỉ ra, khiến cậu cắn môi đến bật máu. Đứng trước tấm gương trong góc phòng, Đồng nhìn mình – đôi mắt thâm quầng, tóc bết mồ hôi, cặp đùi ếch giờ đầy vết bầm tím. "Chịu hết nổi, phải đi khám thôi," cậu lẩm bẩm, tay ôm bụng, cố đứng dậy. Mẹ Đồng, thấy con trai tái mét, lo lắng:
– Con làm sao thế, Đồng? Đi khám đi, gần chợ huyện có phòng khám, bác sĩ giỏi lắm.
Đồng gật đầu, không dám nói thật, chỉ ậm ừ:
– Dạ, con đi thử.
Cậu lết ra khỏi nhà, mặc áo thun ngắn tay và quần jeans sờn gấu, cố che đi dáng vẻ thảm hại. Con hẻm đất đỏ ngoằn ngoèo dẫn đến phòng khám, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng xen lẫn mùi đất ẩm. Tòa nhà cũ kỹ, tường vôi loang lổ, bảng hiệu "Phòng Khám Nam Khoa" phai màu treo lơ lửng trên cửa. Đồng đẩy cửa bước vào, tim đập thình thịch, tay bấu chặt mép quần. Một ông bác sĩ già, tóc bạc, đeo kính lão, ngồi sau bàn gỗ cũ, ngẩng lên nhìn Đồng. Ông hỏi, giọng trầm, chuyên nghiệp:
– Cháu bị sao?
Đồng đỏ mặt, lắp bắp:
– Dạ… cháu đau… ở hậu môn ạ.
Bác sĩ gật đầu, không đổi sắc mặt:
– Vào trong, để bác kiểm tra cho.
Đồng bước qua tấm rèm mỏng màu xanh, tim đập mạnh như muốn vỡ lồng ngực. Căn phòng nhỏ xíu, mùi thuốc sát trùng nồng nặc, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu lên chiếc ghế khám nội soi. Ghế bằng kim loại, bọc nệm xanh đậm bóng loáng, phần lưng ngả nghiêng, giữa ghế có lỗ tròn vừa khít vùng mông, hai thanh đỡ chân cong cong bọc đệm xanh đậm, dựng cao như cái bẫy. Bác sĩ, tóc bạc, đeo kính lão, giọng trầm ấm, thân thiện:
– Cháu cởi hết quần áo, đứng giữa phòng nhé.
Đồng run run cởi áo thun ngắn tay, quần jeans sờn gấu, để lộ cơ thể đầy vết bầm tím. Múi bụng săn chắc giờ lấm lem dấu giày, cặp đùi ếch bóng nhẫy mồ hôi, mông trắng tròn in hằn vết đòn đỏ bầm. Cậu đứng giữa phòng, ánh mắt cúi gằm, xấu hổ đến cháy mặt khi bác sĩ quan sát. Nam, y tá thư sinh đeo kính cận, mặc bộ đồng phục xanh, đứng cạnh, mắt lướt qua từng đường nét cơ thể Đồng, môi nhếch lên nụ cười nham hiểm.Bác sĩ đẩy kính lão, giọng nhẹ nhàng:
– Cháu xoay một vòng, để bác kiểm tra các vết thương trên người.
Đồng chậm rãi xoay người, cảm giác như con thú bị lột trần trước ánh mắt dò xét. Vết bầm tím trải dài từ ngực xuống đùi, vài chỗ rách da rỉ máu. "Mẹ kiếp, nhục quá," Đồng nghĩ, nước mắt chực trào, lỗ hậu rát bỏng mỗi khi cơ thể chuyển động. Bác sĩ gật đầu, giọng trấn an:
– Cháu nằm lên ghế, gác chân lên thanh đỡ nhé. Đừng lo, bác sẽ làm nhẹ nhàng.
Đồng nằm ngửa, hai chân gác lên thanh đỡ, mông trắng tròn banh rộng qua lỗ ghế, lỗ hậu đỏ tấy, rách rươm lộ ra trần trụi. Tiếng lạo xạo sau rèm khiến cậu run lên từng đợt. Bác sĩ đeo găng tay y tế, giọng thân thiện:
– Cháu thư giãn, bác cần làm sạch trước để đảm bảo vệ sinh.
Bác sĩ ra hiệu:
– Nam, rửa hậu môn cho cháu bằng dung dịch sát khuẩn.
Nam cầm ống bơm chứa dung dịch povidone-iodine, xịt nhẹ vào lỗ hậu, ngón tay lén lút lướt qua mép mông, chạm vào đùi trong săn chắc. Đồng giật mình, rên khẽ:
– Ư… anh… rát quá…
Nam liếc bác sĩ, thấy ông bận kiểm tra dụng cụ, liền cúi sát, thì thầm:
– Yên tâm, sát khuẩn thôi, em. Thả lỏng, anh làm nhẹ.
Ngón tay Nam xoa quanh lỗ hậu đỏ tấy, chậm rãi, như cố ý khiêu khích. Đồng cắn môi, tim đập loạn, mồ hôi túa ra. "Mày không được để nó chạm, khốn nạn," cậu tự nguyền rủa, nhưng cơ thể bất lực, không dám phản kháng, sợ bác sĩ nghe thấy. Mỗi cái chạm như điện giật, khiến lỗ hậu co bóp đau đớn, nhưng khoái cảm bệnh hoạn len lỏi. Nam, với vẻ thư sinh, kính cận, càng nham hiểm khi liếc bác sĩ, ngón tay nhấn mạnh hơn, trượt xuống bìu dái, khiến Đồng rên khe khẽ:
– Đừng… anh… tôi xin…
Nam mỉm cười, giọng nhỏ như tra tấn:
– Đừng sợ, em. Anh biết em thích.
Bác sĩ kéo rèm, cắt ngang trò lén lút. Ông bôi gel bôi trơn lên ngón trỏ, nhẹ nhàng sờ quanh lỗ hậu Đồng, kiểm tra cơ thắt. Đồng rên khẽ, đau rát:
– Ư… bác sĩ…
Bác sĩ mỉm cười nhẹ, giọng trấn an:
– Cháu bình tĩnh, cơ thắt hơi căng thôi. Bác sẽ dùng speculum để xem rõ hơn, không đau đâu.
Ông lấy speculum hậu môn kim loại, hai lưỡi cong sáng bóng, bôi trơn, từ từ đưa vào lỗ hậu qua lỗ ghế, nhẹ nhàng mở rộng. Lỗ hậu Đồng co giật, niêm mạc đỏ tấy, sưng viêm, vài vết rách rươm máu lộ ra. Đồng run người, cảm giác lạnh lẽo của kim loại khiến cậu muốn hét lên, nước mắt lăn dài. "Nhục quá, Hưng mà biết, tao chết chắc," cậu nghĩ, mông banh rộng, chẳng thể che giấu. Bác sĩ quan sát, giọng dịu dàng:
– Cháu bị sưng nặng, vết rách sâu khoảng 2 cm. Bác sẽ nội soi kiểm tra thêm.
Ông rút speculum, thay bằng ống nội soi mỏng 15 cm, đầu gắn camera, đẩy vào lỗ hậu. Màn hình hiện niêm mạc đỏ rực, máu rỉ từ vết rách. Đồng co giật, hai chân trên thanh đỡ run bần bật, mồ hôi thấm ướt tóc. Bác sĩ bơm gel chống viêm (lidocaine) mát lạnh, rồi gắn tampon y tế nhỏ:
– Cháu nằm yên 20 phút để thuốc thấm, sẽ đỡ đau ngay.
Nam đứng sau, mắt không rời cặp mông trắng tròn. Khi bác sĩ quay đi ghi hồ sơ, Nam lén bước tới, cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào tai Đồng:
– Đau lắm hả, em? Để anh giúp bớt đau.
Tay anh ta lướt xuống, nắm con cặc mềm oặt của Đồng, sục chậm rãi, từng nhịp như tra tấn. Ngón cái xoa đầu khấc nhạy cảm, tay kia gắt nhẹ núm vú, rồi lướt qua múi bụng săn chắc. Đồng trợn mắt, muốn đẩy ra, nhưng tay yếu ớt, cơ thể khóa chặt trên ghế:
– Đừng… anh… dừng lại…
Nam liếc bác sĩ, đảm bảo ông không thấy, nụ cười nham hiểm:
– Không phải đã không còn đau rồi sao?
Tay Nam tăng nhịp, sục nhanh hơn, đầu khấc Đồng bóng nhẫy nước, bìu dái co chặt. Nước mắt đồng ươm ướt, khoái cảm như địa ngục ngọt ngào, khiến cậu vừa nhục nhã vừa bất lực. Nam cúi sát, ngón tay bóp nhẹ đầu khấc, khiến Đồng rên to hơn, vội cắn môi để kìm lại. Tay nam lướt qua làn da nâu mịn màng của cậu, từng ngón tay khẽ chạm vào 4 múi bụng căng cứng, rồi lướt xuống đùi non khiến cậu nổi cả da gà. Cao trào tích tụ, cặc Đồng cương cứng, múi bụng co giật, mồ hôi lăn dài. Cuối cùng, cậu xuất tinh, tinh dịch trắng đục bắn mạnh lên bụng, vài giọt văng lên ngực, tay Nam. Anh ta nhếch mép, liếm sạch tinh dịch, mắt sáng rực như sói đói mồi:
– Tinh em ngon quá, em đi khách bao nhiêu một lần ?
Đồng ngượng chín cả mặt:
– Em…emmm không phải trai bao.
Nam lấy khăn ấm, lau chậm rãi múi bụng, đầu khấc nhạy cảm, mỗi cái chạm khiến Đồng rùng mình. Bác sĩ trở lại, tháo tampon, kiểm tra lần cuối, giọng ấm áp:
– Xong rồi, cháu. Uống thuốc kháng viêm này, ngày hai viên, kiêng quan hệ một tháng để lành vết thương. Đây là thuốc bôi cho các vết bầm. Nam, cậu xử lý những vết thương khác trên cơ thể cậu này nhé.
Ông đưa túi thuốc và que test HIV nhanh:
– Cháu kiểm tra cái này, để bác yên tâm.
Đồng run run làm theo, may mắn âm tính. Cậu mặc lại quần áo, chân vẫn run, bước ra khỏi phòng khám, ánh mắt hoảng loạn.
Vài hôm sau, Đồng cùng Hưng lên xe về Sài Gòn. Hưng ngồi cạnh, im lặng, nhưng ánh mắt sắc lạnh không rời khỏi Đồng:
– Mày ổn không? Chuyện nhà mày, tao biết rồi. Cố lên.
Đồng gật đầu, không dám nhìn thẳng, sợ Hưng thấy nỗi bất lực trong mắt mình:
– Ừ… cảm ơn mày.
Chuyến xe lắc lư, mùi dầu máy và mồ hôi trộn lẫn, khiến Đồng càng thêm mệt mỏi. Cậu nhớ lại căn nhà lụp xụp, mẹ khóc, anh hai cúi đầu, và món nợ khốn kiếp vẫn treo lơ lửng như lưỡi dao. Về tới ký túc xá trong trường, Đồng nằm dài trên giường tầng, tay gác lên mắt che đi sự mệt mỏi. Căn phòng nhỏ, tường bong tróc, mùi ẩm mốc từ góc tường bốc lên. Cậu nghĩ về số nợ – hàng trăm triệu, cả gia đình còng lưng cũng không trả nổi:
– Làm thêm bao nhiêu việc mới đủ đây? – Đồng lẩm bẩm, tay siết chặt ga giường.
Ngoài trời, mây đen kéo đến như lòng cậu u ám không lối thoát.