Chương 9: Đêm nhậu lén sau bãi tập
Giữa tháng mười hai, ngay trước đợt thi kết thúc học kỳ một. Áp lực bài vở, thể lực và kỷ luật thép đè nặng lên vai bọn tân sinh viên đến mức nghẹt thở.
Để giải tỏa, mấy thằng phòng 402 quyết định chơi lớn.
Mười giờ đêm, kẻng báo ngủ vừa dứt. Trong khi cán bộ khung đang đi kiểm tra quân số các phòng, thì bốn cái bóng đen đã lén lút tuột theo đường ống nước phía sau nhà vệ sinh, đáp êm ru xuống bãi cỏ sau khu thao trường vắng lặng.
— Địt mẹ, suýt thì gãy cẳng! Mày leo chậm thôi thằng Toàn!
Quân chửi thề khẽ rít qua kẽ răng, tay túm lấy cổ áo Toàn đỡ nó đứng vững.
— Tao sợ độ cao mà mày cứ giục…
Toàn vừa thở vừa lấy tay ôm ngực, mặt tái mét.
Hoàng xách theo một cái túi nilon đen to đùng, lấm lét nhìn quanh.
— Nhanh lên, cán bộ đi tuần giờ. Ra góc khuất sau tường rào kia kìa!
Đăng đi cuối cùng, hai tay đút túi quần, phong thái ung dung như đang đi dạo. Nó khẽ liếc Hoàng một cái, ánh mắt sắc như dao. Kể từ hôm bắn đạn thật, Hoàng đột nhiên ngoan ngoãn một cách bất thường, lại còn chủ động rủ rê cá phòng đi nhậu lậu, bỏ tiền túi ra mua đồ nhậu mồi chài anh em.
Đăng biết thằng này đang toan tính cái gì đó, nhưng nó không vạch trần. Nó muốn xem con cá nhãi nhép này định quẫy được đến đâu.
Bốn thằng chui vào một hốc đá phía sau tường rào cao nghều của học viện. Đây là điểm "mù" của camera an ninh và cũng ít khi có người qua lại.
Hoàng trải một tờ báo cũ xuống nền cỏ ẩm ướt, lôi từ trong túi nilon ra hai chai rượu cuốc lủi trắng dã, vài gói mực khô, đậu phộng rang và một cây chả lụa.
— Đù má, chơi lớn vãi! Mày trúng mánh cá độ à Hoàng? Mọi khi kiết lị lắm cơ mà?
Quân sà xuống, vớ ngay cây chả lụa dùng răng cắn toạc vỏ nilon.
— Bạn bè cùng phòng, tháng đầu tiên làm anh em sống chung, tao khao một chầu thôi. Mày ăn thì tém cái mồm lại, nói nhiều tao dọn hết bây giờ.
Hoàng vừa rót rượu ra mấy cái ly nhựa rẻ tiền vừa đáp, giọng điệu cố tỏ ra hòa nhã nhưng vẫn sặc mùi thâm hiểm.
— Khao thì tao bú. Sợ không! Anh em, dzooo!
Quân cười hô hố, cụng ly rầm rầm với Toàn và Hoàng. Nó nốc cạn ly rượu nồng nặc mùi cồn, mặt mũi đỏ bừng lên.
Đăng ngồi xếp bằng bên cạnh Quân, tay bóc một con mực khô xé nhỏ, bỏ vào bát Quân. Nó không cầm ly lên.
— Sao mày không uống Đăng? Sợ à?
Hoàng khích tướng.
— Tao không thích rượu. Tụi mày uống đi. Tao canh gác cho.
Đăng lạnh nhạt đáp.
— Thôi kệ mẹ nó đi, nó không uống thì phần tao! Thằng Đăng tửu lượng kém lắm, bữa trước nhấp tí bia đã say cmnr.
Quân đỡ lời, xua tay. Nó lấy luôn ly rượu của Đăng tu ực một phát, rồi gắp miếng mực khô Đăng vừa xé bỏ tọt vào mồm nhai nhóp nhép.
Hoàng nhìn cảnh tượng đó, trong bụng thầm chửi thề: "Diễn giỏi lắm hai thằng gay lọ". Nó cố tình chuốc rượu cho Quân say, để lát nữa xem có moi móc được cái gì không.
Chưa đầy nửa tiếng sau, hai chai rượu đã cạn đáy.
Thằng Toàn tửu lượng kém nhất, mới được ba ly đã gục đầu ngủ khò khò trên cỏ. Hoàng cố tình uống cầm chừng, mặt vẫn tỉnh rụi. Chỉ có Quân là say bí tỉ. Tửu lượng Quân khá, nhưng hôm nay uống rượu suông lại đói meo, cồn ngấm thẳng vào não làm nó mất kiểm soát.
— Địt mẹ… tao… tao nói cho tụi mày nghe…
Quân chỉ tay lung tung lên trời, lè nhè. Mặt nó đỏ gay gắt, mồ hôi rịn ra ướt đẫm trán.
— Vào đây… học viện này không khác gì cái nhà tù… Nhưng mà… tao… tao có anh em… tao không sợ!
Quân lảo đảo đứng lên, vịn tay vào vai Đăng để không bị ngã.
Đăng cau mày, vươn tay ôm lấy eo Quân, kéo nó ngồi xuống sát mình.
— Say rồi thì ngậm miệng lại.
— Tao không say! Tao còn uống được mười chai nữa!
Quân hất tay Đăng ra, nhưng rồi lại vô thức ngả đầu tựa vào vai Đăng. Cổ nó cọ xát vào mặt vải của áo Đăng, phả ra mùi rượu nồng nặc xen lẫn mùi đàn ông hoang dã.
Hoàng ngồi đối diện, giả vờ lấy điện thoại ra bấm bấm, nhưng thực chất là đã bật chức năng ghi âm, đặt dưới tờ báo.
— Quân này. Tao nghe nói mày với Đăng thân nhau lắm, nhưng mà…
Hoàng mở miệng, giọng đầy châm biếm, bắt đầu giăng lưới.
— Gần đây tao để ý, tối nào mày cũng mò xuống giường nó ngủ. Có khi tao còn nghe thấy tiếng kêu la gì đó. Tụi mày làm cái trò gì mờ ám đằng sau lưng anh em đấy?
Câu hỏi trực diện như một nhát dao đâm thẳng vào màn đêm.
Đăng ngước đôi mắt đen ngòm lên, ghim chặt vào Hoàng. Sát khí bốc lên ngùn ngụt. Nó biết thằng Hoàng muốn gì, và nó sẵn sàng đấm nát mặt thằng chó này ngay tại đây.
Nhưng Đăng chưa kịp hành động, thì Quân đã vùng lên cãi.
— Mờ ám cái mả mẹ mày!
Quân vung tay, giọng lè nhè nhưng đanh lại.
— Địt cụ, tao lạnh thì tao xuống ngủ chung với anh em tao. Anh em ôm nhau sưởi ấm thì sai gì? Mày đầu óc bẩn thỉu không có anh em chơi cùng nên mới sinh ra đố kỵ đúng không con chó?
Hoàng cười khẩy.
— Anh em ôm nhau ngủ? Ôm nhau hay là đè nhau ra làm trò tởm lợm? Tao thấy cả rồi Quân ạ. Cái đêm lạnh hôm trước ấy, mày không nhớ tụi mày làm gì dưới cái chăn bông à?
Lời nói của Hoàng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái sĩ diện rởm của Quân, làm nó tỉnh lại được một phần. Mặt Quân biến sắc, lúng túng, cứng họng.
Nhớ lại cái cảm giác có một thứ cứng ngắc tì sau mông mình đêm đó, bàn tay Đăng luồn vào áo sờ soạng cơ bụng mình, Quân tự nhiên rùng mình, gai ốc nổi rần rần. Sĩ diện của một thằng trai thẳng không cho phép nó thừa nhận chuyện đó là thật. Nó phải bảo vệ cái danh dự đàn ông của nó.
— Mày… mày ăn cứt nói xằng! Mày thấy cái lồn gì?
Quân đỏ mặt tía tai, chồm lên định vồ lấy cổ áo Hoàng.
— Đủ rồi Hoàng.
Một giọng nói trầm đục vang lên, cắt ngang cơn cuồng nộ của Quân.
Đăng kéo mạnh tay Quân lại, ấn Quân ngồi phịch xuống đất. Lực tay cực mạnh, làm Quân đau điếng.
Đăng quay sang nhìn Hoàng. Khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo đến tận tủy xương.
— Mày muốn biết tụi tao làm gì à?
Hoàng chớp mắt, nuốt nước bọt. Khí thế của Đăng làm nó hơi chùn bước, nhưng cái điện thoại đang ghi âm dưới tờ báo làm nó cố gắng giữ vững tinh thần.
— Ừ. Giải thích thử xem, hai thằng đàn ông chui rúc vào một cái chăn làm trò gì?
Đăng thản nhiên chống tay lên đùi Quân, hơi cúi người về phía trước.
— Tao với nó cá cược vật tay. Trăng sáng thì vật tay. Mày không tin à? Hay là mày muốn tao vật tay với mày ngay bây giờ, thử xem xương tay mày có cứng như cái mồm mày không?
Lời biện hộ trơ trẽn đến nực cười. Vật tay dưới chăn bông? Chỉ có thằng ngu mới tin.
Nhưng Đăng không cần ai tin. Cái nó cần là sự đe dọa.
Bàn tay Đăng từ đùi Quân chậm rãi trượt xuống, chộp lấy nửa thân cây khô nằm ngay dưới cỏ, bóp mạnh một cái. "Rắc" – cành cây khô gãy vụn trong lòng bàn tay Đăng.
Hoàng nuốt nước bọt cái ực. Nó biết Đăng không nói đùa. Thằng này có võ, và nó có thể bẻ gãy tay Hoàng dễ như bẻ cành cây kia.
— Tao… tao chỉ hỏi đùa thôi. Căng thẳng làm cái gì.
Hoàng cười gượng, lảng tránh ánh mắt sắc như dao của Đăng.
— Đùa cũng phải biết giới hạn. Mày tưởng cái trò lén lút ghi âm của mày tao không biết à?
Đăng gằn giọng, đá chân một cái vào góc tờ báo. Cái điện thoại Nokia đen trắng của Hoàng lòi ra, đèn màn hình vẫn đang sáng le lói nhấp nháy chữ "Đang ghi âm".
Mặt Hoàng tái mét. Cả người nó cứng đờ lại.
Quân lúc này cũng nhìn thấy cái điện thoại. Máu nóng bốc lên ngùn ngụt, nó nhảy cẫng lên.
— Địt mẹ mày Hoàng! Mày chơi chó à! Mày định gài bẫy anh em phòng mình à!
Quân vớ lấy cái ly nhựa ném thẳng vào mặt Hoàng, rồi lao tới, vung nắm đấm.
— Bốp!
Một cú đấm trời giáng trúng thẳng vào gò má Hoàng, làm nó lộn nhào ra bãi cỏ, máu mũi phun ra.
— Thằng chó đẻ! Tao đập chết mẹ mày!
Quân gầm lên, nhảy bổ lên người Hoàng, đấm tới tấp. Hoàng bị bất ngờ, chỉ biết ôm đầu chịu trận.
Thằng Toàn bị tiếng chửi bới đánh thức, lồm cồm bò dậy, thấy cảnh tượng đó hoảng hốt kêu la:
— Chết mẹ! Cán bộ đi tuần thấy bây giờ! Đừng đánh nữa Quân ơi!
Đăng vẫn ngồi im tại chỗ. Nó nhìn Quân đang điên cuồng trút giận lên Hoàng, ánh mắt tối tăm hiện lên một tia thỏa mãn. Đăng nhặt cái điện thoại của Hoàng lên, bấm nút dừng ghi âm, xóa cmn đi, rồi lẳng lặng bóp nát cái thẻ nhớ bằng tay không.
Đợi Quân đấm cho Hoàng bầm dập mặt mày, nằm co quắp rên rỉ, Đăng mới chậm rãi bước tới, nắm lấy cổ áo Quân lôi xệch ra sau.
— Đủ rồi. Về phòng. Lát nữa có người ra thì chết cả đám.
— Buông tao ra! Tao phải đánh chết cụ thằng tiểu nhân này! Nó dám nghi ngờ tao với mày! Địt mẹ, tao với mày thẳng như ruột ngựa, nó dám bảo tao làm trò pê đê tởm lợm!
Quân vùng vẫy, miệng lảm nhảm chửi bới.
Cái lý lẽ "thẳng như ruột ngựa" của Quân thốt ra trong lúc say xỉn, nghe lọt vào tai Đăng lại chói chang, gai góc đến cùng cực. Nó ghét cái từ "thẳng" đó. Nó ghét sự chối bỏ này.
— Toàn. Dìu thằng Hoàng về trước đi. Kéo nó qua lối cầu thang phụ. Tao lo thằng Quân.
Đăng ra lệnh cho Toàn. Toàn run rẩy gật đầu, kéo Hoàng lảo đảo đi về phía khu ký túc xá.
Bãi cỏ giờ chỉ còn lại Đăng và Quân.
Quân say nhũn người, mất đà ngã quỵ xuống bãi cỏ. Nó thở, hai tay ôm mặt.
— Địt mẹ… tao mệt quá Đăng ơi… sao tao vào đây tao phải chịu đựng mấy thằng chó đẻ như nó…
Quân nấc lên một tiếng, gục đầu vào đầu gối, tự nhiên rơi nước mắt. Rượu làm cảm xúc của nó khuếch đại, yếu đuối một cách kỳ lạ.
Đăng đứng đó, nhìn xuống con mồi đang co rúm dưới chân mình.
"Mày bảo mày thẳng à Quân? Để tao xem mày thẳng được bao lâu." Đăng thầm nghĩ, một ý niệm điên cuồng bốc cháy trong đầu.
Nó bước tới, khom người xuống, xốc nách Quân kéo dậy.
— Đứng lên. Tao cõng mày về.
Quân không còn sức phản kháng, ngoan ngoãn ngã gục lên lưng Đăng. Mùi mồ hôi, mùi rượu từ người Quân phả vào cổ Đăng, nóng rẫy, kích thích.
Đăng cõng Quân đi lầm lũi trong màn đêm, không đi về phía phòng 402, mà rẽ hướng đi về phía khu nhà kho bỏ hoang nằm sát bìa rừng của học viện.
Nhà kho khóa cửa ngoài, nhưng có một lỗ hổng lớn do kính vỡ trên cửa sổ. Đăng một tay đỡ Quân, một tay cạy khung sắt, đẩy Quân trèo qua lỗ hổng, rồi nó cũng nhảy vào theo.
Bên trong nhà kho tối đen như mực, chỉ có bụi bặm và mùi những tấm đệm thể dục cũ chất đống.
Đăng thả Quân xuống một tấm nệm lớn trải trên sàn nhà.
Quân lăn lộn một vòng, nhắm tịt mắt, miệng vẫn không ngừng lải nhải:
— Đăng… mày tốt với tao nhất… tao thề… sau này tao cưới vợ… tao cho mày làm cha nuôi con tao…
Câu nói vô tư, mang đậm tình nghĩa anh em của Quân như một mồi lửa, đốt trụi sợi dây lý trí cuối cùng của Đăng.
"Cưới vợ? Cha nuôi?"
Đăng nghiến răng ken két. Nó cởi phăng cái áo khoác ngoài vứt xuống sàn. Trong bóng tối, hai mắt nó đỏ ngầu, lóe lên tia sáng của dã thú đói mồi.
Nó bước tới, đè hẳn người lên Quân. Hai tay bóp chặt bả vai Quân, gầm lên nhỏ giọng:
— Mày không bao giờ có cơ hội cưới vợ đâu Quân. Mày là của tao!
Quân mơ màng mở mắt ra, hơi rượu làm tầm nhìn của nó mờ đi. Nó thấy khuôn mặt Đăng rất gần, gần đến mức mũi chạm mũi.
— Đăng… mày làm không… ưm…
Chưa kịp dứt lời, Đăng đã cúi gập đầu xuống, chặn đứng miệng Quân bằng một nụ hôn thô bạo, cuồng dại.
Không giống như cái cắn trừng phạt ở cổ hôm trước. Đây là một nụ hôn thật sự. Nhưng mang đầy bạo lực và sự cưỡng đoạt. Đăng dùng răng cắn mạnh vào môi của Quân, ép khuôn miệng đang đóng chặt của Quân phải mở ra, rồi cuồng loạn đưa lưỡi tiến vào, càn quét, mút mát, chiếm đoạt mọi dưỡng khí của đối phương.
Mùi rượu hòa quyện cùng mùi máu rỉ ra từ môi Quân tạo nên một mùi vị tanh nồng, kích thích con thú trong người Đăng điên cuồng.
Quân trợn trừng mắt kinh hãi. Cơn say biến mất hơn một nửa.
Nó điên cuồng vùng vẫy, hai tay đấm thùm thụp vào lưng Đăng, chân cố gắng đá hất người ở trên ra. Nhưng sức lực của một kẻ say rượu đói lả làm sao đọ lại được với thể lực của kẻ luôn đứng top 1 toàn khóa.
Đăng dễ dàng dùng một tay bắt gọn hai cổ tay của Quân, đè quặt lên đỉnh đầu. Tay còn lại của nó luồn xuống, thô bạo xé toạc lớp áo sơ mi mỏng tang của Quân, để lộ ra vòm ngực săn chắc đang phập phồng kịch liệt.
— Ư… thả tao ra! Địt mẹ mày! Đăng! Mày bị điên à! Tao là đàn ông! Tao là anh em mày!
Quân khóc nấc lên vì hoảng loạn, cố gắng né tránh nụ hôn bẩn thỉu của thằng bạn thân.
Đăng không buông tha. Nó ngóc đầu lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ướt át, sợ hãi tột độ của Quân. Khóe môi nó nhếch lên, nụ cười của một ác quỷ.
— Anh em à? Từ giờ phút này không còn anh em cái lồn gì hết. Mày nói mày thẳng đúng không? Hôm nay tao sẽ bẻ cong mày, bẻ cho mày đến nát bét thì thôi, để không có con đàn bà nào dám chứa chấp mày nữa!
Đăng thì thầm, giọng khàn đặc đầy bệnh hoạn. Nó cúi xuống, bắt đầu gặm cắn từ xương quai xanh, cắn mút dọc theo từng thớ cơ bụng của Quân, để lại những dấu vết đỏ bầm tấy lên trong bóng tối.
Tiếng kêu gào chửi bới của Quân chìm lấp trong tiếng gió rít bên ngoài nhà kho bỏ hoang. Đêm nay, ranh giới cuối cùng đã bị xé toạc. Không còn tình nghĩa huynh đệ, chỉ còn lại sự chiếm đoạt tàn nhẫn, dơ bẩn và một mầm mống độc ác sẽ vĩnh viễn trói buộc hai cuộc đời lại với nhau.